Quỷ duyên tiền thế – Chương bốn

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương bốn: Lịch sử dã sử

.

Lâm Tĩnh vỗ vỗ bụng, no nê đi lên lầu, vừa đi vừa lẩm bẩm “Mì mẹ nấu vẫn là ngon nhất!”. Cậu mở cửa, vào phòng, đóng cửa xoay người lại, chợt ngẩn ra.

Thanh niên đứng trước mặt cậu, cách một khoảng chừng hai mét, không phải dáng nghiên ngã dựa kệ sách như lúc nãy, mà thẳng lưng, nghiêm túc, vòng tay phía trước, khẽ cúi đầu chào: “Lúc nãy mạo phạm, xin lỗi công tử. Lần đầu gặp mặt, tại hạ Hàn Duẫn, hân hạnh được biết công tử. Xin hỏi quý tánh cao danh?”

Cung cách khách sáo đúng lễ nghĩa xưa, không sai một li một tí, Lâm Tĩnh âm thầm giơ ngón cái trong bụng, gãi gãi đầu, nhìn Hàn Duẫn cười trừ.

“Thời đại ngày nay không cần nhiều lễ nghĩa như vậy đâu, anh ngồi xuống giường đi, không cần khách sáo.”

Hàn Duẫn nghe vậy nhưng không lập tức ngồi xuống giường ngay, mà chậm rãi lui lại, không đưa lưng về phía Lâm Tĩnh, kéo vạt áo sau, ngồi xuống mép giường, thẳng lưng, nghiêm nghị. Lâm Tĩnh nhìn động tác vẫn đầy đủ lễ của Hàn Duẫn, xấu hổ kéo ghế ngồi xuống đối diện.

“Tôi tên Lâm Tĩnh, sinh viên năm hai khoa Lịch Sử đại học Cố Đô, nghề bán thời gian là thầy trừ tà, về ý nghĩa thì gần giống thuật sĩ chuyên trừ tà diệt ma trong quá khứ.” Lâm Tĩnh hít sâu một hơi cố lấy điềm tĩnh, chậm rãi nói.

“Thuật sĩ chuyên trừ tà diệt ma?” Hàn Duẫn nheo mắt, nhìn về phía Lâm Tĩnh có chút nghi ngờ.

Lâm Tĩnh nhanh chóng hiểu ra ý nghĩa trong ánh mắt của Hàn Duẫn, xấu hổ cúi đầu, nói lí nhí: “Thực ra thì thầy trừ tà bây giờ đa phần cũng cố chấp, cổ hủ như thuật sĩ ngày xưa, ghét tà ma như thù, nhưng tôi vì một số lý do nên hôm qua mới làm vậy, nếu chú tôi… ý tôi là người dạy phép thuật cho tôi, mà biết, chắc chắn sẽ cầm roi quất tôi năm mươi hèo đó.” Nhớ đến chuyện đêm qua, mặt Lâm Tĩnh đỏ lựng lên, không dám nhìn Hàn Duẫn, nói lúng búng trong miệng: “Tối qua làm chuyện đó với anh, sáng lại mắng anh ‘biến thái’, tôi cũng hơi quá đáng.”

“Không, là do tại hạ sỗ sàng rồi.” Hàn Duẫn hướng tầm mắt lên, nhìn thẳng Lâm Tĩnh, nghiêm túc nói: “Dù sao công tử cũng không phải Bảo đệ, tại hạ không nên làm vậy.”

“Bảo đệ…” Lâm Tĩnh lẩm bẩm, ngập ngừng một chút mới ngẩng đầu, nhìn vào mắt Hàn Duẫn hỏi: “Tôi có thể hỏi anh về vị ‘Bảo đệ’ anh mới vừa nhắc hay không? Dường như… đó là kiếp trước của tôi?”

“Mặc dù thần trí tại hạ vẫn chưa phục hồi hoàn toàn, nhưng dựa theo trực giác, có thể khẳng định công tử chính là Bảo đệ đầu thai.” Dừng một chút, Hàn Duẫn hỏi: “Có phải công tử hoán tỉnh tại hạ là vì muốn biết chuyện của kiếp trước?”

“Đúng vậy.” Lâm Tĩnh gật đầu, nghĩ thầm nói chuyện với người thông minh có khác, không cần vòng vo đôi co dăm ba ngõ, “Anh có thể cho tôi biết một vài chuyện liên quan đến ‘Bảo đệ’ không? Chẳng hạn tên họ? Tên tự? Quê quán? Sống vào thời vua nào?”

“Bảo đệ họ Khương, tên Chi Bảo, tự là Thanh Chi, quê quán Nam Đàn, Giang Định, cuối thời Thiên Trị, đầu thời Khang Hòa.” Hàn Duẫn đáp liền một mạch, không chút nghĩ ngợi, giống như lúc nào cũng nhớ kỹ trong đầu, khiến Lâm Tĩnh có cảm giác đối với người tên là Khương Chi Bảo, Hàn Duẫn cực kỳ rõ ràng.

“Anh dường như rất thân thuộc với Khương Chi Bảo?” Thời xưa, chỉ có người rất thân mới rõ ràng cả tên lẫn tự, quê quán, năm sinh, chỉ cần muốn là nói ra rành mạch.

“Bảo đệ… vốn là tiện nội của tại hạ.” Hàn Duẫn đắn đo một chút, cuối cùng cúi đầu, nhỏ giọng bộc bạch.

Lâm Tĩnh hít sâu một hơi, mặc dù đã đoán trước, nhưng nghe Hàn Duẫn nói vẫn cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, bởi người xưa một khi giới thiệu ai đó là “tiện nội”, cũng có nghĩa quan hệ rất sâu đậm, không đơn giản chỉ là chung chăn chung gối.

“Tôi nhớ thời Khang Hòa mặc dù có Tam Vương Gia Hạng Vũ Viêm yêu thích nam tử, nhưng dân gian cũng không chuộng nam phong, vì sao anh lại gọi Khương Chi Bảo là ‘tiện nội’?” Lâm Tĩnh lựa lời thắc mắc. Đừng nói chi thời xưa, ngay cả bây giờ, đồng tính công khai cũng bị không ít người dè bỉu.

“Đâu chỉ không chuộng.” Hàn Duẫn cười khổ, “Nếu phát hiện trong nhà có nhi tử yêu nam tử, còn có thể bị bỏ rọ trôi sông. Tại hạ và Bảo đệ mặc dù tình cảm mặn nồng, nhưng cũng không dám để người khác biết, ‘tiện nội’ cũng chỉ là âm thầm gọi khi gần gũi mà thôi, huống chi Bảo đệ còn xem như là nửa đệ tử của tại hạ.”

“Nửa đệ tử? Anh là phu tử của Khương Chi Bảo?” Lâm Tĩnh kinh ngạc. Nghe cách gọi của Hàn Duẫn, cậu cứ ngỡ Hàn Duẫn là anh họ của Khương Chi Bảo, nhưng hóa ra cậu đã lầm. Có điều nếu Hàn Duẫn đúng là phu tử của Khương Chi Bảo, thì mối quan hệ này không phải khó khăn dạng vừa đâu.

“Cũng không hẳn là phu tử. Tại hạ vốn là nhi tử của tội nhân, dù học sâu hiểu rộng, cũng không thể làm phu tử của người khác. Vốn phu tử của Bảo đệ là Lý tiên sinh, nhưng Lý tiên sinh nói tài năng của Bảo đệ đã vượt qua ngài ấy, nên mời tại hạ thay ngài ấy giảng luyện thêm cho Bảo đệ.” Hàn Duẫn giải thích.

Học vượt cả phu tử? Lâm Tĩnh chặc lưỡi. Đó chính là thiên tài, không phải sinh viên hạng xoàng như cậu đâu. Chỉ cần cậu giỏi bằng một phần mười Khương Chi Bảo thôi, là cũng đủ trở thành thủ khoa đại học Cố Đô rồi.

Chợt nhớ một chuyện, Lâm Tĩnh ngẩng đầu hỏi Hàn Duẫn: “Không biết Bảo đệ của anh có từng thi Đình không?”

Hàn Duẫn gật đầu: “Có. Có điều kết quả thế nào tại hạ không rõ, vì sau khi Bảo đệ lên kinh ứng thí, chưa có được kết quả tại hạ đã đột ngột qua đời. Thật tiếc quá, tại hạ không biết nhiều hơn.”

Có lẽ là bị gia đình người yêu “xử đẹp” rồi! Lâm Tĩnh âm thầm chặc lưỡi. Có đứa con trai đủ giỏi để lên kinh ứng thí chính là của quý trong nhà, ai dám để thằng nào đó nhào vô cướp cho xấu mặt liệt tổ liệt tông chứ.

Có điều bị giết sớm thế này muốn điều tra chi tiết về Khương Chi Bảo hơi khó khăn, bởi theo như dự đoán, mảnh hồn bị lấy ra khỏi cơ thể có lẽ là vào thời điểm Khương Chi Bảo sắp lâm chung, nếu mảnh hồn rời khỏi Khương Chi Bảo sớm hơn Khương Chi Bảo sẽ không đủ linh hồn đi đầu thai, hoặc có đầu thai cũng sẽ ngu đần, không thể nào thông minh giỏi giang lại đẹp trai sáng lán như cậu được.

Vậy đầu mối Hàn Duẫn coi như đi đứt, chỉ còn cách dựa thêm vào lịch sử để xác định, nếu lỡ đứt nữa thì chỉ còn cách cuối cùng: liên kết linh hồn truy tìm ký ức kiếp trước. Đây chính là cách chính xác nhất và đầy đủ nhất, nhưng Lâm Tĩnh lại không muốn sử dụng cách này. Lịch Sử tàn khốc thế nào sinh viên khoa Sử như cậu hiểu rất rõ, nên cậu cũng không mong muốn nhìn thấy những chuyện mà bản thân cậu khó có thể thừa nhận.

Ngẫm nghĩ một chút, Lâm Tĩnh hỏi: “Anh có nhớ Bảo đệ của anh thi Hội khi nào không?” Chỉ cần từng thi Hội, huyện chí sẽ ghi lại rõ ràng cuộc đời của người đó, cậu chỉ cần lục tìm huyện chí là ra.

Hàn Duẫn lắc đầu, “Tại hạ không rõ, vì khi tại hạ gặp Bảo đệ, Bảo đệ đã là Hội Nguyên rồi.”

Móa! Hội Nguyên! Không phải thiên tài dạng vừa đâu! Đủ để xếp vào hàng ngũ yêu nghiệt rồi đó!

Nhưng Hội Nguyên thì càng dễ điều tra hơn nữa. Lâm Tĩnh đứng dậy nói với Hàn Duẫn: “Tôi biết nhiêu đó cũng đủ rồi, phần còn lại tôi sẽ tự tìm hiểu, cảm ơn anh đã cho tôi biết. Trên kệ có vài quyển sách cổ, anh có thể lấy ra đọc trong khi chờ đợi tôi tra thông tin. Những quyển khác in bằng ký tự Latin, đó là chữ viết của nước ta hiện nay, nếu anh có hứng thú, sau này tôi sẽ dạy anh đọc viết.”

Hàn Duẫn không khách sáo đứng dậy đi đến kệ lấy Luận Ngữ đọc, Lâm Tĩnh bật máy tính, đưa dữ liệu vào điều tra.

“Khương Chi Bảo” “Thanh Chi” “Nam Đàn” “Giang Định” “Khang Hòa” “Hội Nguyên”, Lâm Tĩnh gõ từ khóa vào, kết quả lần lượt hiển thị, Lâm Tĩnh càng đọc, sắc mặt càng khó coi.

Hàn Duẫn nhìn biểu hiện trên gương mặt Lâm Tĩnh, cảm thấy bất thường, vội vã nhìn “tờ giấy” trước mặt Lâm Tĩnh, tiếc là chữ viết kỳ lạ hắn đọc không hiểu, hắn nghĩ đây có lẽ chính là ký tự Latin mà Lâm Tĩnh vừa mới nói.

“Làm sao vậy? Chẳng lẽ sau khi tại hạ qua đời, Bảo đệ gặp chuyện không may?”

“Không đơn giản chỉ là không may.” Lâm Tĩnh hít sâu một hơi, “Nếu anh muốn biết, tôi khuyên anh nên chuẩn bị tinh thần, Bảo đệ của anh… có lẽ đã gặp phải tình huống xấu hơn anh nghĩ.”

Vẻ mặt Hàn Duẫn căng thẳng, nhìn Lâm Tĩnh, gấp gáp hỏi: “Bảo đệ đã gặp phải chuyện gì?”

Lâm Tĩnh nhìn màn hình im lặng hồi lâu, cuối cùng mở miệng: “Khương Chi Bảo, tự Thanh Chi, sinh năm 1742, mất năm 1767, có nghĩa chỉ hưởng thọ 25 tuổi.”

“Vì sao lại qua đời sớm như vậy? Chẳng lẽ Bảo đệ tự sát chết theo tại hạ?” Hàn Duẫn nhíu mày. Năm hắn chết, Bảo đệ bất quả chỉ mới mười tám.

“Tôi e không phải.” Lâm Tĩnh lắc đầu khe khẽ, chầm chậm đọc tiếp: “Năm Khang Hòa thứ sáu, đỗ Hoàng Giáp, giữ chức tri huyện huyện Nguyên Ất, ba năm sau được điều về kinh thành, giữ chức… Hộ Bộ Tả Thị Lang. Nhìn vào tưởng chừng tiền đồ rạng ngời, thực tế chỉ là khởi đầu của tai họa.”

“Tai họa?” Hàn Duẫn bất giác siết chặt hai nắm tay lại, “Bảo đệ rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì?”

“Trong chính sử, Khương Chi Bảo được ghi lại là một vị quan tốt, giúp đỡ hoàng đế trong việc giành lại thế cục từ tay Tam Vương Gia Hạng Vũ Viêm. Sau khi Hạng Vũ Viêm bị chém đầu, Khương Chi Bảo cũng kiệt lực mà chết. Tang lễ được tổ chức theo hàng nhất phẩm, an táng Hoàng An Lăng. Có thể nói cuộc đời Khương Chi Bảo tuy ngắn ngủi, nhưng sống vẻ vang hiển hách. Có điều… dã sử lại ghi khác.”

“Dã sử ghi thế nào?” Hàn Duẫn có cảm giác ngón tay đã đâm vào xương thịt, nếu trong người còn máu huyết, ắt hẳn đã nhuộm đỏ nền nhà.

“Dã sử ghi: Khương Chi Bảo nhờ Hạng Vũ Viêm sủng ái, tài không đủ thế mà làm quan đến tam phẩm. Về kinh thành, không những không giúp ích cho vua, mà còn dùng sắc mê hoặc Hạng Vũ Viêm, ngày đêm hoan lạc. Có lần cha Khương Chi Bảo cầu Hạng Vũ Viêm chức tước, Khương Chi Bảo vì muốn lấy lòng, không tiếc trước mặt cha hoan lạc cùng Hạng Viêm Vũ. Hạng Viêm Vũ vì thế càng thêm sủng ái, bảo tri phủ Giang Định nhường chức cho cha Khương Chi Bảo.”

“Giả dối! Bảo đệ không phải hạng người như vậy!” Hàn Duẫn nghiến răng, ánh mắt tóe lửa.

“Cũng có dã sử ghi lại, Khương Chi Bảo bình sinh đẹp đẽ, nam sinh nữ tướng, chẳng những quyến rũ Hạng Vũ Viêm, mà còn quyến rũ cả hoàng đế Hạng Doanh, khiến chú cháu sinh bất hòa. Hạng Vũ Viêm kéo binh làm phản, bị Hạng Doanh giết chết, sau đó nổi giận giết cả Khương Chi Bảo, nhưng vì lòng còn thương tiếc, mới cho táng vào Hoàng An Lăng.”

“Nhưng cũng có dã sử ghi, Hạng Vũ Viêm mê luyến sắc đẹp Khương Chi Bảo, cưỡng bức phải theo hắn. Khương Chi Bảo không thể chống cự, chỉ có thể thuận theo để bảo toàn họ tộc, cuối cùng mặc dù liên kết Hạng Doanh diệt được Hạng Vũ Viêm, nhưng thân thể lâu ngày bị hành hạ, không chịu đựng nổi, cuối cùng chết trẻ.”

“… bị hành hạ, không đựng chịu nổi, cuối cùng chết trẻ…” Hàn Duẫn nhẫm lại từng chữ, té ngồi xuống giường, ánh mắt thất thần.

Lâm Tĩnh hít sâu, im lặng hồi lâu, lát sau mới nói: “Có lẽ dã sử cuối mới là chính xác.”

Bị dày vò đến chết, đừng nói Hàn Duẫn, ngay cả chính bản thân Lâm Tĩnh cũng không cách nào tiếp nhận. Dù sao Khương Chi Bảo cũng là kiếp trước của cậu. Nói cách khác, những gì Khương Chi Bảo từng trải qua, cũng chính là bản thân cậu đã trải qua, chỉ là cậu không nhớ mà thôi. Nếu muốn điều tra rõ ràng về mảnh linh hồn thất lạc, Lâm Tĩnh biết cậu có lẽ phải đối diện với quá khứ tàn khốc, có điều Lâm Tĩnh cũng không biết, quá khứ lại có thể tàn khốc đến mức này.

“Xem ra phải bàn bạc lại với chú Huân rồi, hi vọng chú ấy có biện pháp nào khác, ngoại trừ cách gợi lại toàn bộ ký ức kiếp trước.” Lâm Tĩnh nghĩ thầm.

Cậu quay đầu sang định an ủi Hàn Duẫn, dù sao hắn mới là người đau lòng hơn cả, bất chợt bắt gặp hai dòng máu đỏ tràu ra từ đôi mắt của Hàn Duẫn, khí đen không ngừng bốc lên trên đầu hắn, móng tay dài ra, tóc bù xù, quần áo biến dần thành màu xám xịt.

“Nguy rồi! Hắn muốn biến thành lệ quỷ!”

Mãi lo tra thông tin, Lâm Tĩnh quên mất Hàn Duẫn không phải là một người bạn cùng học chung khoa Lịch Sử, mà là một hồn ma đã chết từ lâu. Ba trăm năm gột rửa lệ khí của tử sĩ ở bãi tha ma, chỉ cần một kích thích nhỏ, hắn dễ dàng hóa thành lệ quỷ.

Bây giờ phải cho hắn hấp thu dương khí thanh thuần sạch sẽ để hắn bình tĩnh lại. Lâm Tĩnh quyết định thật nhanh, thò tay bấm chốt cửa khóa lại đề phòng mẹ nghe tiếng động chạy lên lầu, cởi phăng quần áo, leo lên giường, ngồi lên đùi Hàn Duẫn, vòng tay ôm lấy cổ hắn, hai chân kẹp chặt be sườn hắn, môi chủ động chạm vào môi hắn.

Nhưng khói đen vẫn bốc trên đầu Hàn Duẫn, tròng mắt hắn từ từ đỏ ngầu, móng tay bấu vào lưng cậu, đau điếng.

“Không được, phải dùng tinh thần hoán tỉnh hắn.”

Lâm Tĩnh nhịn đau, kề trán cậu vào trán Hàn Duẫn, dùng suy nghĩ gọi hắn: “Hàn Duẫn, Hàn Duẫn…”, nhưng không có tác dụng. Lâm Tĩnh ngẫm nghĩ một chút, hít sâu một hơi, thả lòng người, kềm cho suy nghĩ mềm mại, nhẹ giọng gọi: “Duẫn lang…”

Người Hàn Duẫn chợt run lên, Lâm Tĩnh nhận ra, mừng rỡ, tiếp tục gọi: “Duẫn lang, Duẫn lang…”

“Bảo đệ…”

Hàn Duẫn kéo Lâm Tĩnh ngã xuống giường, lật người nằm đè lên mình cậu, đôi tay siết chặt eo cậu, môi không ngừng hôn lên mặt cậu. Lâm Tĩnh dang chân tay, nằm thả lỏng, để mặc Hàn Duẫn như con cún nhỏ tìm an ủi trên cơ thể cậu. Một lúc sau nụ hôn dừng lại, Hàn Duẫn ngẩng đầu, đôi mắt tràn đầy ưu thương, nhìn Lâm Tĩnh hỏi: “Xin lỗi, có thể để tại hạ ôm công tử một lúc không?”

Lâm Tĩnh gật nhẹ đầu. Cậu ngồi dậy kéo gối kề sát đầu giường, dựa lưng vào, để Hàn Duẫn gối đầu lên chân cậu, tay ôm chặt lấy eo cậu, giấu mặt vào bụng cậu. Lâm Tĩnh luồng tay vào tóc Hàn Duẫn vuốt nhè nhẹ, mắt nhìn trần nhà, suy nghĩ rối bời.

“Nếu ta không chết sớm thì tốt quá…” Cậu nghe hắn nói, giọng nghèn nghẹn.

Lâm Tĩnh thở dài: “Khi tôi mới vào học khoa Lịch Sử, thầy dạy chính sử nói: chúng ta không ai có thể thay đổi được lịch sử, trừ phi chúng ta có năng lực quay về quá khứ, can thiệp vào lịch sử.”

“Quay về quá khứ sao?” Hàn Duẫn cười buồn, “Ngay cả khi trở thành lệ quỷ cũng không có năng lực quay về quá khứ, thì làm sao thay đổi những chuyện đã xảy ra.” Dừng hồi lâu, hắn ngồi dậy, nhìn vào mắt Lâm Tĩnh hỏi: “Tại sao công tử lại muốn biết về chuyện kiếp trước?”

Lâm Tĩnh rụt chân lại, vòng tay ôm lấy hai chân, đầu gác lên đầu gối, nhìn Hàn Duẫn trả lời: “Tôi bị mất một mảnh linh hồn. Chú tôi nói, căn cứ vết cắt xung quanh lỗ hổng, nguyên nhân bị mất ắt hẳn là do kiếp trước của tôi chủ động lấy mảnh linh hồn đó ra, sau đó giấu đi, vì lý do gì không thể rõ. Để tìm lại mảnh linh hồn đó, tôi phải có ký ức của kiếp trước. Nếu không thể gắn lại toàn vẹn linh hồn trước thời điểm tuổi của tôi bằng tuổi khi kiếp trước chết, linh hồn tôi sẽ tan biến.” Lâm Tĩnh cúi đầu, cạ cạ mũi vào đầu gối, nói tiếp: “Vốn dĩ tưởng rằng kiếp trước khi chết ắt hẳn cũng phải sáu, bảy mươi tuổi, ai ngờ chỉ mới hai mươi lăm, cũng có nghĩa trong năm năm tới nếu tôi không tìm được mảnh linh hồn bị mất kia, tôi sẽ bị tán hồn, biến mất khỏi nhân thế.”

Hàn Duẫn giật mình, nhìn cậu trai ngồi co ro trước mặt. Tuy quen biết chỉ có mấy ngày, nhưng Hàn Duẫn biết đây là một chàng trai trẻ tuổi can đảm, thông minh, quả cảm, song hiện tại nhìn lại, thân không quần áo, dáng vẻ co ro, hai tay bó gối, trông Lâm Tĩnh còn yếu ớt hơn cả Bảo đệ ngày xưa.

“Ta sẽ giúp công tử tìm mảnh linh hồn đó.” Hàn Duẫn nhìn Lâm Tĩnh, ánh mắt kiên quyết, “Công tử cần gì cứ nói, dù quá sức mình, ta cũng sẽ thực hiện theo ý muốn của công tử. Dù sao công tử cũng chính là Bảo đệ, ta không muốn công tử chết sớm.”

Lâm Tĩnh nghe Hàn Duẫn nói, nhìn sang, bắt gặp ánh mắt kiên quyết của hắn, ngẩn ra, hồi lâu mới nói: “Cám ơn anh.”

“Không cần cám ơn ta, chỉ cần công tử tiếp tục lõa lộ trong ánh nắng để ta ngắm là được.”

Kiên quyết trong ánh mắt biến đi, thay vào đó là hóm hỉnh, nháy mắt nhìn Lâm Tĩnh cười. Lâm Tĩnh giật mình, ngó lại tình trạng trần trụi của mình hiện giờ, mặt đỏ lựng đến mang tai.

“Biến thái!”

Cậu vội vã kéo chăn, định che kín thân thể lại, nhưng Hàn Duẫn đã giữ chặt hai tay cậu, cười xấu xa: “Nhìn thêm một chút nữa thôi mà.”

Lâm Tĩnh co chân, định đá mạnh vào bụng hắn, nhưng hắn lại khéo léo tránh thoát, vòng ra sau người cậu, kéo ngược hai tay, ấn mông cậu xuống giường, khiến chân cậu không thể làm gì được hắn. Ánh mắt hắn quét kỹ từng mi-ly-mét cơ thể trần trụi của cậu, như máy scan 3D, khiến cậu sượng chín mặt quay đi, mắng khẽ: “Anh chẳng phải rất yêu Bảo đệ của anh sao? Sao lại còn đùa bỡn tôi?”

Hàn Duẫn cúi đầu cắn nhẹ vành tai đỏ lựng của Lâm Tĩnh, thì thầm vào tai cậu: “Công tử là kiếp sau của Bảo đệ, cho dù kiếp trước hay kiếp sau, ta cũng không muốn Bảo đệ thuộc về người khác. Huống chi…” Hắn cười mờ ám, tay sờ vào phân thân cậu, “Công tử lại xinh đẹp dường này.”

“Nếu… nếu tôi yêu người khác thì sao? Tôi… tôi cũng không muốn đồng tính… tôi muốn ngủ với gái…” Nghe chất giọng bá đạo của Hàn Duẫn, Lâm Tĩnh đột nhiên có chút bực bội, cố lấy can đảm nói.

“Ta sẽ giết chết con ả đó!” Hàn Duẫn lạnh lẽo nói, Lâm Tĩnh rùng mình, “Còn bây giờ, làm theo yêu cầu của ta, nếu không ta sẽ hủy Đồng Tử Thân của công tử.”

Ngón tay hắn đâm vào lỗ nhỏ phía sau cậu, Lâm Tĩnh mới chợt nhớ lúc nãy gấp gáp, quên mất phong ấn đằng sau, chừa cơ hội cho hắn hăm dọa.

Quỷ hồn, đúng là không thể lơi lỏng đề phòng được mà! Lâm Tĩnh không còn cách nào khác, đành phải bày đủ loại tư thế theo yêu cầu Hàn Duẫn, để hắn nhìn cho đã mắt.

Hàn Duẫn khoanh tay ngồi trên giường, nhìn Lâm Tĩnh trần trụi nhích tới nhích lui cho phân thân cọ vào gối ôm giống như đang tự thỏa mãn, cười gian tà. Kiếp trước ở trước mặt hắn, Bảo đệ cũng không dám làm những động tác quá lớn mật, hắn phải năn nỉ gãy lưỡi, Bảo đệ chỉ làm một chút cho hắn xem. Bây giờ có cơ hội, phải thỏa mãn mới được.

Nghĩ đến một chuyện, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. Theo dã sử, Bảo đệ là một kẻ dâm đãng, lẳng lơ, chuyện này hoàn toàn không có khả năng xảy ra, trừ phi Bảo đệ rơi vào tình thế bắt buộc, phải hạ mình, lấy lòng kẻ khác đổi lấy bình an.

Bảo đệ, ta sẽ tìm cho ra quỷ hồn những kẻ hành hạ đệ, khiến chúng dù đã chết, cũng phải chịu đau đớn gấp trăm, gấp ngàn lần đệ.

Tam Vương Gia, nợ cũ chưa tính, nợ mới đã thêm. Dù quỷ hồn ngươi có trốn vào đâu, ta cũng sẽ tìm ra cho bằng được!

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: