Quỷ duyên tiền thế – Chương sáu

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương sáu: Ông chú biến thái

.

Xuống xe lửa, Lâm Tĩnh bật điện thoại gọi cho Lâm Huân, sau đó te te kéo va li chạy thẳng ra bãi đổ xe, nhanh chóng tìm được xe của Lâm Huân, mở cốp thảy va li vào, nhảy lên ghế phó lái, bá cổ Lâm Huân, tươi cười chào hỏi.

Lâm Huân ôm cậu, cười nói: “Ba tháng không gặp, đen thui rồi.”

“Làm gì có! Cháu chỉ đen hơn một chút thôi.” Cậu ôm hắn, nũng nịu.

Hắn hôn hai má cậu, hôn lên môi, xộc mũi sâu vào cổ áo hôn chân cổ cậu. Lâm Tĩnh không biết do vui mừng hay đã quá quen thuộc với hành động bất thường này của hắn, để hắn hôn một lúc, nghe tiếng tằng hắng ở ghế sau, mới sực nhớ đẩy hắn ra.

“Chú, cháu quên mua nước, giờ khát quá, chú ra máy bán hàng tự động đằng kia mua giúp cháu một chai nước suối.” Lâm Tĩnh cúi đầu lí nhí nói.

Lâm Huân liếc mắt nhìn bóng người vừa xuất hiện ở băng ghế sau, vuốt nhẹ má Lâm Tĩnh, mở cửa xe đi ra ngoài.

“Chú… chú ấy thực ra là song tính, vốn có tình cảm bất thường với tôi, nhưng cũng không làm gì vượt mức. Tôi biết chú ấy sẽ không hại tôi, cho nên có dung túng chú ấy một chút, dù… dù sao cũng chỉ ôm hôn lúc không người.” Lâm Tĩnh lúng túng giải thích.

“Biết rồi.” Hàn Duẫn lạnh lẽo nói. Lâm Tĩnh biết hắn giận, im lặng không nói nữa.

Lát sau Lâm Huân quay lại, thảy chai nước cho Lâm Tĩnh, thắt dây an toàn, lái xe ra khỏi bãi đổ xe, chất giọng không vui hỏi Lâm Tĩnh: “Cháu chưa giới thiệu cho chú đây là ai?”

“Anh ấy là Hàn Duẫn, anh ấy là… người yêu kiếp trước của cháu.” Lâm Tĩnh không dám nhìn Lâm Huân, cúi đầu, lí nhí giải thích.

“Người yêu kiếp trước, cũng không phải kiếp này.” Lâm Huân hừ khẽ: “Nhặt được hắn ở đâu vậy?”

“Dạ, ở bãi tha ma lớn.” Lâm Tĩnh nói xong, ngẩn ra, vội hỏi: “Chú, sao chú lại đề nghị cháu đi bãi tha ma lớn ‘thực tập’?”

Vì trình độ pháp thuật của Lâm Tĩnh quá kém so với đệ tử của Huyền Tông, nên khi Lâm Tĩnh nói với Lâm Huân bạn bè cậu hỏi cậu có muốn tham gia chuyến du lịch “Thử thách lòng can đảm” không? Lâm Huân bảo cậu nên đi để rèn luyện thêm kinh nghiệm trừ tà diệt quái, đồng thời gợi ý cậu đến bãi tha ma lớn.

“Bởi vì ở đó có rất nhiều ma sống lâu năm. Sao vậy?” Lâm Huân dửng dưng hỏi.

“Dạ không có gì.” Lâm Tĩnh nhỏ giọng nói: “Chắc có lẽ chỉ là trùng hợp.”

“Cháu biết được bao nhiêu về kiếp trước rồi, kể cho chú nghe xem.”

Lâm Tĩnh kể sơ những điều cậu biết cho Lâm Huân nghe, Lâm Huân liếc mắt nhìn cậu: “Xấu xí vậy mà kiếp trước hóa ra cũng là hắc nhan họa thủy.”

“Người ta gọi là hồng nhan, không ai gọi hắc nhan.” Lâm Tĩnh bĩu môi, “Chú lúc nào cũng thích chà đạp cháu.” Rồi nghiêm túc, cậu hỏi: “Chú, ngoài cách truy tìm ký ức kiếp trước ra, còn cách nào nữa không?”

“Không có.” Liếc qua nhìn cậu, hắn hỏi: “Cháu sợ?”

“Có hơi sợ.” Lâm Tĩnh thú nhận. Phải chứng kiến cảnh bản thân bị dày vò hành hạ, ai cũng ít nhiều bị ám ảnh tâm lý.

“Muốn có được, bắt buộc phải đánh đổi.” Lâm Huân lạnh lùng nói: “Cháu cũng xem như nửa đệ tử Huyền Tông, phải hiểu rõ điều đó.”

“Cháu biết.” Lâm Tĩnh ủ rủ nói.

“Chuyện liên kết ký ức quá khứ, cuối tuần chú sẽ bàn rõ lại với cháu. Tối nay cơm nước xong, tắm rửa sạch sẽ, chú giúp cháu củng cố lại linh hồn. Ba tháng không làm phép rồi, cháu lại truyền dương khí và dương nguyên cho con ma này, nếu không củng cố ngay, để lâu sẽ càng thêm nguy hiểm.” Lâm Huân nghiêm giọng nói.

“Dạ.” Lâm Tĩnh ngoan ngoãn gật đầu.

“Phải rửa sạch cả những chỗ ‘quan trọng’.” Lâm Huân nhấn mạnh.

Lâm Tĩnh kinh ngạc, hỏi: “Tại sao?”

“Nếu muốn dùng liên kết linh hồn cổ xưa truy tìm ký ức kiếp trước, cháu phải dùng dương khí ủ ấm hắn mỗi đêm. Nếu không làm phép phong ấn những chỗ quan trọng, hắn cưỡng bức cháu, phá hủy Đồng Tử Thân thì làm sao đây hả? Cháu tưởng ai cũng như chú cháu, chỉ sờ không ăn à?”

Lâm Huân buông một tay luồng vào lưng quần Lâm Tĩnh, sờ mông cậu, khiến cậu vừa bực bội vừa xấu hổ kéo tay hắn ra, không dám ngó sắc mặt đen xì của Hàn Duẫn ở phía sau.

Hàn Duẫn nhìn Lâm Huân, sát khí đằng đằng, như sắp biến thành lệ quỷ. Lâm Huân búng tay, một lá bùa bay ra, lơ lửng trước mặt Hàn Duẫn: “Muốn phản đối cũng phải có năng lực.”

Lá bùa phát ra tia sáng chiếu vào người Hàn Duẫn, khiến hắn không thể cử động, chỉ có thể trừng mắt nhìn Lâm Huân hết sờ lưng lại sờ mông Lâm Tĩnh. Lâm Tĩnh nhìn sắc mặt Hàn Duẫn, định kéo tay Lâm Huân ra, nhưng lại nghe hắn lạnh lùng nói: “Cháu cũng không phải không biết khả năng của chú, hành hạ linh hồn hắn đối với chú dễ như trở bàn tay.” Lâm Tĩnh nghe thế đành ngồi yên, để mặc Lâm Huân thọc sâu vào lưng quần cậu. Lâm Huân cọ vào khe hở giữa hai mông cậu một lúc lâu mới hài lòng lấy tay ra, tập trung lái xe.

Nhà Lâm Huân là một căn nhà ba tầng không lớn lắm nằm ở ngoại ô, phía trước có một cây hòe, tàng cây rộng lớn che khắp sân, khiến phòng khách âm u không sáng sủa. Nhìn từ bên ngoài, căn nhà khá cũ kỹ, trông như chẳng có gì quý giá. Một căn nhà ít gây chú ý, nhưng thỉnh thoảng lại có một ít quan chức cấp cao lặng lẽ ghé thăm. Biết làm sao được, đây chính là nơi ở của chưởng môn phái Huyền Tông mà.

Lâm Huân không chạy xe vào nhà ngay, mà dừng lại trước cổng, búng ngón tay, một luồng sáng chui vào trán Hàn Duẫn, khiến hắn có chút đau đớn: “Kể từ bây giờ ngươi trở thành quỷ nô của Huyền Tông, phải nghe theo sự sai phái của Huyền Tông. Đừng nhìn ta như vậy? Nếu không trở thành quỷ nô, ngươi chỉ cần tiến vào cổng nhà ta nửa bước, sẽ hồn phi phách tán, không tin có thể hỏi bé Tĩnh?”

“Cháu không phải ‘bé’?” Lâm Tĩnh sừng sộ với Lâm Huân, quay đầu nhìn Hàn Duẫn mềm mỏng nói: “Chú nói đúng đó, nếu không trở thành quỷ nô, anh không thể vào nhà chú được.”

“Hừ, phân biệt đối xử, ăn cơm của chú mà đi ngọt ngào với người khác.” Lâm Huân nhéo má Lâm Tĩnh mắng.

“Là do chú quá đáng!” Lâm Tĩnh xoa má, giận dỗi.

“Nói nghe thử xem chú quá đáng chỗ nào?” Lâm Huân trừng mắt nhìn cậu, lái xe vào nhà, “Hừ, chưa làm dâu nhà người ta đã dám trả treo với chú rồi?” Lâm Huân mở cửa xe, nhảy xuống: “Đem hành lý lên lầu dẹp, sau đó quét dọn sạch sẽ ba tầng lầu. Không có cháu không ai dọn dẹp, bụi bám nhện giăng khắp cả nhà.”

“Sao chú không nhờ các đệ tử khác dọn?” Lâm Tĩnh tức giận, lúc nào cũng kiếm chuyện ăn hiếp cậu.

“Đệ tử khác đi kiếm tiền cả rồi, cháu là nửa đệ tử, cũng nên cống hiến công sức. Làm đi, chú đi nấu cơm, hôm nay chú có nấu mấy món cháu thích, làm xong sẽ được ăn.”

“Cháu không phải heo, đừng dùng thức ăn dụ dỗ cháu.”

“Thôi đi đi, đi đi.”

Cãi cọ một hơi, Lâm Tĩnh ấm ức xách hành lý lên lầu.

Tầng hai có hai phòng ngủ, một của cậu, một của Lâm Huân. Tầng trên cùng ngoài phòng thờ mở ra ban công, còn một phòng nhỏ dành cho đệ tử thỉnh thoảng ngủ lại. Lâm Tĩnh dẫn Hàn Duẫn lên lầu, vừa đóng cửa, hắn đã tiến đến ôm chặt cậu, ngấu nghiến hôn cậu, tay mở khóa quần cậu tuột xuống, luồng vào quần lót sờ nắn phân thân cậu.

“Sao vậy? Ghen hả?” Cậu không đẩy hắn ra, dựa vào người hắn, buồn cười hỏi.

Hàn Duẫn tuột quần lót cậu ra khỏi chân, bực bội nói: “Còn trách ta ong bướm, hóa ra Lâm công tử cũng chẳng vừa gì, xem ra phu quân sau này phải dạy dỗ lại mới được.” Hắn sờ phân thân cậu, tức giận nói: “Lại còn dám làm ra vẻ thanh cao trước mặt ta? Hư hỏng từ khi nào rồi?”

Lâm Tĩnh cắn nhẹ vào môi hắn, cười nói: “Mười tuổi đã hư hỏng rồi, bị sờ mó khắp cả, có điều…” Cậu đẩy nhẹ hắn nằm xuống giường, ngồi lên người hắn, kéo đôi tay hắn đặt lên mông trần, kề sát mặt hắn, ưỡm ờ nói: “…chưa từng chủ động phục vụ ai. Hàn công tử có muốn trở thành người đầu tiên không?” Lâm Tĩnh ngồi thẳng người dậy, nhìn hắn, thè chiếc lưỡi thon nhỏ liếm môi, động tác cực kỳ khêu gợi: “Người ta chỉ vì giữ Đồng Tử Thân nên mới không dám quan hệ thôi, không có nghĩa là không biết vài tuyệt chiêu hầu hạ.”

Lâm Tĩnh trước đó tuy không muốn đồng tính, nhưng do diện mạo trông giống “chuyên nằm dưới”, nên thường bị mấy cô nàng học chung lớp thích ghép cặp con trai ném một đống tranh ảnh, tiểu thuyết cho “tham khảo”, khiến cậu chưa thực sự lâm trận, nhưng kinh nghiệm cũng có không ít. Đó là chưa kể Lâm Huân thỉnh thoảng cũng truyền thụ vài tuyệt chiêu.

Nhìn biểu hiện của Lâm Tĩnh, Hàn Duẫn cảm thấy cực kỳ thú vị, vội vã gật đầu. Lâm Tĩnh ngồi trên người hắn, hai tay từ từ cởi nút áo, động tác cố ý làm chậm, khiến Hàn Duẫn không khỏi cảm thấy tâm tư nhộn nhạo. Chiếc áo từ từ rơi ra khỏi cơ thể, Lâm Tĩnh cầm lấy bàn tay hắn, đặt hai bàn tay hắn lên người mình, vừa uốn éo vặn vẹo, vừa kéo hai bàn tay hắn ve vuốt khắp cơ thể. Động tác của cậu làm thân dưới hắn rục rịt, Lâm Tĩnh nhận ra, cười khẽ, lùi người, cố ý ngồi lên vị trí quan trọng của hắn, cựa quậy mông. Cách mấy lớp vải, nhưng vẫn khiến tiểu huynh đệ của Hàn Duẫn không cách nào kềm chế được, bắt đầu có xu thế ngẩng cao. Nhìn hắn khổ sở chịu đựng, Lâm Tĩnh nở nụ cười xấu xa, kéo một ngón tay hắn, đâm sâu vào lỗ nhỏ phía sau, chồm người, thì thầm vào tai: “Không chứa chấp được phân thân, nhưng ngón tay thì vẫn được. Hãy cho ta thấy tay nghề của Hàn công tử, nếu làm ta hài lòng…” Cậu thổi nhẹ vào tai hắn, “… có lẽ ta sẽ dùng miệng hầu hạ công tử.”

“Dâm đãng.”

Hàn Duẫn mắng khẽ, nhưng không giận. Hắn biết người hiện đại cởi mở hơn người thời xưa, động tác Lâm Tĩnh tuy lẳng lơ, nhưng là biểu hiện bình thường giữa đôi tình nhân, hắn cũng không ngu dạy cố chấp cổ hủ, khinh thường Lâm Tĩnh. Miếng ngon dâng đến tận miệng, không ăn chỉ có đồ ngu!

Hàn Duẫn một tay giữ chặt gáy Lâm Tĩnh, buột cậu há miệng để hắn đưa lưỡi vào, một tay không khách sáo tiến vào phía sau Lâm Tĩnh, khéo léo đào sâu. Lâm Tĩnh rên ư ử, ngọ ngoạy trên người hắn, hai tay cố ý vuốt ve lớp vải bên ngoài phân thân hắn. Mặc dù nói với hắn cậu có thể sẽ dùng miệng, nhưng cậu biết mình không cam đảm đến cỡ ấy, vuốt ve thế này cũng khiến cậu xấu hổ gần chết rồi, trông cậu bên ngoài dâm đãng vậy thôi, thực tế cậu đã muốn tìm chỗ chui xuống đất.

Hàn Duẫn làm sao không nhận ra, hắn vừa buồn cười vừa thương yêu, Lâm Tĩnh làm thế này là để hắn không còn cảm thấy khó chịu về hành động dằn mặt của Lâm Huân lúc nãy, mặc dù xấu hổ gần chết, vẫn giả ra bộ dạng lẳng lơ quyến rũ. Hàn Duẫn thở dài, dù đầu thai kiếp khác, Bảo đệ vẫn là Bảo đệ, luôn quan tâm hắn, không lo nghĩ cho bản thân.

“A…” Lâm Tĩnh rên một tiếng dài, Hàn Duẫn chạm trúng yếu điểm của cậu, mặt cậu đỏ bừng, giấu mặt vào ngực áo của hắn.

“Lâm công tử đã hài lòng chưa?” Hàn Duẫn cười gian hỏi: “Đó chỉ mới là ngón trỏ, nếu chưa hài lòng, ta sẽ đổi ngón giữa, sẽ sâu hơn, sảng khoái hơn.”

Lâm Tĩnh vừa định trả lời, đã nghe một giọng nói tức giận cất lên ngoài cửa: “Dọn giường xong chưa? Xuống ăn cơm.” Lâm Tĩnh quay đầu lại, thấy Lâm Huân khoan tay đứng ngoài cửa, trên tay còn cầm đôi đũa chiên, “Hừ, đi mới ba tháng đã lớn gan đến thế rồi, lát nữa đừng hòng chú tha cho cháu.” Nhìn ngón tay Hàn Duẫn vẫn còn nằm trong lỗ nhỏ của Lâm Tĩnh, Lâm Huân gằn giọng nói: “Trong giờ ăn, phạt hai ngón tay.”

Lâm Tĩnh âm thầm kêu khổ, cọ mặt vào ngực Hàn Duẫn cầu an ủi. Hàn Duẫn vỗ vỗ lưng cậu, đau lòng mà không thể làm gì. Ai bảo hắn chỉ là hồn ma, trong khi Lâm Huân là chưởng môn Huyền Tông cơ chứ? Thật không cam lòng mà.

Mười lăm phút sau, bàn ăn trong phòng bếp, Lâm Huân khoanh tay, sắc mặt hầm hầm nhìn Lâm Tĩnh tiến đến trước mặt. Lâm Tĩnh mặc độc áo sơ mi, bên dưới trống trơn, chiếc mông trắng lấp ló dưới vạt áo mỏng.

“Còn biết cởi quần sẵn? Chú tưởng cháu sung sướng với người khác quên mất luật của chú đưa ra cho cháu rồi chứ?” Lâm Huân gằn giọng trách mắng.

Lâm Tĩnh tiến đến bên cạnh Lâm Huân, kéo tay hắn đặt lên mông trần: “Cháu không có quên mà. Có điều…” Lâm Tĩnh len lén nhìn Hàn Duẫn đi theo cậu xuống lầu: “Hôm nay trong nhà có người khác, chú cũng đừng làm gì quá đáng!”

“Hừ, lúc nãy đứa nào quá đáng trước mặt chú? Bây giờ còn bầy đặc thẹn thò?” Lâm Huân chọc hai ngón tay vào lỗ nhỏ của cậu, nghiêm khắc nói: “Đứng đó! Không được ăn cơm.”

“Dạ.” Lâm Tĩnh vẻ mặt u sầu, nhìn một đống món ngon bày trên bàn.

Lâm Huân nhìn Hàn Duẫn ngồi đối diện, hất mặt nói: “Có tức giận cũng không làm được gì.”

“Tôi biết.” Hàn Duẫn nhìn chằm chằm Lâm Tĩnh, đáp lời.

“Nếu liên kết truy tìm ký ức kiếp trước, cậu sẽ trông thấy quá khứ của Tĩnh, hay đúng hơn, là Khương Chi Bảo.” Lâm Huân lạnh lùng nói: “Lúc đó có thể cậu sẽ phải tận mắt nhìn thấy Tĩnh bị dày vò hành hạ, bị làm nhục trước muôn người.” Lâm Huân phát hiện người Lâm Tĩnh cứng đờ, hắn đâm mạnh ngón tay vào phía sau Lâm Tĩnh, quát khẽ: “Bình tĩnh.”, nhìn chằm chằm vào Hàn Duẫn, “Tôi không muốn lúc đó cậu vì chịu đựng không nổi, biến thành lệ quỷ, gây hại cho Tĩnh.”

“Tôi sẽ không gây hại cho Tĩnh, chú yên tâm.” Hàn Duẫn siết chặt nắm tay, nhìn thẳng Lâm Huân, trả lời chắc nịt.

“Hi vọng là vậy, nếu không đừng trách tôi đánh tan hồn phách cậu.” Lâm Huân gằn giọng. Hắn rút hai ngón tay ra, nói với Lâm Tĩnh: “Ngồi lên đùi chú, dùng miệng đút chú ăn.”

“Chú đừng giỡn nữa mà.” Lâm Tĩnh giảy nảy.

“Không có giỡn. Chú muốn xem tên nhãi đã chết ba trăm năm này sức chịu đựng đến đâu mà ngồi đây tự cao.” Lâm Huân nhíu mắt nhìn Hàn Duẫn, lạnh lùng nói. Sau đó nhẹ giọng, nói với Lâm Tĩnh: “Chú không muốn cháu gặp nguy hiểm.”

Lâm Tĩnh sửng ra, nhìn Lâm Huân, rồi lại nhìn Hàn Duẫn, gật đầu, ngoan ngoãn ngồi lên đùi Lâm Huân, và cơm vào miệng, đút cho Lâm Huân. Lâm Huân dùng một tay tháo nút áo Lâm Tĩnh, ve đầu vú cậu, tay còn lại nắm phân thân cậu lên đùa bỡn, miệng nhai thức ăn chầm chậm, mắt nhìn chằm chằm về phía Hàn Duẫn. Hàn Duẫn khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi cho lòng điềm tĩnh lại, sau đó mở to mắt, nhìn về phía chú cháu Lâm Huân. Hắn biết, nếu muốn giúp Lâm Tĩnh, không thể chỉ nói miệng là được. Nếu hắn không đủ mạnh mẽ, chẳng những không giúp gì được cho Lâm Tĩnh, mà còn có thể gây nguy hiểm cho cậu. Cửa ải này hắn phải vượt qua bằng mọi giá.

Lâm Tĩnh nhìn hắn, khe khẽ gật đầu. Lâm Huân mặc dù quá đáng, nhưng so với những gì cả hai phải đối diện, thì cũng chỉ nhỏ như hạt cát giữa đại dương. Xem ra cần phải làm gì đó giúp Hàn Duẫn luyện tập. Quyết định thật nhanh, cậu đứng dậy, cởi áo, nằm xuống mặt bàn, gắp một miếng thịt, đặt gần cuốn phân thân, ưỡm ờ cười, lã lơi nói với Lâm Huân: “Mời chú ăn.”

“Ngoan lắm.” Lâm Huân hài lòng, kéo đùi Lâm Tĩnh gác lên vai, chồm tới không ăn miếng thịt ngay mà cắn vào cuốn phân thân cậu, khiến cậu rên khe khẽ.

“Chú, thêm nữa đi, cháu muốn.” Lâm Tĩnh ngọt ngào nói, chân dạng rộng trước mặt Lâm Huân, hai tay ve hai đầu vú, liếm mép, muốn bao nhiêu dâm đãng thì có bấy nhiêu dâm đãng.

Lâm Huân nhìn tư thế gợi dục mười phần của Lâm Tĩnh, bật cười: “Không phải chú muốn tha cho cháu, mà là hắn sắp không chịu nổi rồi. Thôi, tha cho hắn đi.”

Lâm Tĩnh sửng ra, mắc cỡ nhìn Hàn Duẫn, cứ ngỡ hắn sẽ biến thành lệ quỷ, ai ngờ hắn đang dục hỏa công tâm. Cậu xấu hổ nhảy xuống bàn, mặc áo vào, ngồi xuống ăn cơm.

Lâm Huân buồn cười, bẹo má Lâm Tĩnh: “Ba tháng nghỉ hè học cũng được nhiều trò quá nhỉ? Ăn xong ra phòng khách, đóng cửa mở đèn, cởi quần áo biển diễn cho chú coi.” Lâm Tĩnh len lén nhìn Hàn Duẫn, Lâm Huân hiểu ý, bực bội nói: “Cũng được, cho hắn xem chung, chỉ sợ hắn lệ quỷ không thành, lại biến thành dâm quỷ.”

Hàn Duẫn vẻ mặt tuy bình tĩnh, nhưng khó dằn rạo rực hiện trong ánh mắt. Lâm Tĩnh cười khổ, biết vậy đã không lộ cái mặt dâm đãng ra, tạo cơ hội cho hai ông biến thái này “đòi hỏi”. Nhưng lỡ rồi, đành thôi vậy.

Lát sau, trong phòng khách, Lâm Tĩnh đóng phim cấp ba theo yêu cầu cho Lâm Huân và Hàn Duẫn xem đã mắt, sau đó còn bị bắt buộc diễn thêm một suất 3P: Lâm Huân gặm phía trên Hàn Duẫn gặm phía dưới, xong đổi lại Hàn Duẫn gặm phía trước Lâm Huân gặm phía sau. Cả hai cực kỳ hài lòng, Lâm Tĩnh thì xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất. Lát sau còn bắt cậu làm người nội trợ xinh đẹp khỏa thân dọn dẹp bãi chiến trường phòng khách, khiến cậu tức giận không thôi.

Buổi tối, phòng tắm ba người, Lâm Tĩnh hai tay hai phân thân, miệng liếm ngón tay từ hai bàn tay khác nhau, lỗ nhỏ phía sau thừa nhận bốn ngón tay từ hai bàn tay còn lại kéo rộng ra hai bên, cậu có cảm giác bản thân đã biến thân thành trai bao chuyên nghiệp, chỉ cần tiền, bao nhiêu anh cũng dám chơi.

Cuối cùng, Lâm Tĩnh mệt lử, được Hàn Duẫn bồng về phòng, cậu ủ rũ quấn mền, nghỉ ngơi chờ đến nửa đêm làm phép.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: