Quỷ duyên tiền thế – Chương tám

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương tám: Quân thần ngày cũ

.

“Khi xưa hẹn mười năm gặp lại, không ngờ ba trăm năm sau, ta mới gặp lại ngươi.”

“Là lỗi của thần, xin bệ hạ trách phạt.” Hàn Duẫn chấp tay hơi đẩy về phía trước, dập đầu.

“Đứng lên đi.” Lâm Huân phất ống tay áo, kéo vạt, ngồi xuống trước bàn trà nhỏ đặt ở ban công, “Đến đây, cùng ta đối ẩm.”

Hàn Duẫn đứng dậy, cúi đầu đi tới, ngồi xuống chiếc đệm kê bên hông bàn trà, hai tay nâng ấm, rót trà ra chung, cung kính dâng lên, mời Lâm Huân. Lâm Huân cầm chung trà, kề môi thổi nhẹ, liếc xéo về phía Hàn Duẫn: “Trước kia nói với ngươi nếu như không người chẳng cần giữ lễ, tên ngốc nhà ngươi lúc cần thì không làm, lúc không cần thì lại làm.”

Hàn Duẫn cười khổ, nhủ thầm ta chẳng phải luôn làm đúng theo những gì bệ hạ nghĩ trong bụng sao? Hắn tự rót cho mình một chung trà, nâng lên, khẽ mời Lâm Huân, uống cạn.

Hắn vào cung làm bạn độc của thái tử Hạng Doanh từ năm bảy tuổi, hơn mười năm bên nhau, ngoài là nghĩa quân thần, trong tình như huynh đệ. Hắn nhìn đối phương từ đứa trẻ thái tử, từng bước chông gai trở thành thiếu niên hoàng đế. Ngày cha hắn bị chém, Hạng Doanh nói với hắn: “Ngươi đi đi, chân trời góc bể, tìm chốn an toàn, rèn luyện bản thân, mười năm quay lại, thành trang tuấn kiệt, giúp ta tiêu diệt tam hoàng thúc.”

Khi đó, Hạng Doanh mặc dù giành được ngôi báu từ tay hai hoàng đệ, nhưng căn cơ chưa vững, Tam Vương Gia Hạng Vũ Viêm lại như hổ đói rình mồi, tìm mọi cách chèn ép tân hoàng đế. Cha hắn tức giận, giữa điện rồng chỉ mặt mắng Hạng Vũ Viêm, Hạng Vũ Viêm ghi vào trong bụng, âm thầm bày mưu, khiến cha hắn phải tội chém đầu, gia tộc một thời vinh quang, phút chốc nhà tan cửa nát.

Hạng Vũ Viêm biết hắn là tay chân thân tín của Hạng Doanh, được chọn làm lương đống sau này, phái thủ hạ âm thầm hạ sát hắn trong ngục, nhưng hắn lại được ám vệ của Hạng Doanh cứu ra. Hạng Doanh gặp hắn, muốn hắn rời khỏi kinh thành.

Thế cục hiện giờ, mặc dù Hạng Doanh lên ngôi, nhưng binh quyền đa phần vẫn còn trong tay Hạng Vũ Viêm, muốn đoạt lại binh quyền từ tay Hạng Vũ Viêm, không phải là chuyện một sớm một chiều. Hạng Doanh nói, bây giờ chỉ có thể nhẫn nại, chịu đựng Hạng Vũ Viêm chèn ép, âm thầm thu mua nhân tâm, tự củng cố lực lượng bản thân. Hạng Doanh muốn hắn rời đi, một là để bảo toàn, hai là giúp Hạng Doanh tìm thêm thân tín, hẹn hắn mười năm sau gặp lại, cùng Hạng Doanh tiêu diệt Hạng Vũ Viêm.

Ai ngờ một rời đi, không bao giờ trở lại, khi gặp lại thì đã ba trăm năm sau.

“Ngươi làm ta thất vọng.” Lâm Huân nói, liếc xéo hắn.

Hàn Duẫn cười khổ: “Thần cũng không ngờ sóng to thuyền không lật, lạch nhỏ lại lật thuyền.”

Năm đó hắn tránh được sự đuổi giết của Hạng Vũ Viêm, an toàn ở Nam Đàn được vài năm, gặp Khương Chi Bảo, mến tài Khương Chi Bảo, gián tiếp tiến cử cho Hạng Doanh. Vốn mọi việc rất thuận lợi, ai ngờ trong lúc sơ sẩy, bị gia đình Khương Chi Bảo hạ độc chết.

“Ngươi mặc dù vô dụng, nhưng người ngươi tiến cử cho ta lại vô cùng hữu dụng. Nếu không có hắn, ta cũng không hạ được Hạng Vũ Viêm.”

Lâm Huân nhấp trà, ánh mắt nhìn xa xăm. Năm đó, vườn hạnh, thiếu niên nho nhã, dùng câu thơ báo cho hắn, thiếu niên là do ai cử tới, đến đây là vì ai.

“Ta nguyện vì Quân, xả thân này.”

Đáng tiếc, “Quân” ở đây lại không phải là hắn.

Lâm Huân khẽ nhắm mắt: “Thanh Chi tốt lắm, tiếc là ta không cứu được Thanh Chi. Hắn lại quá cố chấp, chỉ thà ngọc nát, chứ không để ngươi hồn tan theo gió.”

Mỹ nhân nằm trong vòng tay hắn, sắc mặt trắng bệch, hơi thở từ từ rời xa. Hắn ôm vào lòng, thương tiếc không thôi. Hắn hạ lệnh an táng Thanh Chi vào Hoàng An Lăng, nhưng lúc đó khó ai ngờ, bên cạnh quan tài của Thanh Chi, lại chính là đế quan của hắn.

“Vì sao Bảo đệ lại chết?” Hàn Duẫn hỏi. Lịch sử và dã sử ghi quá sơ lượt, hắn không thể thông qua đôi ba dòng nắm bắt được tình hình.

Lâm Huân lắc đầu: “Hiện tại nhiều chuyện ngươi đã quên, ta cũng không thể nhắc cho ngươi nhớ được. Ta tuy rằng nhờ trở thành chưởng môn Huyền Tông mới đại khái nhớ lại chuyện kiếp trước, nhưng có rất nhiều chuyện bản thân ngươi và Tĩnh phải tự dấn thân tìm hiểu, ta không thể giúp đỡ.”

“Tại sao?” Hàn Duẫn ngạc nhiên.

Lâm Huân nhìn khoảng không trước mặt, nặng nề nói: “Thế gian này nhìn như hư không, nhưng đâu đâu cũng là luật lệ. Biết trước biết rõ không hẳn là tốt, đôi khi biết đúng biết đủ lại tốt hơn.”

“Nếu nói như vậy, Tĩnh vẫn phải đối mặt với quá khứ tàn khốc?” Hàn Duẫn nhíu mày, hắn thật lòng không mong muốn để Lâm Tĩnh nhìn thấy những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, mặc dù hắn không biết rõ tình hình, nhưng hắn cũng lờ mờ đoán được, nó rất khủng khiếp.

“Ta đã nói: ‘Muốn có được, bắt buộc phải đánh đổi.’ Đó là cái giá mà Tĩnh phải trả, ta không giúp được.” Lâm Huân lắc đầu, nhưng khi nhìn về phía Hàn Duẫn, hắn mỉm cười: “Nhưng ngươi, có lẽ có thể trả giúp cho Tĩnh được phần nào.”

“Đó là lý do vì sao bệ hạ gián tiếp gọi thần đến đây?” Hàn Duẫn làm sao không đoán ra được, việc Lâm Tĩnh đến bãi tha ma lớn, vô tình gặp hắn, là do người này sắp đặt.

“Hừ, nếu không vì Tĩnh, ta cũng chẳng muốn gọi ngươi tới để ngươi chiếm đoạt Tĩnh từ tay ta.” Lâm Huân khịt mũi.

“Bệ hạ, người hình như đã lầm.” Hàn Duẫn liếc xéo Lâm Huân, ánh mắt nguy hiểm: “Tĩnh kiếp trước hay kiếp này, đều là tiện nội của thần.”

“Tiện nội của ngươi? Hừ hừ! Đã lên long sàng của ta là của ta!” Lâm Huân hung hăn liếc lại Hàn Duẫn, sau đó khóe miệng nhếch lên, cười gian tà: “Có muốn ta kể cho ngươi nghe Thanh Chi trên giường hấp dẫn thế nào không? Chẳng hạn tư thế? Tiếng rên? Hoặc là…” Lâm Huân kề sát mặt Hàn Duẫn, nén giọng mờ ám: “Khi chủ động quyến rũ ta thì dâm đãng thế nào? Ta đoán ngươi chắc hẳn chưa kịp thưởng thức đâu nhỉ?”

“Bệ hạ, thần rất muốn nghe!” Hàn Duẫn nhìn Lâm Huân, mắt sáng rỡ.

“Hừ, trêu ngươi chẳng thú vị gì cả.” Lâm Huân mặt hầm hầm, “Ngươi xuống với nó đi.”

“Thần xin phép.” Hàn Duẫn đứng lên, lui người lại, đi xuống lầu.

Còn lại một mình, Lâm Huân tự rót cho mình một chung trà, nhìn bóng đêm trước mặt, lẩm bẩm: “Mỹ nhân, thật muốn ôm ngươi vào lòng, cùng ngươi sướng khoái triền miên.” Hắn nhoẻn miệng cười, uống cạn chung.

Một đêm kia, mỹ nhân khoác áo trắng, tóc dài chấm lưng thon, tiến đến bên giường, nhìn hắn, mỉm cười say lòng: “Bệ hạ, đêm nay hãy để cho thần hầu hạ.”

Áo rơi xuống đất, bày ra thân ngọc thanh tao, mỹ nhân ngã vào lòng, cùng hắn say sưa hoan lạc. Khi đó, hắn đã nghĩ, đêm nay, hắn sẽ không bao giờ quên, trăm ngàn năm sau, hắn cũng sẽ không bao giờ quên.

Đó là mỹ nhân vĩnh viễn của hắn.

***
Lâm Tĩnh đang ngủ, chợt thấy bàn tay ai đó đùa bỡn phân thân và hai trái châu nhỏ của mình, cậu cựa quậy, đẩy đẩy bàn tay biến thái kia ra.

“Chú, đừng đùa nữa mà, để cháu ngủ.”

Lâm Huân cười gian tà kề vào tai Lâm Tĩnh nói: “Còn biết là chú hả? Tưởng cháu có người mới quên mất ông chú già này rồi chứ?”

“Chỉ có chú mới biến thái vậy thôi.” Cậu lồm cồm ngồi dậy, “Mấy giờ rồi?”

“Mới bảy giờ, chưa đến giờ lên trường đâu, để chú vui với cháu một chút rồi xuống ăn sáng.” Lâm Huân kéo Lâm Tĩnh vào lòng, vùi đầu vào chân cổ cậu hôn, đôi tay không ngừng sờ mó khắp cơ thể cậu.

“Anh Duẫn đâu rồi?” Lâm Tĩnh quá quen tình trạng này, để mặc Lâm Huân muốn làm gì thì làm, dùng cặp mắt vẫn còn chưa mở hết lên được nhìn xung quanh hỏi.

“Nó đang nấu đồ ăn sáng. Nó nói kể từ bây giờ để nó nấu đồ ăn cho hai chúng ta.” Lâm Huân kéo mặt Lâm Tĩnh qua, hôn má hôn môi cậu.

Lâm Tĩnh đẩy hắn ra, ngạc nhiên hỏi: “Anh ấy biết nấu?”

Lâm Huân ôm sát cậu vào người hắn, liên tục hôn mặt cậu, một lúc mới nói: “Nó nấu ăn không tệ đâu.”

Quá khứ mặc dù nam tử không vào phòng bếp, nhưng sau một thời gian thái tử và Hàn đại công tử lén lút chơi bời ở thanh lâu tiểu quán, ham của lạ, đâm ra không thích đồ ăn được nấu cầu kỳ trong cung, lâu ngày không trốn ra lại thèm thuồng. Hạng Doanh ra lệnh Hàn Duẫn bằng mọi cách phải học nấu mấy món đó cho hắn ăn, bởi vì ngự trù trong cung chê món thấp hèn, một hai trốn tránh không chịu nấu. Hàn Duẫn mặc dù lòng không cam, nhưng nào dám cãi lệnh, lau nước mắt dấn thân vào nhà bếp, nhờ vậy luyện ra tay nghề cầm dao vung chảo chỉ thua mỗi ngự trù một chút.

Sáng nay Lâm Huân vừa định nấu đồ ăn sáng, chợt nhớ tay nghề của hắn, liền gọi hắn xuống ngay. Hàn Duẫn bây giờ đã biết Lâm Huân chính là Hạng Doanh, nào dám cãi lời, đành vội vã chạy xuống nấu đồ ăn sáng. Vì vậy bây giờ Lâm Huân mới rảnh rang ôm ấp Lâm Tĩnh, mặc cho ai đó vùi đầu trong bếp gào khóc với xoong nồi.

Lâm Tĩnh không biết tình hình cụ thể, cứ tưởng Lâm Huân hờn oán vì mấy đêm liền cậu cùng Hàn Duẫn chung chiếu chung chăn, sáng nay ức hiếp Hàn Duẫn cho bõ ghét, vì vậy hết sức lấy lòng, để Lâm Huân nguôi ngoai cơn giận. Lâm Huân được nước, ôm Lâm Tĩnh sờ mó hôn hít đã đời đến gần tám giờ mới chịu thả ra, chờ cậu tắm xong, bồng cậu xuống lầu.

Lâm Tĩnh nhìn bàn ăn cực kỳ thịnh soạn, ngơ ngẩng. Lâm Huân hài lòng, gật đầu, gắp thức ăn bỏ vào miệng, sau đó mớn cho Lâm Tĩnh. Lâm Tĩnh tay chân bị Lâm Huân dùng dây vải trói, nằm trong lòng ngực Lâm Huân, chỉ có thể mở miệng đón thức ăn, lâu lâu còn bị hắn hôn thật sâu.

Lâm Huân vừa mớm cho Lâm Tĩnh, vừa ung dung ăn, lát sau gác đũa, nhìn Hàn Duẫn khen ngợi, xong thong thả nói: “Ở đất nước phía đông, có một cách bày tiệc khá thú vị, đó là tuyển chọn thiếu nữ xinh đẹp, cho lõa thể nằm trên chiếu, đặt thức ăn lên người, để nam tử ngồi hai bên thưởng thức. Chiều nay cậu nấu vài món ngon, chúng ta làm bữa tiệc như vậy.”

“Dạ.” Hàn Duẫn hai mắt như đèn pha, gật đầu cái rụp.

“Biến thái!” Lâm Tĩnh tức giận hét lên.

Lâm Huân đưa Lâm Tĩnh cho Hàn Duẫn bồng, dặn dò: “Lát nữa hầu hạ nó mặc quần áo, bảo vệ nó đi học, không để nó bị trầy xước, nghe không?”

“Dạ.” Hàn Duẫn đỡ lấy Lâm Tĩnh từ tay Lâm Huân, ngoan ngoãn vâng dạ.

“Cháu mười chín tuổi rồi, không phải trẻ nít, tự mặc đồ được mà.” Lâm Tĩnh quắc mắc nhìn hai người. Sáng nay hai tên chú vợ – cháu rể này cực kỳ quái lạ, chẳng những không hầm hè chửi rủa, mà còn vô cùng ăn rơ, giống như đã bàn bạc với nhau từ trước xúm lại ăn hiếp cậu. Hừ hừ, lát nữa phải cạy miệng Hàn Duẫn điều tra mới được.

Lâm Tĩnh không biết, hai tên này ba trăm năm trước ra vào thanh lâu tiểu quán, kẻ xướng người tùy, làm tắc họng tắc hầu biết bao công tử ăn chơi, kỹ nữ tiểu quan vô tình đắc tội cũng thê thảm không kém, bây giờ bọn họ bất quá chỉ là hát lại tuồng cũ mà thôi.

Đùa giỡn đã xong, Lâm Huân nghiêm nghị đi vào chủ đề chính: “Ba ngày nữa chú đi Lâm Định công tác một tháng, hai đứa ở nhà, mỗi đêm Tĩnh ngoại trừ bổ sung dương khí cho Duẫn, còn phải tập liên kết tinh thần với Duẫn. Tuy hai đứa đã có quan hệ xác thịt, liên kết tinh thần dễ dàng hơn người và ma quỷ bình thường, nhưng cũng không được lơ là. Ký ức kiếp trước rất tàn khốc, nếu như Tĩnh không chịu đựng nổi, Duẫn, cậu phải dùng tinh thần chống đỡ cho nó. Vì vậy trong một tháng này, cậu cũng phải học cách sử dụng tinh thần bảo vệ tinh thần của Tĩnh, đừng để nó xảy ra chuyện gì.”

“Dạ.” Hàn Duẫn nghiêm túc gật đầu.

“Một tháng sau chú về, sẽ bắt đầu giúp hai đứa liên kết truy tìm ký ức kiếp trước của Tĩnh. Theo chú dự tính, có lẽ cháu phải mất gần một năm để biết về toàn bộ cuộc đời của Khương Chi Bảo.”

Hàn Duẫn ngẫm nghĩ một chút, nói: “Có lẽ không cần phải truy tìm ký ức lúc Bảo đệ còn nhỏ, chỉ cần bắt đầu từ lúc gặp tôi là được. Tôi có cảm giác nguyên nhân sau này Bảo đệ mất một mảnh linh hồn dường như có quan hệ đến tôi.”

“Cậu có tự tin quá không? Chỉ vì một tên như cậu mà Tĩnh đánh mất một mảnh linh hồn?” Lâm Huân nhìn lên nhìn xuống Hàn Duẫn, lườm lườm hỏi.

Hàn Duẫn sượng mặt gãi gãi đầu. Lâm Tĩnh bật cười, dụi đầu vào vai hắn an ủi, nói với Lâm Huân: “Cháu cũng nghĩ chỉ cần bắt đầu từ lúc Khương Chi Bảo gặp anh Duẫn là được, cháu cũng có cảm giác mọi chuyện phát sinh từ đây.”

“Có lẽ nếu không gặp Bảo đệ, bi kịch sẽ không phát sinh.” Hàn Duẫn nhìn Lâm Tĩnh, ray rứt nói.

“Chưa chắc.” Lâm Huân lắc đầu, “Nếu lúc đó cậu không gặp Khương Chi Bảo, với tài năng của Khương Chi Bảo, hẳn vẫn lên kinh ứng thí, sẽ gặp Hạng Vũ Viêm, mọi chuyện vẫn xảy ra như cũ thôi.”

Hàn Duẫn hít sâu một hơi, nhìn xuống Lâm Tĩnh, chặc lưỡi: “Quả là hắc nhan bạc mệnh.”

“Hồng nhan.” Lâm Tĩnh gào lên đính chính.

“Thôi trễ giờ rồi, hai đứa lên lầu chuẩn bị đi học đi, chú cũng phải ghé công ty, để chú chở cháu đến trường.” Lâm Huân nhìn đồng hồ trên cổ tay, “Hôm nay cháu học đến mấy giờ?”

“Cháu chỉ cần có mặt làm lễ, sau đó vào thư viện tra cứu thêm về Khương Chi Bảo. Thông tin trên mạng không đủ lại sai lệch nhiều quá, vào thư viện tra sách chi tiết chính xác hơn.”

“Vậy cũng được, chiều nhớ về sớm tổ chức đại tiệc.” Lâm Huân cười gian tà nhìn Lâm Tĩnh.

“Dẹp!” Lâm Tĩnh lè lưỡi lêu lêu hắn, thúc giục Hàn Duẫn: “Lên lầu lên lầu, em không muốn ở lâu với biến thái.”

Hàn Duẫn nhịn cười, bồng Lâm Tĩnh lên lầu. Lâm Huân nói với theo: “Thằng kia cũng biến thái đó!”

Lâm Tĩnh chồm lên vai Hàn Duẫn, nói vọng xuống: “Anh Duẫn đỡ hơn chú.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: