Nằm vùng – Chương tám

.

Nằm vùng

Chương tám: Hối hận

.

Trần Điềm Trừng nhìn Tô Ngọc Phương nằm trên giường, mặt chụp máy hô hấp, tay ghim kim truyền dịch, lòng hối hận không thôi.

Vừa xuống máy bay, hắn chạy ngay đến bệnh viện, thì được Phạm Đề Hồ báo Tô Ngọc Phương lại rơi vào tình trạng nguy kịch, phải đẩy vào phòng cấp cứu kiểm tra lại.

Theo như lời bác sĩ nói, trong người Tô Ngọc Phương có một hợp chất tích tụ lâu ngày, đây là loại hợp chất thường thấy trong máu của những người tập võ Thiếu Lâm gia truyền, bởi vì họ có thói quen uống một loại rượu thuốc giúp cơ săn chắc và tăng cường sức đề kháng từ nhỏ, nếu không có kinh nghiệm, dễ nhầm lẫn hợp chất này với những hợp chất săn chắc cơ, tăng cường sức đề kháng khác.

Hợp chất có trong rượu thuốc này xảy ra tương tác với chất kích dục gây giãn cơ mà Tống Hiệu Cung cho Tô Ngọc Phương uống, dẫn đến co giật, chảy nhão cơ và xuất huyết hậu môn, nếu đưa Tô Ngọc Phương đến bệnh viện chậm hai tiếng, cậu có thể xuất huyết thất khiếu mà chết. May mắn Tống Hiệu Cung phát hiện kịp thời, đồng thời có khách gọi Tô Ngọc Phương nên Phạm Đề Hồ lên phòng gọi cậu, phát hiện tình trạng cậu bất thường, lập tức gọi bác sĩ Đăng lên cấp cứu, cậu mới lấy lại được cái mạng.

Trần Điềm Trừng cầm bàn tay lạnh lẽo của Tô Ngọc Phương ve vuốt, hắn suýt nữa… suýt nữa đã đánh mất cậu.

Có tiếng gõ cửa, Tống Hiệu Cung đút đầu vào, cùng với một bó hoa, nhìn thấy Trần Điềm Trừng trừng mắt tức giận nhìn mình, hắn vội chấp tay: “Xin lỗi, xin lỗi… Đừng tức giận nữa mà…”

Tống Hiệu Cung đi vào, đặt bó hoa lên đầu giường, nói nhỏ với Trần Điềm Trừng, “Đã kiểm tra lại kết quả xét nghiệm, lần này là lỗi của chúng tôi, thành thật xin lỗi anh.”

“Ra ngoài nói chuyện.” Trần Điềm Trừng đứng dậy, mở cửa bước ra ngoài, Tống Hiệu Cung sờ mặt Tô Ngọc Phương, nghe tiếng Trần Điềm Trừng gọi mới lập tức lon ton chạy ra. Trần Điềm Trừng đi ra hành lang bên ngoài phòng bệnh cao cấp, lấy điếu thuốc định hút, chợt nhớ đây là bệnh viện, lại bỏ điếu thuốc vào hộp, quay sang tức giận nhìn Tống Hiệu Cung, “Nói đi.”

“Đúng như lời bác sĩ bệnh viện nói, chuyên viên chúng tôi không đủ kinh nghiệm đã nhầm lẫn hai hợp chất với nhau, dẫn đến kết quả như hiện giờ. Hợp chất trong cơ thể em Phương mặc dù có thể trung hòa loại thuốc kích dục bôi da, nhưng lại có phản ứng tương tác với thuốc kích dục liều cao pha trong rượu mạnh, dẫn đến tình trạng nguy kịch như chúng ta đã thấy.” Tống Hiệu Cung nhỏ giọng nghiêm túc giải thích.

“Theo lời bác sĩ nói, em ấy có thể phải ngồi xe lăn suốt quãng đời còn lại. Cậu biết điều này có ý nghĩa thế nào đối với em ấy không? Em ấy thích hát, thích đàn, thích nhảy, và nhất là thích tự kiếm tiền lo liệu cho bản thân, còn muốn thành công trên con đường nghệ thuật để về xin lỗi cha. Bây giờ, do sai lầm của tôi và cậu, em ấy không còn gì nữa cả, dù tôi dùng tất cả tiền bạc kiếm được nhờ buôn bán người, cũng không cách gì bù đắp được cho em ấy.” Trần Điềm Trừng nghiến răng nói.

Bị Trần Điềm Trừng trách, Tống Hiệu Cung xấu hổ gãi gãi sống mũi: “Thực ra chuyện không tệ hại như anh nghĩ. Bác sĩ Dương Dịch sau khi nghe chuyện của em Phương, nói loại ma túy ông ta nghiên cứu có cách giúp em Phương hoạt động trở lại… Khoan khoan, anh đừng trừng, tôi nói nhầm, không phải ma túy, đó là một hợp chất tạm gọi là K5N27 có tác dụng phục hồi cơ và thần kinh, giúp người già yếu có thể hoạt động gần được một nửa thanh niên trai tráng, bác sĩ Dương Dịch tình cờ khám phá trong lúc lén lút nghiên cứu điều chế loại ma túy mới ở công ty cũ, ông ta định tiếp tục nghiên cứu sâu thì bị phát hiện đuổi khỏi công ty, từ lúc sang làm chỗ tôi do lấy lòng tôi nên ông ta chưa có thời gian nghiên cứu tiếp, vẫn gác lại tại đó. Sau khi nghe chuyện của em Phương, ông ta nói có thể cho em Phương dùng thử hợp chất đó, ông ta nói sẽ nghiên cứu kỹ tình trạng của em Phương trước khi cho em ấy dùng, sẽ không dẫn đến sai lầm chết người, anh đừng lo. Đây coi như hành động chuộc lỗi của tôi đối với anh và em Phương, tất nhiên cần phải có sự đồng ý của anh và em Phương, chúng tôi mới bắt đầu chữa trị.”

“Vậy đợi em Phương tỉnh lại tôi sẽ hỏi ý em ấy, tạm thời cậu cứ bảo bác sĩ Dương Dịch nghiên cứu tiếp cho tôi.”

“Hừ hừ, anh tưởng anh là sếp tôi đấy à?…” Nói đùa ra uy một chút với Trần Điềm Trừng, thấy hắn lại tiếp tục trừng mình, Tống Hiệu Cung xuống giọng, gãi đầu lí nhí nói: “Khi nào em ấy tỉnh lại, nói với em ấy tôi xin lỗi. Hôm đó tôi cũng uống khá nhiều, lại thêm dính một ít chất kích dục nên mới mất lý trí làm liều, lúc xem lại camera, thấy em ấy khóc gọi tên anh tôi cũng hối hận lắm.”

“Cậu còn dám xem lại camera?” Trần Điềm Trừng gắt giọng, mắt còn trừng kinh khủng hơn nữa.

“Xóa rồi, xóa rồi, anh đừng giận.” Tống Hiệu Cung nhìn đồng hồ, “Tôi còn có việc, đi trước đây, bái bai anh.” Xong ba chân bốn cẳng chạy về phía thang máy.

Trần Điềm Trừng quay lại phòng bệnh, ngồi xuống ghế, cầm bàn tay không truyền dịch của Tô Ngọc Phương lên nâng niu.

“Phương, anh xin lỗi.” Hắn cúi đầu hôn tay cậu.

 

***

Lúc này, ở một nơi cách Kình Thiên hơn ngàn cây số, Tô Ngọc Vinh tức giận đùng đùng.

“Ngu ngốc! Sao cậu dám để nó chọn phương cách nguy hiểm như vậy, lỡ mất mạng thì sao?”

Phan Thanh Cần điềm tĩnh trả lời: “Anh quên nhiệm vụ lần này của nó có sự chấp thuận của anh, khả năng chết trên 70% à.”

“Nhưng cũng không thể để nó liều lĩnh như vậy được?” Lương Thanh Xuân, mẹ của Tô Ngọc Phương, vợ của Tô Ngọc Vinh, ấn chồng ngồi xuống ghế, dịu dàng nói, trong chất giọng không che giấu sự lo lắng.

“Thật ra trước khi cho phép cháu nó tiến hành kế hoạch, người của tôi đã tính toán kỹ để giảm xác xuất tử nạn do thuốc kích dục của cháu nó xuống còn 5%, đồng thời sắp đặt để bác sĩ giỏi nhất bệnh viện có thể xuất hiện cứu cháu nó kịp thời, hơn nữa hợp chất có trong cơ thể nó không phải hợp chất có trong rượu gia truyền Thiếu Lâm mà chỉ là một hợp chất gần giống do chúng tôi nghiên cứu dành riêng cho trường hợp đặc biệt, tình trạng chảy nhão cơ vĩnh viễn sẽ không xảy ra, chỉ cần nằm nghỉ chừng tháng là nó có thể nhảy nhót cho anh chị xem. Hiện tại cháu nó đã thoát khỏi nguy kịch, mọi người cũng đừng quá lo lắng. Vấn đề khiến tôi lo lắng hơn là, theo lời người do tôi cài vào Hồng Lâu báo cáo lại, cháu nó có biểu hiện yêu Trần Điềm Trừng.”

“Là giả vờ yêu hay yêu thật?” Tô Ngọc Vinh nhíu mày.

“Là yêu thật.” Phan Thanh Cần gật đầu xác định, “Đó là một trong những nguyên nhân khiến tôi quyết định để nó thực hiện kế hoạch lần này. Nó biết rõ chỉ có lệnh của Trần Điềm Trừng Tống Hiệu Cung mới có thể cưỡng hiếp nó. Qua chuyện này, nó có thể dứt khoát tình cảm với Trần Điềm Trừng, tập trung vào công việc.”

“Vậy cũng tốt.” Tô Ngọc Vinh gật gù.

“Nhưng lần sau nếu nó có quyết định điên rồ nào, anh cũng nên thông qua bọn tôi trước.” Lương Thanh Xuân nói.

Phan Thanh Cần cười khổ: “Tiếp xúc lâu với thằng bé này tôi mới phát hiện, nó mà đã lên cơn liều, thì mười đầu trâu cũng không kéo lại được. Tôi đã hiểu tại sao anh nói nó chắc chắn chấp nhận nhiệm vụ lần này, máu liều của nó quá cao rồi. Ban đầu tôi cứ tưởng nó sẽ từ chối do phải lên giường với tội phạm, dù sao cũng là công tử con quan cấp cao, tôi cứ tưởng nó sẽ kiêu ngạo không chấp nhận được chuyện đó, ai ngờ vũ khỏa thân cũng chịu, lên giường cũng chịu, thậm chí còn chủ động bị cưỡng bức nữa chứ.” Phan Thanh Cần lắc đầu.

“Sinh con ra không ai hiểu bằng cha mẹ, nó cần một nhiệm vụ để chứng tỏ bản thân với tôi.” Tô Ngọc Vinh thở dài, “Là con tôi, nó có thể tự do chọn cho mình một công việc nhàn nhã trong quân đội như hai anh và chị nó, nhưng nó quyết chống đối, không vào quân đội mà vào cảnh sát. Bây giờ lại chấp nhận nhiệm vụ khó khăn này, nó muốn cho tôi thấy, nó có thể thoát khỏi sự bảo bọc của tôi, đi theo con đường mà nó chọn.” Tô Ngọc Vinh ngẩng đầu nhìn vợ: “Chỉ bởi em nuông chiều nó quá, khiến nó từ nhỏ đã không chịu nghe lời anh.”

Lương Thanh Xuân nhìn chồng mỉm cười dịu dàng, “Bởi nó là con út mà.”

***

Đêm đã khuya, bên trong căn biệt thự rộng lớn ở phía tây thành phố Kình Thiên, phòng chiếu phim vẫn còn nhập nhoạng ánh đèn máy chiếu, volume được vặn lớn hết cỡ, phát ra tiếng gào khóc.

“Đừng mà… anh Trừng, cứu em…”

Trên màn hình rộng chiếm gần hết bức tường, Tô Ngọc Phương vùng vẫy dữ dội trước sự tấn công của Tống Hiệu Cung, đáng tiếc do trúng thuốc kích dục khiến cơ thể cậu không còn sức lực, vùng vẫy hoàn toàn không có chút tác dụng, chẳng những vậy còn kích thích con mãnh thú bên trong người Tống Hiệu Cung, khiến hắn tấn công dồn dập.

“Đùi này, mông này, ngực này…” Tống Hiệu Cung vừa nhìn màn hình vừa lẩm bẩm, xoa hai bàn tay vào nhau,“Em này quá ngon lành rồi, thế mà cái tên kia giữ khư khư hưởng một mình, thật đáng ghét!” Hắn dùng tay ve vuốt cậu nhỏ, nhớ lại cảm giác khi cậu nhỏ của hắn xâm phạm Tô Ngọc Phương, “Bên trong cũng rất thoải mái… Không được, phải tìm cách để em cưng này lên giường cùng mình lần nữa mới được, thuận tiện chia quyên rẽ thúy, chiếm đoạt em nó về tay mình luôn.” Hắn nhìn Tô Ngọc Phương quằng quại dưới sự tấn công của hắn trên màn hình, suy nghĩ: “Hay là… mượn cớ em nó đến đây chữa bệnh, để…” Hắn cười dâm dật: “Ý hay, nhưng phải khéo léo một chút, nếu không tên kia sẽ bất chấp tất cả bắn mình mất. Nghe nói lão đại gia cướp người yêu hắn suýt nữa đã mất mạng vì hắn nổi điên. Không được, phải xem thêm lần nữa để tăng lòng can đảm, cướp vợ bạn.”

Tống Hiệu Cung tua hình ảnh thêm lần nữa, chăm chú xem lại từ lúc Tô Ngọc Phương xô hắn ra, chạy về phía cửa.

***

Hôm sau, Tô Ngọc Phương cuối cùng cũng mở mắt, nhìn Trần Điềm Trừng ngủ gục trên ghế, ngã đầu xuống giường cậu, lòng cậu cảm thấy rối bời.

Hắn hối hận rồi sao? Tô Ngọc Phương nhìn đôi mắt thâm quần của Trần Điềm Trừng, cười khổ. Cậu còn không cảm thấy hối hận bởi quyết định để Tống Hiệu Cung cưỡng hiếp mình, thế thì tại sao Trần Điềm Trừng hắn lại phải hối hận? Điều đó chứng tỏ, cậu yêu hắn là giả, còn hắn, mới là yêu cậu thật lòng sao?

Cậu cố hết sức dời bàn tay về phía gương mặt hắn, Trần Điềm Trừng do bàn tay lạnh lẽo của cậu chạm vào làm tỉnh giấc, thấy cậu đã mở mắt, hắn vui mừng: “Em tỉnh rồi sao? Tốt quá!” Hắn dụi dụi mắt: “Dường như có gì đó vừa rơi vào mắt anh, không phải anh khóc đâu.”

Cậu nhìn hắn mỉm cười, hai hàng lệ tràu trên khóe mắt.

“Em đừng khóc, em đừng khóc, không có gì phải khóc cả, anh về với em rồi đây.” Hắn vội vàng cúi xuống ôm cậu, hôn liên tục lên mặt cậu.

Phải, anh về với em rồi… Cậu mấp máy môi, không nói được thành lời.

***

Mùa đông đến, những chú chim đi tìm nắng ấm đều đã bay về phía nam, khu vườn lặng im, không còn nghe được tiếng ríu rít, những bông hoa trong chậu úa tàn, lá ngã vàng, rơi lác đác.

Trần Điềm Trừng cầm ly ca cao nóng đi ra cửa, thấy Tô Ngọc Phương nhìn chăm chú những chậu hoa héo úa, bước đến an ủi: “Sang xuân, anh sẽ mua chậu mới về cho em, khu vườn này sẽ nhanh chóng xinh đẹp lại thôi.”

“Mong là vậy.” Cậu uống ca cao trong cái ly hắn cầm trên tay. Từ lúc tỉnh dậy, cậu vẫn chưa hoạt động chân tay được, chỉ có thể ngồi xe lăn, mọi việc đều do đích thân hắn lo liệu.

Cậu uống hết ly ca cao, lại nhìn chăm chú những chậu hoa tàn một lúc lâu, chậm rãi nói: “Lúc chưa tỉnh lại, em đã có một giấc mơ rất dài, mơ thấy anh quay lưng bỏ em đi thật xa, em dù gọi thế nào anh cũng không quay trở lại. Lúc đó có rất nhiều bóng tối kéo chân kéo tay em, xâm phạm em…”

Trần Điềm Trừng che miệng cậu lại, “Đừng nói nữa, chẳng phải anh đã quay về bên cạnh em rồi sao? Đừng nhớ lại nữa, nó sẽ khiến em đau lòng.”

Tô Ngọc Phương lắc đầu, “Có những chuyện muốn quên cũng không được, nhưng em rất vui vì anh đã ở cạnh em khi em tỉnh lại.” Cậu ngẩng đầu, chăm chú nhìn vào mắt hắn: “Có một chuyện em vẫn luôn suy nghĩ từ lúc ở bệnh viện cho đến khi về đây, em vẫn luôn nghĩ có nên hỏi anh hay không, và em kết luận rằng mình nên hỏi. Có phải anh đã đồng ý cho anh Cung cưỡng hiếp em không?”

Trần Điềm Trừng nhìn sâu vào mắt cậu, gật đầu. Cậu nhìn hắn, không giận không hờn, tiếp tục hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì cậu ấy nói em có thể là nằm vùng do cảnh sát phái tới, anh quyết định dùng cách này kiểm tra.” Từ lúc hay tin Tô Ngọc Phương nhập viện, Trần Điềm Trừng đã quyết định sẽ nói thật hết cho Tô Ngọc Phương nghe, cho dù cậu có giận hắn, hắn cũng sẽ lo cho cậu hết cuộc đời này, bởi vì đây là lỗi lầm của hắn.

“Kết quả?” Tô Ngọc Phương vẫn điềm tĩnh nhìn Trần Điềm Trừng, ung dung hỏi.

“Em không phải.” Trần Điềm Trừng nói, giọng khẳng định.

“Anh sai rồi.” Cậu nhìn hắn, mỉm cười ngọt ngào, khe khẽ lắc đầu: “Em chính là nằm vùng.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: