Nằm vùng – Chương bảy

.

Nằm vùng

Chương bảy: Cưỡng bức

.

Hôm nay tối thứ sáu, theo thỏa thuận Tô Ngọc Phương không đi tiếp khách, mà ở trong phòng vũ khỏa thân phục vụ Trần Điềm Trừng, nhưng hắn có vẻ không hào hứng lắm. Cậu ngồi lên đùi hắn, phụng phịu: “Từ lúc xơi xong người ta, anh trở mặt lạnh nhạt với người ta liền à, biết vậy sẽ không để anh xơi.”

Trần Điềm Trừng bẹo má cậu, bật cười: “Chứ không phải từ lúc em biết mùi vị làm tình như thế nào, liền bắt anh làm tình với em suốt, anh thiếu điều tinh tẫn nhân vong rồi đây này, hồ li tinh bé bỏng của anh.”

“Hứ, là anh muốn đè em suốt đấy chứ! Anh tưởng em không mệt mỏi vì anh sao?” Cậu ôm hắn ngọ nguậy thân thể.

“Vậy còn trách anh lạnh nhạt?” Hắn vỗ đen đét vào mông cậu.

“Em có cảm giác anh dần lạnh nhạt với em thật mà.” Cậu gác đầu lên cổ hắn, buồn buồn nói.

Trần Điềm Trừng sửng ra, ngẫm lại từ sau đêm sinh nhật hắn quả thật có chút lạnh nhạt với cậu. Tô Ngọc Phương là một nghệ sĩ, đã là nghệ sĩ thì rất nhạy cảm, không khó để phát hiện sự bất thường ở hắn. Hắn xoa lưng cậu, dịu dàng thì thầm vào tai cậu: “Là do công việc của anh dạo này có chút trục trặc, không thể tập trung quan tâm em được, em đừng giận.”

“Em hiểu mà.” Cậu cắn nhẹ vào vai hắn, “Làm như người ta nhỏ nhít không hiểu chuyện vậy.”

Hắn kéo cậu xuống, để cậu ngồi lên đùi, hướng cậu nhìn thẳng vào mắt hắn, nói: “Sắp tới anh xuất ngoại một tuần lo công việc, em ở nhà ngoan ngoãn nghe lời, biết không? Đừng vì kiếm tiền mà đồng ý leo lên giường tên nào đó, anh sẽ giận đấy.”

Cậu nũng nịu: “Em biết mà.”

“Ngoan.” Hắn ôm cậu vào lòng, vỗ vỗ vào lưng cậu.

Mấy hôm trước mượn cớ kiểm tra sức khỏe, hắn đã nhờ bác sĩ của Hồng Lâu rút của cậu một ống máu đem đi xét nghiệm. Theo kết quả Tống Hiệu Cung báo lại, trong máu cậu hoàn toàn không có chất đề kháng ma túy hay dược liệu kích dục như tên nằm vùng trước đó, nhưng lại có một thứ khiến hắn bất ngờ: thuốc tăng cường của quân đội.

Loại thuốc này thường được chích đều đặn cho những người mới gia nhập vào quân đội, giúp cơ thể khỏe mạnh, nâng cao sức đề kháng, có như vậy mới có thể tồn tại được trong quá trình huấn luyện gian khổ, và sau này đủ mạnh mẽ để đương đầu với công tác khó khăn. Loại thuốc này không dễ dàng mua và điều chế được, nên chắc chắn người thường không thể dùng. Có điều, theo chuyên viên nghiên cứu của Tống Hiệu Cung, thuốc này có vẻ đã ở trong cơ thể Tô Ngọc Phương rất lâu rồi, điều này khá kỳ lạ, bởi Tô Ngọc Phương chỉ mới mười tám tuổi, còn chưa nhập ngũ.

Tống Hiệu Cung sau khi bàn bạc với chuyên viên, đưa ra một giả thuyết bị Trần Điềm Trừng cho là “không tưởng”: Tô Ngọc Phương có thể là đứa trẻ thí nghiệm.

Trần Điềm Trừng bác bỏ ý kiến này, vì theo tin tức từ các mối quan hệ mà hắn biết, chính phủ tiêu tốn rất nhiều tiền vào những đứa trẻ thí nghiệm, không dễ gì đưa một đứa trẻ ra ngoài chỉ đơn giản là làm công việc nằm vùng bắt tên tội phạm tương đối bự là hắn. Cuối cùng, dưới sự thuyết phục của Tống Hiệu Cung, hắn chấp nhận cho Tống Hiệu Cung “thử”.

Vì vậy, một tuần sau, Trần Điềm Trừng xuất ngoại.

Trần Điềm Trừng xuất ngoại buổi sáng, buổi tối Tống Hiệu Cung đã tìm đến ve vãn Tô Ngọc Phương. Tô Ngọc Phương tiếp hắn như tiếp một vị khách bình thường, vũ khỏa thân cho hắn xem, sau đó ngồi lên đùi rót rượu cho hắn uống, mọi việc diễn ra bình thường cho đến đêm thứ năm.

Hôm đó, Tô Ngọc Phương được Tống Hiệu Cung gọi vào phòng vũ khỏa thân như thường lệ. Vừa bước vào, cậu đã phát hiện trên bốn vách phòng lén lút lắp camera quay lén, nhưng Tô Ngọc Phương xem như không biết, vào phòng, chọn nhạc vũ khỏa thân cho Tống Hiệu Cung xem. Mới xong một bài hắn đã gọi cậu xuống ngồi lên đùi hắn.

“Sao không cởi quần lót ra?” Tống Hiệu Cung vừa hỏi vừa cởi quần lót cậu: “Lần đầu gặp em, em cũng không mặc, cần gì phải ngại.”

Cậu không cản hắn, để mặc hắn kéo quần ra khỏi hai chân, nhỏ nhẹ giải thích: “Là do hôm đó em tiếp anh Trừng, chỉ có ảnh là em không mặc, còn nếu khách khác em sẽ không cởi.”

“Còn đối với anh?” Hắn chỉ chỉ vào thằng nhỏ của cậu: “Anh sờ được chứ? Không đập bẹp mũi anh chứ. Nghe nói lần trước em đập bẹp mũi tên nhóc con nào đó dám sờ vào chỗ này của em.”

“Không.” Cậu bẽn lẽn lắc đầu, “Lần trước anh đã sờ trước mặt anh Trừng rồi còn gì. Anh Trừng không nói gì, chẳng lẽ giờ em lại ngăn cản anh?” Cậu giải thích thêm, “Anh Trừng có dặn anh là khách đặc biệt, nếu anh có gọi em tiếp em cứ chiều chuộng anh hơn một chút, ảnh sẽ không ghen, nhưng không được làm tình với anh. Ảnh nói nếu anh đòi làm tình, em có thể đá nát thằng nhỏ của anh, anh ấy sẽ không bắt lỗi.”

“Hừ, cái tên khốn đó, đối xử với bạn bè vậy đấy.”

Tống Hiệu Cung giả bộ làm vẻ mặt sừng sộ, rồi lập tức không khách sáo, vừa hôn vừa sờ nắn khu vực riêng tư của Tô Ngọc Phương. Tay hắn không dịu dàng như Trần Điềm Trừng, vo nặn làm cậu khá đau, thậm chí còn định tiến vào lỗ nhỏ của cậu, Tô Ngọc Phương ngăn lại. Cậu nghiêm túc nhìn hắn, nói: “Anh Trừng dặn, sờ thì được, hôn thì được, chỗ đó thì không được.”

“Cái tên khốn khiếp, định để anh nhịn đến chết à.” Tống Hiệu Cung đập bàn hét lớn.

Tô Ngọc Phương che miệng cười khẽ, rót rượu ra, nói với hắn: “Thôi thì em dùng chế độ đặc biệt phục vụ anh, được không?”

“Chế độ đặc biệt là gì?” Tống Hiệu Cung thắc mắc.

“Dùng miệng mớm rượu, em chỉ mới làm với anh Trừng, còn chưa làm với khách khác, anh là khách đầu tiên đó.”

Cậu mỉm cười e lệ, hớp một ngụm rượu, tiến gần mớm cho hắn, hắn nhân cơ hội cho lưỡi vào miệng cậu, cậu không chối từ, dùng lưỡi đáp lại hắn.

Qua mấy khóa huấn luyện của Trần Điềm Trừng, lúc này kỹ năng hôn bằng lưỡi của Tô Ngọc Phương không tệ hại như lần đầu nữa, cậu cũng tự tạo một kiểu riêng của cậu, khiến Trần Điềm Trừng rất thích thú. Kết thúc nụ hôn, Tống Hiệu Cung cảm thấy rất hài lòng, chót chép: “Cách này cũng thích đấy, nhưng nếu em dùng ngực mời rượu anh sẽ càng thích hơn.”

“Dùng ngực mời rượu là thế nào?” Tô Ngọc Phương ngạc nhiên hỏi.

“Hừ, dùng ngực mời rượu tên kia cũng không chịu dạy em? Thiệt đáng chết!”

Nói rồi, hắn dời khay rượu sang một bên bàn trà, kéo bàn trà tiến đến gần, đỡ cậu ngồi dang chân trên đùi hắn, đầu và một nửa lưng đặt lên bàn, hắn cầm ly rượu lên, đổ xuống ngực cậu. Hắn cúi đầu liếm rượu đọng trên ngực cậu.

“Nhột quá! Dừng lại đi!”

Tô Ngọc Phương bị lưỡi hắn làm nhột , cười sằng sặc, đẩy đầu hắn lên, nhưng Tống Hiệu Cung vẫn cứ làm càng, vục đầu lên ngực cậu liếm láp.

“Không… không dừng lại, em đá… đá bể thằng nhỏ của anh à? Ha ha…” Cậu vừa cười vừa nói, hơi thở đứt quãng do cười liên tục không kịp thở.

Tô Ngọc Phương cho chân vào giữa hai đùi Tống Hiệu Cung, hắn ngừng liếm, nhìn cậu áo não: “Em làm anh mất cả hứng.”

“Em xin lỗi, nhưng anh làm em nhột thật mà.” Cậu quàng tay qua cổ hắn, thuận thế nâng người dậy, dâng lên hắn một nụ hôn lưỡi lấy lòng, “Em chỉ là hầu rượu thôi, nếu anh muốn phục vụ nhiều hơn, để em gọi chuyên gia lên đây phục vụ anh. Hôm nay anh cần nam hay nữ?”

“Anh chỉ cần em thôi.” Hắn dụi đầu vào ngực cậu.

Cậu xoa đầu hắn, an ủi: “Em không được, anh Trừng sẽ tức giận.”

“Hừ, cái tên khốn đó…!” Hắn chụp chai rượu trên bàn lên, “Không làm tình với anh thì nhậu với anh, đêm nay không say không về.”

Tô Ngọc Phương đón ly rượu trên tay Tống Hiệu Cung, cười nói: “Anh sẽ hối hận đấy, vì tửu lượng của em rất cao, anh không chuốc em say được đâu.” Cậu uống hết ly rượu mạnh, dốc ly cho hắn thấy không nhỏ giọt nào.

“Hừ hừ, để xem.”

Hai người anh một ly em một ly, cho đến chai thứ hai, Tô Ngọc Phương phát hiện cơ thể mình xảy ra phản ứng lạ, cậu hoảng loạn xô Tống Hiệu Cung ra, đứng bật dậy, đầu cậu bỗng dưng choáng váng, cậu ôm lấy đầu.

“Anh đã bỏ cái gì vào rượu…?” Cậu trừng mắt nhìn hắn, tức giận hỏi. Cơn chóng mặt làm cậu đứng không vững.

“… thuốc kích dục thôi mà, chẳng phải cái tên người yêu em đã nhắc nhở em phải cẩn thận anh rồi sao? Em sơ ý quá đấy.” Tống Hiệu Cung nhìn cậu, cười bỉ ổi.

Tô Ngọc Phương lảo đảo chạy về phía cửa, cậu cảm thấy chân tay mềm nhũn, giống như không hề có chút sức lực nào. Chưa kịp mở cửa, cậu đã bị Tống Hiệu Cung ôm chặt, bồng lên, đi về phía chiếc ghế xô-pha rộng lớn đủ để hai thanh niên trưởng thành có thể làm tình, hắn nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống ghế.

“Ngoan, anh sẽ nhẹ nhàng thôi, không làm em đau đâu, em sẽ thích ngay thôi mà.”

Hắn dùng đầu gối đặt lên ngực cậu hạn chế hoạt động của cậu, tay nhanh chóng cởi áo quần hắn ra. Cậu dùng cả tay lẫn chân đẩy người hắn nhưng không cách nào làm được, cậu cố sức vùng vẫy.

“Anh Trừng, cứu em…” Cậu gào lên trong tuyệt vọng.

“Hắn không thể cứu em đâu.”

Tống Hiệu Cung kéo hai chân cậu sang hai bên, gác lên khủy tay nâng thân dưới của cậu lên cao, mạnh mẽ tiến vào người cậu. Không thể ngăn cản được hắn, không thể thoát được hắn, cậu lắc đầu tuyệt vọng, thều thào…

“Anh Trừng… cứu em…” Hai dòng nước mắt ràng rụa trên mặt cậu.

Bên kia bờ đại dương, Trần Điềm Trừng bỏ tai nghe ra khỏi lỗ tai, tắt màn hình camera đang hiển thị cảnh Tống Hiệu Cung cưỡng bức Tô Ngọc Phương, hắn đứng dậy, bước ra ngoài, mở cửa. Gió lạnh khiến cặp phổi gần như ghẹt cứng của hắn đau rát kinh khủng.

Biểu hiện của Tô Ngọc Phương trên màn hình hoàn toàn không chút nào giả tạo, từ hành động nghe lời hắn chiều chuộng Tống Hiệu Cung, đến hành động ngăn cản Tống Hiệu Cung mỗi khi Tống Hiệu Cung có động tác quá lố, cho đến vùng vẫy thoát khỏi tay Tống Hiệu Cung và khóc gọi tên hắn… hắn không nhìn ra được chút gì là giả tạo.

Hắn sai lầm rồi sao? Khi quyết định để Tống Hiệu Cung cưỡng bức người yêu mình?

Dòng xe bên dưới ồn ào, tiếng rao bằng tiếng nước ngoài kéo đầu óc Trần Điềm Trừng quay trở lại. Hắn nhớ đến Vương Tiến Duật, nhớ lại cái cảnh hắn xô cửa xông vào bắt gặp Vương Tiến Duật đang ân ái cùng tên đại gia kia. Biểu hiện khi đó của Vương Tiến Duật rất lẳng lơ, không phải gào thét gọi tên hắn giống như hắn vừa mới thấy.

Hắn có lẽ đã sai rồi chăng… quá tin vào những con số trên báo cáo của Tống Hiệu Cung, dẫn đến sai lầm nghiêm trọng?

Trần Điềm Trừng gục đầu lên lan can, dùng tay trái che hai mắt lại.

Nếu sai, trở về, hắn sẽ giải quyết chuyện Tô Ngọc Phương như thế nào đây?

Trước khi lên máy bay, trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó là phải làm thế nào nếu cậu thực sự phản bội hắn? Gọi đàn em hiếp đến chết như hắn đã làm với tên nằm vùng trước đó? Hoặc đơn giản hơn, cho cậu một phát súng vào đầu? Hay chích thuốc cho cậu liệt cơ rồi bán cho nên tên đại gia thích hành xác những trai trẻ tật nguyền không thể cử động?…

Hắn đã suy nghĩ rất nhiều cách để hành hạ cậu, đinh ninh có lẽ cậu phản bội hắn, nhưng camera vừa rồi chứng tỏ, có thể là hắn đã sai?

Rốt cuộc, hắn phải làm sao khi quay về đối diện cậu? Nói xin lỗi, là do hắn đã quá tin tưởng Tống Hiệu Cung nên mới để cậu tiếp? Hay là an ủi cậu, nói rằng đây chỉ là tai nạn, đừng buồn, hắn không để bụng đâu…

Hắn có thể mặt dày nói với những kẻ bị hắn lừa gạt hay hãm hại, nhưng hắn có cảm giác mình không thể mặt dày lừa dối Tô Ngọc Phương.

Điện thoại trong phòng reng, Trần Điềm Trừng mãi suy nghĩ không phát hiện tiếng reng nhỏ nhoi đang truyền qua lớp cửa kính, cuối cùng khi hắn quyết định sẽ nói thật với Tô Ngọc Phương, bước vào, thì đã đến cuộc nhỡ thứ mười rồi.

Người gọi là Phạm Đề Hồ, Trần Điềm Trừng hít một hơi thật sâu lấy lại chất giọng điềm tĩnh, bấm điện thoại gọi lại, hỏi: “Có chuyện gì không?”

Phạm Đề Hồ nói nhanh, giọng rất căng thẳng, đầu bên kia còn thỉnh thoảng truyền lại tiếng gì như tiếng xe cứu thương: “Anh Cung bỏ thuốc kích dục cho em Phương, cưỡng hiếp đến ngất xỉu. Bác sĩ Đăng sau khi chẩn đoán, phát hiện em ấy có hiện tượng co giật, chảy nhão cơ và xuất huyết hậu môn, tình trạng hiện tại rất nguy kịch, chú Đạt đã gọi xe cấp cứu đưa em ấy đi bệnh viện.”

Trần Điềm Trừng thất thần, buông rơi điện thoại, ngồi phịt xuống ghế.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: