Tuyệt sắc – Phần ba – Chương tám

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương tám: Tịch Dương Ma Công

.

Sau khi nhóm Trương Bách rời đi, các cao thủ tiền bối đều nhìn nhau, vẻ mặt nghiêm trọng.

Chu Phách đã quay lại. Còn hơn Thiên Ngạo Lâu Lan, Chu Phách mới thực sự là ác mộng của giang hồ chính đạo. Thiên Ngạo Lâu Lan bất quá chỉ đi khắp nơi phá phách, mặc dù rất bực mình do rắc rối hắn gây ra nhưng hắn cũng không tổn hại sinh mạng ai. Còn Chu Phách, vì luyện Tịch Dương Ma Công đã bắt không ít thiếu niên từ các môn phái về hoan lạc, đồng thời hút dương khí cho đến chết.

Khác với Thiên Ngạo tuy cũng là hấp thu dương khí nhưng mỗi người chỉ mất một ít, Lâu Lan cũng chưa từng hấp thu người ta tới chết bao giờ, hơn nữa sau khi luyện xong chín tầng Thiên Ngạo hắn cũng không cần hấp thu thêm. Nhưng Tịch Dương Ma Công, đó chính là sức mạnh “tịch dương” trong truyền thuyết tà giáo.

Đầu tiên bắt cóc thiếu niên về, nếu thiếu niên không đồng ý lên giường sẽ giao cho bọn thuộc hạ nhục nhã đến hoảng loạn, đó là trường hợp Lam Kiều gặp phải. Còn đối với thiếu niên đồng ý lên giường, sinh mệnh sẽ bắt đầu bị hút thông qua việc hành lạc. Thiếu niên không có võ thì sống được hai mươi ngày, có võ thì chí ít cũng được năm mươi ngày, nhưng nếu hút thiếu niên có võ công, công lực sẽ tăng cao hơn so với thiếu niên không biết võ.

Vì vậy suốt một thời gian dài, thiếu niên các môn phái mất tích một cách kỳ quái, nhất là Thiếu Lâm và Võ Đang, cho đến khi Nhạc Tiên phái Nga Mi vô tình phát hiện là do Thôn Thiên Giáo gây ra, Thiếu Lâm và Võ Đang đã mất tích gần năm mươi đệ tử. Lý do hai môn phái này mất tích nhiều nhất, cũng là vì đệ tử họ đều là xử nam, hút sinh mệnh có tác dụng cao nhất.

Chưởng môn Võ Đang Trương Minh Khâu và trụ trì Thiếu Lâm Tự Phương Minh sau khi biết rõ sự việc từ Nhạc Tiên, quyết định liên kết với nhau hạ gục Chu Phách. Nhưng sau đó Phương Minh bị đánh trọng thương, Trương Minh Khâu liều chết mới đưa ông ta về được Thiếu Lâm Tự, đến giờ vẫn còn liệt giường, không ngồi dậy được.

Lúc này Trương Minh Khâu mới biết sự lợi hại của Chu Phách, dưới tác động gián tiếp của Lâu Lan, Trương Minh Khâu kêu gọi bảy đại môn phái liên minh đánh bại Chu Phách. Rốt cuộc Thôn Thiên Giáo lớp chết lớp bị phế bỏ võ công, nhưng một phần năm Thôn Thiên Giáo gồm những tên đầu lĩnh võ nghệ cao cường trốn kịp theo Chu Phách qua Tây Tương.

Cái Bang sau đó cử người qua Tây Tương điều tra, mới biết rằng Chu Phách lại tiếp tục bắt thiếu niên Tây Tương hút sinh lực. Một tháng trước, hay tin hắn xuất hiện ở Khư Khâu, một vùng núi sát biên giới tây nam, Hồng Bách Toại e sợ hắn sắp trở về Cửu Châu, nhân dịp Đại Hội Võ Lâm lần này bàn bạc với mọi người truy sát Chu Phách, tiêu diệt hoàn toàn Thôn Thiên Giáo. Chưa kịp cho hay thì nhóm Trương Bách tới, cũng đồng thời biết Cao Thanh Minh và Lâu Lan vì chuyện Chu Phách đã đi trước đến biên giới tây nam.

“Lâu Lan và cái tên kia thật liều lĩnh, bốn năm trước đã không phải là đối thủ Chu Phách, bốn năm sau lại muốn hạ gục hắn, dùng hắn cho thiếu niên kia luyện Thiên Ngạo. Phương Tuệ đại sư, lời của thiếu niên vừa nói có thể tin được không?” Trương Minh Khâu đột nhiên hỏi.

“Ta nghĩ tin được, vì lúc nãy thử nội công tên tiểu tử đó, ta có cảm giác mạch hắn rất không ổn định, loại mạch này… e là không sống nổi đến nhược quan, chả trách hai tên kia liều chết bắt cho bằng được Chu Phách để cứu hắn.” Phương Tuệ thở dài.

Lúc nãy nghe Trương Bách nói Lâu Lan từng một mình vào trại Bắc Phiên cứu người, giờ nghe Lâu Lan cùng phụ thân của thiếu niên tên Cao Tường kia quyết đi bắt Chu Phách vì con, ai cũng phải thán phục. Cái tên Thiên Ngạo Lâu Lan đó, dâm dật thì dâm dật, nhưng quả thực rất trọng tình trọng nghĩa.

Dương Bảo Quyết lúc này lại hỏi: “Vậy chúng ta có nên dùng Đại Hội Võ Lâm lần này để kêu gọi võ lâm hào kiệt thảo phạt Chu Phách lần nữa không?”

Sở dĩ hắn phải hỏi, là vì hắn mặc dù là Minh Chủ, nhưng do trước kia có dính liếu đến Lâu Lan khiến tăm tiếng bị hạ thấp không ít, đó là chưa kể những người ngồi đây đều là tiền bối của hắn, dù võ công hắn đứng đầu thiên hạ thì cũng không thể thất lễ với một trong những người này.

Những người ngồi đây, bảy đại môn phái thì có năm, ngoài ra còn có chưởng môn và trưởng lão của các môn phái khác như Tử Trúc, Đông Hải, Thanh Phong, Viễn Đồ, Điểm Thương, Bạch Hạc… Lần thảo phạt trước mỗi môn mỗi phái đều có vài đệ tử tham gia, cũng biết sự lợi hại của Chu Phách là thế nào, huống chi sau bốn năm ở Tây Tương Chu Phách vẫn không ngừng hấp thụ sinh mệnh của thiếu niên nâng cao công lực. Chu Phách lần này trở về chính là đại họa của võ lâm, ai nghĩ tới cũng rùng mình.

Hồng Bách Toại nói: “Xem ra Dương Minh Chủ phải thông báo chuyện này trước khi bắt đầu Đại Hội Võ Lâm rồi.” Các tiền bối đều gật đầu đồng ý.

Trương Minh Khâu hỏi: “Không Động và Hoa Sơn khi nào tới đây?”

“Hai ngày sau.” Hồng Bách Toại trả lời.

Trương Minh Khâu gật gù: “Lần trước để Chu Phách chạy thoát, một phần do lỗi của hai người bọn Lâu Lan, nhưng một phần cũng do chúng ta bố trí không chặt chẽ. Lần này đợi bảy đại môn phái tề tựu rồi, chúng ta bàn lại cách đối phó, không để Chu Phách chạy thoát nữa.”

“Còn bọn người Lâu Lan?” Hồ Ngọc Ngân hỏi.

“Nhờ Trương Bách liên lạc với bọn hắn, nếu muốn thì phối hợp với bọn ta, nhưng bọn ta không đảm bảo sẽ giao Chu Phách cho bọn hắn.” Trương Minh Khâu trả lời.

Nhưng mười ngày sau, Trương Bách báo lại rằng hai người bọn Lâu Lan đã đụng độ Chu Phách ở Sa Khâu, cả hai đều bị thương nặng, e rằng không thể phối hợp cùng bảy đại môn phái. Hồng Bách Toại cho người của Cái Bang điều tra, người của Cái Bang trả lời rằng đúng là mấy hôm trước có nghe nói chuyện này, nhưng chỉ là “nghe nói”, vì vị trí hai người Lâu Lan đánh nhau với Chu Phách rất vắng vẻ, khi bọn họ đến được thì xung quanh chỉ còn lại dấu vết của một trận kịch chiến dữ dội, Chu Phách lẫn hai người bọn Lâu Lan đều không thấy bóng dáng.

Xem ra lần này Lâu Lan và Cao Thanh Minh không thể xen ngang như lần trước, bảy đại môn phái không cần lưu tâm đến hai người này nữa, bắt đầu chụm đầu bàn bạc cách giết chết Chu Phách và tận diệt Thôn Thiên Giáo.

Lại nói về bọn người Trương Bách sau khi rời khỏi Thanh Mai sơn trang, đến trấn Kim Trản, vào ở trong quán trọ Vân Hải, một chi nhánh của Tinh Vân Đảo. Tất nhiên võ lâm không hề biết quán trọ này chính là chi nhánh của Tinh Vân Đảo, chỉ đơn giản biết rằng chủ nhân quán trọ này là Điền Cao Phong, cũng là một cao thủ võ lâm. Trương Bách để ba người kia về phòng, còn mình thì đi gặp Điền Cao Phong dặn dò một số chuyện mà Lâu Lan giao cho. Đến tối, khi cả bọn xuống dưới nhà ăn của Vân Hải, Bạch Liệu, Dương Ngọc Bình và những bằng hữu khác của Trương Bách cũng xuống tới. Trương Bách đã báo trước với mọi người quán trọ hắn ở, nên khi tới Kim Trản, mọi người đồng loạt kéo tới Vân Hải.

Bạch Liệu thấy Trương Bách đi xuống thang lầu, cười nói: “Bây giờ ta phải gọi ngươi Lâu Phương hay Trương Bách?”

“Trương Bách.” Trương Bách bật cười đáp.

“Cần phải đãi bọn ta một chầu đổi danh đổi tánh.” Bạch Liệu được nước làm tới.

“Được rồi, bữa tối của mọi người có mặt trong nhà ăn này đêm nay, toàn bộ sẽ do ta chi trả.” Trương Bách phóng khoáng nói, mọi người có mặt trong nhà ăn ồ lên cảm ơn liên hồi.

“Có tiền không đó? Nhắc cho ngươi nhớ cái danh Bố Hiệp của ngươi.” Bạch Liệu lườm hắn nói.

“Ngươi đã quên cữu cữu của ta là ai?” Trương Bách cũng không vừa, nháy mắt nhìn hắn khiêu khích.

Cữu cữu của hắn?

Thiên Ngạo Lâu Lan, cái tên buôn dược thảo quý hiếm của Tinh Vân Đảo với giá cắt cổ. Bạch Liệu rùng mình.

Lúc này Dương Ngọc Bình bỗng nhiên hỏi: “Sao khi biết rõ thân thế ngươi ta vẫn luôn thắc mắc, cữu cữu ngươi nhiều tiền như vậy tại sao ngươi vẫn luôn mặc áo vải? Muốn mọi người thương hại? Muốn mọi người thanh toán giúp ngươi chuyện ăn ở?”

Lam Kiều bật cười, ban đầu quả thật cậu cũng nghĩ thế, nhưng sau đó cũng biết nguyên do không phải vậy.

“Ta lúc đầu sống ở ải Bắc cùng phụ mẫu, ngày ngày luyện võ, mặc áo gấm như các ngươi thật không tiện, cho nên chỉ có thể mặc áo vải. Sau đó đến Tinh Vân Đảo, cảm thấy khí hậu ở đó mặc áo gấm quả thực cực hình, nên vẫn luôn mặc áo vải, đến giờ đã thành thói quen.”

“Thì ra ngươi đã quen với việc nghèo hèn, không giàu nổi, không giàu nổi.” Bạch Liệu lập tức châm chích.

Tả Thiền đứng bên cạnh dùng cùi chỏ huýt Bạch Liệu ra, nói với Trương Bách: “Ngươi vẫn chưa giới thiệu với bọn ta vợ con ngươi?”

Nhậm Hồng nhìn Lam Kiều cười hề hề, phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy.”

Trương Bách lần lượt giới thiệu: “Vợ ta, Khoái Kiếm Lam Kiều. Con ta, Trương Phong. Nghĩa đệ ta, Cao Tường. Xong, còn thắc mắc gì không?”

Chuyện Lam Kiều được gả cho Trương Bách, Tả Quý trong ngày đại thọ đã nói rõ, là do đích thân ông đứng ra gả, nếu muốn dèm pha hay cười nhạo, thì cứ đến trước mặt ông mà nói. Địa vị của Tả Quý trong giới thương buôn, võ lâm lẫn quan trường đều không thấp, vì vậy mọi người dù muốn cười nhạo Trương Bách hoặc Lam Kiều cũng đều không dám, nhất là sau khi biết Trương Bách là cháu ruột của Lâu Lan, thì lại càng không dám.

Đắc tội Thiên Ngạo Lâu Lan, tan cửa nát nhà danh dự đi tong chứ chẳng chơi.

Cuối cùng chuyện bọn họ đường đường chính chính thành phu thành thê, không còn ai dám nhắc lại nữa.

Riêng với những bằng hữu lâu năm đã từng vào sinh ra tử của Trương Bách như Bạch Liệu, Dương Ngọc Bình, Tả Thiền, Nhậm Hồng đều là những người tham gia thảo phạt Chu Phách, đều biết hắn tương tư Lam Kiều từ lâu, nghe tin hắn thành đôi với Lam Kiều cũng không dị nghị.

Mọi người vừa nói chuyện vừa ngồi vào bàn, chốc lát thức ăn và rượu cũng được dọn lên, Nhậm Hồng nhìn Cao Tường, hỏi Trương Bách: “Tiểu đệ này là nghĩa đệ ngươi, có quan hệ gì với cữu cữu ngươi?”

“Nghĩa tử của cữu cữu ta.” Trương Bách vừa gấp thức ăn cho Lam Kiều và Trương Phong, vừa trả lời.

“Nghĩa tử của Thiên Ngạo Lâu Lan?” Nhậm Hồng vội vàng hỏi: “Có được truyền thụ Thiên Ngạo không?”

“Ngươi hỏi để làm gì?” Trương Bách liếc xéo hắn.

“Ha ha ha, nếu có luyện Thiên Ngạo, ta muốn dâng hiến chút dương khí của ta cho tiểu đệ đệ.” Nhậm Hồng nhìn Cao Tường cười bỉ ổi, không ngờ Cao Tường lại nháy mắt với hắn.

“Không cho.” Trương Bằng lạnh lùng nói.

“Nhỏ mọn.” Bạch Liệu, Nhậm Tề và Tả Thiền cùng đồng thanh.

“Nếu chết trên giường phụ mẫu các ngươi tìm ta tính sổ thì làm sao?” Ba tên này trông có vẻ lông bông háo sắc, kỳ thực đều là con của các tiền bối tiếng tăm giang hồ.

“Đệ không làm vậy đâu mà.” Cao Tường mỉm cười, ba người Nhậm Tề nhìn chao đảo.

“Vậy tối nay tùy đệ sắp xếp.” Trương Bách nói, xem như gián tiếp đồng ý.

“Cảm ơn Bách ca ca.” Cao Tường nhe răng cười.

Trương Bách lạnh lùng bên ngoài, nhưng trái tim lại bằng đậu hủ, điều này Cao Tường biết rất rõ. Hắn cũng biết cậu cả năm nay trên Kinh Vân đảo tuy có quan hệ với nam nhân, nhưng lúc nào cũng lén lúc, không thoải mái, cho nên lần này ra ngoài, mở lưới cho cậu muốn bơi đi đâu thì bơi.

“Vậy thì ba vị đại ca, đêm nay vị nào trước?” Cao Tường cũng không e lệ, trực tiếp hỏi.

“Ta cảm thấy… dường như quá nhanh rồi thì phải, ta có chút không tiêu hóa được.” Bạch Liệu than thở.

“Hay ba vị cùng một lúc? Nhưng ta chưa có kinh nghiệm cùng lúc với nhiều người, sợ làm các vị đại ca không thoải mái?” Cao Tường lại rất “vô tư”, tiếp tục hỏi.

“Đúng là nhanh quá rồi.” Tả Thiền than thở.

“Quả thật là nhanh quá rồi.” Nhậm Hồng cũng phụ họa, xong quay qua Dương Ngọc Bình, hỏi: “Dương huynh tham gia không?”

Trong bốn người, Dương Ngọc Bình lớn tuổi nhất, cũng là đại sư huynh của Thanh Thành, bản tính nghiêm túc không cần phải nói. Nghe Nhậm Hồng hỏi, chỉ lườm mắt nhìn hắn.

Những người ngồi xung quanh cũng bắt đầu chú ý đến chuyện bọn họ đang nói, một người chồm sang, hỏi: “Vậy hóa ra tiểu đệ này mới là chân truyền Thiên Ngạo à? Trước kia ta cứ tưởng là tiểu quan Cẩm Sắc? Vậy rốt cục Cẩm Sắc có thân phận thế nào?”

“Chỉ là một tiểu quan giỏi võ của tiểu quan quán Dạ Oanh mà thôi.” Cao Tường mỉm cười ngọt ngào nhìn người vừa hỏi trả lời, khiến những người ngồi cùng bàn với người này đều chao đảo.

Mỹ nhân a… mặc dù nhan sắc có phần thua kém Cẩm Sắc một chút. Bọn họ nghĩ vậy.

“Vậy tiểu đệ đây dùng cách đó đó để luyện công?” Người ngồi bàn khác hỏi, những lời vừa rồi người này cũng nghe rất rõ ràng.

“Đúng rồi.” Cao Tường lại mỉm cười ngọt ngào, lại thêm một bàn tiếp tục chao đảo.

“Ta nói chứ các tiền bối luôn e sợ Thiên Ngạo Lâu Lan, cũng do hắn phá rối quá thôi, chứ ai không muốn cùng hắn một đêm xuân tiêu chứ.” Người này sau khi lấy lại bình tĩnh xong, nhìn Cao Tường nói: “Tiểu đệ đệ, mặc dù ngươi không xinh đẹp bằng Cẩm Sắc, nhưng để giúp ngươi luyện thành Thiên Ngạo, ta sẵn sàng hy sinh chút dương khí ít ỏi của mình.”

“Cảm tạ đại ca.” Cao Tường lập tức tặng cho người này một nụ cười mỹ lệ, khiến hắn suýt nữa té xuống đất.

“Lâm nhị ca có cần ta vạch trần cho tiểu đệ đây biết ngươi vì không đánh bại Cẩm Sắc nên muốn ngủ với tiểu đệ đây gỡ gạt không?”

Cả bàn nghe vậy cười ồ lên, khiến người được gọi là Lâm nhị ca vô cùng xấu hổ.

“Ta thật ra cũng không ngại, ai cũng được mà, dù sao ta cũng cần phải luyện công, được Lâm đại ca giúp đỡ, ta cũng rất vinh hạnh.” Cao Tường e lệ nói.

“Ha ha, người ta gọi huynh là ‘Lâm nhị ca’ rồi kìa? Huynh phải làm sao đây?” Những người ngồi cùng bàn lại nháo nhào.

“Vậy, đêm nay nha?” Lâm nhị ca xấu hổ cũng xấu hổ rồi, chỉ còn cách tiến tới.

“Không được.” Không ngờ Bạch Liệu đã lên tiếng, “Cao tiểu đệ đêm nay là của bọn ta. Chẳng những đêm nay, còn đêm mai, đêm kế, đêm kế nữa, cũng là của bọn ta.”

“Hừ, đừng tưởng ngươi là bằng hữu của Bố Hiệp mà lấn lướt, có ngon ra ngoài đấu với ta.” Lâm nhị ca đứng lên, “Người của phái Tử Trúc không sợ người cung Linh Lung các ngươi đâu.”

“Đánh thì đánh, ai sợ ai.” Bạch Liệu vén vạt áo, đặt một chân lên ghế, xăn tay áo.

“Các ca ca đừng đánh nhau vì đệ mà.” Cao Tường vội vã ngăn cản, “Nửa tháng nữa mới bắt đầu Đại Hội Võ Lâm, đệ còn ở lại đây lâu mà, mỗi đêm một vị ca ca, được không?”

Người ngồi bàn cạnh đó nghe vậy chồm qua hỏi: “Nửa tháng nữa mới bắt đầu Đại Hội, ở đây có bốn vị huynh đài, tiêu tốn hết bốn đêm, vậy đêm thứ năm nhường cho ta được không?”

“Được.” Cao Tường nhìn người này nở nụ cười mê hoặc, làm người này tưởng tim mình đã vỡ tung.

Nghe tiếng “được” của cậu, những người khác lập tức nhao nhao lên cầu đêm kế tiếp, khiến những bàn bên cạnh nghe được cũng tò mò thò đầu qua hỏi, sau khi biết chuyện, ai cũng muốn một đêm với thiếu niên tên Cao Tường này.

Mọi người ở đây đều là hậu bối, tiền bối đều đã ở hết trong Thanh Mai sơn trang, vì vậy thiếu người quản lý, sổ cũi phá lồng, náo loạn cả lên. Ban đầu trước khi Cẩm Sắc xuất hiện, bọn họ nghe những lời đồn đại về Thiên Ngạo Lâu Lan của các bậc tiền bối, cảm thấy e sợ môn võ được gọi là Thiên Ngạo. Nhưng sau khi nghe những người từng ngủ với Cẩm Sắc kể đã ân ái với Cẩm Sắc thế nào, họ lại nghĩ chết một lần dưới gốc mẫu đơn thì cũng đáng. Thiên Ngạo thì đã sao? Ngủ với mỹ nhân một đêm, quả thật rất tuyệt vời mà.

Nhưng Cẩm Sắc lại không dễ leo lên giường, võ công là một vật cản quá cao đối với bọn họ, hiện giờ lại thấy thiếu niên này nhan sắc tuy rằng thua sút một chút, nhưng lại là truyền nhân của Thiên Ngạo Lâu Lan, có nghĩa tài nghệ trên giường cũng không tệ, vì vậy không được Cẩm Sắc, cũng phải được Cao Tường. Các hậu bối bu quanh Cao Tường cầu xin một đêm.

Tất nhiên, ở đây cũng có những người nghiêm túc như Dương Ngọc Bình, hoặc do có vị thế đại sư huynh như Dương Ngọc Bình cho nên buộc phải nghiêm túc, tằng hắng gọi các sư đệ mình trở về. Các sư đệ dù tiếc nuối, cũng phải nghe lệnh đại sư ca rút lui.

Dương Ngọc Bình nhìn mọi người nhốn nháo, lại nhìn ba người Trương Bách, thấy hắn một nhà ba miệng vô cùng hài hòa, hoàn toàn không quan tâm trận chiến nửa bàn bên kia. Dương Ngọc Bình thở dài hỏi: “Ngươi không định nạp thiếp thêm sao? Dù sao ngươi cũng chỉ có một con trai.”

Người của Trương gia tướng vô cùng chung thủy, chuyện này Dương Ngọc Bình cũng biết, nhưng thấy đời này của Trương gia tướng còn mỗi Trương Bách, hắn không khỏi không hỏi.

Trương Bách nghe vậy bật cười, “Không, đời này ta chỉ cần Kiều đệ là đủ, bất quá sau này cưới nhiều vợ cho Phong nhi thôi.”

“Con không muốn lấy nhiều vợ.” Trương Phong đột nhiên nói, “Đại bá nhị bá nói lấy nhiều vợ như gia gia sẽ rất đau đầu.”

Dương Ngọc Bình phì cười, quả thật lấy nhiều vợ sẽ rất đau đầu.

“Ta có một đứa con gái bốn tuổi, có muốn kết làm thông gia với ta không?” Con gái gả cho Trương gia tướng sẽ rất hạnh phúc, do người của Trương gia tướng rất chung thủy, Dương Ngọc Bình thật ra cũng có suy nghĩ giống như Lâu Lan trước kia.

Nhưng Trương Bách đã lắc đầu: “Do đặc tính chung thủy của nhà họ Trương, phụ mẫu không ép uổng con cái chuyện duyên nợ, nên cũng không hứa hôn từ nhỏ, mọi sự tùy duyên thôi.”

Mọi sự tùy duyên à? Dương Ngọc Bình đưa mắt nhìn về phía Lam Kiều, chợt hiểu ra, cũng không quấn lấy đề tài này nữa.

Nhưng hai mươi năm sau, nữ tử mà Trương Phong yêu và cưới lại chính là con gái Dương Ngọc Bình. Ngày hôn lễ Trương Bách và Dương Ngọc Bình đều cùng lúc nhớ lại chuyện này, nghĩ rằng quả thực là duyên nợ.

Đó là chuyện của hai mươi năm sau, hiện tại, thảm chiến giành ngủ với Cao Tường vẫn còn tiếp tục, đám sư đệ các môn phái mặc dù đã được các sư huynh gọi về, nhưng vẫn còn những người thuộc các gia tộc võ lâm như Tả Thiền, Nhậm Hồng vẫn đang khẩu chiến, nhờ Cao Tường can ngăn mới chưa động võ. Trương Bách thấy vậy, đưa vợ con lên lầu ngủ trước, chuyện nhà ăn để lại cho Cao Tường tự lo.

Sau đó, Cao Tường mỗi đêm quả thật ngủ với một người, ai cũng cảm thấy cực kỳ sảng khoái, cho đến khi việc này đến tai các tiền bối, thì Đại Hội Võ Lâm cũng đã bắt đầu. Các tiền bối nghe được cũng chỉ có thể khiển trách hậu bối, lắc đầu than vãn, nói rằng đúng là nghĩa tử của Thiên Ngạo Lâu Lan, chưa gì đã gieo rắc mầm tai họa rồi.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: