Nằm vùng – Chương sáu

.

Nằm vùng

Chương sáu: Sinh nhật

.

Đã cuối mùa thu, trời bắt đầu trở lạnh, Tô Ngọc Phương theo bản năng tìm kiếm lòng ngực ấm áp, vùi mình vào, tiếp tục ngủ nướng thêm một lúc nữa. Cánh tay Trần Điềm Trừng choàng qua lưng trần của cậu, kéo cậu vào lòng, ủ ấm cho cậu.

Tô Ngọc Phương dọn về nhà của Trần Điềm Trừng ở ngoại ô đã hơn một tháng, với hành động này của cậu, Phan Thanh Cần đánh giá khá cao, bởi vì đó là lùi một bước tiến ba bước, khiến Trần Điềm Trừng giảm bớt đề phòng. Nhưng đối với cậu, hành động này lại mang một ý nghĩa khác.

Thế giới chỉ có hai người. Cậu không kềm được, vòng tay ôm lấy lưng Trần Điềm Trừng.

Từ ngày cậu dọn về đây ở, hắn cũng dọn về theo. Mười giờ xong việc, cậu đón xe buýt về đây trước, hắn đến hai ba giờ sáng mới lái xe về, tắm rửa xong leo lên giường ôm cậu ngủ. Ngày đi học, cậu tỉnh dậy, nấu vài món đơn giản cho hắn, xong lên xe buýt đến trường học. Đến gần trưa hắn mới tỉnh dậy, ăn món ăn do cậu nấu, rửa bát đĩa, lái xe đến Hồng Lâu. Ngày cuối tuần, cậu ở lại Hồng Lâu làm đến hai ba giờ sáng, hắn xong việc gọi cho cậu, lái xe đưa cậu về nhà. Cả hai tắm rửa xong lại ôm nhau ngủ đến trưa, thức dậy cùng chuẩn bị bữa ăn, cậu luyện đàn và hát, hắn ngồi bên vừa đọc sách vừa thưởng thức điệu đàn lời hát của cậu. Đến chiều tối hắn lại lái xe chở cậu đi làm.

Đó là tháng ngày đẹp như bong bóng xà phòng, Tô Ngọc Phương nghĩ, tất cả sẽ biến mất sau khi cậu hoàn thành nhiệm vụ.

Tô Ngọc Phương gác một chân lên người Trần Điềm Trừng, cọ đùi trần vào bắp đùi rắn chắc của hắn. Cậu phải công nhận khả năng kềm chế của Trần Điềm Trừng rất tốt, hai người đàn ông cùng thích đàn ông ngủ chung trên một chiếc giường, trong trạng thái khỏa thân, nhưng vì cậu nói với hắn rằng cậu không muốn, hắn hoàn toàn không có hành động ép buộc. Tô Ngọc Phương cảm thấy buồn cười, người nhịn không được, rốt cuộc không phải Trần Điềm Trừng, mà hóa ra lại chính là bản thân cậu. Có lẽ phải tìm một cơ hội, nếu không e sẽ có chuyện gì đó kinh khủng xảy ra. Cậu bật cười.

“Cười cái gì vậy?”

Trần Điềm Trừng vuốt tóc cậu, tay trượt dọc theo sống lưng cậu, lòn vào giữa hai bắp đùi, kéo mạnh cái chân đang gác lên người hắn, khiến người cậu càng thêm gần sát với hắn hơn. Đầu ngón tay hắn trượt tới trượt lui tại kẽ hở giữa hai gờ mông cậu, nhưng không chọt vào lỗ nhỏ, khiến cậu ngứa ngáy một cách khó nhịn.

Tên này cố ý thử sức chịu đựng của cậu đây mà. Cậu mắng thầm.

Cậu đẩy ngang người hắn, chồm lên nằm trên ngực hắn, hít một hơi ngập phổi mùi cơ thể hắn, cố kềm chế cảm giác rạo rực trong lòng, cũng đồng thời tránh bàn tay đang tác quái trên mông cậu.

“Không có gì, nhớ lại phản ứng của anh tối qua nên buồn cười thôi.”

Đêm qua rốt cuộc cậu cũng có cơ hội chạm mặt Tống Hiệu Cung, lúc đó cậu đang vũ khỏa thân cho Trần Điềm Trừng xem, Tống Hiệu Cung gọi cho Trần Điềm Trừng, vì nội dung hai người bàn bạc đơn giản chỉ là chuyện Thanh Mộc cung cấp thức ăn cho hệ thống Hồng Lâu, Trần Điềm Trừng gọi Tống Hiệu Cung lên thẳng văn phòng bàn bạc. Tống Hiệu Cung lúc đó cũng đang chơi bời trong khu giải trí trên tầng thượng, lập tức đồng ý.

Tô Ngọc Phương ngồi bên cạnh rót rượu cho hai người trò chuyện, vì mới nhảy xong, người cậu nhễ nhại mồ hôi, chiếc quần lót nhỏ bé đã bị Trần Điềm Trừng cởi ra vứt đi, kết quả bây giờ toàn bộ cơ thể cậu đều lộ diện trước ánh mắt của Tống Hiệu Cung. Hắn nhìn cậu, lộ vẻ thèm thuồng.

“Đây chính là cậu nhóc anh đang theo đuổi à? Trông cũng ngon đấy. Tôi mượn một chút được không?” Tống Hiệu Cung nắm bàn tay cậu vừa ve vuốt vừa hỏi.

Cậu quay sang nhìn Trần Điềm Trừng hỏi ý, hắn gật nhẹ đầu, cậu đứng dậy đi qua định ngồi xuống bên cạnh Tống Hiệu Cung, nhưng hắn đã vươn tay kéo cậu ngã ngồi lên đùi hắn. Hai bàn tay hắn bắt đầu sờ soạn khắp người cậu, thậm chí vò nặn khu vực riêng tư của cậu, cậu cúi đầu lén liếc nhìn về phía Trần Điềm Trừng, bắt gặp ánh mắt hắn, rất lạnh lùng, cậu thoáng rùng mình.

“Sờ thôi, không được làm gì quá đáng đó.” Trần Điềm Trừng đột nhiên nói.

“Không phải chứ ông anh, ngon như vầy, ít nhất cũng nên chia chác cho thằng em đây làm tình vài bận với chứ.” Chợt nhớ ra điều gì, Tống Hiệu Cung dừng lại động tác sàm sỡ Tô Ngọc Phương, ngẩng đầu hỏi: “Đừng nói anh chưa làm gì em nó nha? Anh Trừng mà tôi biết lại yếu sinh lý đến vậy sao?”

“Cậu nói ai yếu sinh lý?” Trần Điềm Trừng dằn mạnh ly rượu xuống bàn, Tống Hiệu Cung biết lỡ lời, lập tức ngậm miệng. Tuy là hai con hổ trên cùng một địa bàn, nhưng đối diện với Trần Điềm Trừng, Tống Hiệu Cung cũng có chút lép vế, vì bởi hắn giỏi kinh doanh và điều chế thuốc kích thích, nhưng trong việc lăn lộn giành địa bàn, hắn lại yếu hơn Trần Điềm Trừng, nhiều lúc phải gọi cho Trần Điềm Trừng cử người sang giúp đỡ.

“Em qua đây.” Trần Điềm Trừng nói với Tô Ngọc Phương. Cậu nhỏ nhẹ nói “xin lỗi” với Tống Hiệu Cung, đứng lên đi qua ngồi xuống đùi Trần Điềm Trừng, hắn rút khăn giấy ướt ra lau khắp người cậu.

“Hừ, làm gì mà ghê vậy?” Tống Hiệu Cung nhìn động tác của Trần Điềm Trừng, bĩu môi.

Trần Điềm Trừng làm lơ không ngó ngàng đến hắn, vừa lau người Tô Ngọc Phương, vừa dịu dàng dặn dò cậu: “Nghe anh dặn, nếu không muốn bị cái tên biến thái đối diện ép buộc lên giường, khi tiếp xúc hắn em phải thật cẩn thận. Trong người hắn lúc nào cũng mang theo thuốc kích dục, chỉ cần dính một chút là em sẽ phải ngoan ngoãn lên giường cùng với hắn. Cho nên, nếu nghi ngờ hắn dùng thuốc kích dục với em, cứ đấm dập xương hắn cho anh.”

Nhớ đến đoạn này, Tô Ngọc Phương không nhịn được phì cười.

“Em nghe lời anh dặn như gió thổi bên tai hả?” Trần Điềm Trừng bẹo má cậu.

“Không có.” Tô Ngọc Phương đẩy tay Trần Điềm Trừng ra, nhích người đến gần cửa sổ, mở cửa. Gió từ bên ngoài tràn vào phòng, cậu ưỡn người hứng lấy, cảm thấy thật sảng khoái, “Em chỉ thắc mắc sao anh không dùng thuốc kích dục với em thôi, em nghe anh Hồ nói thuốc kích dục cũng có nhiều loại, có những loại khiến cơ thể em nhũn ra không làm gì được.”

“Anh muốn em tự nguyện.” Hắn ôm lấy eo cậu từ phía sau bằng một tay, một tay luồng lên phía trước vò nặn chú nhỏ của cậu.

Cậu ngồi xuống đùi hắn, dựa vào người hắn, hưởng thụ bàn tay hắn.

“Em thật ích kỷ.” Hắn ngoặm lỗ tai cậu, trách: “Thích được anh thỏa mãn, nhưng lại không chịu thỏa mãn anh.”

“Đó là bởi anh tự nguyện. Ư…” Cậu nhắm mắt, mỉm cười, trêu hắn.

“Thật xấu xa.” Hắn đưa bàn tay dính đầy chất dịch của cậu lên miệng cậu, “Liếm nó đi.”

Cậu bật cười đẩy tay hắn ra: “Không, dơ lắm.”

Cậu bước xuống giường, đi ra cửa, nhìn lại thấy hắn đang dùng tay tự an ủi chính mình. Cậu bật cười, đi vào phòng tắm, đánh răng xúc miệng.

Hôm nay thứ bảy, tối qua hắn nói hôm nay cậu không cần đến Hồng Lâu làm việc, hắn cũng sẽ ở nhà cùng cậu, bởi vì hôm nay là sinh nhật hắn.

Tô Ngọc Phương đánh răng xong, chuẩn bị bữa ăn sáng (thật ra là ăn trưa) cho hai người, Trần Điềm Trừng cũng đã ngồi dậy cùng cậu chuẩn bị. Một ngày cứ thế êm đềm trôi qua, sau bữa ăn tối, chiếc bánh sinh nhật nho nhỏ mua tại một tiệm bánh trong thị trấn được đặt lên bàn. Đèn phòng khách đã tắt hết, chỉ chừa một ngọn đèn vàng vọt nhỏ xíu bên trong bức tượng hình thiên sứ gắn trên tường. Bầu không khí thật ấm cúng, Tô Ngọc Phương định ghim cây nến sinh nhật duy nhất màu trắng xanh vừa ốm vừa dài lên chiếc bánh, Trần Điềm Trừng đã ngăn lại.

“Nến sinh nhật không phải ghim vào đây.”

“Vậy ghim vào đâu?” Cậu nhìn hắn, thắc mắc.

Hắn cười mờ ám, kề tai cậu nói nhỏ. Mặt cậu đỏ lựng, mắng khẽ hắn biến thái, nhưng vẫn cởi quần áo, quỳ xuống thảm, đẩy mông nhô cao.

“Anh biết em sẽ chiều anh mà.” Hắn hí ha hí hửng ghim cây nến vào lỗ nhỏ giữa mông cậu, thắp lên, “Ăn bánh xong anh sẽ ước nguyện rồi thổi nến.”

“Xấu xa.” Cậu sừng sộ.

Hắn với tay cầm ổ bánh nhỏ trên bàn cao xuống, ngồi xuống thảm đối diện cậu, bắt đầu một muỗng cho cậu một muỗng cho hắn, hai người cứ thế ăn sạch ổ bánh. Kết thúc miếng bánh cuối cùng xong, hắn chập tay, nhắm mắt ước nguyện.

“Điều ước của anh rất đơn giản, anh ước em đồng ý trở thành người yêu của anh.” Hắn thổi nến, thuận thế hôn lên hai bên mông cậu, xong rút cây nến ra.

Cậu dùng hai tay che mặt, cảm thấy giờ phút này thật hạnh phúc. Tuy rằng hạnh phúc này sẽ nhanh chóng tan vỡ như bọt bóng xà phòng, nhưng không hề gì, đêm nay sẽ mãi mãi là một kỷ niệm đẹp đối với cậu.

Đêm nay, cậu không phải nằm vùng, hắn cũng không phải tội phạm, bọn họ chỉ đơn giản là hai con người yêu nhau thôi.

Hắn quỳ xuống trước mặt cậu, kéo hai bàn tay cậu ra, hôn lên đôi mắt đỏ hồng của cậu.

“Em làm sao vậy? Lời anh nói khiến em xúc động dữ dội à?” Hắn cảm thấy có chút kinh ngạc, bỗng dưng muốn làm gì đó trêu cậu.

Cậu chồm người dậy, ôm lấy cổ hắn, hôn môi hắn đắm đuối. Hắn có chút kinh ngạc nhưng nhanh chóng đáp lại nụ hôn của cậu. Trong nụ hôn cuồng nhiệt, hai bàn tay cậu mò mẫm lên ngực hắn, tháo từng chiếc nút áo hắn ra, đến nút quần, dây kéo quần. Hắn để mặc cậu tự do hành động, cảm thấy rất sung sướng.

Cậu dời nụ hôn từ môi xuống cổ hắn, xuống gò ngực săn chắc, hôn lên từng thớ cơ bụng, chui đầu vào giữa hai chân hắn, dùng hai tay nâng vật cứng của hắn lên, ngoạm lấy. Hắn cảm thấy rất hài lòng, gập đầu gối lại quỳ cao lên cho cậu dễ hành động.

Hắn với tay quẹt chút kem còn lại dính trên tấm giấy bạc cứng dùng cố định bánh kem, cho vào lỗ nhỏ phía sau cậu khuếch rộng, cho đến khi lỗ nhỏ chứa đủ ba ngón tay, cậu nhỏ của hắn dưới sự giúp đỡ của cậu cũng đã đứng dậy, hắn dựa lưng vào tường, đỡ cậu dậy, đặt cậu ngồi lên đùi, lấy thế tiến vào.

Cậu cảm thấy vật cứng của hắn tiến vào người mình, choàng tay qua người hắn ôm ghì tấm lưng hắn, cậu cảm thấy đầu óc lúc này đã hoàn toàn trống rỗng, co chân kẹp chặt người hắn, hôn hắn điên cuồng.

Sự thèm khát cơ thể của cả hai con người đã đạt tới cực hạn, họ quấn lấy nhau, phát tiết dữ dội. Dòng thác mãnh liệt bắn vào bên trong cơ thể cậu, cậu cũng bắn hết lên bụng hắn, lã người, dựa vào ngực hắn, thở hồng hộc.

“Chúng ta lên giường tiếp tục nhé?” Hắn hỏi.

Cậu khe khẽ gật đầu.

***

Nửa đêm, ánh trăng bên ngoài cửa sổ rọi xuống giường, rải sắc vàng lên cơ thể trần trụi của cậu. Hắn nhìn cậu thiêm thiếp ngủ, chất dịch lỏng chảy ra từ giữa hai chân cậu, lượn theo bắp đùi, thấm xuống ra giường. Hắn dùng điện thoại chụp lại, cảm thấy rất hài lòng.

Chiếc điện thoại di động đang cầm trên tay khẽ rung, hắn ngửa lên xem, là Tống Hiểu Cung gọi. Hắn mắng thầm: thật là cái tên phiền phức!

Trần Điềm Trừng nhẹ nhàng đi ra phòng ngủ, khép cửa phòng lại, bấm nút nghe điện thoại.

“Đêm nay đi đâu thế? Ghé Hồng Lâu không gặp anh thì thôi đi, cũng không gặp bé cưng đáng yêu dễ thương ngày hôm qua.”

“Đêm nay sinh nhật tôi, đi hưởng bầu không khí hai người với em nó.” Trần Điềm Trừng trả lời, chất giọng vẫn còn khàn đục.

“Nghe giọng anh là biết, chúc mừng, chúc mừng.” Tống Hiệu Cung cười he he.

“Cậu gọi cho tôi có chuyện gì không?” Trần Điềm Trừng hỏi.

“Bé cưng có bên cạnh không?”

Trần Điềm Trừng nghe ra Tống Hiệu Cung đang dò hỏi, dứt khoát nói: “Không có, đang ngủ trong phòng, cậu cứ nói đi.”

“Nói thật anh nghe anh đừng giận. Hôm qua tôi có dùng ít thuốc kích dục mới điều chế lên cơ thể bé cưng của anh, nó là loại thấm qua da, thuộc dạng kem, tôi uống thuốc đề kháng trước rồi bôi lên lòng bàn tay, sau đó bôi lên người bé cưng của anh, nhưng anh thấy đó, bé cưng anh không có tác dụng.”

Trần Điềm Trừng mở trừng mắt, nhìn chằm chằm vào bóng tối trước mặt, lạnh lùng hỏi: “Vậy thì sao?”

“Có hai trường hợp xảy ra: một là do cơ địa bé cưng của anh đặc biệt, không có tác dụng với loại thuốc này; hai là trong người bé cưng của anh có chứa chất đề kháng với thuốc kích dục, hoặc đúng hơn là chứa chất đề kháng với các loại ma túy, anh hiểu điều này có nghĩa là gì chứ?”

Trần Điềm Trừng không chỉ hiểu, mà là quá hiểu. Điều đó có nghĩa, Tô Ngọc Phương chính là nằm vùng, cũng như tên nằm vùng lúc trước hắn ra lệnh cho thuộc hạ hiếp đến chết. Hắn nhớ lại giây phút ngọt ngào vừa rồi, ngón tay bất giác siết chặt.

“Rút máu ra để thử như tên trước kia được không?” Trần Điềm Trừng lạnh lùng hỏi.

“Không được.” Tống Hiệu Cung lắc đầu, “Tên trước đó chỉ là cò con, ý đồ tiếp cận tôi với anh quá rõ, tôi nghĩ nếu bọn cớm cử người mới đến điều tra, trình độ chắc chắn phải hơn hẳn tên trước, nhìn cách bé cưng đưa đẩy với anh là thấy. Cho nên tôi nghĩ, thử máu không có tác dụng cho lắm.”

“Vậy theo cậu phải dùng cách nào?”

Tống Hiệu Cung cười he he: “Để tôi làm tình với bé cưng anh một lần được không? À không phải, phải nói là ‘nhịn không được lỡ ra tay cưỡng bức người yêu của bạn’ chứ?”

“Không được.” Trần Điềm Trừng trả lời dứt khoát. Nghe những lời Tống Hiệu Cung nói từ nãy đến giờ, hắn trong lòng tuy đã nảy sinh chút nghi ngờ với Tô Ngọc Phương, những vẫn không nỡ ném cậu cho Tống Hiệu Chung giày vò, chà đạp.

“Để tôi suy nghĩ lại rồi quyết định sau.” Hắn nói, “Cậu không được manh động đấy, nếu em ấy có bề gì, tôi sẽ không tha cho cậu.”

“Ông anh chuyển sang hệ thương hoa tiếc ngọc từ dạo nào vậy?” Tống Hiệu Cung cười mỉa, “Thôi được rồi, tôi sẽ chờ đợi ông anh quyết định, có điều nếu để tôi đợi lâu quá, tôi có thể sẽ xơi tái bé cưng của ông anh đó nha, he he he…”

“Cậu liệu hồn, đừng tưởng tôi không dám thiến cậu.”

Trần Điềm Trừng nói xong tắt điện thoại, quơ tay cầm gói thuốc và bật lửa đặt trên kệ, mở cửa đi ra ngoài đốt thuốc, nhìn bóng đêm suy tư. Hắn không biết rằng, trong phòng ngủ, Tô Ngọc Phương lặng lẽ lấy máy nghe lén ra khỏi lỗ tai, nhét vào kẽ hở giữa bao gối.

Nhìn bóng đêm bên ngoài, cậu âm thầm cười khổ.

Bọt bóng xà phòng, vỡ nhanh hơn cậu nghĩ.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: