Nằm vùng – Chương hai

.

.

Nằm vùng

Chương hai: Vũ công

.

Tám giờ tối, khu vui chơi giải trí phức hợp Hồng Lâu chi nhánh phía nam thành phố Kình Thiên lung linh ánh đèn, người ra vào tấp nập. Bề ngoài đây là khu vui chơi giải trí phức hợp phục vụ đủ mọi lứa tuổi, trên thực tế tòa nhà giải trí cao mười tầng này chỉ có ba tầng G, L1 và L2 mang ý nghĩa vui chơi giải trí thực sự, hai tầng hầm là casino và vũ trường dành cho người trưởng thành, có khu vực riêng bí mật đặt sân khấu phục vụ vũ khỏa thân cho “khách quen”. Bảy tầng bên trên, ngoại trừ hai tầng L3 L4 dùng làm bãi giữ xe và L5 là phòng quản lý, ba tầng còn lại vừa là khách sạn vừa là nơi kinh doanh xác thịt. Riêng tầng trên cùng được gọi là Vườn Địa Đàng Trên Không, có bể tắm khỏa thân và hành lạc cộng đồng, thức ăn thức uống cao cấp hoàn toàn miễn phí, chỉ tiếp đãi khách có thẻ Kim Cương của hệ thống giải trí Hồng Lâu.

Trần Điềm Trừng vừa quay về sau chuyến công tác kéo dài hơn một tháng ở nước ngoài. Gọi là “công tác”, thực ra hắn chỉ đi sang tay hàng hóa thuộc đường dây của hắn cho tổ chức buôn bán người xuyên quốc gia ASC mà hắn trực thuộc, đồng thời thanh toán một vài tên đàn em không nghe lời, muốn móc nối ra riêng. Trần Điềm Trừng ghét nhất thể loại lấy cơm nhà kiếm lời thiên hạ như mấy tên này, ghét còn hơn bọn cảnh sát nằm vùng. Đàn em đồn đại là do hắn từng bị người yêu phản bội đâm ra ghét kẻ phản bội, nhưng do không ai biết “người yêu trong truyền thuyết” của hắn là ai nên cũng không biết cái tên xấu xố đó đã bị hắn xử thế nào.

Trời đã vào thu, nhiệt độ ở Kình Thiên vẫn còn tương đối nóng, Trần Điềm Trừng cởi áo sơ mi và cà vạt, bật máy lạnh, mở máy tính bảng, xem danh sách mấy em trai ngon ngon mới vào mà Phạm Tư Đạt, quản lý Hồng Lâu chi nhánh phía nam Kình Thiên, vừa gửi cho hắn. Trong số các quản lý, Trần Điềm Trừng ưng ý nhất là Phạm Tư Đạt, bên ngoài giỏi việc kinh doanh, bên trong khéo léo giúp hắn làm ăn ngầm, chẳng những vậy, chọn em trai cũng rất hợp khẩu vị hắn.

Nhớ đến Phạm Tư Đạt, lại nhớ đến Phạm Đề Hồ, hắn chặc lưỡi tiếc nuối. Phạm Đề Hồ là cháu trai Phạm Tư Đạt, trai thẳng, nhưng lại hợp khẩu vị Trần Điềm Trừng. Phạm Tư Đạt vốn định dâng cháu cho hắn lấy lòng, nhưng Phạm Đề Hồ một hai không chịu. Trần Điềm Trừng tuy kinh doanh xác thịt song khi hưởng thụ lại cực ghét chuyện ép buộc trên giường, lại thấy tài kinh doanh của Phạm Đề Hồ không kém chú, vì vậy tha cho cậu ta. Nhân viên giỏi khó kiếm, nhất là nhân viên vừa có thể đảm nhiệm ngoài sáng, vừa có thể lo liệu trong tối, còn em trai dù sao cũng dễ tìm, nhất là hắn lại kinh doanh xác thịt, nắm trong tay muôn hình muôn vẻ, muốn em trai loại nào lại không có.

Ngón tay Trần Điềm Trừng dừng lại trên tấm hình một em trai chỉ mặc độc chiếc quần lót đen, tung người làm động tác khiêu vũ, bên dưới ghi vài dòng tóm tắt lý lịch Phạm Tư Đạt viết riêng cho hắn: Tô Ngọc Phương, mười tám tuổi, sinh viên năm nhất khoa Thanh Nhạc trường nghệ thuật Kình Thiên, mới được nhận vào làm gần một tháng, ca hát tốt, nhảy giỏi, chơi được nhiều loại nhạc cụ. Công việc hiện giờ: đàn và hát cho sân khấu Uyên Ương và kích nhảy cho vũ trường Chuồn Chuồn thuộc tầng hầm B1, một tuần ba ngày tham gia khóa đào tạo vũ khỏa thân của Hồng Lâu, chỉ tiếp khách bốn ngày trong tuần, là vũ công khỏa thân hầu rượu, không phải vũ công khỏa thân phục vụ; do bề ngoài và tư chất nghệ thuật được Phạm Tư Đạt chọn ra đào tạo phục vụ khách VIP, không nhảy khỏa thân ở sân khấu khỏa thân Dạ Yến, đến giờ chỉ mới phục vụ hai khách, không có kinh nghiệm tình dục đồng tính cũng như dị tính.

Hồng Lâu chi nhánh phía nam Kình Thiên cũng giống các nhà chứa khác, nhờ gần trường nghệ thuật Kình Thiên vì vậy dùng chiêu bài thu nhận người “bán nghệ không bán thân” thu hút trai xinh gái đẹp có tư chất nghệ thuật vào làm, sau đó tùy trường hợp mà ép người ta bán thân.

Có hai loại vũ công khỏa thân ở Hồng Lâu:

_Vũ công khỏa thân hầu rượu: là vũ công sau khi vũ khỏa thân cho khách xem sẽ ngồi vào bàn trò chuyện và uống rượu cùng khách, khách được quyền sờ mó những chỗ nhạy cảm nhưng không được phép làm tình, nếu ép buộc làm tình sẽ phải đóng một khoảng cao hơn gấp ba lần tiền thuê vũ công khỏa thân phục vụ. Những vũ công khỏa thân hầu rượu nhảy giỏi hơn một số vũ công khỏa thân phục vụ, do sợ làm tình nhiều gây tổn thương cơ thể khó nhảy múa dài lâu nên không chấp nhận bán thân. Đa phần là sinh viên đã tốt nghiệp khoa Khiêu Vũ, Vũ Hiện Đại hoặc Múa Ba Lê của đại học nghệ thuật Kình Thiên, rất ít là sinh viên đang theo học, vì nếu nhà trường phát hiện có thể bị đuổi học vĩnh viễn.

_Vũ công khỏa thân phục vụ: là vũ công sau khi vũ khỏa thân cho khách xem sẽ lên giường phục vụ khách. Một số vũ công thuộc loại này nhảy không bằng những vũ công khỏa thân hầu rượu, nhưng được cái kỹ thuật trên giường điêu luyện, có thể vừa nhảy múa vừa làm tình. Đa phần vũ công khỏa thân phục vụ “chuyển nghề” từ vũ công khỏa thân hầu rượu.

Sinh viên nghệ thuật thường hay cao ngạo, nhưng cao ngạo quá sau này ra đời lại không có tiền đồ, đó là chưa kể tiền học phí tiền đạo cụ cũng tốn kém hơn sinh viên các trường khác, vì vậy dù cao ngạo đến đâu, sinh viên nghệ thuật vẫn phải uốn mình vào những nơi kinh doanh thể xác như Hồng Lâu làm nhân viên phục vụ, vừa kiếm tiền, vừa nhân cơ hội săn đại gia tiền nhiều quyền cao để vững bước trên con đường tiến thân sau này. Đây là lý do vì sao Hồng Lâu chi nhánh phía nam Kình Thiên trở thành chi nhánh ăn nên làm ra nhất so với các chi nhánh khác, đồng thời cũng là chi nhánh Trần Điềm Trừng và Tống Hiệu Cung thích lui tới nhất.

Trần Điềm Trừng lướt thêm vài tấm hình em trai nữa, cuối cùng quyết định quay lại Tô Ngọc Phương. So với các em trai khác, Tô Ngọc Phương có vẻ cơ bắp hơn một chút, nhưng lại thu hút hắn ở gương mặt mang theo sự nghiêm nghị. Là chủ chứa, trai thể loại nào Trần Điềm Trừng cũng đều thưởng thức qua, có điều trai có khuôn mặt nghiêm nghị rơi vào tay hắn hơi bị hiếm, huống chi em này dường như nghiêm nghị từ trong cốt tủy.

Phạm Đề Hồ cũng nghiêm nghị từ trong cốt tủy… Trần Điềm Trừng lắc đầu. Đã tự nhủ đó là thứ không nên ăn, vì vậy cũng không nên nghĩ đến nhiều quá.

Trần Điềm Trừng bấm lại tấm hình Tô Ngọc Phương. Khuôn mặt này, tố chất này, lý ra nên làm quản lý, thầy giáo hoặc cảnh sát, nhưng cơ thể này, Trần Điềm Trừng bật cười, lại rất thích hợp làm trai bao. Có lẽ chính sự xung đột kỳ lạ này khiến Trần Điềm Trừng cảm thấy Tô Ngọc Phương còn hấp dẫn hơn Phạm Đề Hồ, đáng tiếc lại không có kinh nghiệm tình dục, Trần Điềm Trừng thật ra không thích trai tân cho lắm.

Song nếu chọn xem vũ khỏa thân thôi thì em này cũng không tệ.

Có điều tại sao một em hấp dẫn như vầy làm gần một tháng chỉ có hai khách VIP gọi? Chẳng lẽ trong phần giới thiệu cho khách có vấn đề gì đó khiến khách không thích thú?

Trần Điềm Trừng đẩy ngón tay, lướt qua chế độ giới thiệu cho khách, ngoài vài dòng giới thiệu tài năng thường thấy kèm những điểm thu hút đặc trưng, bên dưới còn kèm theo dòng ghi chú in đậm màu đỏ.

Chú ý: rất giỏi võ Thiếu Lâm, phản xạ tự vệ rất nhạy, quý khách không nên sờ vào chỗ nhạy cảm, càng không nên có hành động ép buộc làm tình. Nếu xảy ra gãy tay gãy chân hoặc gãy xương sườn, dù quý khách là VIP chúng tôi cũng sẽ không chịu trách nhiệm.

Chả trách. Trần Điềm Trừng cười lớn. Vũ công khỏa thân hầu rượu, thế nhưng lại rất giỏi võ Thiếu Lâm, lại còn có khả năng gây nguy hiểm cho khách, hèn gì vào gần một tháng mà chỉ có hai khách VIP. Phạm Tư Đạt kiếm đâu ra thằng nhóc thú vị này vậy? Hắn cầm điện thoại nội bộ lên, bấm nút gọi cho Phạm Tư Đạt.

“A lô, Trừng hả? Chọn em nào rồi? Khoan khoan đừng nói, để chú đoán, là em Tô Ngọc Phương phải không? Chú chắc chắn cháu sẽ chọn em đó. Mấy tuần trước nó nhảy khỏa thân chưa đủ quyến rũ nên Đề Hồ nói khoan đưa vào danh sách giới thiệu cho cháu, hôm nay thì giỏi rồi, chú đảm bảo của quý của cháu sẽ nhộn nhạo sau vài động tác của nó…” Trần Điềm Trừng chưa kịp nói, Phạm Tư Đạt đã xả một tràng. Về tuổi tác, Phạm Tư Đạt lớn hơn Trần Điềm Trừng một con giáp rưỡi, trước đây có chút quan hệ với cha hắn, vì vậy hiện giờ là người duy nhất ở Hồng Lâu dám xưng “chú” gọi “cháu” với hắn, các nhân viên khác dù lớn tuổi hơn cũng phải một tiếng “tổng giám đốc”, hai tiếng “tổng giám đốc”.

“Chú mò đâu ra được một em thú vị thế?” Trần Điềm Trừng ngả người xuống chiếc ghế xô-pha êm ái, nhìn sân khấu trống rỗng trước mặt, buồn cười hỏi.

“Mấy thằng bảo vệ cũ đàn em cháu làm ở ba tầng vui chơi mặt mày nhặn xị quá khách không ưa, công ty bảo vệ chuyên nghiệp mới nghe danh Hồng Lâu là đã bỏ chạy tám thước rồi, nên hai tháng trước chú đăng bảng tuyển nhân viên bảo vệ mới với tiêu chí mặt mày dễ coi, thân thiện. Thằng bé này đến xin làm bán thời gian, chú thấy nó học khoa Thanh Nhạc, chơi được nhiều nhạc cụ lại nhảy giỏi, bèn nói nó vào làm ở Uyên Ương và Chuồn Chuồn. Được gần tuần nó hỏi chú trong đây có khu nào kiếm nhiều tiền hơn không? Chú hỏi nó chấp nhận bị khách sờ soạn không sẽ chuyển nó qua làm vũ công khỏa thân hầu rượu? Thằng bé chấp nhận, thế là chú đẩy nó qua cho bên đào tạo. Thằng bé học nhanh lắm, một tuần là mấy chiêu trò dùng quyến rũ trong lúc nhảy đã nhuần nhuyễn hết rồi, đáng tiếc nó không có kinh nghiệm tình dục, cũng chẳng muốn lên giường với khách, nếu không là ngon rồi. Chú không ép buộc nó được, nó giỏi võ lắm, thằng Gấu thằng Ưng trêu nó đều bị nó hạ gục dễ dàng, chú sợ cho nó thuốc chưa kịp lên giường nó đã đập gãy thằng nhỏ của khách. Cháu xem coi nếu ưng thì tự tay huấn luyện nó đi, chắc chỉ có cháu huấn luyện nó nổi.”

Gấu và Ưng là biệt danh của hai trong số bốn vệ sĩ của Phạm Tư Đạt, tuy không phải đàn em giỏi võ nhất dưới trướng Trần Điềm Trừng, nhưng trình độ cũng không phải thấp, vậy mà bị tên nhóc Tô Ngọc Phương này đánh bại, đủ thấy tên nhóc con này cũng không thuộc dạng vừa.

“Chú điều tra lai lịch nó chưa? Giỏi võ đến vậy, coi chừng là người của cảnh sát trà trộn.” Trần Điềm Trừng thận trọng hỏi. Sau vụ cảnh sát cài điệp viên nằm giường vào, Trần Điềm Trừng rất thận trọng trong việc chọn em út lên giường với hắn, cũng như tuyển đàn em mới.

“Điều tra rồi. Nó là con trai thứ ba của võ sư Thiếu Lâm ở Minh Hải, giỏi võ hơn hai anh, được kỳ vọng hơn hai anh, nhưng lại không có hứng thú tiếp nhận võ đường của gia đình, thích nhảy nhót đàn hát chưng diện, lại còn thích con trai không thích con gái. Cha nó cuối cùng chịu không nổi nữa ném cục tiền cho nó, từ nó, bảo nó đi đâu thì đi. Nó quyết chí đậu vào trường nghệ thuật Kình Thiên, trở thành nghệ sĩ nổi tiếng cho cha nó coi, nhưng giờ kẹt tiền sinh sống đến chỗ chúng ta xin làm bảo vệ…”

Phạm Tư Đạt huyên thuyên nói liền một lèo, Trần Điềm Trừng xem như nắm kha khá lý lịch của Tô Ngọc Phương.

Không có vấn đề. Hắn kết luận.

“Vậy gọi nó lên đây nhảy cho cháu xem. Cả tháng nay phải ở tổng cục ăn nằm với tụi Tây Âu, thằng nào cũng to cao cơ bắp, ngán tận cổ rồi, đang thèm mấy em thanh mảnh.” Trần Điềm Trừng than vãn.

“Không thành vấn đề, nó đang hát ở Uyên Ương, để chú cho người gọi nó.” Phạm Tư Đạt cười nham nhở, xong cúp điện thoại.

Mười phút sau, tiếng chuông cửa phòng Trần Điềm Trừng vang lên, hắn nhìn vào màn hình camera hiển thị trên máy tính bảng, Tô Ngọc Phương đứng ngoài cửa, mặt thoáng lo lắng. Trần Điềm Trừng kéo app điều khiển cửa phòng xuống, ấn vào app điều khiển cửa, mở cửa, rồi đẩy app điều khiển cửa lên trên, tiếp tục theo dõi màn hình camera. Tô Ngọc Phương đắng đo một chút, hít sâu dường như để lấy lại can đảm, sau đó chỉnh sửa quần áo vốn đã rất nghiêm chỉnh, tiến vào phòng. Cánh cửa tự động đóng lại phía sau cậu.

Bên trong cái được gọi là “phòng làm việc” của Trần Điềm Trừng, thực ra lại trông giống một căn hộ chung cư cao cấp đầy đủ tiện nghi và cực kỳ hiện đại. Bước vào là hành lang ngắn dẫn vào phòng khách tích hợp với nhà bếp, bên trái phòng khách là phòng giải trí, tức phòng bố trí sân khấu nhỏ mà hắn đang ngồi, kế bên là phòng tập thể hình kiêm tập võ. Bên phải phòng khách là phòng làm việc và phòng ngủ, phòng ngủ ăn thông với phòng tắm, có vách bằng kính để vừa tắm vừa ngắm cảnh thành phố bên ngoài. Trần Điềm Trừng mặc dù sở hữu ba căn hộ chung cư một biệt thự nhưng vẫn thích ở lại đây hơn, vì có thể thuận tiện gọi em út lên hầu hạ, em út ở đây cũng ngon hơn những chi nhánh các, cả về sắc lẫn về tài.

Tô Ngọc Phương đứng lớ ngớ trong phòng khách nhìn bốn cánh cửa hai bên, không biết nên mở cửa nào đi vào, một cánh cửa đã tự động mở ra, cậu nói nhỏ “thật giống như trong cổ tích”, xong bước vào phòng giải trí.

Bên trong phòng giải trí kê một bộ xô-pha lớn đối diện sân khấu, vừa có thể ngồi, vừa có thể nằm, bấm nút cho ghế bung ra là có thể làm tình, rượu và thức ăn nhẹ đặt trên chiếc bàn trà nằm bên trái xô-pha, chỉ cần với tay là có thể lấy.

“Bố trí trông không khác phòng VIP là mấy, có điều nội thất đắc tiền hơn.” Tô Ngọc Phương nghĩ thầm.

“Chào tổng giám đốc.” Cậu cất tiếng chào, khẽ cúi đầu. Mất gần một tháng mới có thể tiếp cận một trong hai mục tiêu, tuy chậm nhưng cậu nghĩ cái chậm này cần thiết, bởi trong hồ sơ có ghi chú Trần Điềm Trừng rất hay nghi ngờ, đặc biệt sau nhiều vụ nằm vùng thất bại, lòng nghi ngờ của hắn lại càng nặng nề hơn.

Trần Điềm Trừng quan sát tên nhóc đứng trước mặt, Tô Ngọc Phương không mặc bộ đồ rộng thùng thình thường thấy ở vũ công khỏa thân, mà chọn trang phục sơ mi đóng thùng của sinh viên, có hơi bó sát vào người một chút, khiến gương mặt của cậu tăng thêm vài phần nghiêm túc và cơ thể tăng thêm vài phần hấp dẫn, trông cậu hiện giờ vừa giống một tên sinh viên học hành nghiêm chỉnh lại vừa giống một trai bao sẵn sàng đứng đường bán thân bất cứ lúc nào. Hai dáng vẻ đối nghịch nhưng lại rất hòa hợp, gợi cho người ta cảm giác muốn đè cậu ta xuống giường hành hạ, tất nhiên là trong trường hợp cậu ta không tống vài cú đá hoặc vài cú đấm.

“Thật thú vị, quả là một tên hiếm gặp!” Trần Điềm Trừng nghĩ thầm trong đầu, sau đó ra lệnh cho Tô Ngọc Phương: “Lên sân khấu chọn đại bài nhạc rồi nhảy cho anh xem, bài nào cũng được, anh không kén chọn thể loại nhạc.”

Tuy đây coi như là lần thứ ba phục vụ khách, nhưng Tô Ngọc Phương làm rất bài bản thành thạo. Đầu tiên, cậu nhún nhảy tiến đến gần màn hình tinh thể lỏng đặt ở góc trái sân khấu, chọn một bản nhạc dance, sau đó bước lên sân khấu, đứng vào vị trí giữa sân khấu, ngay tầm nhìn thẳng của Trần Điềm Trừng, đúng tầm hội tụ của những bóng đèn led đủ màu, tạo dáng khêu gợi.

Nhạc cất lên, cơ thể Tô Ngọc Phương bắt đầu uốn éo, quần áo trên người từ từ trút xuống, cho đến khi chỉ còn lại chiếc quần lót bạc hình chữ T nhỏ xíu. Dưới ánh đèn sân khấu nhấp nháy, Tô Ngọc Phương làm động tác vuốt ve cơ thể, mông lượn lên cao rồi lại hạ xuống, Trần Điềm Trừng cảm thấy thân dưới của hắn bắt đầu nóng dần lên.

Không tệ, hắn nghĩ. Nếu lên giường luôn thì tốt quá! Hắn cảm thấy thân thể rạo rực.

Bản nhạc nhanh chóng kết thúc, Trần Điềm Trừng gọi Tô Ngọc Phương đến bên xô – pha, rót rượu cho hắn.

“Em nhảy quyến rũ lắm!” Hắn uống ly rượu trên tay cậu, bóp vào mông trần do mặc quần chữ T nên lộ hết ra của cậu, hắn phát hiện cậu thoáng khó chịu, nhưng không có ý đẩy tay hắn ra.

“Em không thích đồng tính sàm sỡ à? Hay là không thích bị sàm sỡ?” Trần Điềm trừng buông tay ra, ngẩng đầu nhìn Tô Ngọc Phương, mỉm cười thân thiện, nhẹ nhàng hỏi.

“Em không thích bị người lạ chạm vào da trần, em xin lỗi tổng giám đốc, em có vẻ không thích hợp công việc hầu rượu, nhưng xin tổng giám đốc đừng đuổi em.” Tô Ngọc Phương cúi đầu, dùng chất giọng nghiêm chỉnh và thành khẩn nói, không phải chất giọng nũng nịu lấy lòng thường thấy ở nhân viên làm nghề ngồi bàn hầu rượu.

“Nghe nói ban đầu em xin vào đây để làm bảo vệ?” Trần Điềm Trừng như một người anh trai, choàng tay qua vỗ vai Tô Ngọc Phương, hỏi.

“Dạ.”

“Anh nghe chú Đạt nói võ công em không tệ phải không?”

“Dạ.”

“Có muốn làm vệ sĩ đặc biệt của anh không?” Trần Điềm Trừng nâng mặt Tô Ngọc Phương lên ngắm nghía. Khuôn mặt trắng trẻo, không chút tì vết, đôi môi hồng tự nhiên như quả chín mọng làm người ta muốn cắn. Một khuôn mặt hoàn hảo, đẹp mọi góc cạnh.

“Vệ sĩ đặc biệt là phải làm những nhiệm vụ thế nào ạ?” Tô Ngọc Phương nhìn Trần Điềm Trừng, ngây thơ hỏi.

“Giống như các vệ sĩ khác, nhiệm vụ hàng đầu là bảo vệ anh, ngoài ra còn phải làm thêm vài nhiệm vụ mà vệ sĩ bình thường không làm. Tất nhiên lương cũng sẽ cao hơn vệ sĩ bình thường.” Trần Điềm Trừng đè nén cảm giác muốn béo gương mặt thơ ngây của cậu, từ tốn giải thích.

“Cao thế nào ạ?” Tô Ngọc Phương hào hứng hỏi.

“Cao gấp ba.”

“Vậy em làm!”

Tô Ngọc Phương trả lời nhanh chóng, không chút do dự. Trần Điềm Trừng bật cười, hỏi: “Em không hỏi nội dung các nhiệm vụ phải làm thêm à?”

Tô Ngọc Phương gãi đầu: “Lương cao hơn gấp ba, cũng có nghĩa nhiệm vụ làm thêm khó hơn gấp ba. Thực ra em chỉ cần kiếm tiền, còn nhiệm vụ dù khó đến đâu em nghĩ mình cũng có thể làm được.”

“Em cần nhiều tiền lắm à?” Trần Điềm Trừng nheo mắt hỏi.

“Dạ.” Tô Ngọc Phương nhỏ nhẹ trả lời.

“Cần nhiều tiền vậy để làm gì?” Hắn rất thắc mắc tên nhóc con này kiếm tiền như điên rốt cuộc để đốt vào mấy thứ gì vậy?

“Dạ, em cần tiền đóng học phí, lo chi phí ăn ở, học kỳ sau còn phải mua nhạc cụ, rồi còn may quần áo biểu diễn… Tốn tiền lắm ạ!” Tô Ngọc Phương xòe bàn tay ra đếm ngón tay.

“Tốn tiền vậy sao không chọn trường khác, chọn trường nghệ thuật làm gì?”

“Vì em thích ạ.” Tô Ngọc Phương trả lời, khẽ cúi đầu, má đỏ hồng.

Cậu thực ra rất thích học nghệ thuật, nhưng gia đình lại ép cậu vào quân đội. Cậu vì muốn phản kháng, không vào quân đội, mà vào cảnh sát.

Nhìn biểu hiện của cậu, Trần Điềm Trừng biết cậu trả lời thực lòng, hắn rất hài lòng, hỏi: “Vậy em có đồng ý trở thành vệ sĩ đặc biệt cho anh không?”

“Em đồng ý ạ.” Tô Ngọc Phương ngẩng đầu lên, nhanh nhẩu trả lời.

“Vậy cởi quần lót ra đi?” Trần Điềm Trừng nhìn Tô Ngọc Phương cười xấu xa như con sói đang nhe răng.

“Hả?” Tô Ngọc Phương ngơ ngác nhìn hắn, trong lòng nghĩ con sói cuối cùng cũng lòi đuôi rồi.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: