Quỷ duyên tiền thế – Chương mười một

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương mười một: Thiếu niên như ngọc

.

Trời đã cuối thu, gió dần trở nên se sắt, lá khô rơi lả chả xuống mặt hồ, chìa những cành cây khẳng khiu, chờ đợi mùa đông sắp bắt đầu. Thiếu niên thân mặc bạch y, ngồi trước án dài, một tay nâng bút, một tay kéo nhẹ ống tay áo, chấm đầu ngọn bút vào nghiên mực, bút lướt trên giấy, tạo thành những dòng chữ thanh tao.

“Ái chà, người ta nói người làm sao thì nét chữ làm vậy, tỳ nữ không rành chữ nghĩa, nhưng thấy nét chữ của thiếu gia cũng đẹp đẽ y như thiếu gia nha.”

Thanh Hồng cười khẽ, đặt khay trà xuống mặt bàn, rót ra một chung, dùng tay áo quạt nguội, đưa cho thiếu niên. Thiếu niên gác bút, đón lấy chung trà, hít sâu một hơi, cười nói: “Ngọc Lệ Liên Hoa trà, chỉ có Thanh Hồng ướp ta mới cảm thấy ngon.”

Thanh Hồng che tay áo lên miệng cười khẽ, ánh mắt nguýt về phía thiếu niên: “Thiếu gia chỉ được cái dẻo miệng. Năm nay sen mất mùa, ra hoa rất ít, tỳ nữ chỉ có thể ướp cho thiếu gia một hũ thôi. Nếu thiếu gia mỗi ngày đều muốn uống thì đến hết mùa đông sẽ không còn trà để uống đâu, thiếu gia có nịnh tỳ nữ cũng vô ích.”

“Ai…. Đáng tiếc a…” Thiếu niên kéo dài giọng, làm ra vẻ mặc cực kỳ đau khổ, nâng chung trà lên uống. Chợt nhớ ra điều gì, thiếu niên hỏi: “Lý sư phụ vẫn chưa về sao?”

“Vẫn chưa.” Thanh Hồng khẽ lắc đầu, “Sáng sớm Lý sư phụ đã đến nhà Hàn công tử, đến giờ chưa thấy về. Ai… cái vị Hàn công tử đó đáng ghét thật, Lý sư phụ đến nhà hắn lần này là lần thứ mười rồi, ấy vậy mà hắn vẫn chưa vừa lòng.”

Thiếu niên nhìn bên ngoài, vẻ mặt trầm ngâm: “Cũng không trách Hàn công tử được. Người tài giỏi thường có lòng tự cao, ta như thế, hắn cũng như thế, muốn hắn hạ mình đến đây làm giảng luyện cho ta cũng không dễ.”

Thanh Hồng nghe, cúi đầu chà chà chân: “Biết thì biết vậy, nhưng tỳ nữ cảm thấy vị Hàn công tử đó thật quá đáng.” Ngẩng đầu lên, thấy bóng người phía xa xa, Thanh Hồng kêu khẽ: “A, Lý sư phụ về rồi kìa.”

Thiếu niên nhìn ra ngoài, dưới rặng liễu, một nam tử trung niên mặc áo bào màu vàng đất vội vã đi tới, sắc mặt không vui.

“Xem ra lại thất bại rồi.” Thiếu niên lẩm bẩm.

Thiếu niên bước ra ngoài, chấp tay chào nam tử trung niên, lễ độ nói: “Lý sư phụ, mừng người mới về. Mời người vào trong.”

Lý sư phụ nhìn thiếu niên, bất giác thở dài thường thượt, phất phất tay áo, đi vào trong nhà. Thanh Hồng vội vã rót chung trà mời Lý sư phụ. Lý sư phụ uống hết một hơi, đặt chung xuống bàn, sắc mặt âu sầu: “Ta lại thất bại, thật chẳng có mặt mũi nào về gặp công tử.”

Thiếu niên mỉm cười nhè nhẹ, lắc đầu: “Lý sư phụ, người cũng đừng buồn, Hàn công tử không đến, ấy là vì tài năng của ta vẫn chưa đủ lọt vào mắt xanh công tử. Ta sẽ đóng cửa dùi mài thêm, hi vọng sau này Hàn công tử có thể tiếp nhận ta.”

Lý sư phụ nhìn thiếu niên, thở dài, đưa tay vỗ nhẹ vai cậu: “Công tử thật ra đã giỏi lắm rồi, không mấy ai mười lăm tuổi có thể đoạt Hội Nguyên đâu. Chỉ có điều vị Hàn công tử kia do đến từ kinh thành, mắt quen nhìn thiên tài, nên mới cảm thấy tài năng công tử chưa đủ. Để ta thuyết phục thêm vài lần nữa, nếu ta thành tâm, Hàn công tử chắc sẽ xiêu lòng.”

Sau đó Lý sư gia thuyết phục thêm mười lần, nhưng đều không có kết quả, ủ rũ mà về. Vốn dĩ Lý sư gia vẫn còn muốn thuyết phục thêm mấy lần nữa, nhưng thiếu niên lắc đầu, nói rằng hãy để cậu đi thay.

Mùa đông tới, tuyết rơi trắng xóa mái nhà, thiếu niên mặc áo hồ cừu, thong dong đứng trước cổng nhà chờ đợi. Bên trong, không gian ấm áp, thanh niên cầm sách đọc, không quan tâm kẻ đứng bên ngoài đang rét run.

“Công tử, vị Khương công tử đó đứng bên ngoài đến hôm nay đã là ngày thứ mười rồi.” Trần Chiến hâm nóng rượu, dâng cho thanh niên, cung kính nói.

“Mặc kệ hắn.” Thanh niên cầm chung uống rượu, ánh mắt cao ngạo, không rời trang sách.

Thân phận hắn vốn không phải là một vị công tử bình thường, cha là cao quan, bản thân từ nhỏ là bạn độc của vua, bây giờ tuy sa cơ, nhưng cũng không phải nghèo khó đến mức đồng ý làm giảng luyện cho một tên công tử nhỏ nhoi ở nơi khỉ ho cò gáy. Mười lăm tuổi đoạt Hội Nguyên thì sao chứ? Hắn cũng không phải chưa thấy, thậm chí bằng hữu của hắn còn tài giỏi hơn. Tưởng rằng chỉ cần học người xưa đứng trước cửa nhà cả ngày là hắn có thể đồng ý sao? Thật là khinh thường hắn quá.

Thanh niên lại chăm chú nhìn vào quyển sách, không quan tâm kẻ đứng bên ngoài.

Trời dần tối, càng thêm lạnh lẽo, thiếu niên đưa tay lên miệng thổi hơi ấm, vẫn chưa chịu quay về. Cuối cùng Trần Chiến không thể nhẫn tâm hơn được, đi ra mở cổng, khuyên nhủ: “Khương công tử, ngài hãy về đi, công tử nhà ta không trở thành giảng luyện cho công tử đâu.”

Nhưng thiếu niên đã nhoẻn cười, nụ cười rất đẹp: “Hôm nay ta đến cũng không phải cầu Hàn công tử làm giảng luyện. Tối nay ở sông Kim Liên có thả hoa đăng, Hàn công tử mới đến đây không lâu, có lẽ chưa từng nhìn thấy. Ta muốn mời Hàn công tử đêm nay cùng ta đi thưởng lãm. Xin Trần thúc báo lại công tử giúp ta.”

Trần Chiến ngạc nhiên. Từ khi đến đây, biết hắn là người hầu của Hàn công tử, người nơi này đều dùng ánh mắt xem kẻ hạ tiện nhìn hắn, không biết thân phận hắn thật ra cao hơn bọn họ gấp mấy lần. Nhưng vị Khương công tử này lại không như thế, một tiếng “xin”, nhã nhặn, lễ độ, hoàn toàn không có ý coi thường. Người như vậy… không đơn giản.

“Vậy Khương công tử chờ đợi, ta vào trong báo lại công tử nhà ta hay.”

Trần Chiến đi vào trong, thiếu niên vẫn đứng bên ngoài chờ đợi, cho đến khi trời tối hẳn, cánh cổng lại mở ra, thanh niên cầm đèn lồng, không nhìn cậu, chỉ lạnh lùng hỏi: “Sông Kim Liên ở nơi nào?”

Thiếu niên nghe vậy mỉm cười, đưa tay mời: “Hướng này, xin mời Hàn công tử đi theo ta.”

Thiếu niên đưa tay đón lấy chiếc đèn lồng từ tay thanh niên, đi trước dẫn đường, thanh niên im lặng theo sau, không ai nói gì, giữ một khoảng cách nhất định. Đi chừng nửa canh giờ, chợt nghe tiếng ồn ào ở phía xa xa, thanh niên ngẩng đầu nhìn, phát hiện phía trước có một dòng sông nhỏ, liễu rũ hai bên bờ, gờ đá trải dọc theo mép sông, tiếng người ríu rít. Những đốm sáng bập bềnh trên mặt nước, nhìn kỹ mới phát hiện, không chỉ là hoa đăng, mà còn có cả những tảng băng trôi.

Thiếu niên nhỏ giọng giải thích: “Sông Kim Liên vào mùa đông băng ở thượng nguồn do địa thế bị nước đẩy đập vào ghềnh vỡ thành từng mảng lớn trôi xuống hạ du, rất nguy hiểm cho thuyền bè qua lại. Mỗi năm không biết bao nhiêu người mất mạng vì ghe thuyền va phải. Cho nên nơi đây không thả hoa đăng viếng hồn người chết vào Tết Trung Nguyên như những nơi khác, mà thả vào ngày thứ mười trước Đông Chí, để tưởng niệm người đã qua đời.”

“Vì sao nguy hiểm mà lại không xây cầu cho tiện qua lại?” Thanh niên có chút kinh ngạc, mày khẽ nhíu, lạnh giọng hỏi. Nam Đàn không phải nơi nghèo khó, muốn xây cầu rất dễ dàng.

“Núi cao hoàng đế xa, lại thêm tri phủ lòng tham không đáy. Muốn xây cầu người dân nơi đây gom góp cũng đủ, nhưng tri phủ mỗi năm đều yêu cầu nộp lên gấp mười lần con số đó, bảo là để công quan xây, nhưng đã mấy chục năm vẫn chưa tiến hành. Dân xây thì quan không chịu, gọi nha sai đập phá. Về lâu về dài, chẳng còn ai muốn xây nữa.” Thiếu niên nhỏ giọng giải thích.

Thì ra là như vậy, chả trách…

Thanh niên hít sâu một hơi, không khí lạnh lẽo, làm hắn buốt hai buồng phổi, nhưng đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Hơn một năm nay hắn chạy trốn khắp nơi, trông thấy người dân cực khổ cũng không ít, nhưng kẻ có tiền có quyền đều dửng dưng trước cảnh đó, hiếm có ai giống như vị Khương công tử này.

“Ta muốn mua một chiếc đèn hoa đăng để viếng mẫu thân, Hàn công tử có muốn mua không?” Thiếu niên nhẹ giọng hỏi.

Thanh niên ngẫm một lúc, khẽ gật đầu.

Thiếu niên tiến đến trước mặt một thiếu phụ, hỏi mua hai chiếc đèn hoa đăng, một chiếc đưa cho thanh niên, nhẹ nhàng bước xuống bậc đá, thả trôi hoa đăng.

Thanh niên cũng cúi người thả đèn, đứng yên một lúc, đột nhiên hỏi: “Mẫu thân của Khương công tử…”

“Năm ta bảy tuổi, mẫu thân có chút việc phải qua sông, ta khóc đòi theo cùng. Thuyền đến gần bờ thì bị băng đâm thủng, mẫu thân đặt ta lên mảnh băng, chịu đựng dòng nước giá rét, đẩy ta vào bờ, sau đó bị nước cuốn trôi.” Thiếu niên nhẹ giọng nói, ánh mắt ưu thương.

“Xin lỗi…” Thanh niên nói, giọng không còn lạnh lẽo như lúc đầu gặp gỡ.

“Không sao.” Thiếu niên khẽ lắc đầu, “Cũng nhờ vậy, ta hiểu chuyện hơn, cũng biết thông cảm cho người khác hơn, đồng thời cố gắng tự rèn luyện mình, sau này nếu có cơ hội làm quan phụ mẫu, sẽ không khiến bá tánh phải đau khổ.” Dừng một chút, thiếu niên hỏi nhỏ: “Hàn công tử có thấy ta ngây thơ và buồn cười lắm không?”

“Không có.” Thanh niên nhìn xuống chân, phát hiện bàn tay thiếu niên co ro dưới lớp áo choàng, thông qua ánh sáng le lói của sông băng, hắn phát hiện bàn tay thiếu niên đã tím ngắt.

Thanh niên chợt nhớ lúc mua đèn, đưa đèn cho hắn và thả đèn, thiếu niên chưa từng lộ bàn tay ra ngoài ống tay áo, có lẽ không muốn hắn phát hiện.

“Ngu ngốc!” Thanh niên đột nhiên mắng, thiếu niên sửng sốt, quay sang nhìn thanh niên.

Thanh niên kéo tay thiếu niên ủ ấm trong lòng bàn tay rộng lớn của hắn, trách: “Bản thân không tự lo được, thì làm sao có thể lo cho bá tánh.” Hắn lấy trong ngực ra một hộp thuốc cao, bôi lên tay thiếu niên, “Đỡ hơn chưa?”

“Đỡ hơn rồi, cám ơn Hàn công tử.” Thiếu niên nhìn hắn, nhoẻn cười, nụ cười còn đẹp hơn cả ánh đèn trên sông băng.

“Không cần cám ơn. Về nhà thôi.” Thanh niên nói, giả ra bộ dạng lạnh lùng, nhưng tim đập thình thịch vì nụ cười tuyệt đẹp của thiếu niên. Thanh niên đi vài bước, không thấy thiếu niên đi theo, ngạc nhiên quay lại, thấy thiếu niên vẫn đứng nguyên chỗ cũ, “Sao không đi?”

Thiếu niên cười khổ, nhìn xuống chân: “Chân tê quá không đi được.”

“Ngu ngốc!” Thanh niên lại mắng, quay lại cốc lên đầu thiếu niên, cúi xuống bồng thiếu niên lên.

“Hàn… Hàn công tử…” Thiếu niên bối rối.

“Để ta đưa ngươi về.” Thanh niên không để thiếu niên phản đối, sải bước đi nhanh.

Thiếu niên ngượng ngùng nép vào lòng thanh niên, nói khẽ: “Cám ơn.”

“Đã nói không cần cám ơn.” Thanh niên lại mắng, đi nhanh hơn.

Lát sau, thanh niên chợt nhớ hắn không biết nhà của thiếu niên nằm ở nơi nào, cúi đầu định hỏi, phát hiện thiếu niên đã ngủ, hắn thở dài, đành bồng thiếu niên về nhà mình.

Trần Chiến đứng chờ trước cửa, trông thấy thanh niên, vội vã đi tới, phát hiện hắn đang bồng thiếu niên trên tay. Trần Chiến kinh ngạc, thanh niên nhỏ giọng nói: “Ngươi đến Khương gia, nói Khương công tử đêm nay ở lại nhà ta.” Ngẫm nghĩ một chút, thanh niên nói tiếp: “Nói với bọn họ ta đồng ý làm giảng luyện cho Khương công tử.”

“Dạ.” Trần Chiến vâng dạ, sau đó đi ngay.

Thanh niên bồng thiếu niên vào buồng, đặt lên giường, cởi hồ cừu mắc lên giá. Lúc này hắn mới phát hiện thiếu niên thân thể mảnh dẻ, khuôn mặt thanh tú, làn da do đứng lâu trong trời tuyết trở nên trắng bệch, nhưng dường như khiến thiếu niên càng xinh đẹp hơn. Hắn cởi giày cho thiếu niên, tháo đai lưng, cởi áo ngoài. Thiếu niên nằm yên trên giường, tay xuôi theo thân, lần áo mỏng khiến cậu càng thêm hấp dẫn.

Thanh niên sờ má, chân tay, thiếu niên rất lạnh, dường như đã lịm đi, không có dấu hiệu tỉnh lại, thanh niên rủa thầm “Ngu ngốc!”, sau đó quyết định cởi toàn bộ quần áo thiếu niên ra. Dưới ánh đèn, cơ thể mong manh, làn da như phát sáng, khiến người ta muốn đụng chạm.

Thanh niên quả thật làm như thế, hắn tuy là người giữ lễ, nhưng nếu có cơ hội, cũng không nỡ ủy khuất bản thân mình. Bàn tay hắn lướt dọc trên cơ thể thiếu niên, chầm chậm, chầm chậm, như muốn thưởng thức làn da mềm mại lạnh giá. Theo bàn tay hắn, da dẻ thiếu niên dần hồng hào.

Sàng thượng hữu nam thân như ngọc…

Thanh niên ngắm nhìn, ánh mắt say mê, bàn tay lướt dọc theo gờ bụng thẳng băng, chạm vào phân thân xinh xẻo.

“Khục…”

Bên ngoài có tiếng ho khẽ, thanh niên đỏ mặt, vội vã nói: “Ta chỉ muốn ủ ấm cho Khương công tử thôi.”, sau đó cởi quần áo, leo lên giường, ôm thiếu niên vào lòng.

Trần Chiến bật cười, nhủ thầm trong bụng: “Làm như ta không biết công tử nghĩ gì vậy?”

***

Trời sáng, thiếu niên tỉnh dậy, đưa tay dụi mắt.

“Tỉnh rồi à?”

Có giọng nói vang trên đầu, thiếu niên ngẩng lên, nhìn thấy thanh niên, sửng sốt, lắp bắp: “Hàn… Hàn công tử…”

“Tối qua ngươi ngủ quên, không biết nhà ngươi ở đâu, nên bồng về nhà ta luôn.” Thanh niên lạnh lùng nói.

“Ra là vậy.” Thiếu niên tự nhủ, nằm một lúc, sau đó chợt nhớ ra chuyện gì, lại lắp bắp: “Hàn… Hàn công tử…” Thiếu niên đỏ mặt, không biết phải nói làm sao.

Dưới lớp chăn dày, hai cơ thể lõa lồ, cậu nằm trong lòng ngực thanh niên, một cánh tay thanh niên choàng qua người cậu, một cánh tay nằm bên dưới, ôm cơ thể mảnh dẻ của cậu vào lòng. Bắp đùi săn chắc của thanh niên gác lên mông cậu, khiến cậu gọn lỏn nằm giữa lòng hắn, trông thế nào cũng không ổn.

“Đây chỉ là cách ủ ấm thông thường thôi, đêm qua ngươi lạnh quá ngất xỉu, ta đành phải dùng cách này để cứu tỉnh ngươi.” Thanh niên mặt lạnh giải thích.

“Nhưng thế này…” Mặt thiếu niên đỏ đến mức sắp xuất huyết, run rẩy nói.

“Cùng là nam tử, chẳng có gì phải ngại. Ngươi còn yếu, nằm thêm chút nữa hẳn ngồi dậy.” Thanh niên lạnh giọng nói.

Thiếu niên nghĩ một lúc, lại không thể đẩy thanh niên ra, chỉ còn cách khe khẽ gật đầu.

“Tối qua ta nhờ Trần thúc báo cho người nhà của ngươi, nói rằng…” Hắn dừng lại một chút, sau đó mới nói: “… Ta sẽ làm giảng luyện cho ngươi.”

Thiếu niên ngẩng đầu, mắt tròn xoe nhìn hắn, khiến hắn mắc cỡ, giả bộ ho khẽ vài tiếng: “Ngươi mặc dù tài giỏi, nhưng không bằng những thiên tài ta từng gặp. Có điều so với bọn hắn, ngươi lại là kẻ có tâm hơn, biết lo cho nỗi lo của bá tánh. Nếu không giúp ngươi trở thành quan phụ mẫu, thì thực có lỗi với người đời, vì vậy ta quyết định trở thành giảng luyện cho ngươi.”

Thiếu niên nghe thế, khuôn mặt lập tức vui vẻ, nói ngay: “Cảm ơn Hàn công tử.”, rồi lại cúi xuống, giấu đi khuôn mặt đỏ bừng: “Tay của Hàn công tử…”

“Khục khục…” Thanh niên vuốt ve lưng thiếu niên, “Làm cho ngươi ấm hơn.”

“Thì ra là như thế…” Thiếu niên nhỏ giọng nói, “Nhưng cái đó đó của công tử đang đâm vào chân ta…”

“Khục khục… Phản ứng bình thường của nam tử vào mỗi buổi sáng, không cần ngại.” Thanh niên cố làm vẻ mặt lạnh như tiền.

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt nghi ngờ, nheo mắt hỏi: “Chỉ là phản ứng bình thường thôi sao?”

“Khục, phản ứng bình thường thôi.” Thanh niên cố duy trì vẻ mặt, cố nói cứng.

“Hàn công tử, công tử bị bệnh à?” Thiếu niên hỏi, tay chạm nhẹ vào phân thân hắn, “Ta nghe Hàn công tử ho nãy giờ.”

“Khục, đêm qua đi khuya, bị cảm lạnh.” Thanh niên rùng mình, ngón tay của thiếu niên làm phân thân hắn… sảng khoái một xíu.

“Vậy thì phải uống thuốc.” Đầu ngón tay của thiếu niên kéo nhẹ trên phân thân hắn.

“Khục khục, đúng là phải uống thuốc.” Cơ thể hắn gồng cứng, kềm chế phân thân phát tác thêm.

“Thuốc đắng dã tật…” Thiếu niên dịu dàng nói, “Mà đau đớn, thì mới bỏ tật.” Thiếu niên nhéo mạnh vào phân thân hắn.

“Ui da…” Hắn la lên, buông thiếu niên ra, xoa phân thân cho đỡ đau.

Thiếu niên kéo chăn, ngồi dậy, ánh sáng bên ngoài xuyên qua khung cửa sổ giấy rọi vào, khiến cơ thể trắng trẻo của thiếu niên giống như đang phát sáng. Thanh nhiên nhìn thiếu niên khỏa thân trước mặt, không khỏi ngẩn ngơ.

“Hàn công tử có thấy ta xinh đẹp không?” Thiếu niên nhìn vẻ mặt ngây ngơ ngu ngốc của hắn, nhoẻn cười, nhẹ giọng hỏi, chất giọng thanh tao.

Thanh niên gật đầu không kịp suy nghĩ, ánh mắt vẫn không rời khỏi cơ thể thiếu niên.

Thiếu niên nghiên nghiên đầu nhìn hắn, lại mỉm cười, sau đó co chân, đá mạnh vào giữa hai đùi hắn.

“Nhưng muốn ăn đậu hủ thì không dễ đâu.” Thiếu niên nghiến răng nói, nhảy xuống giường, mặc quần áo vào.

Thiếu niên đi đến cửa phòng, định mở cửa, nhưng dừng lại, suy nghĩ một lúc, xoay người, thấy thanh niên vẫn còn nhìn theo mình, lại cúi đầu ngẩm thêm một lúc, sau đó quay trở về, đứng bên cạnh giường, cúi xuống, thì thầm vào tai thanh niên: “Nhưng nếu Hàn công tử giảng dạy ta đàng hoàng…”, thiếu niên hơi nhỏm người lên, nắm cổ áo cậu kéo kéo ra ngoài, để lộ cần cổ trắng ngần: “… ta sẽ cho công tử thưởng thức sâu hơn một chút.”

Sau đó dứt khoát xoay người, mở cửa đi thẳng.

Thanh niên nhìn cánh cửa vẫn còn chưa đóng, cười khổ: “Ai… chơi bời bao nhiêu năm, lần đầu tiên ăn quả đắng thế này. Có điều…” Hắn vuốt ve phân thân: “Thật khiến người ta có động lực cố gắng.”

Thanh niên nhếch môi cười, nhớ lại cơ thể trong ánh sáng ban nãy, dùng tay cổ động phân thân bắn ra, nhảy xuống giường, mặc quần áo vào, lẩm bẩm: “Khương công tử, ta thật muốn thưởng thức sâu tận bên trong.”

Hắn đẩy đẩy cơ mặt, sửa lại thành sắc mặt lạnh lùng, mở cửa rộng, đi ra ngoài.

“Ẩn núp lâu như thế, cũng nên đứng dậy đào tạo nhân tài giúp bệ hạ rồi.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: