Nằm vùng – Chương năm

.

Nằm vùng

Chương năm: Cố nhân

.

Tô Ngọc Phương ngủ một đêm không mộng mị, sáng mở mắt, cậu thấy mình vẫn được Trần Điềm Trừng ôm vào lòng. Thật ấm áp! Cậu bỗng dưng thèm thuồng vòng tay hắn. Mùi xà bông tắm đàn ông đêm qua vẫn còn vươn lại trên gò ngực rắn rỏi, quyện cùng mùi cơ thể nồng nồng, cậu âm thầm hít vào một hơi. Đây là lần đầu tiên cậu được ngủ trong vòng tay đàn ông, ngoại trừ người thân cậu.

“Thích anh rồi phải không? Làm tình với anh đi.” Tiếng hắn vang trên đầu cậu.

“Không có thích.” Cậu đỏ mặt, quay ra ngoài, đưa lưng về phía hắn.

“Không thử một lần à? Em sẽ thích ngay thôi mà, anh đảm bảo.” Hắn nhích người tới ôm lấy cậu từ phía sau, cọ thằng nhỏ vào giữa hai mông cậu, “Để anh nhịn lâu quá, anh đè em ra thịt à.”

“Anh dám?” Cậu quay đầu lại, nguýt mỏ.

“Sao lại không dám?”

Trần Điềm Trừng nhỏm người, tung chăn nhảy đè lên người Tô Ngọc Phương. Cậu biết hắn đùa, cố ý giả bộ lách tránh rồi đưa tay đẩy hắn. Hắn né cú đẩy, chụp gối ném vào mặt cậu rồi lại nhào vào người cậu… Hai người mải miết đùa giỡn cho đến khi tiếng điện thoại cắt đứt hứng thú.

Trần Điềm Trừng cầm điện thoại, đi ra ngoài ban công nghe, Tô Ngọc Phương ngồi trên giường ôm gối nhìn theo bóng lưng hắn.

Thật là một cơ thể rắn chắc khỏe mạnh! Cậu lại cảm thấy thèm thuồng. Làm tình với hắn cảm giác thế nào nhỉ? Tô Ngọc Phương nghiêng đầu ngẫm nghĩ.

Thật ra Tô Ngọc Phương cũng rất muốn làm tình với Trần Điềm Trừng, bởi vì loại người như hắn quả thực rất phù hợp sở thích của cậu, nhưng rút kinh nghiệm từ nằm vùng bị hắn ra lệnh hiếp đến chết, cậu nghĩ kéo dài thời gian đưa đẩy vẫn an toàn hơn.

“Lại suy tư cái gì nữa vậy?”

Trần Điềm Trừng mở cửa đi vào, bắt gặp Tô Ngọc Phương ôm gối, nghiên đầu, suy nghĩ mông lung, trông như người mẫu khỏa thân đang tạo dáng chụp ảnh tạp chí, vừa ngây thơ, vừa ngốc nghếch, và cũng quyến rũ một cách kỳ lạ. Hắn đưa điện thoại lên, chụp “tách”.

“Lại chụp lúc em đang khỏa thân, hứ!” Tô Ngọc Phương nguýt mỏ.

“Lại?” Trần Điềm Trừng nhìn cậu, ngạc nhiên hỏi.

“Hôm qua anh cũng chụp, hôm trước trước nữa cũng lén chụp, đừng tưởng em mê ngủ không biết nha. Không được đăng lên mạng cho mọi người thấy đâu đấy.” Cậu ôm gối chu mỏ.

Trần Điềm Trừng ngồi xuống giường, ôm cậu vào lòng: “Anh chỉ chụp cho anh xem thôi, không đăng lên mạng đâu. Có muốn xem không?”

“Có có.”

Trần Điềm Trừng cảm thấy dường như có chiếc đuôi đang ngoe nguẩy phía sau lưng Tô Ngọc Phương, hắn buồn cười, mở điện thoại, lật mấy tấm hình mấy hôm nay hắn chụp cho cậu xem.

“Anh chụp đẹp quá!” Tô Ngọc Phương khen thật lòng, không phải qua loa. Từ khung hình, ánh sáng cho đến biểu cảm, cậu phải công nhận Trần Điềm Trừng đều chớp rất đúng thời cơ, “Anh chắc hẳn rất thích chụp ảnh.”

“Sao em biết?” Trần Điềm Trừng xoa đầu cậu, âm yếm hỏi.

“Trực giác của nghệ sĩ.” Tô Ngọc Phương tựa cằm vào gối, ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: “Anh có từng theo học khóa chính quy nhiếp ảnh nào không?”

“Không có, anh tự mày mò học hỏi.” Trần Điềm Trừng hôn nhẹ lên khuôn mặt đang cố chứng tỏ mình là nghệ sĩ thực thụ của cậu.

“Sao anh không đăng ký học chính quy? Em nghĩ với khả năng của anh, chỉ cần qua một vài khóa chính quy là có thể dễ dàng trở thành nhiếp ảnh gia nổi tiếng thế giới rồi.”

“Cha không cho anh học.” Hắn bẹo má cậu nói, “Cha nói học nhiếp ảnh không kiếm được nhiều tiền.”

“Em hiểu.” Cậu xụ mặt, “Cha em cũng nói làm nghệ thuật chỉ tổ hư người, không cho em theo.”

“Cha em… anh đoán là một người rất nghiêm khắc?”

“Ừm.” Tô Ngọc Phương nhớ lại hình ảnh Tô Ngọc Vinh, “Nghiêm khắc, khó tính, cổ hủ, không chấp nhận những tư duy mới… khiến em rất đau đầu.”

“Nghe nói em bị cha từ?”

“Dạ.”

“Buồn không?”

“Có chút chút!” Cậu dựa đầu vào vai hắn, “Thật ra em biết cha đuổi em đi nhưng cha cũng lo cho em lắm!”

“Sao không về tâm sự với cha?” Trần Điềm Trừng kéo cậu ngã vào người hắn, xoa xoa bụng cậu.

Tô Ngọc Phương cười khổ: “Không dám. Bây giờ cha vẫn còn giận lắm, quay về là bị đánh chết ngay đấy. Đợi khi nào em thành công, nổi tiếng rồi, em sẽ về xin lỗi cha sau.”

“Vậy anh sẽ giúp em thành công ha.” Trần Điềm Trừng ngó đồng hồ, “Trễ rồi, chúng ta thay đồ rồi ăn sáng, anh dắt em đi xem nhà. Quần áo em đâu?”

“Để dưới phòng nhân viên.” Tô Ngọc Phương xấu hổ nói.

Hôm qua bộ đồ mặc trước khi lột ra vũ khỏa thân khá mỏng, mặc vào gần như có thể nhìn thấu suốt toàn bộ cơ thể, bây giờ nếu mặc lại đi ra ngoài, người đi đường ắt hẳn sẽ lác con mắt hết.

“Để anh gọi phòng trực mang lên cho em.”

“Dạ. Làm phiền anh quá.”

Một lát sau, Trần Điềm Trừng lái xe chở Tô Ngọc Phương ra ngoại ô, họ dừng lại ăn sáng tại một quán lề đường quốc lộ, sau đó Trần Điềm Trừng lái tiếp chừng mười lăm phút, quẹo vào một con đường nhỏ, vào trong một ngôi làng, dừng lại trước một căn nhà một tầng nằm giữa khu vườn nhỏ. Trần Điềm Trừng cho xe đậu ở khoảng sân đầy cỏ, mở cửa bước xuống, Tô Ngọc Phương vội vàng xuống theo.

Trần Điềm Trừng đi tới trước cửa, lấy chìa khóa ra mở, dẫn Tô Ngọc Phương vào trong nhà. Bên trong khá hẹp, một phòng khách kiêm phòng ăn dính liền nhà bếp, một phòng ngủ và một phòng tắm ở phía sau. Bụi bám nhện giăng khắp nhà, có vẻ đã rất lâu chưa từng có người về đây ở.

“Từ đây đi bộ mười phút là ra trạm xe buýt nằm trên đường quốc lộ, em đón xe 34 đi đến trạm Tôn Học đổi xe 29 là đến trường em, xe 15 là đến Hồng Lâu, cả ba chuyến đều miễn phí cho sinh viên. Xe 34 chạy đến một giờ sáng, cũng kịp giờ em làm xong về nhà.” Trần Điềm Trừng đưa tay chỉ trỏ đại khái cho Tô Ngọc Phương biết.

“Dường như anh rất rành rẽ khu này?”

“Thời học thạc sĩ anh sống ở đây.” Trần Điềm Trừng rít một hơi thuốc, nhìn ra ngoài, ánh mắt xa xăm.

“Anh sống cùng bạn à?” Tô Ngọc Phương phát hiện vật dụng trong nhà đều có hai cái.

“Anh sống cùng người yêu đầu đời của anh.”

“Cô ấy, à không, chắc là anh ấy, bây giờ thế nào?”

“Sống xa hoa với một tên giàu xụ ở nước ngoài. Em chắc là cũng biết đấy!” Trần Điềm Trừng rít hết điếu thuốc, ném đầu thuốc xuống đất dùng mũi giày dập tắt, nhìn Tô Ngọc Phương cười, nói.

“Em cũng biết?” Tô Ngọc Phương chỉ vào mũi mình.

“Ừ, Vương Tiến Duật, giám đốc hãng mỹ phẩm thiên nhiên Thảo Mộc đó.” Trần Điềm Trừng xoa đầu Tô Ngọc Phương.

“A.” Tô Ngọc Phương há hốc mồm.

Thì ra người đàn ông nổi tiếng thành đạc nhờ ăn bám vào người đàn ông khác hóa ra lại có dây mơ rễ má với trùm buôn người. Mà khoan…

“Em nghe mấy anh trong Hồng Lâu đồn đại, anh từng bán người yêu cho bọn buôn người lấy tiền kinh doanh, chẳng lẽ…”

Trần Điềm Trừng cười phá lên: “Là cậu ta đó, nhưng không phải bán cho bọn buôn người, mà bán cho một đại gia, chính là đại gia hơn chục năm nay cậu ta vẫn ăn bám đó.”

“Tại.. sao?” Tô Ngọc Phương tròn mắt nhìn Trần Điềm Trừng kinh ngạc.

Trần Điềm Trừng thở dài: “Tuổi trẻ, ngỡ rằng chỉ cần một túp lều tranh hai quả tim vàng là có thể sống hạnh phúc. Sau khi cha anh qua đời, anh bán căn nhà trong thành phố mua miếng đất này xây căn nhà nhỏ chung sống với cậu ta. Cậu ta rất thích trồng trọt, trồng cũng rất mát tay, anh rất thích nhìn cậu ta chăm sóc cây cối trong vườn. Hai tên trai trẻ lãng mạng chung sống, cứ ngỡ cuộc sống cứ vậy kéo dài mãi, cuối cùng xảy ra xung đột vì trong nhà cạn kiệt tiền bạc. Cậu ta lén anh, leo lên giường tên đại gia kia bán thân lấy tiền, anh biết được rất tức giận, bán luôn cậu ta cho đại gia lấy tiền làm vốn kinh doanh…”

Trần Điềm Trừng cho tay vào túi định lấy gói thuốc hút thêm điếu nữa, Tô Ngọc Phương cản lại: “Đừng hút nhiều, không tốt cho sức khỏe.”

“Em thật ngoan!” Trần Điềm Trừng bật cười, xoa đầu Tô Ngọc Phương, “Nhờ số vốn do bán người yêu, anh ra nước ngoài lăn lộn làm ăn mấy năm, kiếm được kha khá quay về đây mở Hồng Lâu, vất vả mười mấy năm mới có được cơ nghiệp như em thấy đấy. Sao? Nghe chuyện xong rồi có muốn ở lại trong căn nhà này nữa không?”

Tô Ngọc Phương gật đầu: “Nếu anh tính tiền thuê rẻ em sẽ ở.”

Trần Điềm Trừng bẹo má cậu, “Anh tưởng rằng em sẽ không chịu ở vì… ghen.”

“Ai ghen chứ? Hừ hừ hừ… Có yêu anh đâu mà ghen, hứ!” Tô Ngọc Phương khoanh tay, ngoắc đầu sang hướng khác, Trần Điềm Trừng cười phá lên. Cậu quay lại, mắng: “Cười cái gì mà cười! Bây giờ anh nói đi, tiền thuê bao nhiêu?”

“Bao nhiêu à? Để anh suy nghĩ.” Trần Điềm Trừng nắn nắn cằm, “Tiền thuê một tháng là mỗi ngày để anh thụt hai lần, điện nước thì mỗi ngày cho anh thụt thêm lần nữa, tổng cộng là ba lần một ngày…”

Tô Ngọc Phương đấm thùm thụp vào ngực hắn: “Em không có giỡn đâu mà.”

“Thôi được rồi.” Trần Điềm Trừng giữ chặt hai cánh tay cậu lại: “Anh có thể cho em ở miễn phí, với điều kiện…”

“… lên giường với anh. Hừ hừ hừ…”

“Không phải.” Nhìn gương mặt sừng sộ của Tô Ngọc Phương, Trần Điềm Trừng rất muốn trêu thêm, nhưng lại sợ làm cậu giận. Hắn nói: “Mỗi ngày lên phòng anh vũ khỏa thân cho anh xem được không? Tuy anh có thể dùng quyền tổng giám đốc ra lệnh cho em, nhưng làm vậy thì không hợp tình hợp lý, tên cứng đầu như em chắc chắn sẽ không đồng ý.”

“Thật ra vũ khỏa thân cho anh xem không lấy tiền công cũng không thành vấn đề, có điều mỗi ngày đều phải lên làm sao em tiếp khách lấy tiền sinh sống được? Ngoài tiền nhà, em còn phải chi nhiều loại chi phí khác nữa.”

“Anh bao em hết không được à?” Hắn bẹo hai má cậu, “Thích bị đàn ông khác sờ soạn? Thích ngoại tình? Thích tự tay câu đại gia? Không sợ anh bán em lấy tiền như bán người yêu đầu của anh à?”

“Ai ngoại tình chứ? Hứ! Em chỉ là muốn tự kiếm tiền thôi, em không muốn cái gì cũng ăn bám anh.” Tô Ngọc Phương la lớn, cố gắng kéo hai bàn tay đang kéo căng má cậu ra hết cỡ.

“Anh muốn em ăn bám anh!”

“Không!”

“Muốn!”

“Không!”

“Thôi được rồi!” Trần Điềm Trừng đành xuống nước, “Hiện tại lịch làm việc của em ở Hồng Lâu như thế nào?”

“Hai tư sáu từ năm giờ đến tám giờ học vũ khỏa thân, chỉ học đến hết tuần này, sang tuần sau giờ học vũ khỏa thân em sẽ đi rửa ly tách và chùi toa lét, dọn dẹp phòng khách sạn…. Từ tám đến mười giờ vũ khỏa thân cho khách xem. Ba năm bảy chủ nhật từ năm giờ đến tám giờ em đi lau chùi dọn dẹp, từ tám giờ đến mười giờ em đàn hát ở Uyên Ương và kích nhảy ở Chuồn Chuồn, nhưng em xin chú Đạt từ tháng sau cho em chuyển sang vũ khỏa thân cả tuần, không có khách mới đến Uyên Ương và Chuồn Chuồn phục vụ.”

“Vậy anh tính như thế này, hai ba tư năm anh đi giám sát Hồng Lâu chi nhánh đông tây bắc, sáu bảy chủ nhật anh về chi nhánh phía nam, em phải lên phòng phục vụ anh, như vậy được không?”

“Sáu bảy chủ nhật khách đông lắm, tiền boa nhiều nữa.” Tô Ngọc Phương cúi đầu phụng phịu.

“Vậy thì phục vụ anh cả tuần?” Trần Điềm Trừng khoanh tay, nghiêm nghị nói.

“Không muốn!” Tô Ngọc Phương ngẩng đầu, hét lớn.

“Hừ hừ, vậy em muốn thế nào? Một là phục vụ anh sáu bảy chủ nhật, hai là phục vụ anh cả tuần? Hoặc là đêm nào cũng nằm trên giường anh?” Trần Điềm Trừng dùng sắc mặt hung dữ hù dọa trẻ em nhìn cậu.

“Toàn ăn hiếp người ta, sáu bảy chủ nhật thì sáu bảy chủ nhật vậy.”

“Ok, anh sẽ nói chú Đạt chọn khách dễ tính và ít dê xồm cho em tiếp, thật lòng anh không muốn để tên đàn ông nào sờ soạn người em, nhưng em đã cương quyết như vậy, thì anh đành chiều theo em. Nhưng anh nói trước, nếu em dám để cho tên nào làm tình với em trước khi anh làm tình với em, anh sẽ cho đàn em hiếp em đến chết.”

“Hứ! Chẳng lẽ em làm tình với người yêu em cũng không được sao?”

“Anh là người yêu của em!”

“Không phải!”

“Phải!”

“Không phải!”

“Anh thật ngu ngốc khi gây lộn với em.” Trần Điềm Trừng xoa huyệt thái dương, “Thôi được rồi, ngoại trừ người yêu em, kẻ khác làm tình với em anh sẽ giết em lẫn tên đó, anh hứa.”

“Hừ, hung dữ, không yêu.” Tô Ngọc Phương khoanh tay, nguýt mỏ.

“Dám không yêu anh à?”

Trần Điềm Trừng bồng Tô Ngọc Phương lên đặt xuống chiếc bàn cao trong phòng khách, hôn lên môi cậu ngấu nghiến, cho cả lưỡi vào miệng cậu khuấy động, khiến cậu không cách nào thở được. Khi hắn rời khỏi người cậu, cậu nằm trên mặt bàn, nghiên đầu sang bên thở hồng hộc, áo sơ mi bị kéo cao, lộ một bên đầu vú đỏ hồng, quần kéo xuống tận bẹn, lộ ra một nửa thằng nhỏ. Hắn lấy điện thoại ra, nhanh tay chụp.

“Chụp gì chụp hoài vậy?” Tô Ngọc Phương nhìn hắn, dùng hết sức mắng, nhưng giọng do nụ hôn sâu vừa rồi biến thành khàn đục, nghe như mắng yêu.

Trần Điềm Trừng cất điện thoại vào túi quần, cười nói: “Anh muốn giữ lại tất cả những khoảnh khắc đẹp của em.”

“Hừ, dẻo miệng.” Cậu mắng khẽ, nhưng môi lại cười lỏn lẻn.

Hắn cúi người hôn lên môi cậu, vòng tay qua lưng, đỡ cậu ngồi dậy: “Về thành phố thôi, không em sẽ trễ giờ học đấy.”

Tô Ngọc Phương nhìn đồng hồ đeo trên cánh tay Trần Điềm Trừng, đã gần mười một giờ trưa rồi.

“Ừm, về thôi.”

Xe rời khỏi ngôi làng nhỏ, chạy lên đường quốc lộ, nhìn hàng cây hai bên đường lướt qua cửa sổ, Tô Ngọc Phương nói nhỏ: “Cảm ơn anh.”

“Chuyện căn nhà à? Không cần cảm ơn anh đâu.” Trần Điềm Trừng buông một tay ra, xoa đầu cậu, “Chỉ cần lấy thân báo đáp anh là đủ rồi.”

“Không thèm!”

Hắn cười phá lên, cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúa đã vào mùa gặt, chín vàng ươm.

Tình giả cũng được, tình thật cũng được, cậu muốn lưu lại những phút giây ngọt ngào này vào nơi sâu thẳm trong lòng mình.

Bàn tay Trần Điềm Trừng mò đến bàn tay cậu đang đặt trên ghế, nắm lấy, cậu không quay lại, cũng không đẩy tay hắn ra, nhẹ nhàng nắm lại bàn tay hắn. Thông qua kính chiếu hậu, cậu nhìn thấy hắn mỉm cười, cậu bất giác cũng mỉm cười.

Đưa Tô Ngọc Phương về nhà trọ, Trần Điềm Trừng lái xe về chi nhánh Hồng Lâu phía bắc, hệ thống bluetooth của xe hơi liên kết với điện thoại di động thông báo có cuộc gọi gọi đến, hắn liếc nhìn màn hình hiển thị, Tống Hiệu Cung, hắn nhấn vào nút nhận cuộc gọi trên vô-lăng.

“Loại thuốc mới mấy hôm trước nhân viên tôi giới thiệu, anh thấy thế nào?” Giọng Tống Hiệu Cung phát ra từ dàn loa của xe hơi, không biết đang vui vì chuyện gì mà nghe có vẻ hí hửng.

“Tác dụng chậm, lại làm đối tượng nhanh mệt mỏi, chưa được nửa tiếng đã lăn quay như con heo chết, khách hàng không thích lắm. Tôi nghĩ cậu nên cải tạo sao cho đối tượng kéo dài thời gian hưng phấn, tốt nhất duy trì hưng phấn cho đến khi khách hàng lăn quay.”

“Tôi ghi nhận góp ý của anh. À, nghe nói anh có đối tượng tán tỉnh mới, chỉ thích sờ soạn không thích làm tình, có cần tôi tư vấn cho anh loại thuốc kích dục chính xác không?”

“Tin tức của cậu cũng nhạy quá nhỉ?” Trần Điềm Trừng nhíu mày. Hắn chỉ mới gọi Tô Ngọc Phương lên phòng vũ khỏa thân vài lần, không biết tên nào chạy đi bép xép. Sau vụ gián điệp nằm giường, hắn đã cảnh cáo đàn em rất nặng, nhưng dường như vẫn có tên không chịu nghe lời thì phải?

“Biết làm sao được, anh có nguyên dàn hậu cung sẵn sàng ton hót với tôi mà.” Tống Hiệu Cung bật cười, “Này, hỏi lại, có cần tôi giúp anh chọn thuốc không?”

“Không cần, tôi tin tưởng vào sức hút bản thân.” Ra là mấy em phục vụ Tống Hiệu Cung, trở về phải siết mỏ bọn đó lại mới được.

“Vậy tùy anh, tôi có việc, cúp máy đây.”

Tiếng tút tút ngắt kết nối vang lên, Trần Điềm Trừng cầm điện thoại di động lên, bật mấy tấm hình hắn chụp Tô Ngọc Phương ra ngắm từng tấm một.

“Thật xinh đẹp!” Hắn nhếch môi, “Thật xứng đáng là đối tượng để anh đeo đuổi.”

Trần Điềm Trừng huýt sáo, đóng điện thoại, tiếp tục tập trung lái xe.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: