Quỷ duyên tiền thế – Chương ba

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương ba: Da thịt cận kề

.

Lâm Tĩnh nhìn trận đồ chu sa nho nhỏ vẽ trên sàn gỗ, đắn đo một chút, cuối cùng quyết định cởi bộ pijama đang mặc trên người ra. Muốn biết thông tin rõ ràng về kiếp trước để tìm kiếm mảnh linh hồn thất lạc, cậu chỉ còn cách chấp nhận “hi sinh” xiu xíu thôi.

Lâm Tĩnh nhìn qua cơ thể trần trụi của mình, cười khổ, cắn ngón tay lấy một ít máu bôi vào cổng sau bảo vệ, nghĩ thầm không nằm trên được thì bất quá nằm dưới thôi, so với cái mạng ngày một nguy hiểm do lỗ hổng linh hồn khuếch rộng, hi sinh chút ít ‘trinh tiết’ nhằm nhò gì. Hơn nữa chú cậu cũng từng nói, nếu muốn biết rõ về chuyện kiếp trước, có lẽ sẽ phải chấp nhận một chút mất mác.

Nghĩ ngợi xong, Lâm Tĩnh moi từ dưới đáy ba lô lên một chiếc túi nhỏ màu nâu đậm, trông như được dệt từ sợi vỏ cây, quỳ xuống nhích đến gần pháp trận đã vẽ sẵn, trút ngược túi xuống pháp trận, một mẩu xương lóng tay rơi ra rớt vào ngay giữa pháp trận, cột khói đen bốc lên, hóa thành hình người.

Đó là một “người” dáng dong dỏng cao, mặc chiếc áo thư sinh vạt dài màu xanh nhạt, tóc búi gọn phía sau đầu, buộc bằng một chiếc khăn vuông. Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt vô hồn, đôi tay buông thõng, hướng mặt về phía Lâm Tĩnh.

Lâm Tĩnh lùi về phía giường, ngồi xuống mép giường, bóng ma tiến đến nằm đè lên người cậu.

Sột xoạt. Vạt áo thư sinh cọ nhẹ vào giữa hai chân cậu, Lâm Tĩnh thoáng rùng mình.

Tuy là do cậu tự đưa bản thân vào tình huống để mặc người đùa giỡn, nhưng khỏa thân trước mặt một hồn ma đang thèm khát cơ thể mình, cậu cũng không phải không sợ. Nhất là khi đối phương quần áo chỉnh tề, còn cậu thân không mảnh vải, thấy thế nào cũng giống như cậu là một tên nô lệ tình dục hạ tiện, chờ đợi đối phương ban ơn mưa móc.

“Bảo đệ… ta nhớ đệ…”

Bóng ma khàn khàn nói, ôm chặt cậu vào lòng, nụ hôn rơi xuống đôi môi, đắm đuối. Lâm Tĩnh không đáp lại, chỉ hé miệng, để chiếc lưỡi mềm mại len lỏi vào. Bàn tay lạnh lẽo sờ soạn người cậu, vuốt ve lưng cậu, khiến cậu cảm thấy cơ thể như được bao trùm trong luồng không khí giá lạnh. Lâm Tĩnh nhắm đôi mắt lại, thả lỏng toàn thân, dang rộng hai chân, để bóng ma tận tình hưởng thụ.

Cảm giác cũng không tệ! Lâm Tĩnh nghĩ. Tuy đối tượng là hồn ma cũng hơi sờ sợ, nhưng xem ra lại rất có nghề. Mới tiếp xúc mà được như vầy là tốt lắm rồi, còn đỡ hơn cái bọn đụng trận chẳng biết phải làm sao. Quan hệ đồng tính đau lắm, chẳng phải đùa đâu à!

Môi rời khỏi chân cổ, tiến dần xuống ngực, cậu cảm thấy lưỡi của bóng ma quấn vào đầu vú mình. “A…”, Lâm Tĩnh ngân khe khẽ, hai tay bất giác ôm lấy lưng đối phương. Gờ lưng săn chắc, giống như người chăm chỉ tập thể hình.

Cơ thể người xưa thích thật, chắc là do quanh năm vận động!

Lâm Tĩnh lần mò vuốt ve lưng bóng ma, bóng ma có vẻ hài lòng, động tác bắt đầu mãnh liệt hơn. Hai bàn tay bóng ma trượt dọc theo lưng cậu, đầu ngón tay đi qua, để lại những vệt đỏ mờ ám. Lâm Tĩnh cảm giác hai gờ mông đau điếng, bàn tay bóng ma bóp mạnh, như muốn tách hai gờ mông cậu ra.

May mắn lúc nãy đã phong ấn “chỗ đó” rồi! Lâm Tĩnh an tâm, gác đầu lên vai bóng ma, cũng học theo bóng ma chạm hai tay vào mông đối phương, bóp mạnh.

Chết tiệt! Đầu ngón tay trượt cả rồi, mặc gì mà lắm lớp thế! Còn trơn lán nữa chứ!

Có tiếng bóng ma cười khẽ, Lâm Tĩnh đỏ mặt.

Biết làm sao được, cậu thì khỏa thân, còn người ta vẫn mặc đồ mấy lớp mà. Ăn gian! Đáng lẽ phải cởi hết rồi mới hành động chứ!

Vừa định phàn nàn, Lâm Tĩnh bỗng phát hiện chân phải cậu bị bóng ma kéo cao. Bắp đùi non lành lạnh, bóng ma liếm nhẹ vào vị trí gần nơi riêng tư của cậu, khiến cậu không khỏi giật mình, mở bừng mắt.

Ánh mắt bóng ma chiếu trực diện vào nơi bí ẩn của cậu, nhìn chằm chằm, không bỏ sót. Ánh mắt ấy không hẳn vô hồn, mà dường như đã xuất hiện chút ít tĩnh táo, phát hiện này khiến Lâm Tĩnh sượng cứng người, không biết làm sao.

Đùa à! Ai bị “ngắm kỹ” vị trí này lại không sượng cứng chứ? Người bình thường chứ có phải gái đứng đường đâu?

Lưỡi của bóng ma chạm vào đầu nụ hoa đang gục, Lâm Tĩnh rùng mình.

“Ông anh đừng làm cái trò tôi đang nghĩ trong đầu nha?” Lâm Tĩnh âm thầm cầu nguyện, có điều sự thật lại không như cậu mong muốn, miệng bóng ma đã bắt đầu nhấp nháp phân thân cậu.

“Biết vậy lúc nãy cũng phong ấn cả chỗ này?” Lâm Tĩnh hít sâu một hơi, nhưng chuyện đã đến nước này, nếu cậu hành động có thể sẽ chọc giận đối phương, gây hậu quả không tốt.

“Thôi thì thử một lần cho biết vậy! Dù sao thấy chú Huân được làm cái trò này hoài, thử cho biết để sau này còn lòe người khác chứ! Có điều cái giá cần trả không phải tiền bạc, mà là dương nguyên!” Lâm Tĩnh muốn khóc mà không ra nước mắt, “Chú Huân biết được là nghe chửi chết luôn!”

Nghĩ thì nghĩ vậy, Lâm Tĩnh vẫn quyết định chiến đấu tới cùng. Đùa à! Không dễ có cơ hội được người ‘thổi kèn’ cho! Nghe nói bình thường muốn được ‘thổi kèn’, phải trả ít nhất hai trăm đồng lận đó! Hai trăm đồng nha! Bằng học phí một phần tư tháng đó!

Vì vậy, Lâm Tĩnh trở thành tráng sĩ thấy chết không sờn, hai chân dang ra hết cỡ, nhắm tịt mắt lại… Xấu hổ quá không dám ngó!

Lưỡi của bóng ma như miếng thịt không xương nằm lâu trong ngăn lạnh nhẹ nhàng quấn quanh phân thân cậu, từ cuốn trượt dọc xuống đầu, để lại ẩm ướt trên khắp đường đi. Lâm Tĩnh rên rỉ, tiếng rên dần kéo dài theo động tác di chuyển chầm chậm của chiếc lưỡi, “ư… ư…” “a…a…”, khiến cậu không khỏi cảm thấy xấu hổ vì tiếng rên của bản thân còn hấp dẫn hơn cả tiếng rên vang ra từ phim cấp ba.

Lâm Tĩnh cảm thấy tĩnh mạch mũi của mình sắp nức toát, muốn cảm giác này trôi qua thật nhanh, nhưng lại sợ bắn sớm sẽ làm cậu càng thêm mất mặt, vì thế cố gắng chịu đựng, gồng cứng thân thể, kềm chế nòng pháo đã chực trào.

Động tác của bóng ma chợt khựng lại, dường như nhận ra ý định của cậu, bóng ma cười khẽ, ngón tay bóp chặt đầu phân thân.

Xấu xa!

Lâm Tĩnh gầm gừ, cố chồm người dậy gỡ ngón tay bóng ma ra khỏi phân thân, nhưng bóng ma đã kéo cao thân dưới của cậu lên, khiến cậu làm thế nào cũng không sờ tới được.

Xấu xa! Xấu xa! Xấu xa!

Lâm Tĩnh muốn ép sát hai bắp đùi lại, nhưng cánh tay bóng ma đã như gọng kiềm thép, quấn chặt hai cẳng chân lại, không cho cậu kéo sát vào.

Hừ, kinh nghiệm đầy mình, xem ra hồi xưa hẳn là một tên phong lưu đây! Cứ tưởng chỉ có mỗi mình ta thôi chứ! Xem ra ta đã nhìn lầm nhà ngươi rồi!

Lâm Tĩnh bỗng cảm thấy có chút ghen vô cớ, mặc dù không biết kiếp trước cả hai có quan hệ thế nào, nhưng thông qua tiếng gọi và hành động, rõ ràng đối phương rất yêu thích cậu.

Hừ, tam thê tứ thiếp sao? Có cậu rồi mà còn vấn vương người khác!

Lâm Tĩnh cảm thấy tức giận, muốn rụt người lại, nhưng đôi chân đã bị bóng ma kéo chặt. Bực bội, Lâm Tĩnh mắng ra tiếng: “Hừ, xem ra kinh nghiệm cũng nhiều phếch nhỉ? Đi bao nhiêu tiểu quan quán rồi!”

Bóng ma dường như nghe hiểu lời cậu, buông chân cậu xuống, để mặc cậu co rụt sát sàng giường.

“… không… không có… ta chỉ có mỗi mình đệ…” Giọng hắn khàn khàn, dường như có lý trí, nhưng cũng không phải đã hồi phục lý trí.

“Nói xạo, không tin.”

Bóng ma bối rối nhìn cậu, không biết phải làm sao. Lâm Tĩnh hít sâu một hơi, nhìn xuống phân thân đã ngẩng đầu vòi vọi, buồn bực.

“Xíu nữa là bắn ra rồi!” Cậu hậm hực, “Nhưng như vậy cũng tốt, không mất dương nguyên.” Nhưng tình trạng hiện giờ cậu không biết phải làm cách nào để thu hồi, vì quả thực cậu chỉ có kinh nghiệm bắn pháo hoa rực rỡ.

Lâm Tĩnh rờ rờ đầu phân thân, lẩm bẩm: “Hay là bóp cho nó chạy ngược vào?”

Nhìn cậu luống cuống không biết phải xử lý thế nào với phân thân đang ở tình trạng nửa vời, ánh mắt vốn còn có chút vô hồn của bóng ma chợt dịu dàng. Hắn quỳ gối, nhích tới, chui đầu vào giữa hai chân cậu, há miệng ngoặm lấy phân thân cậu.

Hàm răng cọ vào phân thân nhồn nhột, hai bắp đùi Lâm Tĩnh run run, bụng dưới căng ra hết cỡ, nòng pháo khẽ rụt, đẩy mạnh vòi rồng bắn ra.

Có tiếng nuốt ực, hai mảnh ráng chiều chạy ngược theo má Lâm Tĩnh vọt lên trên, cậu cảm thấy mũi mình ươn ướt. Bóng ma ngồi dậy, đưa tay ôm cơ thể thoát lực mềm oặt của cậu vào lòng. Cậu tựa đầu vào ngực bóng ma, thiếp đi.

***

“Tĩnh, dậy chưa con? Xuống ăn sáng nè!”

Lâm Tĩnh theo thói quen ngồi dậy, vén chăn sang một bên, bước xuống giường, đi đến trước cửa, nắm lấy tay nắm cửa, định mở cửa đi xuống lầu. Gió từ máy lạnh thổi thẳng vào người khiến cậu cảm thấy toàn thân sảng khoái một cách kỳ lạ.

Dường như có gì đó không đúng!

Như một đoạn phim chiếu chậm, Lâm Tĩnh cúi đầu, hướng tầm mắt xuống cơ thể.

Không mặc gì cả! Toàn thân sạch sẽ! Suýt nữa cậu đã xuống lầu gặp mẹ trong tình trạng Adam!

Có tiếng cười khẽ, Lâm Tĩnh giận tím mặt nhìn về hướng phát ra tiếng cười. Thanh niên khoanh tay đứng dựa vào giá sách, nhìn cậu bằng ánh mắt hóm hỉnh. Chiếc áo thư sinh màu lam nhạt và mái tóc búi gọn sau đầu chứng tỏ thanh niên không phải là người thuộc thời đại ngày nay, nhưng đôi mắt minh mẫn, da dẻ hồng hào, hoàn toàn không giống hồn ma đêm qua với dáng vẻ lờ mờ, nhợt nhạt.

“Xem ra anh hồi phục không ít nhỉ? Trông giống ‘người’ hơn rồi đấy!”

Lâm Tĩnh gằn thật mạnh chữ “người”, tỏ vẻ vô cùng bực bội. Cậu bước tới định lấy bộ pijama đang mắc trên lưng ghế mặc vào, nhưng thanh niên đã cản lại.

“Chờ chút!” Thanh niên bước tới, kéo Lâm Tĩnh đến gần cửa sổ, vén rèm lên, cho ánh sáng bên ngoài tràn vào phòng, “Ta vẫn luôn muốn ngắm đệ lõa lồ trong ánh nắng.”

Ánh sáng mặt trời rọi lên người, khiến cơ thể thoát khỏi tù mù của bóng tối trong phòng, trở nên rõ ràng hơn, từ khuôn mặt, mái tóc, cho đến đường nét cơ thể, kể cả nơi riêng tư nhất, không chút gì che giấu. Thanh niên say sưa ngắm nhìn, đưa tay muốn sờ, nhưng lại bị thẳng thừng gạt đi.

“Biến thái!” Lâm Tĩnh không nể mặt, mắng một tiếng, với tay lấy quần áo vội vàng mặc vào người.

Thanh niên thấy thế ngẩng ra, sau đó cúi đầu lẩm bẩm: “Ta quên mất, đệ đã không phải là đệ.”

Lâm Tĩnh không chú ý tới hắn, mặc quần áo xong mở cửa, đi thẳng xuống lầu, để một mình hắn lẻ loi cô độc, buồn bã nhìn theo bóng lưng cậu.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: