Quỷ duyên tiền thế – Chương hai

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương hai: Mẩu xương ngón tay

.

“Con về rồi đây!”

Lâm Tĩnh đẩy cửa đi vào nhà, đặt ba lô xuống đất, cởi giày, xỏ đôi dép đi trong nhà, sau đó cầm ba lô lên tiến vào phòng khách.

Mẹ cậu ló đầu ra khỏi tấm bình phong ngăn cách giữa phòng khách và nhà bếp, cười nói: “Về rồi đấy à? Lên lầu tắm rửa rồi xuống đây ăn cơm.”

Lâm Tĩnh nhìn quanh, hỏi: “Ủa, cha chưa về hả mẹ?”

“Cha về rồi, mới chạy sang nhà dì Phương sửa điện giúp dì ấy, chắc là sắp về. Thôi đi tắm mau đi.”

“Dạ.” Lâm Tĩnh cười, quảy ba lô lên vai, nhảy hai bật một lên lầu, miệng huýt sáo một giai điệu trẻ trung quen thuộc.

Khi Lâm Tĩnh tắm xong xuống lầu, cha mẹ cậu đã ngồi vào bàn ăn, mẹ cậu bới cơm vào chén, đưa cho cậu, dịu dàng hỏi: “Sao? Chuyến du lịch thế nào? Có vui không?”

Lâm Tĩnh đón lấy chén cơm từ tay mẹ, cười nói: “Dạ vui lắm ạ. Bọn con vừa đi vừa chơi trò ‘Thử thách lòng can đảm’. Thanh Vân và Hồng Diễm cứ sợ rú lên, còn Trần Đạo lúc nào cũng giắt bùa đầy người như chuẩn bị chiến đấu với ma vậy.”

Cha cậu gắp miếng thịt cho vào miệng, nhồm nhoàm nhai, nuốt xuống bao tử, khó chịu: “Một đám thanh niên già cái đầu mà còn chơi trò trẻ nít, chả ra làm sao cả.”

Lâm Tĩnh ngượng ngùng, gãi đầu chưa kịp biện hộ mẹ cậu đã nguýt mỏ về phía cha cậu: “Chủ yếu là bạn bè chúng nó lâu ngày gặp lại, cùng đi khắp nơi học hỏi, trò đó bất quá cũng chỉ để chúng nó thư giãn thôi mà, ông chê bai làm gì.”

Cha cậu nghe mẹ cậu bên vực con, hừ khẽ, xong lại hỏi: “Khi nào nhập học?”

“Dạ mười ngày nữa ạ.” Lâm Tĩnh cúi đầu và cơm, mắt len lén ngó lên nhìn cha.

“Quần áo tập vở sắp xếp gì chưa?” Cha cậu cau có nhìn cậu, “Hừ, sắp nhập học mà còn đi chơi đến sát ngày mới về? Không còn nhỏ nhít gì rồi, tự lo bản thân đi, không ai rỗi hơi nhắc nhở cậu từng li từng tí đâu.”

“Dạ, ngày mai con sắp xếp cũng còn kịp ạ.” Lâm Tĩnh nhìn cha, cố gắng cười trừ.

Mẹ cậu gỡ miếng cá cho vào chén cha cậu, lườm cha cậu: “Cái ông này, nó bây giờ đã là sinh viên đại học rồi, có phải học sinh tiểu học đâu mà chờ ông nhắc nhở chứ!”

Cha cậu dùng đũa rỉa tới rỉa lui miếng cá trong chén giống như cố gắng tìm một cọng xương, bực bội nói: “Hừ, kinh tế kinh doanh không học, lại nghe ai xúi chọn cái ngành không kiếm ra tiền, sau này ra trường lại ở lì nhà này ăn bám, lúc đó tha hồ nghe bà con lối xóm người ta mỉa mai.”

Không khí bàn ăn bỗng chốc trở nên nặng nề, Lâm Tĩnh và thêm hai đũa, đặt chén cơm ăn dỡ xuống bàn, đứng dậy: “Con ăn no rồi, xin phép lên phòng chuẩn bị hành lý, mấy bữa nữa đáp tàu đi Thiên Kinh.”

Lâm Tĩnh lên lầu, loáng thoáng nghe mẹ cậu trách cha cậu ở sau lưng: “Cái ông này, nếu ăn bám thì nó cũng ăn bám người ta chứ có ăn bám ông đâu? Lâu lâu con nó về nhà được mấy ngày, cũng không để nó thủng thẳng ăn hết bữa cơm…”

Cha cậu dằn mạnh chén xuống bàn: “Bà còn biểu nó ăn bám người ta? Mấy năm nay nó ăn bám người ta tôi bị hàng xóm láng giềng chê cười còn chưa đủ sao?”

Mẹ cậu bực mình nói: “Chê cười? Hừ! Chỉ có ông do ghen tị mới tưởng người ta chê cười ông, chứ tôi thấy nó ăn bám người ta tương lai nó ngời ngời!”

“Bà…”

Lâm Tĩnh đóng cửa phòng, thở dài, nằm xuống giường, nhắm mắt lại.

***

Gần nửa đêm, Lâm Tĩnh giật mình tỉnh dậy, với tay bật đèn ngủ, nhẹ chân đi sang phòng cha mẹ kiểm tra, phát hiện cha mẹ đã ngủ say, mới quay về phòng mình, đóng cửa bấm chốt khóa lại. Xong xuôi đâu đó, Lâm Tĩnh kéo học bàn lấy ra một lọ chu sa nhỏ, dùng que tăm chấm vào chu sa, nghệch ngoặc vẽ xuống nền nhà một trận đồ.

Tuy trong nhóm Trần Đạo có biệt danh Đạo Sĩ, hơn nữa cha Trần Đạo còn là thuật sĩ thuộc phái Thảo Tông, nhưng không một ai biết, người rành rẽ pháp thuật, có thể một mình đuổi quỷ xua ma hóa ra lại không phải Trần Đạo, mà chính là Lâm Tĩnh.

Từ nhỏ Lâm Tĩnh đã có khả năng nhìn thấy những “thứ” mà người bình thường không thể thấy, vì vậy thường hay bị bọn trẻ con trong xóm chọc ghẹo, thậm chí còn bị cha dùng cây đập vào chân vì cho rằng cậu nói dối. Ấm ức khiến Lâm Tĩnh học được cách không nói những gì cậu có thể nhìn thấy cho người khác nghe, đồng thời cũng làm lơ đối với những “thứ” không phải “người” xuất hiện trước mặt cậu. Cho đến khi chú cậu trở về, cậu mới được chú dạy về những khái niệm siêu nhiên, đồng thời học cách đối phó khi “những thứ đó” muốn tấn công cậu.

Chú cậu nói, tuy Bát Tự của cậu không phải thuần âm, nhưng do trước lúc đầu thai không biết thế nào lại đánh mất một mảnh hồn, vì vậy thể chất biến thành gần như là thuần âm, càng lớn lại càng thu hút những thứ không phải người, nếu không biết cách tự vệ sẽ bị những thứ này gặm nhấm linh hồn cho đến chết. Để tự cứu mình, Lâm Tĩnh ngoài việc học pháp thuật ra, còn phải điều tra manh mối có liên quan kiếp trước của cậu, tìm kiếm mảnh linh hồn bị mất. Suốt một thời gian dài gần như không có kết quả, cuối cùng qua chuyến du lịch vừa rồi, Lâm Tĩnh có được một manh mối quan trọng.

Lâm Tĩnh nhớ lại cái đêm ở bãi tha ma dưới chân núi Quỷ Hồn, bề ngoài bạn bè cậu cho rằng cậu chơi ăn gian ở lì một chỗ chờ thời gian trôi qua, thực tế đêm đó Lâm Tĩnh suýt nữa đã mất mạng.

Vào bãi tha ma chưa được bao lâu, Lâm Tĩnh phát hiện đúng như lời Trần Đạo nói, oan hồn tử sĩ sau khi được thuật sĩ Thảo Tông tịnh hóa, trải qua sự ăn mòn của thời gian gần như biến mất sạch, nhưng bên trong vẫn còn tương đối nhiều những oan hồn du đãng. Chúng nó cứ vất vưởng lượn lờ khắp bãi tha ma, người bình thường rất khó phát hiện, nhưng ai yếu bóng vía xui xẻo chạm phải có thể nhìn thấy, vì vậy trên các diễn đàn linh dị mới thỉnh thoảng xuất hiện bài viết trông thấy ma ở bãi tha ma lớn.

Lâm Tĩnh tuy nhìn thấy chúng nó rõ ràng, nhưng cậu đều cố ý né ra tránh không chạm vào chúng nó, một đường tiến sâu vào bãi tha ma, cho đến khi bất chợt bị tấn công từ phía sau.

“Thứ” tấn công cậu là một cụm khói đen hình thù quái dị, đầu tiên quấn cổ chân khiến cậu té vào vũng bùn bên cạnh, sau đó quấn chặt chân tay, không cho cậu cử động, một thứ gì đó lạnh lẽo trơn trợt như một miếng thịt lạnh bò vào miệng cậu, chọc ngoáy, khiến Lâm Tĩnh cực kỳ khó chịu, nhưng không cách nào ngậm miệng lại được.

Ban đầu do bị tấn công bất ngờ, Lâm Tĩnh không kịp phản ứng, chốc lát sau dần bình tĩnh lại, cậu phát hiện dường như cụm khói quái dị này đang… cưỡng bức cậu. Lâm Tĩnh lầm bầm, sống hai mươi năm chưa từng leo lên giường với gái, chỉ đi du lịch thôi vậy mà lại bị quỷ ma cưỡng bức, cậu cũng quá xui xẻo rồi.

Nhưng chẳng biết con ma này là ma đực hay ma cái?

Lâm Tĩnh tìm cách thoát khỏi nguy khốn, đột nhiên nghe giọng đàn ông khàn đục vang văng vẳng bên tai: “… đệ… đệ đã đến rồi… ta chờ đệ rất lâu… rất lâu…”

Chết tiệt! Là ma đực! Chẳng những vậy còn là pê đê nữa chứ! Đúng là không xui vì quá xá xui!

Lâm Tĩnh rủa thầm trong bụng, nhờ ánh đèn pin thỉnh thoảng lướt qua, cậu phát hiện cụm khói bắt đầu hóa thành hình người. Một chiếc đầu lâu đen đúa như bị chất độc ăn mòn, mái tóc rối bù xõa dài đến gần thắt lưng, áo thư sinh rách nát bẩn thỉu. Hắn ngồi trên người cậu, đôi mắt như hai hõm đen nhìn chăm chắm vào mặt cậu. Một phút, hai phút… hắn cúi đầu, cái miệng với hai vệch đen trông như đôi môi kề sát, ngoặm lấy đôi môi cậu.

Hơi ấm sinh mệnh thông qua đôi môi mờ ảo trôi từng tia nhỏ vào miệng bóng ma, hình người bằng khói đen gần như trong suốt bắt đầu đặc quánh lại, hai bàn tay không còn giữ chặt đôi tay Lâm Tĩnh nữa mà luồng vào dưới áo sơ mi sờ soạn, vò nặn.

Lâm Tĩnh nằm yên không chống cự, để mặc bóng ma vuốt ve cơ thể mình, hôn lên môi, lên má, lên cổ, ngón tay bóp mạnh đầu vú khiến cậu đau đớn. Lâm Tĩnh nhịn đau, lặng lẽ cho tay vào túi quần jean, rút một lá bùa ra, định dán vào lưng bóng ma, bất chợt nghe bóng ma rên rỉ thê lương bên tai cậu: “Bảo… Bảo đệ… ta yêu đệ lắm… ta muốn đệ… muốn đệ… cho ta… cho ta… Bảo đệ yêu quý của ta…”

Lâm Tĩnh bất giác cứng người lại, lá bùa rời khỏi tay, bay xuống vũng bùn, nhanh chóng bị bùn vùi lấp.

“Bảo”? Hắn gọi cậu là “Bảo”?

Lâm Tĩnh nhớ lúc trước chú cậu từng dùng xăm giúp cậu tìm kiếm tên cậu vào kiếp trước, nhưng cũng chỉ tìm được một chữ “Bảo”. Chú cậu nói, bởi người sống sẽ khó biết rõ chuyện liên quan đến kiếp trước của cậu, vì vậy chỉ có thể nhờ vã hồn ma đã chết lâu năm. Nếu con ma nào gọi cậu đúng chữ này, thì khả năng nó có liên quan đến kiếp trước của cậu khá cao, có thể dùng mọi thủ đoạn để moi thông tin từ nó.

Lâm Tĩnh thất thần nhìn bóng người dần rõ ràng trước mặt, nhờ hút dương khí từ cậu, da thịt bóng ma bắt đầu bao bọc lấy đầu lâu, hiện ra một khuôn mặt khôi ngô tái nhợt. Hắn hôn lên má cậu, lên môi cậu, hàm răng cọ nhẹ vào trái cổ, cắn mạnh đầu vú, khe khẽ thì thầm: “Bảo… Bảo… ta nhớ đệ lắm… ta muốn đệ… cho ta… cho ta… cho… ta…”

Người chết lâu năm không có ký ức, vì vậy cũng không tồn tại khái niệm đạo đức, hành động tuân theo bản năng, gần giống như súc sinh, bóng ma này cũng không ngoại lệ. Bàn tay lạnh lẽo luồng vào lưng quần jean, lần mò tìm đến khe hở phía sau, men theo rảnh nhỏ thọc sâu vào cánh cửa đang gọi mời. Lâm Tĩnh quyết định thật nhanh, đưa ngón trỏ bàn tay trái lên miệng cắn cho chảy máu, chạm vào trán bóng đen, cấp tốc vẽ thành hình một lá bùa, âm thầm ra lệnh: “Đồng Tử Huyết, phong ấn!”

Luồng sáng đỏ chợt lóe trên trán bóng ma, bóng ma biến thành cột khói quay cuồng, thu nhỏ, thu nhỏ, cuối cùng hóa thành một mẩu xương be bé, rớt xuống trước mặt Lâm Tĩnh. Lâm Tĩnh thở phào.

Suýt nữa Đồng Tử Thân bị phá hư rồi!

Lâm Tĩnh năm nay gần hai mươi, chưa từng làm tình với gái. Thấy mấy thằng bạn cùng tuổi khoe khoang làm tình với gái sướng khoái thế nào, cậu cũng cảm thấy ấm ức lắm, rất muốn hưởng thụ một phen, đáng tiếc nếu làm thế, tuyệt chiêu bảo mệnh của cậu là “Đồng Tử Huyết” sẽ bị phá hỏng, từ đó dẫn đến mạng nhỏ sẽ khó an toàn khi gặp mấy con ma hung dữ, cho nên dù thèm lắm nhưng cậu vẫn chưa dám.

“Đồng Tử Huyết”, cũng chính là máu con trai chưa từng thực sự trải qua chuyện chăn gối, có tác dụng phong ấn quỷ ma, thậm chí nếu muốn, còn có thể khiến quỷ ma tan biến vĩnh viễn. Lâm Tĩnh tuy học qua một ít pháp thuật đối phó ma quỷ từ chú cậu, nhưng dù sao cũng chỉ xem như thuật sĩ nửa mùa, đối với oán hồn lâu năm, cậu cũng khó mà hủy diệt được, vì vậy “Đồng Tử Huyết” có thể xem như tuyệt chiêu quan trọng bảo vệ mạng sống của cậu. Vừa rồi nếu cậu không nhanh chóng ra tay, bóng ma theo lỗ nhỏ phía sau xâm nhập vào bên trong cơ thể, có thể khiến Đồng Tử Thân của cậu bị phá hư, sẽ khiến tuyệt chiêu quang trọng này không sử dụng được nữa, may mà cậu ngăn chặn kịp thời.

Tuy vậy, Đồng Tử Thân bị hỏng chỉ là chuyện nhỏ, chuyện lớn là hồn ma hiện giờ chỉ có chấp niệm không có lý trí, nếu tiến vào cơ thể cậu sẽ nhanh chóng hấp thu sức sống, sau một giờ cậu sẽ cạn kiệt sinh lực biến thành xác khô.

Lâm Tĩnh dùng máu trên ngón tay bôi khắp mẩu xương, sau đó cầm lên đưa vào ánh đèn pin nhìn chăm chú. Đó là một lóng xương ngắn, trông như xương đầu ngón tay, nhưng không biết là ngón tay nào?

“Anh kia! Anh không sao chứ?”

Ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt Lâm Tĩnh, Lâm Tĩnh rủa thầm ai bất lịch sự thế? Hướng đèn rọi ngược lên trên, bắt gặp một cậu bé khoảng mười lăm mười sáu tuổi dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu. Lâm Tĩnh theo hướng mắt cậu bé nhìn lại, phát hiện quần cậu bị kéo xuống tuột qua bẹn, áo thì xoắn lên cao, để lộ hai đầu vú bê bết bùn sìn, bụng dưới còn có vết bùn trông như dấu ấn bàn tay, ngón tay dài nhất chạm sâu xuống cuốn phân thân, làm Lâm Tĩnh không khỏi xấu hổ.

Trông có vẻ giống như cậu vừa “tự sướng”!

Lâm Tĩnh cố gắng bình tĩnh lại, nhìn cậu bé cười trừ như không có chuyện gì xảy ra, nói dối: “Anh sơ ý trợt chân té xuống vũng bùn, không có gì đâu, em thám hiểm với bạn bè tiếp đi.”

Cậu bé nhíu nhíu mắt nhìn Lâm Tĩnh một lúc, quay người đi theo đám bạn đang gọi ý ới. Lâm Tĩnh loáng thoáng nghe đám bạn hỏi cậu bé “Gì vậy mày?”, cậu bé trả lời “Không biết, chắc biến thái! Đi mau thôi!”

Lâm Tĩnh cười khổ, phát hiện đầu vú đau rát, dùng ngón tay sờ sờ, mớt biết da xung quanh bị trầy trụa sơ sơ. Lâm Tĩnh rủa thầm xui xẻo, kéo áo chống tay xuống bùn nhỏm dậy, cảm thấy kẽ mông đặt quánh, đưa tay rờ, mới biết bùn chui tọt vào lỗ nhỏ phía sau, đã khô một ít.

Là do ngón tay của con ma lúc nãy gây ra!

Lâm Tĩnh bứt một ít lá cỏ mềm mọc xung quanh vũng bùn, ngó qua ngó lại tìm chỗ ít người thám hiểm, chui tọt vào bụi lau sậy, cởi sạch quần áo, dùng lá cỏ kỳ cọ bùn sìn dính đầy trên người, nhất là ở những chỗ kỳ quái.

Bây giờ thì cậu quả thật giống biến thái nửa đêm ra bãi tha ma tự sướng rồi đó! Lâm Tĩnh lắc đầu cười khổ, ngón tay cho vào lỗ nhỏ cạy đất ra.

Ai mà ngờ được, khó khăn lắm mới tìm ra hồn ma có liên quan kiếp trước của cậu, ấy thế mà cái hồn ma này lại là một tên pê đê, chẳng những vậy cái tên pê đê này còn mơ tưởng cơ thể cậu tha thiết, đến chết cũng muốn hưởng thụ thêm!

Là nợ tình sao? Lâm Tĩnh thở dài. Hiện tại đã nợ một món, thêm một món nữa làm sao trả nổi? Mà món lần này còn là của ma nữa chứ?

Có điều chẳng lẽ bọn con gái trong trường cậu nói đúng thật? Cậu thực sự rất thích hợp để “nằm dưới”? Thật không cam tâm mà.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: