Quỷ duyên tiền thế – Chương một

.

.

Quỷ duyên tiền thế

Chương một: Bãi tha ma lớn

.

Chiếc xe du lịch màu xám rời khỏi quốc lộ 35, rẽ xuống con đường rải đá xanh lởm chởm chạy thẳng về hướng núi Quỷ Hồn, cuối cùng dừng ở bãi cắm trại dưới chân núi. Từ trên xe, năm nam hai nữ khoảng mười chín hai mươi tuổi nhảy xuống, đưa mắt ngó xung quanh.

“Địa điểm cuối cùng rồi, đông còn hơn mấy địa điểm trước nữa.” Một trong hai cô gái chống nạnh, nhìn một vòng bãi cắm trại, kết luận.

“Biết làm sao được, đang mùa ‘thử thách’ mà.” Cậu trai đô con nhìn hơn năm mươi nóc lều nằm rải rác khắp bãi cắm trại, hít sâu một hơi, nói: “Chúng ta cũng lấy lều ra cắm đi.”

Bảy người lôi ba chiếc túi dài từ cốp xe sau ra, bắt đầu lắp khung dựng lều.

Bọn họ là một nhóm bạn thân học chung suốt ba năm cấp ba, sau khi tốt nghiệp phổ thông, mỗi người theo đuổi ngành nghề thích hợp, vào đại học riêng biệt, từ đó không có cơ hội gặp mặt. Mùa hè năm thứ nhất, thông qua mạng xã hội, bảy người hẹn nhau tụ họp làm một chuyến du lịch cuối hè kéo dài nửa tháng. Bọn họ gọi chuyến du lịch này là “Thử thách lòng can đảm”, bảy người nêu bảy địa điểm thường xuyên xảy ra những hiện tượng huyền bí làm mục tiêu thử thách, sau đó đến từng nơi thi đấu, chứng tỏ lòng can đảm của bản thân.

Trên tấm bạt lớn trải trước ba chiếc lều đôi nằm song song, bảy người ngồi thành một vòng tròn, vừa ăn chiều vừa chỉ trỏ vào tấm bản đồ đang căng ra trước mặt. Trên bản đồ có sáu địa điểm được đánh dấu đỏ, đó là những nơi bọn họ từng ghé qua. Chàng trai đô con bấm viết đỏ đánh dấu địa điểm cuối cùng: ngoại ô thành phố Lâm Lưu, chân núi Quỷ Hồn.

“Bách Khoa Lịch Sử, thuyết trình đi.”

Cậu trai đô con ngẩng đầu nhìn về phía cậu trai có biệt danh “Bách Khoa Lịch Sử”. Đó là một thanh niên dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú, nước da hơi trắng sáng, trông như một tên tối ngày chỉ biết ở ru rú trong nhà, không ra ngoài đường chang sương đội nắng.

“Bách Khoa Lịch Sử” nhìn bản đồ, sau đó ngẩng lên đưa mắt trông về gò đất mấp mô nằm bên ngoài khu cắm trại, dùng chất giọng rõ ràng nói chầm chậm: “Bãi tha ma chân núi Quỷ Hồn, hay còn gọi là bãi tha ma lớn. Đây là địa điểm diễn ra “trận chiến Đông Tây” từ năm 1293 đến năm 1298 giữa hai phe chúa Thương và chúa Sầm. Kết thúc trận chiến, hơn hai vạn quân của cả hai phe chôn thây ở đây. Từ đó nơi này biến thành vùng đất dữ, suốt mấy trăm năm không một ai dám đi qua. Có người nói rằng, mỗi khi mưa lớn, đứng trên núi Quỷ Hồn nhìn xuống có thể thấy những đốm lửa xanh lập lòe như ánh sáng trên đầu mũi giáo, đồng thời còn nghe tiếng trống trận chen lẫn tiếng sấm rền. Hiện nay khu này mặc dù được sở Du lịch thành phố Lâm Lưu cải tạo thành bãi cắm trại, cho thanh thiếu niên đến đây chơi trò ‘Thử thách lòng can đảm’, nhưng trên các diễn đàn linh dị trong nước hầu như mỗi tháng đều có bài viết nói rằng họ từng gặp ma khi tham gia trò chơi.”

“Thuyết trình rất chi tiết, không hổ là sinh viên khoa Lịch Sử đại học Cố Đô.” Cậu trai ngồi bên cạnh Bách Khoa Lịch Sử vỗ bộp bộp vào vai cậu ta, tiếp đó nhìn về phía cậu trai đeo kính cận ngồi đối diện: “Tới lượt mày, Đạo Sĩ.”

Cậu trai có biệt danh Đạo Sĩ đưa tay trái đẩy đẩy gọng kính, nhìn về phía Bách Khoa Lịch Sử, dùng giọng thần bí phát biểu: “Lâm Tĩnh nói đúng nhưng chưa đủ. Theo tao biết, ba trăm năm trước, thuật sĩ phái Thảo Tông vì muốn tạo phúc cho bá tánh, kéo gần như toàn bộ tông phái đến nơi đây lập pháp trận cầu siêu, gom xương cốt hỏa táng tịnh hóa, kể từ đó bãi tha ma rộng hơn mười dặm này biến thành gò hoang chưa đầy ba cây số vuông như hiện nay.”

“Vậy tóm lại ở đây bây giờ còn ma như những diễn đàn linh dị nói không?” Cô gái mặc áo sơ mi hồng ôm cánh tay người yêu, nhẹ giọng hỏi, “Nghe hai ông nói tui thấy sợ quá!”

“Có lẽ không còn.” Đạo Sĩ lắc đầu, “Thứ mà thành viên trên các diễn đàn linh dị nhìn thấy chắc chỉ là bóng ảnh quá khứ còn tồn tại đến ngày nay, chưa hẳn đã là ma quỷ.”

“Đạo Sĩ nói vậy thì cậu an tâm đi Thanh Vân, sẽ không có ma cỏ gì cả đâu.” Cô gái mặc áo trắng nhìn cô gái mặt áo hồng an ủi.

“Nhưng tớ vẫn thấy sợ.” Cô gái mặc áo hồng sợ sệt nhìn cô gái mặt áo trắng, “Chỗ này coi như có số lượng người chết nhiều nhất trong những địa điểm mà chúng ta thám hiểm, tuy Đạo Sĩ nói nơi này đã được tịnh hóa nhưng tớ nghĩ, dù cả Thảo Tông cũng chưa chắc tịnh hóa hết hai vạn bộ xương khô.”

Đạo Sĩ nghe cô gái mặc áo hồng nói chẳng những không phản bác mà còn gật gù: “Theo tài liệu sư bá của ông tớ ghi lại, thời điểm đó bọn họ mặc dù là một trong những tông phái thuật sĩ lớn ở phía nam nhưng cũng chỉ hơn năm trăm người, tịnh hóa hai vạn tử sĩ quả thực có hơi cố sức, đó là chưa kể tịnh hóa tử sĩ chết trận khó hơn tịnh hóa người chết thông thường gấp mấy lần. Có điều gần ngàn năm đã trôi qua, nơi này không ai cúng kiến, oán niệm của tử sĩ dù mạnh mẽ cũng tan biến sạch sẽ theo thời gian mà thôi, trừ phi là hồn ma người chết mấy trăm năm sau bị vức xác ở chỗ này may ra còn tồn tại.”

“Ý cậu là…” Cô gái mặc áo hồng nhìn Đạo Sĩ dè dặt hỏi.

“Những bãi tha ma lớn như thế này mấy trăm năm sau thường biến thành những bãi vức xác: xác tử tội, xác vô thừa nhận, xác không đủ tiền làm ma chay chôn cất, hoặc thậm chí là xác phi tang. Cho nên ma cũ có thể đã bị thời gian tịnh hóa nhưng ma mới thì e vẫn tồn tại.”

“Ghê quá!” Cô gái áo hồng nép mình vào lòng ngực người yêu, run run.

Cậu người yêu vòng tay ra phía sau lưng ôm chặt cô, cười nói: “Không thì tối nay em đi cùng Hồng Diễm, đừng đi một mình.” Cô gái nghe vậy bớt sợ, khe khẽ gật đầu.

Cậu trai đô con nhìn hai người ôm ôm ấp ấp bĩu môi, nhủ thầm trong bụng: “Thiệt là ứa gan bọn cô đơn.”, xong vỗ vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người: “Do nơi này có vẻ nguy hiểm hơn sáu nơi chúng ta từng tới, vì vậy tao đề nghị thám hiểm sẽ bắt đầu vào lúc chín giờ tối, chúng mày có ý kiến gì không?”

“Tao không có ý kiến.”

“Tao cũng không có ý kiến.”

“Vậy quyết định chín giờ tập trung bên ngoài bãi tha ma, còn bây giờ ai dọn dẹp thì dọn dẹp, ai tắm táp thì đến khu nhà tắm công cộng cuối bãi cắm trại tắm táp, sau đó nghỉ ngơi dưỡng sức, đợi đến giờ tiến hành thám hiểm.”

***

Chập tối, nghe tiếng nhỏ to líu ríu từ hai lều đôi vọng sang, cậu trai đô con đá vào chân Bách Khoa Lịch Sử và Đạo Sĩ nằm hai bên, bực bội nói: “Ghen tị chết tao rồi! Chuyến này về trường quyết chí cua bạn gái mới được. Lâm Tĩnh, Trần Đạo, hai thằng bây cũng ráng có bạn gái đi chứ, chẳng lẽ mỗi lần cắm trại lại bắt tao ôm bọn bây ngủ hoài.”

Đạo Sĩ dùng ngón tay chà chà sống mũi theo thói quen, cằn nhằn: “Tao học đại học Kỹ Thuật, con gái ít xịu, muốn cua cũng không đến lược tao. Mà Tĩnh, bên mày bộ không có đứa nào coi được hay sao mà tới giờ mình ênh vậy hả? Tao nói mày cũng đừng kén cá chọn canh quá chứ.”

Bách Khoa Lịch Sử khịt mũi: “Ai rãnh kén cá chọn canh? Do bọn bây không biết đó thôi, trường tao mặc dù nữ đông, nhưng bọn con gái học Xã Hội đều không phải dạng vừa.”

“Không phải dạng vừa là thế nào? Kể bọn tao nghe coi!” Cậu trai đô con và Đạo Sĩ cùng quay mặt về phía Bách Khoa Lịch Sử.

“Con gái trường tao đại khái chia làm năm loại: loại thứ nhất, cũng đông nhất, là loại mắt nhìn thần tượng trong sách báo phim ảnh tiểu thuyết, không trông thấy bọn con trai bình thường tụi tao; loại thứ hai ít hơn xíu, là loại đã có bạn trai, mày nhàu vô cua là bể mặt; loại thứ ba chưa có bạn trai, nhưng loại này chiếm số lượng ít nhất, giành giật để cua cũng đủ sức đầu mẻ trán. Loại thứ tư là loại con gái chỉ thích con gái, bọn mày hay gọi là ô môi đó. Loại cuối cùng chiếm số lượng tương đối nhiều, và cũng cực kỳ đáng sợ.” Bách Khoa Lịch Sử hít sâu một hơi, giọng nghiêm trọng: “Đó là loại con gái chỉ thích ghép cặp bọn con trai với nhau.”

“Đúng là đáng sợ thật!” Cậu trai đô con và Đạo Sĩ cùng giơ ngón cái về phía Bách Khoa Lịch Sử, gật mạnh đầu, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.

“Mày là đối tượng cho bọn nó chọc ghẹo phải không? Cái loại ốm yếu xinh xẻo như mày ắt hẳn trở thành mục tiêu cho bọn nó tấn công rồi.” Cậu trai đô con mò mò giữa hai chân Bách Khoa Lịch Sử, ỡm ờ nói. Bách Khoa Lịch Sử tức mình đánh vào mu bàn tay cậu ta cái chát, khiến cậu ta lập tức rút tay về.

Đạo Sĩ chồm qua người cậu trai đô con, nhìn Bách Khoa Lịch Sử từ trên xuống dưới, cười gian tà: “Đừng nói với tao là mày bị bọn con gái đó xếp vào hàng ‘chuyên nằm dưới’ nha?”

“ ‘Chuyên nằm dưới’ cái đầu mày!” Bách Khoa Lịch Sử nguýt mỏ về phía Đạo Sĩ, mắng.

“Thôi thôi.” Cậu trai đô con đẩy Đạo Sĩ về lại chỗ nằm, vỗ vai Bách Khoa Lịch Sử làm bộ thông cảm: “Xem ra con gái bên Thể Thao của tao vẫn đáng yêu chán, nhất là mấy em thể dục dụng cụ, chân dài ngực nở eo thon, hè năm sau anh tụi mày sẽ ráng túm cổ một em về lấy le. Giờ thì nghỉ ngơi đi, dưỡng sức tối nay chiến trận cuối cùng.” Dừng một chốc, cậu trai đô con bỗng trầm ngâm hỏi: “Hai đứa mày… có tin trên đời này có ma không?”

“Tao không tin.” Bách Khoa Lịch Sử cười khẩy, nói: “Sao? Sợ rồi hả? Còn hiệp cuối thôi mà.”

“Sợ cái con khỉ?” Quay sang Đạo Sĩ, cậu trai đô con hỏi: “Còn mày, Đạo Sĩ?”

“Tao tin.” Đạo Sĩ nghiêm túc nói, “Mặc dù tao chưa từng trông thấy bao giờ nhưng tao tin có tồn tại. Chúng mày nên tin là có, đừng tin là không, dễ có hại.”

“Xì, mày tin là do cha mày bác mày chú mày là thầy pháp, nói xạo ăn tiền chứ gì?” Bách Khoa Lịch Sử lại cười khẩy, đâm chọt Đạo Sĩ thẳng tay.

“Nói xạo ăn tiền cái đầu mày! Tối nay bị ma giấu đừng có gọi tao cứu!”

Đạo Sĩ định chồm qua cú đầu Bách Khoa Lịch Sử nhưng bị cậu trai đô con cản lại: “Thôi thôi, hai đứa bay làm gì mà gấu ó còn hơn mấy bà chợ trời vậy hả? Nằm xuống nghỉ ngơi lấy sức tối chiến đấu đi.”

Nghe vậy, Đạo Sĩ đành hậm hực nằm xuống, còn Bách Khoa Lịch Sử thì tiếp tục cười khẩy.

***

Chín giờ tối, bảy người tập trung bên ngoài bãi tha ma, bên trong bãi tha ma nhập nhoạng tia sáng đèn pin, là người của những đội khác đang tiến hành thám hiểm. Đạo Sĩ nhìn kết quả bốc thăm, nói: “Ưu tiên Thanh Vân và Hồng Diễm đi trước, sau đó đến Thẩm Dương, Khương Long, tao, Lâm Tĩnh, cuối cùng là Đại Lực. Vậy Đại Lực bấm đồng hồ, Lâm Tĩnh theo dõi tọa độ. Tới lược Lâm Tĩnh với Đại Lực thì Thanh Vân và Hồng Diễm thay phiên. Còn ý kiến ý cò gì nữa không?”

Mọi người lắc đầu, Đại Lực nói: “Vậy Thanh Vân với Hồng Diễm bắt đầu đi.”

Thanh Vân và Hồng Diễm nghe xong, hai mặt nhìn nhau, gật đầu, nắm tay đi vào bãi tha ma. Được một lúc, Lâm Tĩnh nhìn màn hình hiển thị tọa độ, lẩm bẩm nói: “Hai cô nàng này lúc nào cũng đi mé mé ngoài cùng, chẳng khi nào đi sâu vào trong cả.”

Khương Long chép miệng: “Con gái mà, sợ ma thâm căn cố đế rồi, chứ ai như hai thằng biến thái tụi bây.”

“Hai thằng biến thái” chính là Lâm Tĩnh và Trần Đạo, từ lúc bắt đầu thám hiểm đến bây giờ, kỷ lục hai người luôn duy trì ở mức cao nhất, khiến những người còn lại không khỏi chặc lưỡi ghen tị.

“Ồ, sắp ra rồi kìa! Đại Lực, bao nhiêu phút?” Lâm Tĩnh nhìn chằm chằm màn hình hiển thị tọa độ, hỏi.

“Mới năm phút, còn ít hơn sáu lần trước.” Đại Lực lắc đầu, “Hai cô nàng này coi bộ càng lúc càng nhát.”

“Về tới rồi kìa!” Trần Đạo nói, “Tới lượt mày đó Dương.”

“OK.” Thẩm Dương gật đầu, đợi Đại Lực bấm trả đồng hồ, xong lượn qua lượn lại ngoài rìa một lúc mới tiến sâu vào bãi tha ma.

Một lát sau.

“Thẩm Dương, hai mươi mốt phút.”

“Khương Long, mười tám phút.”

“Tới lược Trần Đạo.” Đại Lực nói, chuyển đồng hồ cho Thanh Vân, Lâm Tĩnh cũng chuyển máy xác định tọa độ cho Hồng Diễm.

“OK.”

Trần Đạo gật đầu, lôi từ trong túi ra năm lá bùa xòe thành hình rẽ quạt kẹp vào đầu ngón trỏ và ngón giữa bàn tay trái, tay phải cầm đèn pin, chờ Thanh Vân ra hiệu xong bắt đầu tiến vào bãi tha ma.

Mười lăm phút sau, Thẩm Dương nhìn màn hình hiển thị tọa độ, chép miệng: “Tên này lại giở tuyệt chiêu đi theo đường zic zac, không sợ gặp rắn hả?”

Khương Long ghé mắt nhìn ké màn hình, cười nói: “Lúc nãy tao thấy nó bôi thuốc gì đó vào giày, chắc là thuốc chống rắn do chú nó chế.”

Mười bảy phút nữa trôi qua, Trần Đạo đi ra ngoài, lập kỷ lục ba mươi hai phút.

“Tới lượt tao.” Lâm Tĩnh xoa xoa tay, xoay xoay cổ chân, hồ hởi muốn bắt đầu ngay.

Thanh Vân bấm đồng hồ, “Bắt đầu.”

Lâm Tĩnh đi vào bãi tha ma, hai mươi phút sau.

“Thằng này lại định dùng tuyệt chiêu đứng yên một chỗ à? Nó không di chuyển gần mười phút rồi.” Đại Lực nhìn màn hình hiển thị, xong nhìn qua đồng hồ bấm giờ, lắc đầu: “Ăn gian quá.”

Đồng hồ chỉ đến phút thứ hai mươi lăm, Trần Đạo nhíu mày: “Lần này nó ở một chỗ có hơi lâu.”

Khương Long nhìn đồng hồ, gật đầu: “Mấy lần trước nó ở yên một chỗ chỉ độ năm sáu phút, sau đó tiếp tục đi, di chuyển đến chỗ khác mới dừng lại tiếp, sao lần này ở yên một chỗ lâu vậy? Gần hai mươi phút rồi, không có chuyện gì xảy ra chứ?”

Thẩm Dương nhìn sâu vào bãi tha ma, lắc đầu: “Chắc là không. Nếu xảy ra chuyện gì, nó đã bấm còi báo hiệu, chưa kể nãy giờ cũng có nhiều người thuộc đội khác đi gần chỗ của nó, nếu có chuyện gì xảy ra thì đã la lên rồi.”

Lực Đạo gật đầu: “Chắc là do nó lười di chuyển thôi, đợi chút nữa xem sao.”

Trần Đạo xoa xoa cằm, ánh mắt nham hiểm: “Hi vọng nó không bị ma cho ăn bánh lú.”

“Mày trù ẻo không!” Khương Long đấm nhẹ vào vai Trần Đạo.

Miệng thì đùa cợt nhưng mọi người trong lòng cũng có chút lo lắng, dồn đầu nhìn chằm chằm màn hình hiển thị tọa độ. Thời gian chầm chậm trôi qua, cho đến khi đồng hồ chỉ gần đến phút thứ ba mươi lăm, điểm đỏ hiển thị trên màn hình bắt đầu di chuyển lại, mọi người nhìn điểm đỏ, âm thầm thở phào.

Phút thứ bốn mươi hai, bóng Lâm Tĩnh xuất hiện ở rìa bãi tha ma, khi cậu ta tiến đến gần, sáu người còn lại mới phát hiện, quần và áo cậu ta bê bếch bùn đất.

Hồng Diễm nhìn Lâm Tĩnh, lo lắng hỏi: “Ông không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?”

Lâm Tĩnh cười, lắc đầu: “Không sao, lúc đi sơ ý vấp té trúng vũng bùn thôi, chạy ra nhà tắm rửa sạch là được.” Nhìn đồng hồ, Lâm Tĩnh quay sang Đại Lực hỏi: “Gần nửa đêm rồi, mày định chơi hay bỏ cuộc?”

Đại Lực nhìn về phía bãi tha ma, sâu bên trong vẫn còn năm bảy ánh đèn pin, cắn răng nói: “Chơi!”

“Vậy tao về trước tắm rửa.” Lâm Tĩnh nói, giơ tay phải lên vẫy vẫy đi về phía lều, “Lát nữa gặp lại.”

Trần Đạo nhìn bóng lưng Lâm Tĩnh, mắt hơi nhíu nhíu. Từ nãy đến giờ, Trần Đạo để ý tay trái của Lâm Tĩnh chưa hề rút ra khỏi quần.

“Chẳng lẽ tay trái của nó bị thương?” Trần Đạo nghĩ thầm, nhưng kế đó lắc đầu: “Có lẽ không phải, nếu bị thương nó đã la oai oái rồi, không ung dung thong thả vậy đâu. Thằng này thích được bọn con gái quan tâm lắm mà.”

Trần Đạo không phát hiện, năm lá bùa lúc nãy cậu ta lấy ra dùng, sau đó vò lại tiện tay nhét vào túi quần định tìm thùng rác ném, lúc này chu sa bỗng dưng nhạt bớt, mà bàn tay giấu trong túi quần của Lâm Tĩnh, lúc đi ngang Trần Đạo dường như có vật gì đó lóe sáng. Bóng đêm yên tĩnh, không ai hay biết vừa rồi đã xảy ra một việc bất thường.

Advertisements

Tagged:

One thought on “Quỷ duyên tiền thế – Chương một

  1. rua520 Tháng Một 20, 2018 lúc 1:01 sáng Reply

    Nửa đêm đọc truyện này sợ quá để mai đọc thôi

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: