Nằm vùng – Chương bốn

.

Nằm vùng

Chương bốn: Tìm nhà

.

Trần Điềm Trừng giải quyết xong công việc, nhìn đồng hồ, gần mười hai giờ đêm rồi, hắn suy nghĩ một chút, quyết định chọn tên em trai lành nghề đêm qua vừa phục vụ hắn. Hắn bấm số gọi Phạm Tư Đạt, nhưng người bắt máy lại là Phạm Đề Hồ.

“Chú Đạt đâu?” Trần Điềm Trừng ngạc nhiên hỏi.

“Một vũ công khỏa thân đập khách VIP gãy sống mũi, chú đang bận giải quyết. Anh cần em trai nào báo em, em gọi lên cho anh.” Phạm Đề Hồ trả lời.

“Vũ công nào gan vậy?” Trần Điềm Trừng bật cười, nhớ lại cậu vũ công mấy hôm nay hắn gọi lên hầu rượu.

“Một vũ công mới vào chưa bao lâu, tên Tô Ngọc Phương.”

Y như rằng!

Trần Điềm Trừng cười phá lên, hỏi Phạm Đề Hồ: “Chú Đạt bây giờ đang ở phòng nào?”

Phạm Đề Hồ nói: “Phòng 707.”

“OK, để anh đi giải quyết cho, đêm nay không cần gọi em trai cho anh đâu.”

Trần Điềm Trừng cúp điện thoại, huýt sáo đi ra hành lang, bấm thang máy lầu bảy. Ba phút sau, hắn có mặt trước cửa phòng 707, bên trong dường như có tiếng cãi vã, không ai nghe tiếng hắn gõ cửa, hắn co chân đạp mạnh vào cửa.

Người đi ra ngoài mở cửa cho hắn không phải Phạm Tư Đạt mà là Tô Ngọc Phương, cậu mặc độc mỗi chiếc quần lót biểu diễn, kinh ngạc vì người đứng trước cửa là hắn, lí nhí cúi đầu chào hắn, tránh sang bên để hắn đi vào. Trần Điềm Trừng vỗ vỗ lên đầu Tô Ngọc Phương, cười với cậu, oai vệ đi vào trong.

“Tưởng ai xa lạ, hóa ra cậu ấm nhà họ Chiêu, đến đây sao không báo anh?” Trần Điềm Trừng nhìn tên cậu ấm băng một miếng gạt lớn trên mũi, nhịn cười, chào hỏi.

“Anh Trừng, cuối cùng anh cũng chịu xuất hiện rồi đấy à? Vậy mà lão già quản lý từ nãy tới giờ cứ ậm ờ nói không có anh Trừng ở đây, tôi nghĩ anh nên đuổi cổ lão già quản lý này được rồi đấy.”

Tên cậu ấm vừa thấy bóng Trần Điềm Trừng lập tức bô bô lên. Tên này họ Chiêu tên Hoa, con trai một quan chức cấp cao ở Kình Thiên, thường dựa hơi cha lông nhông bên ngoài hiếp đáp người khác. Có điều một vấn đề Chiêu Hoa không biết, cha hắn trước mặt người khác thì hô mưa gọi gió, nhưng trước mặt Trần Điềm Trừng thì khúm núm lấy lòng, bởi vì nếu không có tiền Trần Điềm Trừng tài trợ, bằng tài nghệ què quặt của lão già kia không cách nào trèo được lên chiếc ghế hiện nay.

“Tôi mới về tới, nghe Đề Hồ nói có khách dám ăn chực không trả tiền nên lên đây xem là ai?” Trần Điềm Trừng ngồi xuống ghế giơ tay lên ngang tai, Phạm Tư Đạt hiểu ý bước đến rút điếu xì gà ra châm lửa cho hắn.

Chiêu Hoa nghe “ăn chực không trả tiền” lập tức nhíu mày: “Anh nói ai vậy?”

“Tôi nói cậu. Trong vòng tháng nay cậu mượn thẻ VIP của cha cậu đến đây ăn chơi ghi nợ, số tiền hiện tại mà cậu nợ chúng tôi đã lên tới hơn sáu trăm ngàn. Cha cậu nói ông ta không có khả năng chi trả cho cậu, bây giờ cậu tính sao?” Trần Điềm Trừng rít hơi thuốc, thong thả nói.

“Lão… lão già đó dám không chi trả cho tôi?” Thái độ sừng sộ của Chiêu Hoa lập tức tăng thêm gấp mười lần, “Đưa điện thoại cho tôi, tôi gọi cho mẹ tôi ngay. Dám không chi trả tiền ăn chơi cho tôi! Điện thoại tôi đâu rồi?”

“Không cần gọi cho mẹ cậu đâu. Cha cậu đã nói với tôi, ông ta đã cảnh cáo cậu không được đến đây ăn quỵt, nếu còn dám tới, tôi có quyền tự xử lý cậu theo luật ăn quỵt ở đây.” Trần Điềm Trừng phà thuốc thành vòng, quay lại hỏi Phạm Tư Đạt: “Chú Đạt, theo luật Hồng Lâu, thiếu nợ hơn sáu trăm ngàn sẽ xử như thế nào?”

“Theo luật Hồng Lâu, thiếu từ năm trăm ngàn đến bảy trăm năm mươi ngàn, nếu là nam nữ trẻ đẹp, sẽ cho tiếp khách ngày đêm trong suốt một tháng, sau đó đưa đi bán nội tạng.” Phạm Tư Đạt ung dung trả lời.

Chiêu Hoa mặc dù là một tên ngông cuồng dựa hơi cha, nhưng cũng biết tiếng tăm xã hội đen của Trần Điềm Trừng, nhìn sắc mặt Trần Điềm Trừng và Phạm Tư Đạt, Chiêu Hoa biết hai tên này không nói đùa, lập tức xuống nước năn nỉ: “Anh Trừng, chú Đạt, chuyện đâu còn có đó. Hơn sáu trăm ngàn thôi mà, mẹ em còn ba căn biệt thự, có thể bán lấy tiền trả nợ.”

“Biết điều đó. Chú Đạt, gọi Đề Hồ lên dắt xuống dưới làm giấy nợ.” Vừa nói xong chuông cửa phòng đã kêu, Trần Điềm Trừng chặc lưỡi: “Cậu ta luôn rất nhạy bén.”

Tô Ngọc Phương chạy ra mở cửa, người đứng trước cửa đúng là Phạm Đề Hồ.

Đợi Phạm Đề Hồ xuống lầu rồi, Trần Điềm Trừng nhìn Phạm Tư Đạt, hỏi: “Chú cũng biết tính tình của cái tên cậu ấm đó rồi, sao lại để em Phương tiếp nó chứ? Sao không gọi An hay Huy lên thay?”

Tô Ngọc Phương đứng bên cạnh, vội vàng nói: “Không phải lỗi chú Đạt, là lỗi của em, em xin chú Đạt lên tiếp khách thay anh An đang bận khách khác.”

“Anh nhớ em làm ca năm giờ đến mười giờ mà, sao giờ này còn ở đây? Mà chuyện thế nào, lên phòng anh nói rõ cho anh nghe coi.” Trần Điềm Trừng dập thuốc vào gạt tàn, đứng lên, nói với Phạm Tư Đạt, “Chuyện thế nào thì việc cử em Phương tiếp tên đó chú cũng có lỗi, chú về trước đi, tôi tính sổ chú sau.”

Nghe Trần Điềm Trừng nói, Phạm Tư Đạt hiểu ý rút lui ra ngoài trước, Trần Điềm Trừng đợi Tô Ngọc Phương mặc quần áo xong, cùng đi xuống lầu. Vào phòng, hắn ngồi xuống ghế xô-pha ở phòng khách, chờ cậu trả lời, cậu không dám ngồi, đứng trả lời hắn: “Sắp hết tháng rồi, em cần tiền trả tiền thuê nhà và lo tiền sinh sống tháng sau, nhưng cả tháng nay chỉ có hai khách gọi em vũ khỏa thân, tiền boa rất ít, cộng thêm tiền hát bên Uyên Ương và tiền kích nhảy bên Chuồn Chuồn vẫn không đủ chi trả, vừa lúc định về thì chú Đạt nói có khách gọi anh An nhưng anh An bận, em xin chú cho em nhận ca này. Chú bảo khách này khó ưa, em có thể không nhịn được mà đánh khách, nhưng em nói với chú em sẽ nhịn…”

“Rốt cuộc em vẫn đánh người ta? Hừ, tiền bông băng thuốc đỏ ở đây không rẻ đâu nha, chưa kể còn tiền phạt vì dám đánh khách VIP nữa.” Trần Điềm Trừng giả bộ làm mặt lạnh.

“Em xin lỗi.” Tô Ngọc Phương cúi đầu, lí nhí nói.

“Cởi hết quần áo ra, ngồi lên đùi hôn anh chân thành xin lỗi, may ra anh tha lỗi không tính tiền em.” Trần Điềm Trừng tiếp tục giả bộ gằn giọng hăm dọa, “Không làm anh hài lòng, anh sẽ tính tiền gấp đôi.”

Tô Ngọc Phương biết điều, cởi quần áo, ngồi lên đùi Trần Điềm Trừng, hôn lên môi hắn xin lỗi.

“Hừ, còn biết khôn cởi cả quần lót, tha cho đó.” Trần Điềm Trừng nhéo hai má cậu, “Nói đi, tiền thuê nhà hết bao nhiêu, anh trả giúp rồi ghi nợ gấp đôi cho em.”

Tô Ngọc Phương chửi thầm cơ hội, cho vai nặng lãi, nhưng vẫn nhỏ nhẹ trả lời: “Dạ tháng năm trăm.”

“Em ở khu phòng trọ sinh viên hay chung cư cao cấp mà mắc dữ vậy?” Trần Điềm Trừng quát lên. Hắn nhớ thời hắn là sinh viên, khu phòng trọ sinh viên gần trường mỹ thuật Kình Thiên cho thuê hai trăm tháng là cùng.

“Dạ phòng trọ sinh viên gần trường ạ.”

“Bao nhiêu mét vuông? Có tính điện nước chưa?”

“Hai mét vuông, chưa tính điện nước ạ.”

“Cắt cổ.” Trần Điềm Trừng quát lên, “Cho thuê kiểu đó còn lời hơn anh kinh doanh đèn mờ nữa. Không được, tháng sau anh sẽ đổi sang kinh doanh phòng trọ sinh viên, hừ hừ hừ…”

Tô Ngọc Phương bật cười, “Anh đổi sang kinh doanh phòng trọ, ai trả lương cho bọn em đây?”

Trần Điềm Trừng véo mông cậu: “Hay tháng sau đừng thuê ở đó nữa, dọn vào đây ở chung anh, anh không tính mắc đâu, mỗi đêm chổng mông cho anh thụt là được.”

“Em đã nói không muốn làm tình với người em không yêu rồi mà.” Tô Ngọc Phương phụng phịu.

“Hừ hừ, vậy tháng sau em tính sao?” Ngón tay hắn chui vào lỗ nhỏ phía sau cậu, “Chật thế này, đúng là không có kinh nghiệm, em làm anh thèm đến phát điên rồi đó.”

“Đừng mà.” Tô Ngọc Phương kéo ngón tay hắn ra khỏi mông mình, “Em đang tìm nhà ở ngoại ô có tuyến xe buýt miễn phí dành cho sinh viên, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm ra.”

“Nhà ngoại ô có tuyến xe buýt miễn phí dành cho sinh viên à?” Trần Điềm Trừng ngẫm nghĩ một lúc, quay sang nhìn cậu hỏi: “Sáng mai em có tiết học không?”

“Đến trưa em mới có tiết.” Tô Ngọc Phương nhìn hắn thắc mắc: “Có chi không anh?”

“Vậy ngủ lại đây đi, sáng mai anh dắt em đi coi nhà.” Trần Điềm Trừng ôm cậu vào người, nhất bổng cậu lên: “Tắm chưa? Đi tắm với anh.”

“Nhưng em không mang theo đồ ngủ.” Tư thế hiện tại quá sức quái dị, cậu định đứng xuống, nhưng hắn không cho.

“Ngủ với anh không cần mặc đồ.” Hắn véo vào mông cậu.

“Không được nhân cơ hội làm gì em đó.” Cậu ôm cổ hắn, phụng phịu.

“Ha ha…” Hắn cười phá lên, “Muốn làm gì em, dùng thuốc kích dục chẳng phải sẽ nhanh chóng hơn sao?”

“Ờ, phải ha. Nhưng trước khi ngấm thuốc, em cũng đủ thời gian cho anh tuyệt tôn tuyệt tử đó.” Cậu nháy mắt.

Hắn lắc đầu: “Em quá nguy hiểm.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: