Nằm vùng – Chương mười

.

Nằm vùng

Chương mười: Gài bẫy

.

“Không có gì khó đoán đâu, mục tiêu của hắn là em.” Tô Ngọc Phương thở dài thậm thượt, “Chọn hắn làm người cưỡng hiếp em, anh đã đi một nước cờ vô cùng sai lầm. Anh không cần tắt điện thoại đâu, cứ trả lời hắn, em sẽ đến chỗ hắn trị liệu.”

“Em định làm chuyện ngông cuồng gì nữa đây? Đã ra thế này rồi, em còn muốn khiến anh lo lắng cho em hơn nữa sao?” Hắn gằn giọng nói từng chữ một với cậu, ném điện thoại di động vào tường, bể nát.

Tô Ngọc Phương gật đầu khẳng định, “Trước khi em nói nguyên nhân, em muốn hỏi anh một chuyện: anh có gan bỏ hết tất cả, những gì anh có được hiện nay, tay trắng đi theo em không? Tất nhiên không phải theo em vào tù.”

“Em thách anh?” Hắn nhíu mày nhìn cậu.

“Không, em hỏi thật. Nếu anh không dám, em sẽ liên hệ với người nhà đưa em về, cuộc tình của chúng ta chấm dứt ngay tại đây. Còn nếu anh dám, em sẽ báo cho anh biết kế hoạch kế tiếp của em.”

Nhìn gương mặt cương quyết của cậu, Trần Điềm Trừng biết cậu đã có quyết định dứt khoát, hắn nhắm mắt lại suy nghĩ, lát sau, mở mắt cho cậu câu trả lời dứt khoát: “Cơ nghiệp này có được bất quá cũng là từ những đồng tiền anh bán người yêu đã phản bội, không có gì đáng cho anh lưu luyến cả. Còn em, anh không nghĩ em sẽ phản bội anh.”

“Vậy là anh lại tiếp tục sai lầm nữa rồi.” Cậu bật cười, “Em sẽ phản bội anh, không chỉ một lần thôi đâu.”

***

Mười ngày sau, Trần Điềm Trừng và Tô Ngọc Phương có mặt trong phòng nghiên cứu của Tống Hiệu Cung, nhìn bố cục của mật đạo dẫn vào phòng nghiên cứu, Tô Ngọc Phương âm thầm chặc lưỡi.

Chả trách cảnh sát dùng hết cách, thiếu điều muốn đào toàn bộ Kình Thiên lên để tìm kiếm phòng nghiên cứu nhưng vẫn không tìm được, bởi vị trí đặt phòng nghiên cứu thực ra nằm ngay bên dưới trụ sở cũ của cục cảnh sát thành phố Kình Thiên. Không biết bằng cách nào, Tống Hiệu Cung đã mua chuộc chủ nhân mới của tòa nhà này, hoặc có lẽ hắn mới chính là chủ nhân thực sự. Sau khi có được sở hữu, hắn lén lút đào sâu ít nhất là năm tầng nữa theo tính toán của Tô Ngọc Phương làm phòng nghiên cứu chất kích thích và kích dục, sau đó vận chuyển theo đường hàng hóa của cao ốc thương mại này ra ngoài, nên không một ai nghi ngờ hay phát hiện.

Quả là một tên xảo quyệt! Đáng tiếc, xảo quyệt cách mấy cũng không lọt nổi ải mỹ nhân đâu. Cậu cười thầm.

Mặc dù hợp tác làm ăn cùng Tống Hiệu Cung đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên Trần Điềm Trừng bước vào phòng nghiên cứu và sản xuất của Tống Hiệu Cung, hắn nhìn quanh nhìn quất khắp xung quanh như một tên nhà quê lên tỉnh, xong lắc đầu thán phục: “Không ngờ chú em mày lại giỏi đến cỡ này? Anh tưởng chú em mày chỉ giỏi làm tình với trai gái thôi chứ?”

“Anh khinh thường tôi mãi. Tôi tuy vùng hoạt động không lớn mạnh bằng anh, đàn em cũng không nhiều bằng anh, nhưng không có nghĩa tôi thua anh về mọi mặt. Về mặt buôn bán chất kích thích, ngay cả tên Vương Long ở Minh Hải còn phải nhường tôi ba bốn phần. Sao? Bây giờ đã an tâm giao em Phương cho chúng tôi chữa trị chưa?”

“Cậu không đem em nó ra làm vật thí nghiệm chứ?” Trần Điềm Trừng gầm ghè.

“Hừ, ai lại làm thế? Em nó mỏng manh thế kia, thương còn không kịp ấy chứ, phải không Phương?” Hắn khụy chân, đối diện Tô Ngọc Phương, nhưng cậu chỉ cúi đầu, không nhìn hắn, “Còn giận anh à? Xin lỗi mà, cũng bởi do cái tên đáng ghét phía sau em xúi bảo anh thôi, chứ anh đâu có muốn. Anh đây là người tốt đó nha, không hãm hại ai bao giờ.”

“Mọi chuyện… anh ấy nói hết với em cả rồi, em không giận anh.” Cậu cúi đầu, lí nhí nói, “Chỉ là… em có hơi sợ anh.”

“Trời ơi, đừng sợ đừng sợ, một tháng ở đây, anh sẽ chăm sóc cho em đầy đủ hết mà, em đừng sợ nha.” Tống Hiệu Cung vội vàng quỳ xuống bên cạnh xe lăn của Tô Ngọc Phương, xúm xít nói.

Trần Điềm Trừng cũng khụy chân xuống bên cạnh bên kia thành xe lăn, hôn trán cậu, thành khẩn nói: “Xin lỗi em, lỗi tất cả là do anh, Cung chỉ làm theo lời anh thôi, cậu ấy không cố ý.”

“Đấy, em thấy không?” Tống Hiệu Cung ưỡn ngực.

Ngay lúc này, điện thoại Trần Điềm Trừng lại reng, Tống Hiệu Cung ngạc nhiên: “Không phải đã chặn sóng vô tuyến rồi sao? Kỹ thuật viên đang làm cái éo gì vậy? Ồ, anh mới sắm điện thoại mới à? Tưởng cái tên cổ hủ như anh sẽ không chịu đổi điện thoại mới chứ!”

“Mới sắm, điện thoại cũ tức quá đập nát bét rồi. Tiếng vừa rồi không phải chuông gọi tới, là do tôi cài nhắc nhở.” Trần Điềm Trừng tắt phần mềm nhắc nhở, “Sắp đến giờ tôi bay rồi, trong thời gian tôi công tác, phiền cậu lo lắng em Phương giúp tôi.”

“Không sao không sao, người yêu anh cũng như người yêu tôi, tôi sẽ lo lắng chu đáo, nhất là cái khoảng…” Tống Hiệu Cung nháy mắt.

“Hừ, không được làm em ấy đau đấy, em ấy không cử động được, có làm cũng làm nhẹ nhàng thôi.” Trần Điềm Trừng gầm gừ, xong lại cúi xuống dặn dò Tô Ngọc Phương, “Mỗi tối chín giờ nhớ gọi điện thoại cho anh.”, lại ngẩng lên nói với Tống Hiệu Cung, “Cậu nhớ dặn kỹ thuật viên tắt chức năng chặn sóng vô tuyến khoảng mười lăm phút cho em ấy gọi.”Sau đó hôn Tô Ngọc Phương thắm thiết rồi mới chịu đi.

“Để anh đưa em đi thăm quan một vòng cho hết phòng nghiên cứu.” Nhìn bóng Trần Điềm Trừng khuất sau cánh cửa thang máy, Tống Hiệu Cung sốt sắng.

“Không cần, em thấy mệt, anh đẩy em về phòng nghỉ ngơi là được.” Tô Ngọc Phương nói.

Tống Hiệu Cung nghe vậy ỉu xìu: “Thôi được rồi.”

Hắn đẩy xe cậu đến cuối hành lang, đi theo một thang máy khác tiến xuống sâu bên dưới, Tô Ngọc Phương nhìn chỉ số âm thầm tặt lưỡi. Lúc nãy căn cứ theo lối vào quanh co cậu đoán hắn đào sâu chỉ khoảng năm tầng, nhưng thực tế con số hiển thị trên nút bấm của thang máy lớn nhất lại là số mười hai. Thanh tra sở xây dựng thành phố Kình Thiên chắc hẳn đã bị Tống Hiệu Cung mua chuộc từ đầu tới cẳng rồi mới không báo cáo chuyện động trời này.

Tống Hiệu Cung bấm đi xuống tầng B5, vừa đi hắn vừa giải thích cho Tô Ngọc Phương rõ: “Phòng em sẽ ở mặc dù nằm dưới tầng hầm, nhưng rất thông thoáng và đầy đủ chức năng, em cần gì cũng có đủ. Đây, em xem.”

Trong lúc hắn đang huyên thuyên thang máy đã dừng lại, cửa mở, hắn đẩy xe lăn cậu sang phải, đi vào một căn phòng rất rộng.

Đúng như lời hắn nói, chức năng đầy đủ, cần gì cũng có, từ màn ảnh lớn gần bằng bức tường, cho tới dàn loa vòng áp tường hiện đại, tủ lạnh, máy trò chơi giải trí… tất cả không thiếu thứ nào, kể cả một cái giường to gấp đôi King size cực kỳ mềm mại. Để làm gì? Không cần nói cũng hiểu.

Hắn bế cậu lên, đặt cậu nằm xuống giường, cởi quần áo cậu ra, vừa cởi vừa nói: “Lát nữa anh sẽ gọi y tá xuống chăm sóc em, còn bây giờ cho anh thưởng thức trước đã. Nhớ em nhịn gần một tháng gần liệt dương rồi. Cũng may cái tên kia không keo kiệt, anh cứ tưởng hắn sẽ không chịu nhả em ra đấy chứ.”

“Anh ấy sợ em bị ám ảnh, nhưng thật ra em vẫn còn sợ lắm.” Cậu nói rất khẽ, không dám nhìn mặt hắn.

Tống Hiệu Cung vội vàng xoắn xít: “Anh thật ra không đáng sợ vậy đâu, nhìn nè, anh rất dịu dàng, thấy không?” Hắn vuốt ve cơ thể cậu, lầm bầm: “Hắn nuôi em làm sao mà ốm thế này? Không sao, một tháng ở cùng anh, anh sẽ vỗ béo em.”

Không nói nhiều thêm nữa, hắn bắt đầu tiến công vào người cậu, cậu quay đi không nhìn mặt hắn, cũng không nói tiếng nào. Vì vậy hắn có chút mất hứng, nhưng vẫn tiến công chăm chỉ. Cuối cùng, cậu cũng rên được vài tiếng “ư ử” cho hắn nghe, hắn hài lòng, bắn hết vào người cậu, sau đó rút súng ra, dùng khăn ướt lau chùi thân dưới của cậu, mặc quần áo vào lại cho cậu.

“Sơ sơ vậy thôi, tối nay anh sẽ cho em tận tình hưởng lạc. Haiz, em không cử động được thật là buồn chán, anh đã hiểu cảm giác của khách hàng sau khi bỏ thuốc mà đối tượng nhanh chóng nằm ngay đơ như con lợn quay rồi.” Hắn thở dài tiếc nối, “Bây giờ anh bận rồi, để anh bấm nút gọi y tá xuống chăm sóc cho em.”

“Anh lấy giúp em máy tính bảng em để trong ba lô, em muốn xem phim, trong đó có mấy bộ phim anh Trừng tải sẵn, anh giúp em mở nó lên, đặt chế độ tự động phát liên tục là được.” Cậu đột nhiên nói, nói liền một hơi không nghỉ khiến Tống Hiệu Cung bất ngờ.

“Cái này à? Làm cách nào mở khóa?” Cậu đọc cho hắn cách quẹt mở mật mã, hắn mở ra, khéo léo kiểm tra bên trong, phát hiện bên trong không có gì ngoại trừ một app chiếu phim và một app chat video quen thuộc. Hắn kéo kéo danh sách phim, toàn bộ đều là phim hành động, hắn chặc lưỡi: “Em thích phim hành động à? Anh cứ ngỡ em sẽ xem cái gì đó dịu dàng như opera chẳng hạn?”

Cậu bẽn lẽn nói: “Em cũng thích xem opera, nhưng anh Trừng nói tinh thần em hiện tại không tốt, xem phim hành động sẽ làm tinh thần em phấn chấn hơn.”

“Vậy khi nào em khỏe anh sẽ đưa em đi xem opera nhé, anh cũng thích xem opera lắm. Sắp tới nhà hát opera diễn vở gì nhỉ? Hình như ‘Giai nhân và quái vật’ thì phải?” Hắn nắn cằm, bịa đại một cái tên, nhớ hơn chục năm trước do lấy lòng bạn gái mới phải đi xem opera, còn bây giờ, trai gái gì hắn lại chẳng có, nên lâu rồi không còn xem cái thứ nhàm chán ấy nữa.

“Dạ, tuần sau diễn vở ‘Giấc mộng đêm hè’ của đoàn Nhật Xuất ạ.” Cậu nhỏ giọng đính chính.

“Hừ, mùa đông mà lại diễn ‘Giấc mộng đêm hè’ à? Mấy cái đoàn hát này không biết chọn vở diễn hợp thời tiết hơn hay sao? Thôi được rồi, tuần sau anh sẽ đưa em đi xem opera.”

“Cảm ơn anh.” Cậu mỉm cười nhè nhẹ.

Tống Hiệu Cung gần như tan chảy trong nụ cười đó, hắn phát hiện càng ở gần cậu, hắn lại càng cảm thấy cậu quyến rũ một cách lạ kỳ.

Chả trách cái tên kia yêu như điếu đổ! Nhưng hắn có thể đảm bảo, một tháng sau khi cái tên kia trở về, cậu từ thể xác đến tâm hồn đã thuộc về hắn rồi. Thề có trời đất, không làm được hắn sẽ vào tù bóc lịch!

Nghĩ vậy, hắn quyết định sẽ cố hết sức lấy lòng cậu: “Để anh kết nối máy tính bảng của em với hệ thống màn hình lớn xem cho đã nha.”

“Cảm ơn anh.” Cậu lại nhoẻn miệng cười, khiến hắn chao đảo.

Hắn không kềm được nhào tới ngấu nghiến môi cậu, ao ước nếu không phải đang bận việc, hắn sẵn sàng leo lên giường làm thêm vài hiệp nữa.

Rời đôi môi cậu, hắn giữ lời hứa, kết nối máy tính bảng với màn hình lớn.

“Máy sắp hết pin, em có mang theo sạt không?” Nhìn vạch pin chuẩn bị báo đỏ, hắn hỏi cậu, “Máy em cũ quá, anh không có loại sạc này.”

“Trong ba lô em có, anh lấy ra cắm giúp em. Cảm ơn anh.”

Hắn làm theo lời lấy sạc trong ba lô ra cắm nguồn cho cậu, nhưng khi hắn cắm, hệ thống đèn chợt chớp lên rồi sáng lại.

“Sao vậy? Hệ thống điện bị hư à?” Tống Hiệu Cung nhìn quanh, lẩm bẩm. Hắn chỉ rành kinh doanh và hóa học, còn về vật lý hắn gần như mù tịt. Nếu không nhờ tay chân hắn có một tên rất giỏi chuyện này, hắn đã không thể nào gom hết gia tài xây một phòng thí nghiệm hoành tráng khiến nhiều tên buôn chất kích thích phải ganh tị.

“Là do sạc của em. Sạc em là sạc lô, sạc zin của em bị hư, không có tiền mua sạc zin nên em mua sạc lô xài tạm, mỗi lần ghim điện sẽ bị chớp điện như vậy đấy, không nổ đâu.” Tô Ngọc Phương nhẹ giọng giải thích.

“Không nổ nhưng xài lâu cũng nguy hiểm lắm, để anh nhờ người mua sạc mới cho em.” Hắn bán tính bán nghi, nhưng nhìn khuôn mặt vô tội của cậu, hắn quyết định chọn cách tin tưởng cậu. Tên kia vì không tin tưởng cậu nên mới mất cậu về tay hắn, không phải sao? Hắn không có ngu như tên kia đâu nha.

Hắn kéo đống gối trên giường chồng lên nhau, đỡ cậu dựa vào: “Em dựa lưng vào đi, để anh ra ngoài xem sao y tá vẫn còn chưa tới?”

“Dạ, cảm ơn anh lần nữa.”

“Không cần cảm ơn anh.” Hắn không nhịn được cho tay vào quần cậu mò mẫm: “Tối nay rên nhiệt tình cho anh nghe là được rồi.”

“Dạ.” Cậu bẽn lẽn trả lời.

Tống Hiệu Cung luyến tiếc rời khỏi phòng, để Tô Ngọc Phương ở lại trong phòng với màn hình to lớn đang chiếu phim hành động. Hắn không biết, hệ thống app xem phim cậu đang dùng thông qua cái sạc “lô” đặc biệt đang âm thầm điều tra và ghi lại toàn bộ hệ thống lưới điện chằng chịt của phòng thí nghiệm của hắn, từ đó lần ra mật đạo cũng như sơ đồ toàn bộ phòng thí nghiệm. Hắn cũng không ngờ được, khi hắn quẹt mật mã mở khóa máy tính bảng, hệ thống cảm ứng của màn hình máy tính bảng đã ghi nhận chi tiết dấu vân tay hắn, đồng thời cảm biến quét võng mạt lắp trong camera trước của máy tính bảng cũng quét qua mắt hắn kỹ lưỡng. Từ lúc hắn mở máy, hệ thống micro cũng ghi lại giọng nói hắn biến thành một dãy mã số lưu trữ vào bộ nhớ, cuối cùng mật mã phải dùng tay xoay nhiều vòng trên khóa cảm ứng từng cánh cửa và thang máy cũng bị cậu căn cứ theo cử động tay hắn đoán ra được dễ dàng.

Lúc này, y tá do Tống Hiệu Cung cử tới mở cửa phòng bước vào, cậu nhoẻn cười thân thiện, nói với y tá: “Chào chị.”

Y tá nở nụ cười cứng ngắc, máy móc hỏi: “Cậu có cần tôi giúp gì không?”

“Dạ có. Nhờ chị tắt giúp em máy tính bảng, em muốn ngủ.”

“Mật mã?” Y tá nhìn màn hình, khô khốc hỏi.

“Dạ là như thế này… À không phải, là như thế này… À, phải thế này mới đúng… Xin lỗi chị, em bệnh nên trí nhớ không được tốt, phải là thế này…”

Cuối cùng trước khi y tá sừng sộ lên với cậu, cô ta cũng mở được mật mã của máy tính bảng, tắt app chiếu phim. Cô ta không hề biết, mớ loằng ngoằng mà Tô Ngọc Phương nhờ cô ta vẽ rồng vẽ rắn, thực ra lại chính là mật mã phải xoay nhiều lần để xác nhận của Tống Hiệu Cung.

Kể từ lúc này, trong máy tính bảng của Tô Ngọc Phương đã có đầy đủ chìa khóa để mở tất cả những cánh cửa trong phòng thí nghiệm của Tống Hiệu Cung, cậu ung dung nhờ y tá đắp chăn, ngủ vùi đến tối.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: