Nằm vùng – Phiên ngoại

.

Nằm vùng

Phiên ngoại: Trừng phạt

.

Mùa xuân chưa trôi qua hết, thành phố Khiêm Nam đã vội vã chào đón cái nóng mùa hè, thiếu nữ thay váy đầm rực rỡ đủ màu bằng áo dây và quần sọt ngắn, mỗi khi đi ngang chỗ bọn con trai đang tụm năm tụm ba, tiếng mút chuột lại réo liên hồi, thiếu nữ thỉnh thoảng quay lại ban cho cái nháy mắt hoặc nụ hôn gió, rồi ung dung đi tiếp, để mặc những chàng trai trẻ ở lại ôm tim.

Giữa bầu không khí thanh xuân mơm mởn đó, một thanh niên khoảng hăm ba hăm bốn mặc bộ Âu phục chỉnh chu, khiến người khác vừa nhìn đã cảm thấy nóng nực thay anh ta, tay xách chiếc cặp văn phòng, nghiêm túc đi từ cầu thang nối bãi giữ xe sang khu thương mại, rẽ vào siêu thị mua một ít thức ăn, đi ra chuyển về hướng thang máy dẫn lên chung cư, quẹt thẻ bấm nút, lên thẳng lầu hai mươi lăm, cả quá trình không hề ngó ngang ngó dọc, mặc dù xung quanh có không ít những cô gái mỹ miều ăn mặc hở hang sẵn sàng xà vào lòng ngực, khiến mỹ nhân nhìn theo bóng lưng anh chàng đẹp trai tiếc nuối.

Thanh niên nghiêm túc này chính là Phạm Đề Hồ, cánh tay đắc lực một thời của quản lý Hồng Lâu chi nhánh phía nam Kình Thiên Phạm Tư Đạt.

Sau kế hoạch “Kéo Lưới” của cảnh sát, hai tổ chức tội phạm lớn nhất Kình Thiên gần như bị hốt trọn. Trần Điềm Trừng và Tống Hiệu Cung bị phán quyết tử hình, bác sĩ Dương Dịch gỡ lịch trong tù, Phạm Tư Đạt cũng phải đối diện với án chung thân. Riêng Phạm Đề Hồ, sau khi vụ án kết thúc, cậu âm thầm từ giã thành phố ăn chơi không ngủ Kình Thiên, lên đường đến thành phố kinh doanh Khiêm Nam, làm một nhân viên văn phòng bình thường.

Không ai biết tại sao Phạm Đề Hồ có thể thoát khỏi kế hoạch “Kéo Lưới” chặt chẽ đó, trong khi cậu ta cũng là một trong những nhân vật chủ chốt của Hồng Lâu, thậm chí có thể coi như là ái tướng của chủ nhân Hồng Lâu Trần Điềm Trừng.

Phạm Đề Hồ bật bảng điện tử, ấn số trên màn hình tinh thể lỏng mở khóa, đẩy cửa đi vào, cánh cửa tự động đóng lại sau lưng, đồng thời vang lên một tiếng “tách” nhỏ.

Có gì đó bất thường!

Phạm Đề Hồ xoay người lại ngay lập tức, dùng ánh sáng xanh le lói của màn hình điện thoại rọi dọc theo cửa, một con chip nhỏ gắn trên ổ khóa điện tử làm xáo trộn hệ thống mật khẩu được cài đặt trước, đồng thời khóa hẳn hệ thống mở cửa từ bên trong. Phạm Đề Hồ vội vàng cho tay vào cặp lục tìm chìa khóa dự phòng, đáng tiếc chiếc cặp lại bị một người xuất hiện phía sau cậu từ lúc nào giật lấy.

“Không cần hoảng sợ, là tôi đây.”

Giọng nói quen thuộc cất lên sau lưng, đèn trong phòng bật sáng, Phạm Đề Hồ thở hắt ra, nhưng cơ thể vẫn ở trạng thái gồng lên căng thẳng. Cậu từ từ xoay người lại, nhìn người đứng phía sau mình. Đoàn Thiên Dạ, vệ sĩ của cậu lúc còn ở Hồng Lâu.

“Không cần lo sợ.” Đoàn Thiên Dạ nói, “Tôi tới đây chỉ là để trừng phạt kẻ phản bội theo lệnh anh Trừng mà thôi.” Cầm túi siêu thị lên dúi vào tay Phạm Đề Hồ, “Nấu bữa ăn cuối cùng đi, thật ngon vào.” Thấy Phạm Đề Hồ vẫn không cầm túi siêu thị, hắn bật cười: “Sợ rồi à? Thôi để tôi nấu cho cậu ăn bữa sau cuối. Ngồi vào phòng khách chờ tôi đi, giống như trước kia.”

Đoàn Thiên Dạ nắm tay Phạm Đề Hồ kéo vào phòng khách, ấn cậu ngồi xuống ghế, bật ti vi chuyển kênh thị trường chứng khoáng mà cậu quen thuộc, sau đó ung dung xách túi siêu thị vào bếp nấu nướng.

Có tiếng hát của Đoàn Thiên Dạ cất lên trong bếp, cùng với tiếng gõ nhịp bằng lưỡi dao khua trên thớt, Phạm Đề Hồ lấy lại tinh thần, cho tay vào chiếc cặp văn phòng lục tìm điện thoại và chìa khóa dự phòng.

Đáng chết! Đoàn Thiên Dạ đã lấy sạch không còn một món. Cậu thở hắt ra, nhìn về phía tấm màn dài che cửa ra ban công.

“Ở đây là tầng hai mươi lăm, tấm màn đó cũng không giúp ít gì được cho cậu đâu, chấp nhận số phận đi.” Đoàn Thiên Dạ đặt hộp sữa trái cây xuống trước mặt Phạm Đề Hồ, “Tôi nhớ cậu có thói quen uống sữa trước khi ăn tối, mấy tháng không ở trong Hồng Lâu, thói quen này vẫn chưa thay đổi nhỉ? Đáng tiếc con người lại thay đổi từ lâu rồi.” Đoàn Thiên Dạ dùng ánh mắt nguy hiểm lườm Phạm Đề Hồ, ngay sau đó lại nhe răng cười: “Đừng sợ, tôi sẽ cho cậu chết nhẹ nhàng thôi, chẳng hạn…” Hắn dí sát mặt hắn vào mặt cậu, “… hiếp cậu chết trên giường.” Nhìn thấy sự sợ hãi xuất hiện trong mắt cậu, hắn hài lòng, ung dung đi vào bếp.

Nửa tiếng sau, cơm dọn lên phòng khách, Đoàn Thiên Dạ bới chén cơm đặt thêm đôi đũa xuống trước mặt Phạm Đề Hồ, “Ăn cho no đi, kẻo chết làm con ma đói thì khổ thân.”

Phạm Đề Hồ không nói tiếng nào, khẽ liếc nhìn Đoàn Thiên Dạ ngồi xuống đối diện, cầm chén lên ăn cơm như không có chuyện gì xảy ra. Cậu cũng cầm chén lên, cúi gằm mặt và đũa. Cơm hắn nấu rất ngon, giống như khi xưa hắn vẫn thường nấu cho cậu ăn, nhưng cậu lại không cảm nhận được mùi vị, miệng nhạt nhẽo, nhai cơm lạo xạo như nhai vỏ trấu.

“Ăn thêm đi, cho no bụng.” Hắn giật lấy chén cơm mới vơi gần phân nửa, bới thêm, vừa đưa lại cho cậu vừa nhìn khắp phòng một vòng: “Tôi cứ ngỡ cậu sẽ ở trong một căn hộ sang trọng không kém căn hộ anh Trừng mua cho chúng ta lúc trước chứ? Rõ là rất nhiều tiền của vậy mà lại ở trong căn hộ cho thuê cũ rít thế này, chỉ có một phòng ngủ mà còn rất nhỏ nữa, dụng cụ nhà bếp cũng không đầy đủ.”

Phạm Đề Hồ cầm lại chén cơm từ tay hắn, cúi đầu thấp giọng nói: “Tiền kiếm được ở Hồng Lâu tôi đưa hết cho cảnh sát rồi, chỉ giữ lại số tiền ít ỏi ba má tôi để lại thôi.”

Đoàn Thiên Dạ làm bộ thở dài: “Ngốc quá! Cậu xem, giúp bọn cảnh sát cậu được lợi gì đâu chứ? Lương cao không có, nhà ở cũng không còn, ngay cả ông chú của cậu cũng bị tù chung thân. Tôi nói chứ chú Đạt tốt với cậu đến vậy, người khác nhìn vào còn thèm, cậu nỡ lòng nào để ổng hưởng tuổi già trong tù chứ?”

“Tốt sao?” Phạm Đề Hồ cười khẩy, gằn giọng nói chậm từng từ một: “Lừa gạt cha mẹ tôi, chiếm gần hết gia tài, đẩy cha mẹ tôi đến chỗ phải tự sát, lại còn dâng cháu trai mình cho cấp trên nhục nhã đổi lấy lòng tin, anh biết tôi hận ông ta đến cỡ nào không?” Phạm Đề Hồ dằn mạnh chén cơm xuống bàn, hét lên, “Tôi nghe lời ông ta bất quá chỉ là chờ cơ hội đẩy ông ta vào tù cho chết rục xương thôi.”

Đoàn Thiên Dạ trố mắt kinh ngạc nhìn Phạm Đề Hồ, lát sau hắn cúi đầu, lẩm bẩm nói: “Tôi không ngờ giữa cậu và chú Đạt lại có nhiều ân oán đến vậy, tôi cứ tưởng chú ấy rất tốt với cậu, nhưng tôi nghĩ cậu cũng không nên vì chuyện riêng mà đẩy anh Trừng đến chỗ bị tử hình.”

“Anh Trừng bị tử hình cũng là đáng tội anh ấy.” Phạm Đề Hồ nói chậm rãi, và cơm vào miệng.

“Anh ấy đáng tội chẳng phải cậu cũng đáng tội như anh ấy sao? Đừng tưởng liên kết với cảnh sát thì có thể rửa sạch tội lỗi của cậu.” Đoàn Thiên Dạ trừng mắt tức giận nhìn Phạm Đề Hồ: “Đồ vô ơn! Anh ấy rõ ràng tốt với cậu đến vậy, mua nhà cho cậu, trả lương cao cho cậu, cử tôi đi làm vệ sĩ cho cậu vì sợ cậu bị bọn ngoại lai sàm sỡ, thậm chí còn không nỡ… không nỡ…”

“Không nỡ cưỡng bức tôi chứ gì?” Phạm Đề Hồ lại cười khẩy, “Nhưng anh ấy lại gián tiếp cưỡng bức làm biết bao gia đình tan đàn xẻ nghé, tôi mặc dù có tiếp tay cho anh ấy, nhưng gỡ được tôi cũng lén lút gỡ cho người ta. Tôi biết, anh nể anh ấy, trọng anh ấy, thậm chí thần tượng anh ấy vì anh ấy có rất nhiều ơn đối với anh và gia đình anh, nhưng anh ấy không đối xử tốt với tất cả mọi người.”

“Anh ấy cũng không phải thánh nhân…” Đoàn Thiên Dạ buông đũa, nhìn Phạm Đề Hồ trừng trừng nói.

“Không ai trên đời này là thánh nhân cả, tốt cũng chỉ có mức độ nào đó mà thôi.” Phạm Đề Hồ đặt chén cơm không xuống bàn, “Tôi ăn no rồi, đi tắm đây, tôi không muốn làm con ma chết dơ đâu.” Cậu đứng dậy, vừa đi vào nhà tắm vừa nói vọng ra sau: “Anh dọn dẹp xong cũng nên đi tắm đi, tôi không muốn bị hiếp đến chết bởi một tên ở dơ đâu.”

Chết đến nơi rồi mà vẫn còn kiêu ngạo. Đoàn Thiên Dạ lắc đầu cười khổ.

Đoàn Thiên Dạ dọn dẹp bếp núc xong Phạm Đề Hồ cũng đã tắm rữa xong, chỉ quấn khăn tắm ngang eo, vào phòng ngủ đi ra ném một chiếc khăn tắm khác về phía hắn. Đoàn Thiên Dạ chụp lấy, đi vào nhà tắm. Phạm Đề Hồ liếc nhìn chìa khóa dự phòng và điện thoại di động của cậu hắn để trên chạn bếp, bước tới cầm lấy đi vào phòng ngủ đặt lên chiếc bàn nhỏ kê gần đầu giường, tháo khăn tắm ra mắc lên móc áo đóng sau cửa phòng, nằm lên giường chờ đợi.

Đoàn Thiên Dạ tắm xong mở cửa phòng ngủ đi vào, nhìn Phạm Đề Hồ thân không mảnh vải nằm sát vào cạnh bên trong của chiếc giường nhỏ hẹp, co ro quay lưng về phía hắn như có ý bảo hắn muốn làm gì thì làm.

Đoàn Thiên Dạ cầm điện thoại lên, quẹt mở mật mã mà hắn quen thuộc từ lâu, “Tôi cứ nghĩ cậu sẽ bỏ chạy, hoặc chí ít là báo cảnh sát chứ.”

“Anh đã tìm đến tận đây, tôi muốn trốn cũng trốn không thoát.” Phạm Đề Hồ vẫn quay lưng vào tường, nói vọng ra sau, giọng rất bình tĩnh.

“Xem ra cậu cũng đoán biết kết cục của mình từ sớm?” Bàn tay Đoàn Thiên Dạ mơn trớn trên tấm lưng trần của Phạm Thiên Dạ, dừng lại tại kẽ hở giữa hai gờ mông cậu.

“Phản bội anh Trừng, chỉ có kết cục duy nhất là bị hiếp đến chết thôi.” Phạm Đề Hồ điềm tĩnh nói, có vẻ như đã không còn gì để mà sợ hãi nữa, “Nhưng trước khi chết, tôi muốn nói với anh một chuyện.”

“Nói đi.”Ngón tay Đoàn Thiên Dạ đã tấn công vào lỗ nhỏ phía sau người Phạm Đề Hồ, hơi khó chịu, nhưng cậu vẫn nằm yên không biểu lộ gì, khiến hắn cảm thấy có hơi kỳ lạ. “Có lẽ cậu ta muốn chết trên giường thật?” Hắn nghĩ thầm.

“Tôi thích anh.” Phạm Đề Hồ nói, bằng chất giọng rất điềm tĩnh. Đoàn Thiên Dạ sửng sốt. “Tôi thích anh từ cái lần anh phát hiện tôi bị sốt vẫn cố gắng ép bản thân làm việc, thích anh mỗi lần anh lấy thân che chở khi bọn buôn người to lớn hơn anh có ý muốn sàm sỡ tôi, thích những bữa cơm anh nấu tôi ăn, và thích vòng tay ấm áp ôm lấy tôi khi tôi rời khỏi phòng anh Trừng trong cái đêm tôi tưởng rằng sẽ bị anh Trừng nhục nhã.”

Một vòng tay ôm lấy Phạm Đề Hồ từ phía sau, kéo cậu vào lòng ngực ấm áp: “Đêm đó, tôi cứ ngỡ rằng cậu sẽ…”

Phạm Đề Hồ xoay người lại, áp đầu vào ngực Đoàn Thiên Dạ: “Đêm đó, do chú ép buộc, tôi đành phải lên phòng anh Trừng, cởi quần áo nằm trên giường ảnh một lúc lâu vẫn không thấy ảnh làm gì, ngó sang thì thấy ảnh nhìn màn hình máy tính bảng cười mãi. Tôi hỏi ảnh có chuyện gì mà cười hoài vậy? Ảnh bảo ảnh đang xem một tên ngốc, rồi đưa máy tính bảng cho tôi. Lúc đó tôi mới biết có một tên ngốc đưa tôi lên phòng anh Trừng xong vẫn đứng tần ngần ngoài cửa, không chịu đi. Anh ấy hỏi tôi có thích anh không? Tôi ngại ngùng gật đầu. Ảnh xoa đầu tôi bảo không dễ gì được một thằng ngốc như anh thích, phải trân trọng tình cảm đó, rồi để tôi đi.”

“Anh Trừng đúng là…” Đoàn Thiên Dạ không biết nói gì nữa, lắc đầu, ghì chặt Phạm Đề Hồ vào lòng, “Lúc nhìn cậu đi vào phòng anh Trừng tôi cũng đau lòng lắm, nhưng ảnh là sếp, lại có ơn với gia đình tôi, tôi biết ảnh chỉ muốn đùa bỡn cơ thể cậu thôi nhưng tôi không thể ngăn cản, nghĩ bụng ở bên cạnh cậu là cũng được rồi, tôi cũng không phải vì thèm thuồng cơ thể cậu mà tiếp cận cậu. Lúc thấy cậu đi ra, nhìn dáng cậu tôi biết ảnh chưa làm gì, tôi mừng lắm.”

“Vậy mà cái đồ ngốc anh không chịu thổ lộ, khiến tôi chờ mãi.” Phạm Đề Hồ giận dỗi.

“Biết làm sao được, tôi cứ ngỡ anh Trừng không ăn cậu ngay nhưng cậu vẫn là người của anh Trừng, tôi làm sao dám thổ lộ với cậu. Có hôm thu hết can đảm định thổ lộ với cậu thì trông thấy cậu ngồi lên đùi anh Trừng, anh Trừng hôn cậu, còn cho tay vào quần cậu, tôi làm sao dám nói chứ.”

“Đó là ảnh muốn trêu anh, anh thật ngốc.” Phạm Đề Hồ mắng khẽ, âm thầm cảm thấy buồn cười. Hôm đó sau khi hỏi cậu cái tên ngốc kia vẫn chưa thổ lộ à, Trần Điềm Trừng nói muốn làm vài trò vui trêu Đoàn Thiên Dạ. Hắn bắt cậu ngồi lên đùi, ngửa đầu lên cho hắn hôn,lại còn cho tay vào quần cậu mò mẫn khiến cậu sượng chín người, cứ tưởng hắn làm thật, cho đến khi hắn chỉ cho cậu thấy bóng lưng tiu nghỉu của Đoàn Thiên Dạ ở ngoài hành lang trông như chú chó cụp đuôi.

“Nói tôi ngốc vậy sao cậu không nói với tôi cậu thích tôi?” Đoàn Thiên Dạ tức giận, Phạm Đề Hồ rõ ràng cũng thích hắn, ấy thế mà lại không chịu nói cho hắn biết, còn nói hắn ngốc.

“Anh Trừng nói ảnh muốn xem trò vui, ảnh hăm dọa nếu phát hiện tôi thổ lộ trước ảnh sẽ đè tôi xuống giường mần thịt.” Phạm Đề Hồ áo não nói. Giờ ngẫm lại cậu cũng thật ngốc, cậu chỉ cần thổ lộ rồi dặn Đoàn Thiên Dạ, nếu Trần Điềm Trừng có hỏi chỉ cần nói hắn là người thổ lộ trước là xong ngay thôi mà.

“Anh Trừng cũng thật là…” Đoàn Thiên Dạ than thở, “Lấy tình cảm đàn em ra làm trò vui, anh Trừng cũng thật quá đáng.”

“Đáng tiếc ảnh không còn rồi.” Phạm Đề Hồ nói giọng buồn buồn.

“Bây giờ thấy hối hận à?” Giọng Đoàn Thiên Dạ chuyển sang hung dữ.

“Cũng không hối hận, bởi tôi cũng sắp sửa tạ tội với ảnh, may mắn người ảnh cử tới xử tôi là anh, xem ra ảnh cũng yêu thương tôi lắm.” Phạm Đề Hồ ngẩng đầu, nói với Đoàn Thiên Dạ, “Bây giờ anh muốn hiếp muốn giết gì thì làm đi, tôi chuẩn bị tinh thần xong rồi, không trách anh đâu.”

“Giết hiếp gì chứ? Ảnh cử tôi đến đây là để bảo vệ cậu.” Đoàn Thiên Dạ cốc đầu Phạm Đề Hồ, “Còn nói tôi ngốc, cậu còn ngốc hơn tôi.”

Phạm Đề Hồ kinh ngạc nhìn Đoàn Thiên Dạ: “Bảo vệ tôi?”

“Ừ. Ảnh biết cậu phản bội ảnh, cũng nói cho tôi biết cậu chính là tên phản bội, nhưng ảnh nói ảnh bỏ qua cho cậu, sợ cậu bị mấy người trong Hồng Lâu trả thù nên bảo tôi đến đây bảo vệ cậu.” Đoàn Thiên Dạ xoa đầu Phạm Đề Hồ: “Ảnh cũng quan tâm cậu lắm, cũng hiểu rõ cậu lắm, tôi thật ghen tức với ảnh khoản này.”

“Ảnh tốt với tôi như vậy, thế mà tôi lại…” Phạm Đề Hồ cúi đầu, “Anh biết ảnh chôn ở đâu không? Tôi muốn đến thắp nén nhang cho ảnh?”

“Tội phạm tử hình chôn ở bãi tập thể làm cách nào vào thấp nhang được?” Đoàn Thiên Dạ bật cười,  “Với lại, ảnh còn chưa có chết, cậu đừng trù ảnh mãi.”

Phạm Đề Hồ mở to mắt kinh ngạc: “Anh nói thật? Tôi rõ ràng đọc thấy tin tức đã tử hình rồi mà?”

“Cái tin ba láp đó từ đâu mà tới làm sao tôi biết được, nhưng ảnh quả thật vẫn còn chưa chết, ba hôm trước mới điện thoại cho tôi bảo tôi thu xếp thời gian đến đây chăm sóc cậu. Mà nghĩ cũng lạ, ảnh ở nước ngoài làm cách nào theo dõi mà biết cậu chạy đến cái nơi đông đúc này chứ? Còn biết rành rẽ số nhà, số tầng?” Đoàn Thiên Dạ gãi đầu, “Hay là ảnh có ba đầu sáu tay, có luôn thuật phân thân?”

“Tôi cũng không rõ.” Phạm Đề Hồ lắc đầu, “Có thể ảnh thuê thám tử theo dõi từ lúc tôi rời khỏi Kình Thiên?”

“May là ảnh thuê người theo dõi, nếu là người khác theo dõi cậu có lẽ đã bị hiếp chết trước khi tôi tới đây rồi.” Đoàn Thiên Dạ vỗ vỗ mông Phạm Đề Hồ: “Bây giờ muốn thế nào? Giết hay hiếp?”

“Sao cũng được, tùy anh.” Phạm Đề Hồ thẹn thùng trả lời.

“Hừ, biết cậu cũng có tình ý với tôi, tôi đã xơi cậu từ hồi ở Hồng Lâu, không cần phải nhịn cho đến bây giờ. Thật khó chịu quá đi!”

Đoàn Thiên Dạ hét lớn, xách súng lên xông trận.

Hôm sau, Phạm Đề Hồ gọi điện nói bằng giọng khàn khàn xin giám đốc nghỉ phép ba ngày vì bị cảm, chị giám đốc vui vẻ nói rằng mấy tháng nay chị ta cũng thấy cậu làm việc chăm chỉ thế nào rồi, bệnh cũng cương quyết không chịu nghỉ, bây giờ có cơ hội tranh thủ nghỉ ngơi đi, chị đây thông cảm mà. Trước khi cúp điện thoại còn cười nham nhở, khiến Phạm Đề Hồ ngượng chín mặt.

Hơn một tháng sau, Trần Điềm Trừng nhận được tin nhắn của Đoàn Thiên Dạ từ trong nước gửi qua thông báo gạo đã nấu thành cơm, hắn tức giận, ném điện thoại lên ghế xô-pha, mắng: “Hừ, ăn nằm cả tháng nay mới chịu báo anh mày, có tình có nghĩa quá đấy, uổng công anh mày kiếm chuyện cho mày chạy trước khi cảnh sát ập tới, giờ mới được tự do ôm ấp người yêu.”

Tô Ngọc Phương nhặt điện thoại lên, nhìn hai người ôm nhau hạnh phúc trên màn hình, cười nói: “Vậy là anh không cần phải phải lo cho ‘em trai nhỏ bé’ của anh nữa rồi hen?”

Trầm Điềm Trừng ôm người yêu vào lòng: “Em ghen? Hiếm lắm mới thấy em ghen.” Hắn bẹo má cậu.

“Hừ, tưởng tôi không biết lúc còn ở Hồng Lâu tối về ôm tôi ngủ nhưng ban ngày vẫn quan tâm ‘người ta’ sao?” Tô Ngọc Phương xô hắn đứng dậy, “Lại còn hôn hít, lại còn sờ? Hừ, tối nay ngủ ở phòng khách đi!”

Trần Điềm Trừng vội vàng nhào tới ôm cậu lại, hét lên: “Đừng mà! Anh mới về thôi mà!”

“Không biết! Tối nay ngủ phòng khách.” Cậu xô hắn ra, ném gối dựa vào hắn, đi thẳng một mạch vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.

Trần Điềm Trừng chụp điện thoại, nhắn lia lịa: “Mày hại anh rồi! Anh về nước sẽ xử lý mày!!!”

Đoàn Thiên Dạ nhìn tin nhắn Trần Điềm Trừng ngơ ngác, Phạm Đề Hồ ghé đầu nhìn, hỏi: “Ảnh nói vậy là sao?”

Đoàn Thiên Dạ lắc đầu: “Không hiểu.” Hắn đè Phạm Đề Hồ xuống giường, “Mà cũng không cần quan tâm ảnh đâu, chúng ta làm việc chúng ta thôi. Em nghỉ lễ mấy ngày?”

“Lễ hai ngày, thêm hai ngày cuối tuần nữa là bốn ngày.” Phạm Đề Hồ nằm xuống, hơi vểnh mông lên cho Đoàn Thiên Dạ thuận tiện tấn công.

“Vậy anh sẽ cho em bốn ngày không xuống giường!” Đoàn Thiên Dạ hét to, bồng súng lên chiến đấu quyết liệt.

Phạm Đề Hồ bật cười. Tên ngốc này, cậu yêu chết không thôi!

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: