Quỷ duyên tiền thế – Chương bảy

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương bảy: Linh hồn mất mát

.

Mười hai giờ đêm, trong phòng thờ của phái Huyền Tông, Lâm Huân mặc áo bào trắng, xếp bằng ngồi nghiêm trang trước bàn thờ tổ. Hàn Duẫn nhìn hắn, cảm thấy lúc này hắn nghiêm túc một cách lạ thường, hiển lộ phong thái tiên phong đạo cốt, hoàn toàn không còn vẻ phóng đãng phong lưu.

Ban chiều, lúc vừa gặp Lâm Huân, Hàn Duẫn không cách nào tin được cái tên tí ta tí tởn dê cháu trai mình lại chính là chưởng môn phái Huyền Tông. Trong trí nhớ của hắn, biểu ca từng nói chưởng môn phái Huyền Tông được lựa chọn rất nghiêm ngặt. Ngoại trừ linh khí dồi dào, thông minh sáng sủa, vẻ ngoài còn phải tuấn tú lịch sự, giữ mình tinh khiết, không vướn phàm tục, thì mới có thể tiếp thụ sự thần bí của pháp thuật Huyền Tông, dẫn dắt môn phái, lưu truyền hậu thế.

Nhưng Lâm Huân hoàn toàn không có chút gì giống như trong miêu tả, bề ngoài tà mị, sàm sỡ cháu trai, còn bày những trò khiếm nhã khiến một kẻ từng vui chơi chốn thanh lâu tiểu quán như Hàn Duẫn phải giơ ngón cái tán thưởng.

Có điều lúc này, Lâm Huân nghiêm trang câu cẩn, khuôn mặt sắc lạnh, trông giống như một kẻ ngồi trên cao.

Kẻ ngồi trên cao?

Hàn Duẫn thoáng hoảng hốt, hắn dường như cảm thấy Lâm Huân giống một người.

“Tĩnh tâm xong rồi đấy à, đến đây đi.”

Giọng nói của Lâm Huân cắt ngang dòng suy nghĩ của Hàn Duẫn, hắn theo âm thanh nhìn lại, phát hiện Lâm Tĩnh xuất hiện trước cửa phòng thờ. Cậu mặc áo chéo vạt màu trắng, đi chân trần, tay chắp trước ngực, trông thanh thoát như trúc quân tử mùa đông.

“Bảo đệ…” Hàn Duẫn buột miệng gọi. Không biết vì sao, lúc này hắn cảm thấy Lâm Tĩnh giống Khương Chi Bảo một cách lạ lùng.

Lâm Tĩnh nghe hắn gọi sửng sốt, sau đó mỉm cười nhè nhẹ, tiến đến bên cạnh, nhéo mạnh vào hông: “Hừ, chọc ghẹo người yêu mới đã đời còn tơ tưởng người yêu cũ, muốn chết?”

Nghe cậu ngậm miệng nghiến răng nói, Hàn Duẫn xấu hổ khều khều mũi, cúi đầu không dám nhìn.

“Cởi áo ra đi.” Lâm Huân ra lệnh, mắt không nhìn hai người, hướng thẳng về phía bàn thờ.

“Dạ.” Lâm Tĩnh rút dây lưng, trút áo xuống, để lộ thân trần, tiến đến trước mặt Lâm Huân, nằm xuống, nhắm mắt.

Nhìn cảnh này Hàn Duẫn lại nhớ những gì biểu ca nói về Huyền Tông: khi Huyền Tông làm phép, đều buộc thân chủ phải khỏa thân, dù nam hay nữ cũng thế, có đôi khi còn xâm phạm thân thể thân chủ. Chính vì vậy Huyền Tông mặc dù pháp lực siêu phàm, nhưng có thời kỳ bị xem như tà giáo, bị các môn phái khác đuổi giết khắp nơi.

Lâm Huân đặt tay lên bụng dưới Lâm Tĩnh, ánh sáng vàng xuất hiện trên đầu ngón tay hắn, tỏa ra khắp cơ thể, người Lâm Tĩnh dần trong suốt, hiển lộ linh hồn giấu bên trong.

Hàn Duẫn che miệng không thốt ra tiếng, bởi vì linh hồn Lâm Tĩnh, quả thực giống Khương Chi Bảo như tạc.

Hàn Duẫn đặt tay lên ngực, từ từ điềm tỉnh lại, bắt đầu quan sát linh hồn Lâm Tĩnh. Đó là một linh hồn mỏng manh, u ám, thiếu sức sống, phảng phất như linh hồn du đãng, chịu đựng năm tháng bào mòn. Giữa linh hồn, gần vị trí trái tim là một lỗ hổng chứa đầy hỗn độn, cuồn cuộn hung dữ, giống như muốn tràn ra ngấu nghiến phần hồn còn lại.

Hàn Duẫn không che giấu được kinh hãi. Hắn nhớ lúc ở chùa Lôi Âm, Khương Chi Bảo được sư trụ trì gột rửa linh hồn, cầu may mắn trước khi lên kinh ứng thí. Lúc đó hắn cũng từng nhìn thấy linh hồn của Khương Chi Bảo, trắng nõn, đầy đặn, hoàn toàn không giống lúc này. Linh hồn của Lâm Tĩnh hiện giờ, cơ bản không phải là linh hồn của người sống.

Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao linh hồn Lâm Tĩnh lại biến thành như vậy?

Lâm Huân liếc về phía Hàn Duẫn, ánh mắt có chút oán ghét, nhấc tay, từ từ kéo linh hồn của Lâm Tĩnh bay lên. Ngón tay hắn di chuyển về vị trí lỗ hổng trên ngực linh hồn Lâm Tĩnh, ánh sáng vàng tuôn ra, trói buộc hỗn độn bên trong. Linh hồn Lâm Tĩnh run lên, dường như rất đau đớn.

Hàn Duẫn nhìn, trong lòng đau sót. Đây là Rèn Hồn, kinh khủng vô cùng. Thân là ma như hắn vừa nghe đã sợ, huống chi Lâm Tĩnh là người sống, còn phải chịu đựng Rèn Hồn thường xuyên. Mắt hắn ứa lệ, nhìn linh hồn mong manh, muốn nuốt vào lòng, chở che bảo vệ.

“Kềm chế bản thân ngươi, nếu không sẽ gây nguy hiểm cho Tĩnh.”

Giọng Lâm Huân như đập thẳng vào đầu, Hàn Duẫn rùng mình, mở mắt nhìn Lâm Huân, nếu hắn còn chảy mồ hôi, có lẽ mồ hôi đã chảy ròng ròng.

Hắn suýt nữa đã dùng ý niệm nuốt sống linh hồn Lâm Tĩnh, may mà có Lâm Huân nhắc nhở.

“Nếu tinh thần ngươi không đủ kiên định, thì sẽ chỉ gây hại cho Tĩnh mà thôi.” Lâm Huân quắc mắt cảnh cáo.

Hàn Duẫn nghe, hít sâu một hơi, gật đầu, lùi về đứng sát vào góc tường.

Thời gian yên lặng trôi qua, gần một tiếng đồng hồ sau, Lâm Huân bắt ấn, đưa linh hồn Lâm Tĩnh vào lại thân thể, thở hắt ra một hơi. Lâm Tĩnh mở mắt, định ngồi dậy, đã bị Lâm Huân cản lại.

“Còn chưa xong.” Lâm Huân nhìn cậu cười gian, “Cần phải phong ấn đằng trước và đằng sau cho an toàn.”

Lâm Tĩnh phụng phịu: “Không phải hôm nay hai người chọc ngoáy đủ đằng trước và đằng sau rồi sao? Bây giờ còn phong ấn làm gì?”

“Hôm nay chỉ là đùa bỡn, chưa làm thật.” Lâm Huân nhíu mắt nhìn cậu nguy hiểm: “Đừng tưởng chú không biết cháu đang nghĩ gì trong bụng, cháu sợ phong ấn rồi hắn không thể dùng tay giúp cháu sảng khoái phải không?”

Lâm Tĩnh đỏ mặt: “Không có.” Liếc liếc về phía Hàn Duẫn, thấy hắn đang trộm cười.

“Đừng lo, chỉ là tạo kết giới bảo vệ tuốt bên trong thôi, sau này hắn muốn đưa phân thân vào cũng không ảnh hưởng, giống như…” Lâm Huân kề sát lỗ tai cậu: “Bao cao su vậy đó!”

“Thật ạ?” Lâm Tĩnh nghe vậy hí ha hí hửng.

“Xạo đó.” Lâm Huân tạt nước lạnh, Lâm Tĩnh xụ mặt. Lâm Huân bẹo má cậu, buồn cười nói: “Lúc trước chú sờ thì bày đặt giải nảy, nói chú biến thái, cháu chỉ thích con gái, còn bây giờ vừa nghe được làm tình với trai liền sung sướng ra mặt, thật muốn đè cháu xuống làm thịt ngay chỗ này.”

“Đừng mà, cháu biết chú cưng cháu lắm mà.” Lâm Tĩnh lay vai Lâm Huân, nũng nịu.

“Hừ, nếu không phải nghĩ tình cháu là cháu ruột của chú, chú đã mần thịt cháu lâu rồi, không chừa cho thằng khốn này đâu.” Lâm Huân nhéo mạnh vào mông Lâm Tĩnh: “Đưa phân thân lại đây!”

“Dạ.”

Lâm Tĩnh nhỏm người dậy, ngồi quỳ trên gối hướng phân thân về phía Lâm Huân, Lâm Huân chụm hai ngón tay lại, vẽ một vòng tròn quanh chân phân thân: “Làm thế này để tránh tiết dương nguyên, linh hồn cháu vốn rất yếu, nếu tiết nhiều cho hắn uống có thể sẽ mất mạng.”

“Dạ.” Lâm Tĩnh ngoan ngoãn gật đầu tiếp thu.

“Phía sau có hơi tốn công, chịu khó một chút, xoay lưng lại đây, đưa mông lên.”

Lâm Tĩnh làm theo, xoay người, cúi gập mình, đưa mông về phía Lâm Huân. Lâm Huân chập ngón tay trỏ và ngón tay giữa lại, vận phép thuật, đầu ngón tay phát sáng, đâm thẳng vào lỗ nhỏ của Lâm Tĩnh, khiến cậu đau đớn rên rĩ.

“Hừ, không phải lúc nãy dùng bốn ngón nông rộng rồi sao? Bây giờ còn kêu đau?” Tay còn lại của Lâm Huân véo vào mông Lâm Tĩnh, buồn cười hỏi.

“Lúc nãy nó khép lại rồi.” Lâm Tĩnh phụng phịu, “A… ư… chú đừng nhân cơ hội dê xồm cháu chứ?”

Hàn Duẫn nhìn hai chú cháu, che miệng buồn cười, quả là hoàn toàn không giống hai người hắn từng quen biết. Một người thanh lãnh, lễ độ nhu mì, một người uy nghiêm, sắc bén như lưỡi đao ra khỏi vỏ. Còn bây giờ, một người bắn nhắn ồn ào, một người dê xồm nhỏ mọn. Có điều nếu hỏi hắn thích bộ dạng cũ hay bộ dạng bây giờ, thì chắc chắn hắn sẽ chọn bộ dạng bây giờ, vì chí ít, hắn nhìn thấy hai người hoạt bát hơn xưa, cũng cười đùa nhiều hơn xưa.

Tôn ti luật lệ phong kiến, luôn làm đôi vai người ta oằn xuống, khiến người ta không dễ dàng nở nụ cười.

“Xong rồi đó.” Lâm Huân lấy tay ra khỏi lỗ nhỏ phía sau Lâm Tĩnh, vỗ mạnh vào mông cậu: “Nghe dặn nè. Phong ấn này chỉ có tác dụng trong trường hợp cháu làm tình với hắn, bởi hắn đã hút dương khí và dương nguyên của cháu, cháu và hắn trở nên tương đồng, hắn xâm nhập sẽ không nguy hại cho cháu. Nhưng nếu làm tình với người khác hay ma quỷ khác, Đồng Tử Thân của cháu sẽ hủy ngay lập tức, nhớ không?”

“Nhớ rồi. Làm như người ta dâm đãng lắm vậy, đụng ai cũng làm tình.” Lâm Tĩnh phụng phịu.

“Hừ, hôm nay đứa nào một mình chiến đấu với hai người vậy hả? Còn khêu gợi? Còn lẳng lơ? Vậy mà còn la oái oái là không dâm đãng?” Lâm Huân nắm phân thân cậu, gầm gừ.

“Toàn ép buộc người ta không.” Lâm Tĩnh bĩu môi.

“Hừ hừ, còn dám nói là bị ép buộc? Để chú cho cháu thấy thế nào là ép buộc!” Lâm Huân túm lấy hai chân cậu, kéo cậu về phía hắn, cởi quần, dí phân thân vào mông cậu.

“Anh Duẫn, cứu mạng!” Lâm Tĩnh vội vã đưa tay về hướng Hàn Duẫn, hét lên cầu cứu.

Hàn Duẫn buồn cười, đi đến gỡ cậu ra khỏi móng vuốt Lâm Huân, ôm cậu vào lòng. Lâm Tĩnh lập tức đeo chặt vào người Hàn Duẫn, lấm lét nhìn Lâm Huân, khiến Hàn Duẫn dở cười dở khóc.

“Có bồ quên chú, đem nó xuống phòng thục năm mươi hèo dạy dỗ đi.” Lâm Huân phất phất tay, tỏ vẻ chán ghét.

Lâm Tĩnh đỏ mặt, vùi đầu vào vai Hàn Duẫn. Hàn Duẫn hiểu ý, cúi đầu nói khẽ “tạ ơn”, bồng Lâm Tĩnh về phòng.

***

Phòng Lâm Tĩnh ở nhà Lâm Huân khá nhỏ, một chiếc bàn thấp kê sát góc tường, tủ nhỏ và kệ nhỏ nằm tiếp đó, một tấm đệm đặt giữa phòng, nhìn có vẻ đơn sơ, giống như nhà trọ.

Hàn Duẫn đặt Lâm Tĩnh xuống đệm, đứng dậy cởi quần áo, nhìn cậu co người lui về sát mép đệm, kéo chăn che khoảng giữa cơ thể, hắn buồn cười hỏi: “Sợ à?”

Lâm Tĩnh gật nhẹ: “Có chút chút.” Rồi ngẫm một chút, hỏi: “Có đau không?”

“Sẽ đau.” Hàn Duẫn quỳ xuống, tiến gần sát Lâm Tĩnh, kề vào tai cậu thì thầm: “Nhưng rất sảng khoái.”

Lâm Tĩnh hừ khẽ, buông chăn ra, tựa đầu vào vai hắn, áp sát cơ thể vào cơ thể hắn, choàng tay qua cổ, ngượng ngùng: “Làm nhẹ thôi.”

“Ừm!”

Hàn Duẫn nâng hai bắp đùi cậu lên, ôm lưng cậu chậm rãi tiến vào. Tiếng cơ thể cọ sát bắt đầu vang lên trong phòng, hòa cùng tiếng thở dồn dập. Từng cú đánh của Hàn Duẫn làm Lâm Tĩnh đau đớn, co rụt người cạ lưng vào tường, ghì chặt vai hắn. Nhìn cậu yếu ớt thừa nhận sự xâm phạm của hắn, Hàn Duẫn cảm thấy thật hạnh phúc. Hai kiếp rồi chỉ có hắn là người đầu tiên của cậu, chỉ có hắn mới có thể thưởng thức khuôn mặt sợ sệt của cậu khi tiếp nhận lần xâm phạm đầu tiên, trong sáng, thơ ngây, khiến hắn không khỏi thương tiếc.

“Gọi đi.” Hắn nói.

“Gọi gì?” Cậu hỏi.

“Duẫn lang.”

Cậu sửng sốt, sau đó mỉm cười, hôn vào hõm cổ hắn, khe khẽ gọi: “Duẫn lang…”

Hắn nghe, cuồng nhiệt tăng thêm, đánh vào người cậu từng cú vừa nhanh vừa mạnh. Cậu ư ử rên rỉ: “Duẫn lang… Duẫn lang… a…..”, tiếng ngân kéo dài, lần đầu tiên cậu biết thế nào là hạnh phúc.

Kiếp trước kiếp sau gì chứ? Dù kiếp nào, cậu nghĩ mình chỉ phải lòng hắn mà thôi.

***

Hàn Duẫn kéo chăn che cơ thể lõa lộ đầy dấu vết của Lâm Tĩnh lại, hôn lên trán cậu, vuốt ve gương mặt vẫn còn mỉm cười hạnh phúc của cậu lần nữa, đứng dậy, đóng cửa, đi lên lầu trên.

Trong phòng thờ, Lâm Huân chấp một tay sau lưng, một tay để nhẹ lên vạt trước, đứng trước cánh cửa mở ra ban công. Dáng hắn uy nghi, gió đêm thổi vạt áo bào của hắn bay phần phật, Hàn Duẫn tiến đến, cung kính quỳ xuống.

“Bệ hạ.”

Lâm Huân xoay người lại, nhìn hắn, nhếch miệng cười: “Khi xưa hẹn mười năm gặp lại, không ngờ ba trăm năm sau, ta mới gặp lại ngươi.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: