Tuyệt sắc – Phần ba – Chương sáu

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương sáu: Thanh Minh

.

Lâu Phương về Tinh Vân Đảo được nửa tháng, Mạc Nhạc đã cho người gửi thư đến. Trong thư nói:

_Ngụy Thanh Phong trở thành đại tướng, đánh bại Bắc Phiên, khiến Bắc Phiên phải thuần phục, chẳng những không được kéo quân quấy phá phía bắc, mỗi năm còn phải cống nạp, ải Bắc từ bây giờ chính thức được an bình.

_Tân hoàng gửi chiếu khen ngợi hết lời, Ngụy Thanh Phong nói rằng công lao hiện tại không phải do ông ta cùng quân sĩ lập được, mà nhờ mười sáu năm trước, tướng quân Trương Bằng cùng phu nhân đã xông pha chiến trận, khiến Bắc Phiên nội thương nghiêm trọng, nhờ vậy hiện tại ông ta mới có thể cùng quân sĩ lập chiến tích. Vì vậy xin tân hoàng miễn tội cho phu phụ Trương tướng quân và đứa con đã chết trong trại nô lệ Bắc Phiên.

Tân hoàng mới lên chưa bao lâu, cái chết tiên hoàng còn đang mập mờ, chẳng những vậy còn huyết tẩy gần một nửa triều đình, hiện tại lòng dân chưa ổn định, cần có một nghĩa cử nào đó để lấy được lòng tin của dân chúng. Chuyện phu thê Trương tướng quân vì sao mà chết, nguyên nhân dân chúng ai ai cũng biết, nhưng hiện tại thời cơ không thích hợp, nếu hạch tội tiên hoàng ngay sẽ có không ít lời dèm pha, cho nên nửa năm sau, thánh lệnh mới xuống.

_Rằng tiên hoàng trong lúc nhất thời bị sắc đẹp công chúa Bắc Phiên mê hoặc, đã sai lầm ra chiếu chém đầu phu phụ tướng quân Trương Bằng, đày con trai là Trương Bách lên phương bắc làm nô lệ, cuối cùng chôn thây trong biển lửa, khiến cho Trương gia tướng tuyệt hậu. Trẫm lúc đó là thái tử, nghe chuyện cũng thực buồn rầu, nhưng bất lực không thể ngăn cản phụ vương, luôn cảm thấy tiếc nuối. Giờ người đã khuất, trẫm chỉ có thể hạ chiếu sắc phong phu phụ hai người là Bắc Bình Vương và Bắc Bình Phu Nhân, xây đền thờ tưởng nhớ. Riêng Trương Bách đã chết trong biển lửa, trẫm sẽ bắt buộc Bắc Phiên tìm tro cốt mang về an táng trong khu mộ của Trương gia.

Thế nhưng một tháng sau lại có thông cáo của triều đình, khiến toàn giang hồ kinh ngạc.

_Rằng Trương Bách, con trai Bắc Bình Vương Trương Bằng, nhờ bảo hộ của tổ tiên, chẳng những không chết trong lửa loạn Bắc Phiên, mà còn thay tên đổi họ, trở thành Bố Hiệp Lâu Phương, hành hiệp trượng nghĩa khắp nơi giúp an bá tánh. Triều đình cảm nghĩa, cho phép Bố Hiệp Lâu Phương quay về tên tuổi vốn có của mình. Bố Hiệp Lâu Phương từ giờ sẽ là Bố Hiệp Trương Bách, cùng con trai Trương Phong được hưởng bổng lộc tam phẩm đến cuối đời.

Hậu bối giang hồ lúc này mới biết, thì ra Bố Hiệp rạng danh nam bắc chính là cháu ruột của cái tên gây họa giang hồ Thiên Ngạo Lâu Lan, ai cũng trợn mắt há mồm. Tiền bối giang hồ đã biết từ trước nên chỉ cười ha hả, sau đó ngậm ngùi nói rằng may mắn Trương tướng quân vẫn còn người nối dõi. Dù tà giáo hay chánh giáo, trong thâm tâm ai ai cũng thật lòng nể phục phu phụ Trương tướng quân, đây cũng là nguyên do vì sao tên yêu nghiệt Thiên Ngạo Lâu Lan gây họa từ nam chí bắc mà không ai kêu gọi trừ khử hắn, bởi vì hắn là người thân duy nhất của Trương Bằng phu phụ.

Nhưng Lâu Phương chẳng phải đã cùng Khoái Kiếm Lam Kiều… Các tiền bối đều thở dài thườn thượt, ai~~~, may mắn đã có đứa con nối dõi, Trương gia tướng cũng không đến nỗi tuyệt tử tuyệt tôn. Chỉ mong Trương Phong không học theo cha hắn, rước một nam tử về làm vợ là được.

Giang hồ ở đất liền bàn tán không thôi, cùng lúc đó ngoài đảo cũng có người bàn tán.

Sau khi đọc hết thư Mạc Nhạc gửi, Cao Tường chép miệng nói: “Vậy theo lệnh của triều đình, giờ ta phải gọi Phương ca ca là Bách ca ca, quả thực không quen nha.”

Cao Tường ngay lập tức bị cốc đầu, nhưng người cốc cậu không phải là Lâu Phương mà là phụ thân cậu, Cao Thanh Minh. Cao Tường biết mình giỡn quá lố, vội vàng lấy tay bụm miệng lại.

Lâu Lan nói: “Vậy từ giờ ngươi đã có thể lấy lại tên do phụ mẫu đặt, không cần dùng lại tên do ta đặt nữa.”

Lâu Phương gãi đầu cười: “Thật ra ta cũng rất thích cái tên do cữu cữu đặt, trở về tên cũ, trong phúc chốc cảm thấy không quen.”

Lâu Lan nghe vậy đưa ngón tay xỉa trán Lâu Phương, “Không cần phải nịnh ta, ta biết tâm tính ngươi quá mà.”

Cao Thanh Minh lúc này mới nói: “Vậy để ta ra thông cáo, kể từ bây giờ, người trên đảo sẽ gọi ngươi là Trương Bách.”

Lâu Phương, giờ đã trở lại làm Trương Bách, gật đầu nói: “Làm phiền Cao bá bá.”

“Bách ca ca, đúng là gọi thế này có vẻ không quen.” Lam Kiều bỗng nhắc lại lời Cao Tường vừa nói lúc nãy.

“Thấy chưa? Ngay cả Kiều ca ca cũng thấy không quen nha.” Cao Tường lập tức chộp cơ hội, hét lớn lên, rốt cục lại cùng lúc ăn hai cú cốc đầu của phụ thân và “Bách ca ca.”

***

Một tháng sau là Thanh Minh, mọi người chuẩn bị nhang đèn, bánh trái, rượu trà, giấy tiền vàng bạc… mang đi tảo mộ, những người trên đảo cũng không ngoại lệ. Khu mộ gia tộc họ Cao do đã ở đây gần ngàn năm, chiếm cả một khoảng đồi rộng lớn, kế bên đó là một khu đất trống với ba ngôi mộ, hai là của phu phụ Trương Bằng, cái còn lại, Lam Kiều đọc: Tô Cầm chi mộ, phu quân Lâu Phương lập.

Hóa ra đây là mộ của vợ Trương Bách, cũng là mẹ của Trương Phong.

Lam Kiều từng nghe Trương Bách kể rằng, việc thành hôn với Tô Cầm là một việc cũng rất tình cờ.

Lúc đó Lâu Lan vì sợ nhà họ Trương không có hậu nhân, nên Trương Bách mười lăm tuổi đã hối thúc hắn lấy vợ. Hối được một năm, Trương Bách bực tức, chạy xuống núi bắt gặp Tô Cầm đang bê rổ trái cây nhà cô biếu tặng đảo chủ đi lên, Trương Bách nắm lấy tay cô, kéo lên Tinh Vân sơn trang vào gặp Lâu Lan, nói rằng muốn cưới cô gái này làm vợ.

Lúc đó Lâu Lan nhìn Tô Cầm, hỏi cô bao nhiêu tuổi, đã có người yêu hay chưa? Tô Cầm nghe vậy khẽ liếc nhìn Trương Bách, nói rằng mình năm nay mười sáu, chưa có người yêu. Lâu Lan lại hỏi có muốn làm vợ Lâu đại công tử không? Tô Cầm thẹn thùng khe khẽ gật đầu.

Thế rồi đám cưới hai người diễn ra, Trương Bách đêm tân hôn nói thật thân thế mình cho Tô Cầm nghe, cũng nói lý do vì sao Lâu Lan hối thúc, vì sao hắn lại chọn cô.

Tô Cầm nghe xong không giận, chỉ cười nói rằng các cô gái ở Tinh Vân Đảo, còn hơn đại thiếu chủ nhị thiếu chủ, bọn họ thật ra muốn kết hôn với Lâu đại công tử hơn, bởi Lâu đại công tử rất dịu dàng tử tế, lại vững chãi như cây tùng cây bách, họ rất muốn có một tấm chồng như vậy. Cho nên cô được Lâu đại công tử chọn, cho dù vô tình, đó cũng là chuyện mà các cô gái khác ao ước cũng không được, cô không hề oán trách.

Trương Bách nói hắn lúc đó quả thật không yêu Tô Cầm, nhưng nghe những lời cô nói, cảm thấy mình phải đối xử thật tốt để xứng đáng với tình cảm của Tô Cầm. Tô Cầm là một cô gái nết na, chẳng những giỏi việc trong nhà, còn khéo léo chuyện ngoài cửa, khiến Lâu Lan cũng cảm thấy rất hài lòng, hắn chỉ cảm thấy một điều đáng tiếc duy nhất chính là Trương Bách không yêu cô gái này, hai người ở với nhau, có thể nói đúng nghĩa của cụm từ “kính trọng nhau như khách.”

Sau đó Tô Cầm sinh khó, bà mụ kể lại lúc đó Tô Cầm van nài bà mụ phải một hai cứu bằng được đứa con của cô, vì nó có ý nghĩa rất quan trọng với phu quân, còn mình thế nào cũng được. Cuối cùng, Trương Phong sống, còn Tô Cầm thì chết, Lâu Phương sau khi biết chuyện luôn tự trách mình, nói rằng mình nợ Tô Cầm nhiều quá.

Thời gian đó hắn rất buồn rầu, chính vì vậy Lâu Lan mới gợi ý cho nhũ mẫu và vợ của Cao Đạt mượn cớ tống hắn đi với Cao Tường, hy vọng hắn ra ngoài sẽ khuây khỏa hơn.

Thế rồi hai năm sau, hắn gặp được Lam Kiều, tình yêu đầu đời đến với hắn rất nhanh chóng, mà người hắn phải lòng thì lại trong tình trạng vô cùng xấu hổ, cuối cùng phải nhờ cữu cữu và đại sư Phương Tuệ tư vấn, Bạch Liệu và Lâm Xuân Nhật bày mưu, rốt cục cũng thành đôi.

Bây giờ đưa Lam Kiều đến trước mộ Tô Cầm, nhìn bia mộ của cô, lòng hắn có chút rối loạn.

Cô có hận hắn không? Hận một người chồng không yêu cô không?

“Đệ nghĩ Cầm tỉ yêu huynh đến vậy, sẽ không hận huynh đâu.” Lam Kiều cắm nhang xuống trước mộ Tô Cầm, nâng tay áo kính cẩn rưới trà trước mộ, nói, như đọc được tâm tư Trương Bách.

Trương Bách thở hắt ra một hơi: “Ta biết vậy, nhưng lòng vẫn mong muội ấy có thể hận ta.”

“Tỉ ấy hận huynh sẽ không thể siêu thoát.” Lam Kiều nói, “Nhưng giờ đệ nghĩ tỉ ấy đã siêu thoát rồi. Đôi khi đệ nghĩ, chuyện chúng ta gặp nhau quá sức trùng hợp, có lẽ tỉ ấy vì không muốn huynh cô đơn, nên sắp đặt thế chăng? Huynh chưa từng yêu, nhưng từ khi gặp đệ, huynh phải nén lòng đến hai năm, có lẽ do tỉ ấy cũng muốn huynh ‘trả giá’.” Lam Kiều cười nói.

Lam Kiều nhìn bia mộ Tô Cầm, nghĩ thầm: cô gái này cậu chưa từng gặp, nhưng qua lời kể của Trương Bách, cậu biết tình cảm của cô gái này dành cho Trương Bách rất nồng nàn, có thể nói là hơn hẳn mình.

Lam Kiều chấp tay trước mộ, lâm râm khấn: “Cầm tỉ an tâm, ta sẽ thay tỉ chăm sóc Bách ca và Phong nhi chu đáo.”

Trương Bách nhìn tư thế cậu, đột nhiên hỏi: “Lúc nãy đệ khấn gì trước mộ phụ thân mẫu thân vậy?”

Lam Kiều đứng dậy, nói: “Đệ xin lỗi hai người vì không thể sinh con cho Trương gia, nhưng sau này đệ sẽ dùng hết sức mình, chăm lo con cháu họ Trương cho đến lúc lìa đời.”

“Ta cứ tưởng đệ khấn sẽ cưới thêm vợ cho ta?” Trương Bách thở phào.

Lam Kiều bật cười: “Với cá tính của huynh, ép buộc huynh lấy thêm vợ còn khó hơn lên trời nữa.”

Trương Bách cũng cười theo: “Lúc nhỏ ta từng nghe phụ thân kể rằng, nam nhân dòng họ Trương đều rất chung tình, khi đã yêu ai sẽ không thay đổi, vì vậy chỉ có một chính thê duy nhất, không ba thê bảy thiếp như nam nhân khác, cho nên đến đời ông ấy, cả họ chỉ còn mỗi ông ấy mà thôi, những người còn lại trong họ chưa kịp tìm được người mình yêu thì đều đã chết trận cả rồi.”

“Cũng vì biết dòng họ Trương rất chung tình, nên ta mới đồng ý để Trương Bằng theo đuổi Lâu Phượng.” Lâu Lan đột nhiên nói.

Hắn cứ ngỡ rằng cưới Trương Bằng muội muội sẽ hạnh phúc đến già, ai ngờ cả hai chỉ sống thêm được có tám năm, để lại đứa con thơ cho hắn nuôi dưỡng. Lâu Lan nhìn mộ hai người, mặt buồn rười rượi. Triều đình sắc phong thành Bắc Bình Vương, Bắc Bình Phu Nhân có nghĩa gì nữa chứ? Cả hai người họ dù sao cũng đã không còn trên dương thế rồi.

Trước khi Trương Bách xuất sinh, trên đời này, hai người bọn họ là những người thân duy nhất của hắn. Lâu Lan chợt nhớ ngày hôn lễ, chợt nhớ ngày mừng tân Võ Trạng Nguyên, Trương Bằng nắm tay Lâu Phượng cười rạng rỡ đến từng bàn uống rượu mừng, hắn nhìn hai người, cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Hạnh phúc ngắn ngủi, kéo dài đúng tám năm.

Hai hàng lệ bất giác chảy dài trên đôi má Lâu Lan, Lam Kiều có cảm giác, dường như lúc này tuổi thật của Lâu Lan hiện rõ lên trên mặt. Đó là một con người phong sương, đau khổ, không phải là một con người thích bày trò trêu ghẹo thế nhân.

Một đôi tay ôm lấy Lâu Lan từ phía sau, trở thành chỗ dựa cho hắn. Lâu Lan biết mình thất thố, lau nước mắt, cảm ơn Cao Thanh Minh.

Không biết từ lúc nào, bọn họ đã trở thành tri kỷ, tin tưởng lẫn nhau, không chút nghi ngờ. Lúc Cao Thanh Minh bối rối, Lâu Lan ở bên cạnh hắn, lúc Lâu Lan bối rối, hắn lại ở cạnh Lâu Lan. Một mối quan hệ đặt biệt, trông như tình nhân, nhưng thực ra lại còn bền chặt hơn cả tình nhân.

Có một lần sau khi ân ái, Lâu Lan đột nhiên hỏi Cao Thanh Minh có yêu mình không? Cao Thanh Minh trả lời rằng, mối quan hệ giữa hai người bọn họ, nói đó là “tình yêu” thì quả thực nghe tầm thường quá. Bọn họ không phải yêu, hoàn toàn không phải là hai người yêu nhau. Quan hệ giữa bọn họ đã đạt tới một mức độ gắn kết mà không có từ ngữ nào diễn tả được, nhưng tuyệt đối, không đơn giản là yêu.

Đúng vậy, tuyệt đối không đơn giản là yêu.

Lâu Lan nhắc lại, rồi vùi mình vào lòng ngực Cao Thanh Minh, an lành ngủ.

Yêu, thực ra rất mệt mỏi. Nhưng hắn và Cao Thanh Minh, hoàn toàn không mệt mỏi.

Lâu Lan rời lòng ngực Cao Thanh Minh, đứng thẳng người, nói với tất cả những người có mặt: “Kể từ bây giờ, bế quan rèn luyện võ công, chuẩn bị năm sau ‘bắt cá kình’. Lần này chỉ được thành công, không được thấy bại.”

“Rõ.”

Mọi người hào hứng nhìn về phía Cao Tường, lần này phải săn bằng được con cá kình cho tiểu tử này ăn, để hắn có thể sống lâu trăm tuổi.

Cao Tường nhìn mọi người nhìn mình khí thế bừng bừng, không đùa giỡn nữa, nghiêm túc nói: “Cảm ơn phụ thân, cảm ơn nghĩa phụ, cảm ơn các vị ca ca, Tường nhi cảm ơn tất cả mọi người.”

Cậu cảm thấy vô cùng hạnh phúc, được mọi người thương yêu, vì được ở cạnh tất cả mọi người. Trên đời này, có lẽ cậu chính là người hạnh phúc nhất. Cao Tường nghĩ vậy.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: