Quỷ duyên tiền thế – Chương chín

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương chín: Nguyệt hạ mỹ nhân

.

Xe Lâm Huân dừng trước cổng Đại học Cố Đô, Lâm Tĩnh vừa mở cửa xe bước xuống, đã nghe tiếng con gái gào thét xung quanh. Hàn Duẫn xuất hiện bên cạnh Lâm Tĩnh, nhìn thấy cảnh này, cười nói: “Em cũng được ái mộ quá nhỉ!”

Lâm Tĩnh sa sầm mặt: “Không phải thích em, thích chú Huân đó.”

Hàn Duẫn quay lại, thấy Lâm Huân bấm kính xe xuống, huýt sáo, vẫy tay chào các cô gái xinh đẹp đang gào thét, dáng điệu đúng vẻ phong lưu. Hàn Duẫn lẩm bẩm: “Chẳng lẽ con gái đều thích đàn ông hư?”

Lâm Tĩnh cúi gầm mặt, vừa đi vừa giải thích: “Chú Huân bên trong là chưởng môn Huyền Tông, bên ngoài là nhà thiết kế thời trang, kiêm đào tạo mẫu. Trai gái qua tay chú ấy hầu như đều trở thành người mẫu nổi tiếng, vì vậy đám con gái thích chú ấy lắm, thậm chí lên giường với chú ấy cũng chịu. Dù sao chú ấy vừa đẹp trai vừa lịch thiệp lại độc thân, nếu may mắn một bước trở thành thím của em cũng không lỗ lã.” Lâm Tĩnh thở dài, “Thật ra ngay cả con trai cũng lén lút gặp chú lên giường cầu nổi tiếng. Cũng may chú ấy có chính phủ chống lưng, ém nhẹm tin tức, không thôi scandan đã đầy mặt báo.” Lâm Tĩnh nhìn Hàn Duẫn, “Buổi chiều có muốn đến công ty chú Huân tham quan không? Em từng làm người mẫu cho chú ấy nửa năm, trong văn phòng còn treo một số ảnh, anh đến đó có thể xem.”

“Ừm.” Hàn Duẫn nghĩ một chút, nhìn Lâm Tĩnh cười cười, hỏi: “Có ông chú được ái mộ nhiều như vậy, chẳng lẽ em không hưởng sái gì sao?”

Lâm Tĩnh nhìn hắn, ánh mắt quái đản: “Có thì có, nhưng không phải con gái bình thường, toàn con gái bất thường thôi.”

“Con gái bất thường?” Hàn Duẫn ngẩn ra, vẻ mặt không hiểu.

Lâm Tĩnh vừa định giải thích, chợt nghe tiếng hai ba cô gái gọi tên cậu, cậu thở dài: “Tới rồi đó!”

Hàn Duẫn quay lại, chợt thấy một nhóm năm cô gái đi nhanh về phía Lâm Tĩnh, Lâm Tĩnh nhìn trời, lẩm bẩm: “Ngũ Long Biến Thái, muốn tránh cũng không xong mà.”

Ngũ Long Biến Thái là tên Lâm Tĩnh đặt cho Ngũ Long Công Chúa, gồm năm cô gái xinh tươi như hoa. Tú Nhi, Hồng Nhạn học chung khoa Sử với cậu, Minh Hạnh, Thư Hân học khoa Văn, Vân Khanh học Báo Chí. Sở dĩ Lâm Tĩnh gọi năm cô này là Ngũ Long Biến Thái, là vì cả năm cô đều có sở thích ghép cặp con trai, chẳng những vậy, thường lấy cậu ra làm hình tượng nhân vật “chuyên nằm dưới” trong truyện mà họ sáng tác. Các tuyệt chiêu dâm đãng mà Lâm Tĩnh biết được, hầu như đều do năm cô này “truyền thụ”.

Năm cô chạy te te đến vây xung quanh Lâm Tĩnh, bắt đầu tíu ta tíu tít.

“Tĩnh Nhi, Tĩnh Nhi, đọc truyện ‘Dâm đãng mỹ nam’ Hân tỷ mới đăng trên trang ‘Tổng Thụ Tĩnh Nhi’ chưa? Hấp dẫn lắm đó nha. Trong đó Tĩnh Nhi là tổng thụ của mười anh công, vừa có cha vừa có chú vừa có anh vừa có em, vật vã lên xuống, dằn vặt hai mươi năm cuối cùng cũng hạnh phúc.”

“Tĩnh Nhi, truyện ‘Chuyên tình tiểu quan’ Hạnh tỷ đăng hồi tháng trước cũng hấp dẫn không kém nha, ngược chân ngược tay ngược tim ngược phổi tan nát lòng mề luôn đó.”

“Bé Tĩnh, nói chị Khanh mày nghe xem ba tháng hè ăn nằm được mấy anh rồi? Dùng tư thế nào? Cong chân nhiều hơn hay cong mông nhiều hơn?”

“Ahihi, bạn Tĩnh yêu dấu, lâu ngày gặp lại, tuy hơi đen nhưng hấp dẫn hơn xưa, có phải đã nếm mùi trái cấm rồi không? Má đỏ hây hây nhìn yêu quá đi à!” Vừa nói vừa vỗ vào mông Lâm Tĩnh bôm bốp.

“Tĩnh cưng, tối nay đến nhà chị, mặc đồ thỏ hồng cho chị chụp thêm mấy tấm nha…”

“Tĩnh Nhi à, hỏi Huân thúc thúc khi nào thúc rảnh, tỷ gọi hỏi thăm thúc dạo này mỗi đêm làm Tĩnh Nhi mấy lần? Hè vừa rồi có dẫn Tĩnh Nhi lên núi xuống biển hưởng trăng mật không?”

Lâm Tĩnh không chịu đựng nổi nữa, hét lớn: “Mấy bà vừa phải thôi! Để cho tôi yên!”, nhìn sang Hàn Duẫn, thấy hắn ôm bụng cười ngoặc nghẽo, cậu nắm tay hắn lôi đi, nghiến răng: “Nghe hiểu gì không mà cười?”

“Đại khái.” Hàn Duẫn nhịn cười, lau nước văng ra từ mắt.

Lâm Tĩnh kéo Hàn Duẫn về phía thư viện, quẹt thẻ, sau đó dẫn hắn đi vòng vèo qua các kệ sách, căn dặn: “Em làm lễ khoản hai tiếng, anh ở đây đọc sách chờ em. Thư viện trường em không có sách lịch sử viết bằng chữ tượng hình, chữ tượng hình chỉ có bản photo toàn bộ sách thuộc ‘Hoàng Gia Thư Các’, anh cầm vào góc phía trái đọc, góc đó thường không có ai, đừng để người ta nhìn quyển sách tự bay tự lật.”

“Biết rồi, em đi đi, không cần lo cho anh.” Hàn Duẫn nhìn loạt sách gáy ghi bằng loại ký tự hắn đọc không hiểu, vỗ vai Lâm Tĩnh, cảm thấy hào hứng. Sách thuộc “Hoàng Gia Thư Các” lúc ở Kinh Thành hắn đã đọc hết, hắn chỉ cảm thấy hứng thú đối với loại ký tự hiện đại này thôi.

“Ai lo cho anh? Em chỉ sợ anh hù dọa người ta, hiệu trưởng lại nhờ em đi trừ tà miễn phí.” Lâm Tĩnh trừng mắt liếc hắn.

Thân phận thuật sĩ của cậu người ngoài không biết, nhưng hiệu trưởng quen biết giới chính khách, biết Lâm Huân là chưởng môn Huyền Tông, vì vậy thỉnh thoảng nhờ cậu trừ tà miễn phí. Sinh viên học trong trường, không thể không nghe lời hiệu trưởng, vì vậy chỉ có thể lếch xác đi làm không công thôi.

“Được rồi được rồi. Nếu gặp nguy hiểm, gọi lớn tên anh, anh sẽ đến cứu em.” Hàn Duẫn nhìn vẻ mặt sừng sộ của cậu, nhịn cười nói.

“Hừ, anh là quỷ nô của Huyền Tông, chỉ cần em bắt ấn là triệu hồi được, cần gì phải gọi lớn cho người ta để ý.” Lâm Tĩnh nguýt mỏ, đi ra ngoài.

Chờ cậu đi rồi, Hàn Duẫn lượn lờ khắp các kệ, cuối cùng rút một quyển sách gáy đề hai loại chữ, ghi “Từ điển chữ viết cổ – chữ viết hiện đại”, chui vào góc ngồi xem.

Hai tiếng sau, Lâm Tĩnh xuống căn tin tìm gì nhét bụng xong mới trở lại thư viện, dùng máy tính thư viện tra tên sách, sau đó gom một chồng tám cuốn, đi vào góc tìm Hàn Duẫn, ngồi xuống bên cạnh hắn.

Nhìn quyển tự điển mở trước mặt hắn, trang sách lật ào ào, cậu ngạc nhiên: “Anh đọc xong là nhớ từ luôn à?”

“Ừm. Lần ra quy tắc ký âm, nhớ cũng không khó.”

Cậu liếc hắn, rủa thầm “Quái vật!”, sau đó giở một quyển huyện chí ra, dò mục lục, lật đến chỗ cần đọc. Đọc một lèo hết tám quyển sách, Lâm Tĩnh ngã lưng vào ghế, thở hắt ra.

“Thế nào? Có thu hoạch được gì không?” Hàn Duẫn quay sang, nhìn cậu hỏi.

Cậu nhìn quyển tự điển dầy cui chỉ còn một phần ba, rủa thầm “siêu quái vật!”, tổng hợp lại tin tức trong đầu, sau đó nói: “Thông tin cơ bản giống như những gì chúng ta đã đọc qua mạng, chỉ tăng thêm chi tiết về thời gian và công lao của Khương Chi Bảo lúc làm quan. Ba năm làm tri huyện ở Nguyên Ất, một năm đầu Khương Chi Bảo làm việc rất tốt, hai năm sau hắn tuy vẫn tốt nhưng lại có biểu hiện quái dị, lén lút cho thuộc hạ tìm kiếm thông tin về pháp thuật, nhất là thuật ‘cải tử hoàn sinh’, hỏi thăm thuật sĩ từ các môn phái, bản thân hắn dường như cũng có thể thực hiện một ít pháp thuật.”

“ ‘Cải tử hoàn sinh’ sao?” Hàn Duẫn nhíu mày: “Chẳng lẽ Bảo đệ muốn giúp anh sống lại?”

“Cũng có thể.” Lâm Tĩnh gật gù, nói tiếp: “Sau đó hoàng đế Hạng Doanh muốn đưa hắn về làm Thị Thư trong Hàn Lâm Viện, nhưng Hạng Vũ Viêm lại nói rằng chức Hộ Bộ Tả Thị Lang đang bỏ trống, yêu cầu điều hắn về làm Hộ Bộ Tả Thị Lang. Anh cảm thấy thế nào?”

“Trong Lục Bộ, tay chân Hạng Vũ Viêm đa phần nằm trong Hộ Bộ và Lại Bộ, nếu điều Bảo đệ về làm trong Hộ Bộ, hắn có thể nắm trong tay.” Hàn Duẫn suy nghĩ một chút, ngẩn ra: “Chẳng lẽ hắn đã chú ý đến Bảo đệ từ trước?”

“Có lẽ.” Lâm Tĩnh kéo một quyển sách đang lật sẵn, chỉ vào một đoạn, nói: “Trong đây có ghi, thời gian này, Khương Chi Bảo ban ngày ở Hộ Bộ, nhưng ban đêm lại ở phủ Hạng Vũ Viêm, khiến không ít người đàm tiếu.” Lâm Tĩnh nhìn sang Hàn Duẫn, nhỏ giọng nói: “Có không ít quan lại trong triều đồn đại rằng, hắn là nam sủng của Hạng Vũ Viêm.”

Hàn Duẫn siết chặt nắm tay: “Nam sủng sao?”

“Sau đó…” Lâm Tĩnh nuốt nước miếng, kể tiếp, “Hoàng đế nghe danh, gọi hắn vào Tẩm Cung hầu hạ. Kể từ đó, hắn thỉnh thoảng lui tới Tẩm Cung, bị không ít phi tần ghen ghét, thậm bị cắt mất một ngón tay. Trong triều quan lại lén lút mỉa mai, ngoài triều còn có thi nhân làm thơ dán ở chợ nhạo bán, ra ngoài còn có người lén lút ném trứng thối vào kiệu…” Lâm Tĩnh dừng lại, hít sâu một hơi, mới nói: “Cho đến khi Hạng Vũ Viêm bị Hạng Doanh giết chết, mọi người mới vỡ lẽ hóa ra hắn chính là đại công thần, từ đó không còn mai mỉa nhạo báng. Đáng tiếc ba tháng sau hắn lìa đời, hoàng đế dù buộc Ngự Y tìm mọi cách chạy chữa, nhưng không cách nào cứu được hắn.”

Lâm Tĩnh quay sang, nhìn Hàn Duẫn hỏi: “Anh còn chịu đựng được không? Nếu không thì em dừng lại?” Cậu đang ở trong tâm thế của một sinh viên Lịch Sử, nên đọc về Khương Chi Bảo chỉ cảm thấy thương tiếc chứ không có cảm giác nào khác, nhưng Hàn Duẫn là người yêu Khương Chi Bảo say đắm, những chuyện này đối với hắn mà nói đúng là đả kích nghiêm trọng, cậu chỉ sợ hắn không chịu đựng nổi, biến thành lệ quỷ.

“Anh không sao, em nói tiếp đi.” Hàn Duẫn thở hắt ra. Đây chỉ là nghe thuật lại, nếu hắn chịu đựng không nổi, thì đến khi liên kết tinh thần truy tìm ký ức quá khứ, hắn chẳng những không bảo vệ được tinh thần cho cậu mà còn gây nguy hại cho cậu, điều này hắn hoàn toàn không muốn.

Lâm Tĩnh kéo một quyển sách khác, nói tiếp: “Cuốn này nói về bí ẩn của những kẻ thích trai trong lịch sử, có nhắc đến Hạng Vũ Viêm. Theo ghi lại, Hạng Vũ Viêm không thích hoan ái cùng thiếu niên, mà cực kỳ thích nam tử đã qua nhược quan, càng cứng cỏi, càng chống đối, hắn lại càng thích. Khương Chi Bảo rơi vào trường hợp này. Mặc dù thường xuyên hầu hạ Hạng Vũ Viêm, nhưng ai cũng có thể trông thấy được, hắn hoàn toàn không nể phục, thậm chí cũng chẳng có biểu hiện lấy lòng Hạng Vũ Viêm. Chính vì vậy Khương Chi Bảo trở thành đối tượng cho Hạng Vũ Viêm hành hạ, hắn càng quật cường, Hạng Vũ Viêm lại càng thích.”

Lâm Tĩnh lại kéo tiếp một quyển khác, chỉ vào tấm hình in trong sách: “Quyển này ghi lại quá trình khai quật Hoàng An Lăng, quan tài Khương Chi Bảo được đặt bên cạnh đế quan, có người nói rằng vì Hạng Doanh sủng ái hắn, không muốn rời xa hắn mới đặt như vậy. Theo kết quả kiểm nghiệm hài cốt của Khương Chi Bảo cho thấy, nguyên nhân hắn chết là do bị hành hạ suốt thời gian dài, xương không ít chỗ có dấu vết chấn thương, đầu ngón tay trỏ không còn, cánh tay phải từng bị gãy hai lần, xương ngực bị hõm.” Lâm Tĩnh lắc đầu, “Theo chuẩn đoán của bác sĩ bệnh viện Trung Ương, hắn còn sống được cho đến khi Hạng Doanh diệt Hạng Vũ Viêm quả là kỳ tích, bởi vì nếu là người khác, đã chết từ một năm trước rồi. Có thể nói hắn còn sống được hoàn toàn nhờ vào nghị lực tinh thần, có học giả cho rằng, hắn là do mối thù với Hạng Vũ Viêm nên mới có thể tồn tại, nhưng tại sao lại thù, không ai giải thích được.” Lật tiếp sang trang, chỉ vào tấm hình, Lâm Tĩnh nói: “Đây là chiếu chỉ do Diệu Thần Đế Hạng Doanh khen tặng, đặt trước quan tài Khương Chi Bảo, anh có thể đọc được.”

Cậu đẩy quyển sách về phía Hàn Duẫn, trang sách chỉ duy nhất một tấm hình chụp chiếu chỉ được bảo quản kỹ càng trong lồng kính, ngoại trừ những dòng khen ngợi bên trên, cuối cùng là bút tích Hạng Doanh, đề bốn chữ: “Đàm Hoa Quân Tử.”

“Đàm Hoa Quân Tử”? Hàn Duẫn ngẩn ra.

Đây là cách Hạng Doanh thường dùng để đùa bỡn các tiểu quan thời còn là thái tử. Do thời gian được yêu thích của tiểu quan chỉ kéo dài hai ba năm, qua mười tám tuổi xem như chẳng còn ai thích, có thể nói ngắn ngủi như hoa quỳnh. Nhưng dùng bốn chữ này để gọi Khương Chi Bảo, Hàn Duẫn cảm giác Hạng Doanh không có ý đùa cợt.

Hoa quỳnh xinh đẹp, sớm nở chóng tàn, khiến người ta thương tiếc mãi không thôi, dùng để chỉ Khương Chi Bảo quả là thích hợp nhất.

Lâm Tĩnh đưa tay lên nhìn đồng hồ, “Bốn giờ rưỡi chiều rồi, sáu giờ công ty chú Huân đóng cửa, bây giờ đến vừa kịp lúc cho anh tham quan công ty chú ấy, đồng thời nhờ chú chở về nhà luôn, không cần đổi qua đổi lại xe buýt.”

“Tùy em.” Hàn Duẫn đứng lên, vừa định giúp Lâm Tĩnh cầm chồng sách, chợt nhớ hắn đang ở trạng thái hồn ma, người khác nhìn chỉ thấy một đống sách đang bay a bay, đành thôi.

Lâm Tĩnh hiểu ý, bật cười, ôm chồng sách ra trả vào kệ sách, không làm phiền thủ thư sắp xếp lại. Dù sao cậu cũng là sinh viên khoa Lịch Sử, những quyển này nằm ở vị trí nào, cậu có thể thuộc nằm lòng.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: