Quỷ duyên tiền thế – Chương mười

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương mười: Quân tử tương tư

.

Nửa giờ sau, hai người có mặt ở công ty Lâm Huân, cô tiếp viên ngồi tại quầy hướng dẫn vừa trông thấy Lâm Tĩnh vội vã chạy ra, nói cười đon đả, còn hôn Lâm Tĩnh. Lâm Tĩnh hỏi Lâm Huân, cô tiếp viên báo hắn đang bận bàn hợp đồng biểu diễn với bên tổ chức, nửa giờ nữa mới xong. Lâm Tĩnh nói khi nào Lâm Huân họp xong gọi điện báo cho cậu, sau đó nói cậu muốn đi dạo xung quanh công ty, xem mọi người làm việc. Cô tiếp viên đồng ý, đưa cậu vào thang máy, còn gửi theo một nụ hôn gió.

Lâm Tĩnh nhìn ánh mắt có hơi ghen của Hàn Duẫn, cười giải thích: “Em làm mẫu ảnh cho công ty chú cũng được nửa năm, mọi người cưng em lắm, chị ấy cũng là một trong số đó, cưng như em trai ruột, thường mua bánh trái cho em ăn, không có ý gì khác đâu.”

Lâm Tĩnh dẫn Hàn Duẫn đi vòng vòng công ty tham quan. Công ty Lâm Huân xem như cũng là công ty lớn, chiếm một tòa nhà cao năm tầng, mỗi tầng làm nhiệm vụ khác nhau, người thuộc ba trăm năm trước như Hàn Duẫn xem tuy không hiểu, nhưng cũng cảm thấy rất thú vị.

Nửa tiếng sau, cô tiếp viên gọi cho Lâm Tĩnh, nói Lâm Huân đã tiễn khách xuống lầu, cậu có thể vào văn phòng chờ hắn một chút. Lâm Tĩnh cảm ơn, cúp điện thoại, dẫn Hàn Duẫn lên văn phòng của Lâm Huân ở tầng bốn.

Vừa vào văn phòng, Hàn Duẫn đã bị một bức ảnh lớn treo ngay khu tiếp khách thu hút. Tấm ảnh chụp Lâm Tĩnh khỏa thân, đứng nghiên người, tay cầm một đóa hoa quỳnh, cánh hoa khéo léo che khuất một ít nơi riêng tư, phần còn lại tuy không thấy rõ nhưng cũng đủ làm kẻ khác tò mò, trông cực kỳ gợi cảm. Phông nền là thành phố về đêm, như càng tôn thêm nét quyến rũ của những đường cong sắc xảo và nước da trắng ngần của cậu.

Lâm Tĩnh phát hiện, cười nói: “Tấm này em chụp năm vừa tròn mười tám tuổi, là bìa tạp chí dành cho dân đồng tính. Ban đầu không định chụp, chú thuyết phục dữ quá mới đồng ý chụp. Kết quả số đó bán cực chạy, nhưng cha biết được, tức giận, không cho em làm mẫu ảnh nữa. Thực ra tấm này thuộc một tập album hai mươi tấm, chú không định công bố, chỉ giữ xem riêng thôi. Tập album đó nằm trong hộc bàn làm việc của chú, để em lấy cho anh xem.”

Lâm Tĩnh đến cạnh bàn làm việc, lấy từ trong túi ra chùm chìa khóa mở hộc tủ nhỏ nằm trên cùng, định cầm quyển album ra, ánh mắt chợt bắt gặp bốn chữ cổ được viết tay ghi bằng bút bạc ở góc dưới bìa trước quyển album, phía trên chính là tấm hình được phóng lớn.

“Đàm Hoa Quân Tử.”

Lâm Tĩnh thoáng giật mình.

“Hóa ra chú đã biết kiếp trước mình là ai, chỉ do luật lệ của Huyền Tông nên không thể nói, mới dùng cách gián tiếp chỉ hướng mình đi.” Lâm Tĩnh nghĩ.

Lấy lại tinh thần, Lâm Tĩnh cầm đến bàn khách đưa cho Hàn Duẫn xem. Hàn Duẫn nhìn bốn chữ mặt tỉnh như không, ung dung mở album ra xem.

Hàn Duẫn lật album xem chầm chậm, đó là những tấm ảnh chụp Lâm Tĩnh khỏa thân cùng hoa quỳnh, lúc đứng lúc ngồi lúc nằm, ngoại trừ tấm ngoài bìa, mười sáu tấm kế tiếp mỗi tấm động tác trong ảnh đều rất khêu gợi, đa số để lộ nơi bí ẩn, không đơn giản chỉ là ẩn hiện gợi cảm như bức trên tường, có tấm còn chụp Lâm Tĩnh đang tiết dịch, tay đưa dịch lên miệng liếm láp. Phông nền đều là thành phố về đêm, những tấm càng về sau lại càng thêm lộ liễu.

Hai tấm kế cuối Lâm Tĩnh nằm trên sàn cỏ làm động tác gọi mời cực kỳ dâm đãng. Một tấm chụp Lâm Tĩnh phía trước mặt, giống như đang quyến rũ ai đó tiến đến xâm phạm, ngón tay cho vào miệng, kéo ra một ít chất nhờn màu trắng, tay còn lại nâng phân thân, đầu phân thân chảy ào ạt chất nhờn. Chất nhờn dính vào đùi, kéo thành sợi dài rơi xuống đất. Tấm còn lại chụp phía sau, giống như vừa trải qua hành lạc, cả người đầy dấu vết ái tình, lỗ nhỏ tang hoang rách nát như thừa nhận nhiều đợt tấn công dồn dập. Từ lỗ nhỏ ngoài dịch trắng còn có dịch đỏ chảy ra, cả người nhớp nhúa, nhưng Lâm Tĩnh dường như vẫn chưa thỏa mãn, ngón tay bấu vào hai gờ mông banh rộng ra, xoay đầu nhìn lại, vẻ mặt bất mãn.

Nhìn vào chỉ muốn đè xuống xâm phạm, Hàn Duẫn chặc lưỡi.

Lâm Tĩnh ngượng ngùng giải thích: “Quyển này chụp trên sân thượng công ty, là do chú Huân đích thân chụp, rửa ảnh, làm thành album, không có người khác nhìn thấy, cho nên em mới dám chụp bạo, chứ nếu để người khác nhìn thấy em cũng không dám làm vậy đâu. Mấy dấu vết là do… ừm… chú Huân gây ra, tinh dịch thì chú ấy dùng tay giúp em bắn, lỗ nhỏ chú ấy lấy ngón tay nông, còn cào trầy trụa nữa, đau chết đi được. Chụp xong hôm sau em chỉ có thể nằm trên giường suốt, sức thuốc cả tuần mới đỡ bớt.”

“Đêm nay làm lại mấy tư thế này cho anh xem.” Hàn Duẫn lạnh lùng nói, nhưng cái thứ giữa hai chân hắn lại tố cáo người khác biết hắn đang dối gian.

Lâm Tĩnh ngồi xuống đối diện, chống cằm nhìn hắn cười hì hì: “Giữa em với Khương Chi Bảo, ai hấp dẫn hơn?”

Hàn Duẫn lườm mắt nhìn cậu: “Hừ, Bảo đệ chịu gia giáo khắc nghiệt từ nhỏ, không bị dạy hư như em.”

“Chê người ta hả? Tối người ta không cho lên giường đó.” Lâm Tĩnh nguýt mỏ.

Hàn Duẫn bẹo má cậu, mỉm cười dịu dàng, tay đóng album, lộ ra bìa sau. Đó là hình Lâm Tĩnh đứng dựa vào lan can, có hơi ngã người ra phía sau, hai mắt nhắm hờ, miệng ngậm hoa quỳnh đã tàn, hai tay đặt ra sau lưng, phân thân buông thõng giữa hai chân. Khác với mười chín tấm ảnh phía trước, tấm này phông nền là thành phố vào lúc hừng đông, Lâm Tĩnh tuy khỏa thân, nhưng hoàn toàn không khêu gợi, mà mang theo nét thanh thuần trong sáng, như dòng suối yên tĩnh chảy giữa rừng.

Bên dưới tấm ảnh cũng ghi bốn chữ cổ bằng bút bạc: “Tâm như tĩnh thủy.”

Tâm như tĩnh thủy…

Tĩnh!

Hàn Duẫn chợt hiểu ra. Nếu như mười chín tấm đầu là để chỉ Khương Chi Bảo, thì tấm cuối cùng là để chỉ Lâm Tĩnh. Khương Chi Bảo như đóa hoa quỳnh, mang vẻ đẹp khiến lòng người say đắm, bề ngoài thanh tao, bên trong ấp ủ lẳng lơ, chóng nở, rồi chóng tàn. Có lẽ đây chính là bộ dạng của Khương Chi Bảo lúc xuất hiện trước mặt Hạng Doanh, khiến hắn bị ám ảnh, không cách nào quên được.

Còn tấm cuối cùng, là Khương Chi Bảo của hiện tại, cũng chính là Lâm Tĩnh, trong sáng, thơ ngây, giống như dòng nước. Bối cảnh sau lưng Lâm Tĩnh ở tấm này là bình minh, cũng tức Luân Huân mong muốn kiếp này của Lâm Tĩnh bóng đêm sẽ tan biến, chỉ còn hạnh phúc vui vẻ. Đóa hoa quỳnh tàn, có nghĩa ký ức về Khương Chi Bảo cũng sẽ tàn, Lâm Tĩnh không còn bị bóng ma quá khứ ám ảnh.

Chỉ một quyển album đã biểu lộ toàn bộ cõi lòng, không hổ là Hạng Doanh, vẫn luôn tinh tế, tràn đầy thâm ý, hiếm ai đoán được, giống như ba trăm năm trước.

“Xem gì mà mê mẩn thế?”

Giọng nói cất lên sau lưng, Hàn Duẫn quay đầu, bắt gặp Luân Huân đến sau lưng hắn tự lúc nào, đang nhìn từ trên đầu hắn xuống, ánh mắt chạm vào quyển album trước mặt.

“Ra là quyển này? Thấy hấp dẫn không? Nếu chưa hấp dẫn tối nay tôi chụp lại.” Lâm Huân cười he he nói, “Vốn còn vài tư thế nữa, nhưng chưa có thời gian chụp.”

“Thôi mà chú!” Lâm Tĩnh hét lớn. Đến giờ cậu vẫn còn bị ám ảnh bởi lần chụp đó, đau khổ chết đi được.

“Thôi cái gì mà thôi, bên trong chú còn chuẩn bị sẵn vài cái áo cổ trang mỏng tanh cho cháu kìa. Lần này còn phải cào cho lỗ nhỏ chảy máu ào ạt để càng thêm quyến rũ.” Lâm Huân nhìn Lâm Tĩnh, miệng như sắp chảy nước dãi.

Lâm Tĩnh nghe chảy máu, rùng mình.

Hàn Duẫn đẩy quyển album về phía Lâm Tĩnh, giải vây: “Anh xem xong rồi, em cất đi.” Quay sang Lâm Huân hỏi: “Tối nay chú muốn ăn món gì?”

Lâm Tĩnh nghe câu trước tưởng đã an toàn, nghe câu sau suýt nữa tràu máu họng, y như rằng Lâm Huân nói: “Tối nay cậu không cần nấu, tôi gọi nhà hàng mang đến rồi. Những món cậu biết nấu không thích hợp bữa tiệc đêm nay.” Nhìn về phía Lâm Tĩnh, Lâm Huân cười đắc ý: “Tối nay cháu ở lại đây đi, ở đây có đủ chỗ bày tiệc, đồng thời cũng đầy đủ đạo cụ để chú chụp ảnh.”

Lâm Tĩnh nghe chỉ có nước khóc ròng: “Cháu muốn về nhà, ở đây không có chỗ ngủ.”

“Giường trong phòng ngủ trên tầng năm đủ cho ba người nằm, tối nay chúng ta chơi 3P.” Lâm Huân nhất quyết không tha.

“Ngày mai cháu còn đi học!” Lâm Tĩnh hét lên.

“Chú hỏi hiệu trưởng cháu rồi. Hôm nay làm lễ, nghỉ hai ngày sau đó mới chính thức nhập học.” Lâm Huân cười he he.

Lâm Tĩnh chỉ còn nước giơ tay đầu hàng, chấp nhận số phận.

Buổi tối, nhà hàng mang thức ăn đến, đó là những món ăn khô hoặc hơi ướt, rất thích hợp bày biện trên cơ thể. Lâm Huân chọn phòng chụp ảnh có không gian tương đối thoáng đãng, một chiếc bàn thấp dài kê giữa phòng, hai bên bày đệm ngồi, rất thích hợp một bữa tiệc trên cơ thể.

Lâm Tĩnh nhắm mắt, hít một hơi, chấp nhận số phận, cởi quần áo nằm lên mặt bàn. Lâm Huân và Hàn Duẫn thi nhau gắp thức ăn đặt lên cơ thể cậu. Ban đầu cậu cứ ngỡ hai tên biến thái này chỉ bày bừa thức ăn, nhưng sau khi Lâm Huân cho cậu xem hình chụp, cậu mới biết hóa ra cả hai đều bày biện rất nghệ thuật. Có điều cậu không khen, chỉ mắng thầm đúng là hai tên chỉ chuyên bày trò biến thái.

Bày biện xong, bữa ăn bắt đầu. Lâm Tĩnh nghĩ cả hai ít nhất cũng dùng đũa gắp ăn cho lịch sự, không ngờ lại liếm láp ngay trên cơ thể cậu, đôi khi còn cắn nhẹ vào người cậu, khiến cậu vừa nhột vừa đau. May mắn hai tên này cũng không nhẫn tâm bỏ đói cậu, thỉnh thoảng lại bốc thức ăn bỏ vào miệng cậu, khiến cậu luôn thắc mắc không biết lúc nãy cả hai tên này có rửa tay chưa?

Hàn Duẫn và Lâm Huân vừa ăn vừa trò chuyện, khiến bữa ăn nửa tiếng kéo dài đến gần hai tiếng. Suốt hai tiếng đó Lâm Tĩnh phải nằm trên bàn, sướng đâu không thấy, chỉ thấy vừa mỏi vừa tê, cậu oán than luôn miệng, nhưng cả hai tên đều bỏ ngoài tai.

Ăn xong Lâm Tĩnh ngỡ rằng cậu đã có thể ngủ, ai ngờ Lâm Huân lại bắt đầu bày hiệp hai, lôi từ trong tủ ra một đống quần áo cổ trang mỏng tè lè, kéo cậu sang phòng chụp cổ trang diễn mọi tư thế biến thái để chụp.

Ban đầu chỉ làm theo ý Lâm Huân, sau đó Hàn Duẫn như đã tiếp thu đủ thứ tinh thần biến thái của người hiện đại, góp ý tùm lum, bắt cậu tạo dáng búa xua, khiến cậu kêu khổ không thôi. Cuối cùng đến nửa đêm, cả hai cũng đồng ý tha cho cậu đi ngủ sau khi cậu dùng toàn thân phục vụ chán chê.

Thấy Lâm Tĩnh đã ngủ say, Hàn Duẫn đứng dậy, đi xuyên qua cửa phòng ngủ, ra khu sân thượng bên ngoài.

Sân thượng nhìn tưởng nhỏ nhưng lại khá rộng, phía bên trái là một khu vườn, trong đó có không ít chậu hoa quỳnh, phía bên phải và ở giữa là sân gạch và thảm cỏ, chính là nơi Lâm Tĩnh chụp bộ ảnh khỏa thân.

Quanh công ty Lâm Huân toàn nhà thấp, chỉ có công ty hắn là cao nhất, nên chuyện gì xảy ra trên sân thượng sẽ không ai biết được, chính vì vậy hai chú cháu Lâm Tĩnh làm gì chẳng ai phát hiện ra. Phía xa xa là những cao ốc đủ màu, làm phông nền cho những tấm ảnh.

“Đế Đô của ba trăm năm sau không còn giống ba trăm năm trước.” Lâm Huân nói, đi đến bên cạnh Hàn Duẫn, “Nhưng phát triển là quy luật của thế giới này. Nhiều thứ thay đổi, nhiều thứ mai một, có tốt, mà cũng có xấu.”

Hàn Duẫn hỏi: “Bệ hạ còn tiếc ngai vị ngày xưa?”

Lâm Huân ngẩn ra, bật cười, sau đó ánh mắt trở nên buồn bã: “Ngai vị đó, sau khi Thanh Chi chết đi, ta cảm thấy không còn đáng giá nữa.” Hắn quay người đi vào khu vườn nhỏ, nâng một đóa hoa quỳnh vừa mới nở lên, nói với Hàn Duẫn: “Ngươi có biết tại sao vừa gặp Thanh Chi, ta đã biết hắn là người do ngươi tuyển chọn không?”

“Thần không biết.” Lúc đó hắn không có mặt tại đó, không thể nào biết được Khương Chi Bảo đã làm gì.

“Hắn nói một câu: đàm hoa nhất hiện, quân tử tương tư.” Lâm Huân nói, đôi mắt khẽ nhắm lại, như nhớ về khoảnh khắc không quên của ba trăm năm trước, “Một câu thành sấm, ta mãi không quên.”

Hàn Duẫn sửng sốt, không biết phải nói gì. Quân vương vốn vô tình, nhưng nếu đã tương tư, ngàn năm không quên được. Hắn cũng không ngờ sau khi hắn chết đi, hình bóng của Bảo đệ lại có thể khắc sâu vào tim Hạng Doanh đến vậy.

“Nhưng đáng tiếc, người hắn yêu chỉ có ngươi, ta thật sự rất căm ghét ngươi.” Lâm Huân quay lại nhìn Hàn Duẫn, nhíu nhíu mắt: “Hay là dùng bùa chú phá hủy linh hồn ngươi nhỉ?”

“Bệ hạ, xin đừng đùa.” Hàn Duẫn cười khổ.

Lâm Huân trừng mắt nhìn hắn một lúc lâu, sau đó ngẩng lên nhìn trời: “Bỏ đi, có lẽ ta với hắn vốn dĩ vô duyên. Vốn ta định kiếp sau nếu có duyên gặp gỡ, sẽ dùng mọi thủ đoạn có được hắn, nhưng ông trời không cho ta toại nguyện. Kiếp sau gặp lại, máu mủ ruột rà, ta không thể bước qua.”

Hàn Duẫn sửng sốt, rồi lại thầm thương cho Lâm Huân. Xem toàn quyển album Lâm Huân chụp, hắn biết tình cảm Lâm Huân dành cho Lâm Tĩnh sâu đậm đến mức nào. Đáng tiếc, ông trời quả thật trớ trêu…

Hai hôm sau, Lâm Huân đi Luân Định. Một tháng sau, hắn trở về, bắt đầu giúp Lâm Tĩnh liên kết linh hồn, truy tìm ký ức kiếp trước.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: