Quỷ duyên tiền thế – Chương năm

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương năm: Trở lại kinh thành

.

Sáu hôm sau Lâm Tĩnh vác hành lý, ra ga xe lửa đón xe đến Thiên Kinh. Tiễn cậu chỉ có mẹ cậu, cha cậu từ ngày cậu chọn theo khoa Lịch Sử đại học Cố Đô, luôn mặt nặng mày nhẹ, không muốn quan tâm thằng con trai độc nhất này.

“Kệ ổng đi! Già rồi mà cứ giận dỗi như trẻ con ấy!” Mẹ cậu vuốt lại cổ áo cậu cho thẳng thớm, vỗ nhẹ má con trai, cười dịu dàng: “Tết nhớ về nhà, đừng ở lại chạy đôn chạy đáo kiếm tiền, có hại cho sức khỏe.”

“Dạ.” Lâm Tĩnh mỉm cười, cầm tay mẹ, mãi không chịu buông, quyến luyến như đứa trẻ.

Mẹ cậu ngập ngừng một chút, mới nói: “Nếu được thì lựa lời mời chú Huân về nhà ta chơi, cũng lâu rồi mẹ không gặp chú ấy. Thiệt là…Nhà có hai anh em, không thương nhau thì thôi, cha con giận dỗi chú ấy toàn những chuyện không đâu mãi.”

“Dạ, con sẽ hỏi chú ấy. Tàu đến rồi, con đi đây!”

Lâm Tĩnh nhẹ nhàng buông tay mẹ ra, kéo hành lý đi về phía chuyến tàu vừa trờ tới. Qua cổng soát vé, cậu đưa tay vẫy chào mẹ lần nữa, xoay người tránh ánh mắt bịnh rịnh của mẹ, đi thẳng về phía toa tàu.

Lâm Tĩnh lên tàu, ngồi xuống ghế, xung quanh không ai, Hàn Duẫn xuất hiện, ngồi vào ghế đối diện. Hắn mặc chiếc áo thư sinh màu xanh nhạt, dệt chìm hoa văn đám mây, khuôn mặt tuấn tú, dáng điệu khoan thai, nếu ai nhìn thấy, có lẽ sẽ cho rằng hắn là một nam thần đang diễn phim cổ trang.

Đáng tiếc không ai có thể nhìn thấy hắn, ngoại trừ cậu. Lâm Tĩnh nghĩ thầm.

“Gia đình cậu… có vẻ không được thuận hòa cho lắm.” Sau hơn sáu ngày Lâm Tĩnh nhỏ to góp ý, Hàn Duẫn không còn dùng cách xưng hô khách sáo của quá khứ nữa, mà đổi sang cách xưng hô hiện đại. Hắn tiếp thu rất nhanh, đúng chuẩn học một hiểu mười, mới sáu ngày thôi đã sử dụng nhuần nhuyễn như người hiện đại.

“Ai… Do ông cha già đầu còn giận dỗi như trẻ con của tôi cả thôi.” Lâm Tĩnh cười cười, khuấy ly cà phê vừa mua từ cô bán hàng trên xe lửa, nhấp một ngụm, kể: “Hồi xưa gia đình ông nội tôi nghèo lắm, không thể cùng lúc nuôi cả hai con trai, chỉ có thể để một đứa đói, một đứa no. Đứa đói là cha tôi, đứa no là chú. Một hôm có người đàn ông vô tình trông thấy chú tôi, cảm thấy thích, ngỏ lời với ông muốn được nuôi chú. Ông tôi thấy người đàn ông đó cũng không giàu có, cuộc sống long đong, ban đầu định từ chối, nhưng bị nài nỉ miết, cuối cùng cũng đồng ý. Không cần nuôi chú, cha tôi bắt đầu dư ăn dư mặc, cha tôi thích lắm, mỗi bận gặp chú đều nói hoách nói hóe, bảo rằng nhờ chú đi cha tôi mới được ăn sung mặc sướng. Vì phận làm anh, cha tôi luôn bị bắt buộc phải nhường nhịn em trai, dẫn đến ăn không no, mặc không ấm. Giờ thì anh sướng, em khổ, cha tôi cảm thấy hài lòng thỏa dạ. Chú tôi nghe những lời chẳng chút tình nghĩa của cha tôi, yên lặng không nói gì, lẽo đẽo theo người cha nuôi rày đây mai đó, bẵn hơn mười năm không gặp lại. Cho đến năm tôi mười tuổi, ông tôi mất, chú tôi trở về, một tay lo ma chay cho ông, lúc này cha tôi mới biết chú không nghèo như cha vẫn tưởng, mà là một người thành đạt có địa vị cao. Cha lại càng hậm hực, không muốn để tôi tiếp xúc nhiều với chú, nhưng tôi không tiếp xúc nhiều với chú cũng không được.” Lâm Tĩnh bật cười, nghĩ đến ông cha trăm tính ngàn tính vẫn thua một kèo, không thấy giận, chỉ thấy tội, mà thôi kệ luôn.

“Anh cũng biết linh hồn tôi bị mất một mảnh, nên thể chất tôi gần giống người có Bát Tự thuần âm, dễ thu hút quỷ quái. Lúc nhỏ tôi thường nói với cha mình trông thấy những ‘thứ’ kỳ lạ, cha tôi mắng, bảo tôi nói xạo, bị bệnh thần kinh, có khi còn đánh đập tôi. Chỉ có chú tôi tin, cho tôi ít bùa hộ thân, thỉnh thoảng còn dạy tôi chút pháp thuật, vì vậy tôi thích chú lắm. Tôi chọn học khoa Lịch Sử đại học Cố Đô, cũng là do chú khuyên bảo. Chú nói, rành lịch sử, tôi mới có cơ hội điều tra sâu về kiếp trước của mình, tìm kiếm mảnh linh hồn bị mất. Cha biết tôi chọn ngành này là do chú xúi bảo, ông giận dữ không chu cấp cho tôi, mẹ tôi giận nói kệ ông, tôi còn có chú.” Lâm Tĩnh buồn cười, chỉ có mẹ cậu mới dám cương với cha cậu tới cùng.

“Ban đầu chú cũng định chu cấp cho tôi ăn học, nhưng tôi từ chối, xin chú giới thiệu cho tôi làm thuật sĩ trừ ma kiếm tiền. Pháp thuật của tôi không đủ chuẩn thuật sĩ, chú sợ tôi gặp nguy hiểm, nhưng tôi lại muốn tiếp xúc với ma quỷ tìm kiếm kẻ biết rõ kiếp trước của tôi, cuối cùng tôi cũng thuyết phục chú đồng ý, trở thành thuật sĩ nửa mùa, thỉnh thoảng nhận việc trừ tà diệt ma. Một năm làm thuật sĩ, mặc dù đủ tiền trang trải học phí, nhưng lại không có chút manh mối nào của kiếp trước, cho đến khi vô tình gặp được anh.” Lâm Tĩnh cười cười, “Nếu chú biết tôi đã có thông tin về kiếp trước, ắt hẳn sẽ rất vui mừng.”

“Nhưng nếu biết cậu chỉ có thể sống thêm năm năm nữa, niềm vui đó cũng không tồn tại lâu.” Hàn Duẫn nghiêm mặt nói.

“Tôi vẫn còn cơ hội thay đổi mà, không phải sao? Chỉ cần có ký ức kiếp trước, tôi sẽ tìm ra mảnh linh hồn bị mất.” Lâm Tĩnh cười nói. Đêm qua cậu đã suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy tương lai cũng không quá mờ mịt, ít nhất bây giờ đã có cơ hội biết rõ ràng về kiếp trước rồi.

“Kiếp trước của cậu, có lẽ… rất đau khổ.” Hàn Duẫn nhìn Lâm Tĩnh, ánh mắt có chút xót thương.

Lâm Tĩnh kéo bàn tay Hàn Duẫn, đặt giữa hai lòng bàn tay mình, ủ ấm, cúi đầu, nhìn những ngón tay thanh mảnh như ngọn bút của hắn, nhẹ giọng nói: “Đau khổ thế nào cũng chỉ là quá khứ, hiện tại vẫn là hiện tại, dù tôi sợ hãi, nó cũng sẽ không xảy ra lại. Hơn nữa…” Cậu ngẩng đầu, nhìn vào mắt hắn, mỉm cười dịu dàng: “Không phải bây giờ tôi đã có anh bên cạnh rồi sao? Dù chỉ là hồn ma, vẫn tốt hơn một mình đối diện nỗi đau quá khứ.”

Bàn tay Hàn Duẫn xoay lại nắm chặt một bàn tay Lâm Tĩnh, kéo về phía hắn, hôn nhẹ lên mu bàn tay, ngẩng đầu nhìn Lâm Tĩnh, tha thiết nói: “Tôi sẽ bảo vệ cậu, bằng mọi giá.”

“Được một hồn ma ba trăm năm gột rửa trong lệ khí của tử sĩ bảo vệ, tôi nghĩ bọn ma quái thông thường không làm gì được tôi đâu, dù quỷ hồn Tam Vương Gia còn tồn tại cũng không được.” Lâm Tĩnh bật cười, nhìn ngoài cửa sổ, thay đổi đề tài: “Thiên Kinh hiện nay cũng chính là Đế Đô ngày xưa. Do chính phủ đổi thủ đô thành Luân Định, nên Thiên Kinh được người dân gọi là Cố Đô, vì vậy trường đại học của tôi mới có tên là Đại học Cố Đô. Khi còn sống anh có lẽ chưa từng đến Đế Đô nhỉ?”

Hàn Duẫn và Khương Chi Bảo đều sống ở Nam Đàn, Nam Đàn lại cách Đế Đô khá xa, ngày xưa giao thông không thuận tiện, hơn nữa cha của Hàn Duẫn lại là tội nhân, mà con của tội nhân thì không được phép bén mảng đến Đế Đô, nên Lâm Tĩnh chắc mẫm trong lòng Hàn Duẫn có lẽ chưa từng đến đó.

“Lúc nhỏ tôi sống ở Đế Đô.” Hàn Duẫn nhìn ra ngoài, có chút nhớ lại: “Cha tôi là Thái Phó Hàn Chính, thầy dạy của hoàng đế, giữa triều đình chỉ mặt mắng Hạng Vũ Viêm vô lễ, khinh khi hoàng đế ít tuổi, có ý định tiếm quyền, nên bị Hạng Vũ Viêm hãm hại, phải tội chém đầu. Hoàng đế dùng đủ mọi phương cách mới có thể giúp tôi bình an rời khỏi Đế Đô, đến Nam Đàn tạm thời ẩn tích.”

“Hoàng đế Hạng Doanh dường như rất coi trọng anh, nếu không cũng chẳng dùng mọi thủ đoạn bảo toàn sinh mạng?” Lâm Tĩnh nhìn ra trọng điểm, hỏi.

“Tôi là bạn độc của hoàng đế từ khi vẫn còn là thái tử. Cậu nên biết thư viện trong hoàng cung chính là một triều đình thu nhỏ để thái tử tập tành chấp chính, đồng thời tìm kiếm lương đống, huấn luyện trung thành, mà tôi lại là kẻ có tiền đồ nhất trong đám công tử cùng lứa.” Thấy Lâm Tĩnh trố mắt nhìn mình, Hàn Duẫn bật cười: “Không phải tự nhiên mà Lý tiên sinh nhờ tôi trở thành người giảng luyện cho Bảo đệ đâu, năm đó nếu tôi cùng Bảo đệ vào kinh ứng thí, thì Trạng Nguyên chắc chắn sẽ không lọt vào tay người khác.”

Móa! Cái đồ đệ nhất yêu nghiệt! Còn hơn cả Khương Chi Bảo, tên này mới chính thức đáng sợ. Cậu thì chỉ thi đại học thôi đã chết lên chết xuống, còn cái tên này lại tự tin đến mức đoạt Trạng Nguyên dễ như lòng bàn tay. Hắn tưởng Trạng Nguyên là rau bán ngoài chợ chắc?

“Tôi từng là Thiên Tài Đệ Nhất Kinh Thành, đồng thời nổi danh Đệ Nhất Tài Tử, cũng không phải tên thư sinh nghèo hèn quê mùa như cậu tưởng.” Hàn Duẫn ưỡn ngực nói, có chút tự hào. Từ lúc mới gặp, Lâm Tĩnh nghĩ gì hắn đều biết tỏng, bây giờ có cơ hội “dằn mặt”, hắn không dễ bỏ qua.

“Chả trách kỹ thuật điêu luyện, sở thích cũng biến thái, hóa ra là được huấn luyện trong thanh lâu tiểu quán chốn kinh thành.” Lâm Tĩnh liếc xéo hắn, nghiến răng nói, tạt thẳng hủ giấm vào mặt.

Hàn Duẫn nghe vậy ngẩn ra, buồn cười đính chính: “Tôi cũng không phải là loại tối ngày chỉ biết chơi bời ở thanh lâu tiểu quán, sa đọa trong men rượu hương tình.” Thấy ánh mắt Lâm Tĩnh nhìn mình tỏ vẻ không tin tưởng, Hàn Duẫn đành giả bộ ho khẽ, bổ sung thêm một chút: “Dù sao cha tôi là Thái Phó, có chơi bời cũng phải biết giữ thể diện, để ông ấy mang tiếng là thầy dạy của vua mà không biết dạy con cũng không tốt lắm đâu.”

“Nhưng anh chắc hẳn cũng chơi bời không ít? Nếu không trình độ biến thái không cao tới vậy?” Lâm Tĩnh nhìn hắn, ánh mắt bén ngót như dao.

Thấy cậu nhất quyết không chịu bỏ qua, Hàn Duẫn đành thành thực thú nhận, lấy lại chút ít thiện cảm, để sau này còn có cơ hội “đòi hỏi”: “Lúc ở kinh thành thì có, sau này đến Nam Đàn, ngoại trừ Bảo đệ, không còn trăng gió nữa.” Rồi như ấm ức, hắn bổ sung một chút: “Cậu cũng biết đó, nam tử ngày xưa học hỏi những chuyện đó sớm lắm, ngay cả Bảo đệ cũng được tì nữ dạy năm mười hai mười ba tuổi mà.”

Lâm Tĩnh học Lịch Sử, biết hắn nói không sai, nhưng vẫn trừng mắt nhìn hắn không chịu bỏ qua, bí quá, Hàn Duẫn đành thay đổi chủ đề: “Chú của cậu là thuật sĩ thuộc tông phái nào?”

Pháp thuật không phải muốn học là học, mà phải được tông sư truyền thụ, thuật sĩ ngày nay không bằng ngày xưa, song cũng không thể vì vậy mà tự nhiên hiểu biết vận dụng được. Hàn Duẫn thông qua những lời Lâm Tĩnh nói về Lâm Huân, đoán Lâm Huân ắt hẳn phải thuộc tông phái nào đó, có lẽ không phải loại phổ thông đông đúc như Thảo Tông, vì Lâm Tĩnh pháp thuật tuy ba que, vẫn có thể dễ dàng phong ấn hắn.

“Cha nuôi của chú tôi là đệ tử phái Huyền Tông, sau khi dắt về tông phái chú tôi được chọn làm chưởng môn, tôi có thể xem như nửa đệ tử.” Lâm Tĩnh nói. Nếu là người khác, cậu chắc chắn sẽ không nói rõ, thậm chí không để phát hiện thân phận thuật sĩ của cậu, nhưng Hàn Duẫn thì khác, hắn là hồn ma, có giấu cũng nhanh chóng nhận ra.

“Hóa ra là Huyền Tông, tông phái bí ẩn nhất trong giới thuật sĩ.” Hàn Duẫn kinh ngạc. Hắn đoán Lâm Huân chắc hẳn không thuộc tông phái thường, nhưng cũng không ngờ đó lại là Huyền Tông.

“Anh biết?” Lâm Tĩnh ngẩn ra. Cho dù ba trăm năm trước thì cũng hiếm có người biết về Huyền Tông mới phải.

“Biểu ca của tôi làm trong Cơ Mật Viện, quản lý hồ sơ các tông phái, đề phòng tông phái lợi dụng tông niệm kích động dân chúng tạo phản.” Hàn Duẫn giải thích, “Huyền Tông bên ngoài mặc dù ít người biết tới, nhưng Cơ Mật Viện lại rất rõ ràng. Huyền Tông không chú trọng nhiều người như Thảo Tông, quý tinh bất quý đa, vì vậy mỗi đời Huyền Tông gần như chỉ có khoảng ba mươi đệ tử. Mặc dù số lượng đệ tử ít nhất trong các tông phái, nhưng do Huyền Tông sử dụng phương pháp một truyền một, hoặc tối đa một truyền hai, đệ tử của Huyền Tông về chất lượng cao hơn hẳn đệ tử các tông phái khác. Hơn nữa nhờ truyền thụ đồng bộ, tất cả đệ tử Huyền Tông đều rành rẽ pháp thuật tông môn, không gặp trường hợp pháp thuật dần mai một do truyền thụ người này người kia như các tông phái khác. Có điều Huyền Tông tuy ít người, nhưng lại có quan hệ sâu đậm với giới quan lại hơn hẳn các tông phái khác, thậm chí một số vụ án trong vương tộc còn dính dáng đến Huyền Tông, vì vậy Cơ Mật Viện không khỏi không để mắt.”

Lâm Tĩnh gật đầu. Ngay cả hiện tại, Huyền Tông cũng ít nhiều có liên hệ với chính phủ. Như chú cậu bề ngoài trông như thường dân, nhưng cậu biết chú cậu chỉ cần lên tiếng, quan chức cấp cao cũng phải nể mặt hai ba phần.

“Trong quá khứ, nhiều người đồn đại Huyền Tông có thuật Cải Tử Hoàn Sinh, thật vậy chăng?” Hàn Duẫn đột nhiên hỏi.

“Nghe nói là có, nhưng thực hiện không dễ, gần như một mạng đổi một mạng, ngoài ra còn phụ thuộc nhiều thứ quý giá, cho nên cũng hiếm khi dùng.” Lâm Tĩnh nhìn Hàn Duẫn, hỏi: “Sao vậy? Anh muốn sống lại?”

Hàn Duẫn lắc đầu: “Không, chết lâu rồi cũng chẳng muốn sống lại làm gì. Bảo đệ dù sao cũng đã đầu thai, tôi sống lại cũng không ý nghĩa, chỉ là tò mò muốn hỏi chút thôi.”

“Anh còn có tôi mà?” Lâm Tĩnh nhíu mày.

Hàn Duẫn cười buồn, dịu dàng sờ má cậu: “Cậu là cậu, không phải Bảo đệ. Cậu có cuộc sống riêng của cậu, tôi không thể ích kỷ bắt buộc cậu làm thế thân cho Bảo đệ. Tương lai cậu sẽ có người khác bảo vệ, không phải tôi. Khi nào tìm ra mảnh linh hồn thất lạc, cậu dùng phép thuật giúp tôi siêu thoát là được.”

“Hừ, đùa bỡn người ta cho đã rồi định bỏ chạy sao?” Lâm Tĩnh giận dỗi ngó ra ngoài. Người ta muốn làm trai thẳng, chọc cho người ta cong cong giờ không chịu trách nhiệm, người gì xấu xa thế không biết?

Hàn Duẫn nhìn Lâm Tĩnh giận mỉm cười dịu dàng, đứng lên đi sang chỗ cậu, ngồi xuống kế bên cậu, vòng tay siết chặt eo, đầu gối lên lưng. Lâm Tĩnh không nói gì, đưa tay sờ bàn tay đang đặt ở thắt lưng, ve vuốt.

“Nói thì nói vậy, nhưng tôi thực sự không muốn rời xa, có lẽ sẽ ở lại hết kiếp này cùng cậu, sau đó nắm tay cậu, cùng đi về thế giới bên kia.” Hắn ngẩng đầu, hôn vào gáy cậu, “Chỉ cần cậu chấp thuận một chuyện?”

“Chuyện gì?” Lâm Tĩnh luồng ngón tay vào bàn tay hắn, nhẹ giọng hỏi.

“Mỗi ngày đều khỏa thân cho tôi xem.” Hàn Duẫn liếm vành tai cậu, cười xấu xa.

“Biến thái.” Lâm Tĩnh thụi mạnh cùi chỏ vào bụng hắn, khiến hắn cười phá lên.

Hành khách chú ý! Xe lửa sắp vào ga Thiên Kinh. Hành khách nào xuống ga xin chuẩn bị hành lý sẵn sàng, chờ đợi ở cửa ngoài! Hành khách chú ý!…

Tiếng thông báo vang trên loa, Lâm Tĩnh đẩy Hàn Duẫn ra, nói với hắn: “Đến Đế Đô rồi kìa! Hàn công tử, xin giữ lễ!”

Hàn Duẫn bật cười, đứng dậy. Lâm Tĩnh đi đến chỗ đặt hành lý, tháo dây ràng, kéo va li ra, bấm cửa mở đứng vào khoang chờ.

Hàn Duẫn nhìn bên ngoài, lẩm bẩm: “Đế Đô sao? Ba trăm năm trước hứa với bệ hạ sẽ nhanh chóng trở lại Đế Đô, không ngờ mãi tận ba trăm năm sau mới có cơ hội quay lại. Bệ hạ, người có giận thần không?” Hắn nhìn trời, rồi chợt bật cười: “Theo dã sử, bệ hạ ít nhiều có dính líu đến Bảo đệ, tuy bởi vì ta ngài có lẽ cũng không gây khó dễ cho đệ ấy, nhưng dám để tiện nội của thần hầu hạ long sàng, thần có lẽ cũng nên đến Hoàng An Lăng ‘vấn an’ ngài đó.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: