Tuyệt sắc – Phần ba – Chương năm

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương năm: Đoạn tình

.

Trong khi đó, ở tầng trên cùng, Lâu Phương đang chờ đợi Cao Tường tỉnh dậy.

Đêm qua, sau khi nhận được ám hiệu của Cao Tường, Lâu Phương vào phòng, thấy vị ca ca được Cao Tường chọn mình trụi lủi, ngủ say như heo chết, cậu không kiểm tra Cao Tường ngay mà bồng cậu lên căng phòng trên lầu, đóng cửa lại.

Cao Tường có vẻ rất mệt mỏi, Lâu Phương để cậu nằm trên giường, kiểm tra khắp người và hậu đình theo lời căn dặn của Lâu Lan, sau đó thở phào nhẹ nhõm.

Cả người không có thương tích, hậu đình cũng không bị chảy máu.

Lâu Phương bắt mạch Cao Tường, khéo léo tránh ảo giác do Cao Tường tạo ra, tiến vào Đan Điền kiểm tra, nội lực đã tăng thêm một chút xíu, hắn thở phào nhẹ nhõm lần hai.

Có một chuyện ngoài Lâu Phương ra, Lâu Lan không nói cho ai biết. Với thể trạng của Cao Tường, chính Lâu Lan cũng không thể chắc chắn mười phần mười rằng Cao Tường có thể vận dụng được Thiên Ngạo. Nếu Cao Tường không vận dụng được, chết trước nhược quan là không thể nghi ngờ. Cho nên sau lần đầu tiên của Cao Tường, Lâu Phương phải đích thân kiểm tra xem nội lực Cao Tường có tăng lên hay không?

Lâu Phương từng hỏi nếu vậy tại sao không để hắn chiếm lần đầu của Cao Tường để đảm bảo? Lâu Lan lắc đầu.

Lần đầu của kỹ nữ và tiểu quan, thực ra rất quan trọng, không đơn thuần chỉ bán đêm đầu tiên như mọi người đã tưởng. Kỹ nữ và tiểu quan cũng là người, đều có tình cảm, cho nên ao ước của họ là được trao đêm đầu của mình cho người mình yêu, hoặc là người mình ái mộ. Nhưng sự thật lại không phải vậy, cho nên họ luôn phải ảo tưởng người đầu tiên lên giường với mình chính là người mình thương, nên đêm đầu và những đêm sau đó, đều là một sự hành hạ.

Lâu Lan từng yêu Lâu Vĩnh Nhật, hành hạ ngay đêm đầu là không thể tránh khỏi, biết rõ sự hành hạ đó kinh khủng cỡ nào, vì vậy hắn cố gắng hết sức để Cao Tường không phát sinh cảm tình đặc biệt với ai, thế nhưng Lâu Phương lại là trường hợp đặc biệt.

Cao Tường thật ra không yêu Lâu Phương, mà có chút nể sợ và ỷ lại, thế nên nếu Lâu Phương chiếm đêm đầu, hai loại tình cảm này có khả năng chuyển biến thành tình yêu, đó là lý do vì sao Lâu Lan sợ.

Cao Tường phải thật thoải mái tiếp nhận lần đầu, không mang theo một chút tình cảm nào, thì ở những lần sau, Cao Tường mới có thể vô tư tiếp nhận, đó là điều Lâu Lan mong muốn.

Lâu Phương sau khi tắm rửa cho Cao Tường, không về phòng mình, mà ôm Cao Tường vào lòng ngủ. Hắn phải ở đây đợi đến lúc Cao Tường tỉnh, kiểm tra trạng thái tinh thần của Cao Tường có được như mong muốn của Lâu Lan không? Nếu không được, phải báo ngay cho Lâu Lan tìm cách giải quyết. Đối với chuyện Cao Tường làm tiểu quan, bề ngoài Lâu Lan rất thong thả, xem đó như chuyện đương nhiên, thật ra trong lòng lo lắng đến độ nào, Lâu Phương là người biết rõ nhất.

Nhưng nhìn bộ dáng tên tiểu tử này ngủ, quả thật không nhận ra hắn bị tâm lý ám ảnh sau lần đầu lên giường cùng khách. Cao Tường ngủ rất say, thỉnh thoảng còn cười tủm tỉm, cho ngón tay vào miệng cắn cắn như trẻ con một hai tuổi, Lâu Phương cảm thấy có chút an lòng, nhẹ nhàng xoa đầu Cao Tường.

Đến trưa Cao Tường rốt cuộc cũng chịu tỉnh lại, vừa ăn cháo do Mạc Nhạc đem lên vừa tí ta tí tởn kể lại chuyện đêm qua cho Lâu Phương nghe, không hề có chút biểu hiện xấu hổ.

“Hắn vừa lên giường, đệ lập tức vận công dùng hương lan mê hoặc hắn, đồng thời thò tay châm thêm mê hương, kết quả sau đó hắn nghe theo lời đệ răm rắp, bảo gì làm nấy, sướng khoái vô cùng. A nhớ rồi, cảm giác bị nam nhân tiến vào người cũng không tệ, Phương ca lần sau thử đi, cũng thú vị lắm đó, chẳng trách nghĩa phụ cứ thích bị nam nhân đè mãi.”

“Nói nhăn nói cuội gì vậy, ta nam nhân đại trượng phu, còn phải kế thừa ý chí phụ mẫu giúp người giúp đời, đâu thể bị nam nhân đè được.” Lâu Phương cốc đầu Cao Tường nói.

“Xí, lúc nào cũng đem luận điệu này chà đạp đệ, người ta có muốn làm tiểu quan đâu à, là do mọi người bắt ép đệ làm thôi nha.” Cao Tường cũng không vừa, nguýt mỏ.

Lâu Phương xoa đầu Cao Tường, dịu giọng nói: “Đệ cũng biết tình trạng của đệ, đệ cũng biết mọi người ai cũng hy vọng đệ sống lâu trăm tuổi mà.”

“Biết, cho nên đệ mới bằng lòng để nam nhân đè, hừ hừ hừ.” Cao Tường lại nguýt mỏ, “Cháo ăn xong rồi, thuốc cũng uống xong rồi, Phương ca đem xuống đi, đệ tiếp tục ngủ dưỡng sức cho tối nay.”

“Hôm nay tha, không cần luyện công.” Lâu Phương đặt khay có một chén cháo không và một chén thuốc đã uống cạn sạch lên chiếc bàn gần đấy, xoay người lại kéo chăn đắp cho Cao Tường, xong mới cầm khay đi ra ngoài khép cửa lại, để Cao Tường có thể tiếp tục nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tiếng chân Lâu Phương đi xuống dưới lầu, Cao Tường kéo chăn lên, chùi nước mắt.

Mặc dù Lâu Lan đã dạy dỗ và chuẩn bị cho Cao Tường rất kỹ, nhưng đêm qua cậu quả thật vẫn không kềm được sợ hãi khi bàn tay nam nhân chạm vào người mình vuốt ve. Cậu cắn răng chịu đựng, liên tục toát ra hương lan mê hoặc, để nam nhân duy trì trạng thái hành lạc với cậu, cho đến khi nam nhân đưa phân thân vào người cậu, cậu bặm môi thật chặt để tiếng khóc không vọng ra ngoài.

Cao Tường biết Lâu Phương vẫn túc trực ngoài cửa nghe ngóng tình hình bên trong, nếu cảm thấy không ổn sẽ xông vào ngăn lại, vì vậy Cao Tường tự dặn lòng mình là phải can đảm, can đảm, không được để Lâu Phương lo lắng.

Suy nghĩ của nghĩa phụ rất chính xác, đó là không để lần đầu của cậu cho Lâu Phương. Lúc Lâu Phương và Lâu Lan nói đến chuyện này, thực ra Cao Tường đang đứng ngoài nghe. Lâu Lan biết cậu đang nghe lén, nhưng vẫn tiếp tục giải thích cho Lâu Phương bên trong hiểu. Lâu Lan sau đó nói riêng với cậu, rằng cậu phải “đoạn tình”.

Mọi người đều muốn cậu sống lâu trăm tuổi, cho nên cậu phải “đoạn tình” với Lâu Phương. Vì hy vọng của mọi người mà sống, mà loại bỏ tình riêng mới nhen nhóm trong lòng, chuyện đó rất nặng nề. Lâu Lan đã nhận ra chút nhen nhóm ấy, nên bắt buộc cậu phải dập tắt, đó là tốt cho cậu, cũng là tốt cho Lâu Phương, vì Lâu Phương cũng không muốn cậu chết sớm.

Lâu Phương ca ca…

Cao Tường cắn răng, nuốt nước mắt vào lòng.

Vì mọi người, vì Lâu Phương ca ca, cậu phải sống, nhất định phải sống.

Vì vậy, với một sự kiên cường mà Lâu Phương không hề biết, Cao Tường tiếp tục đối chọi đêm thứ hai, đêm thứ ba, cho đến khi quen thuộc với việc lên giường hành lạc với khách.

Nghĩa phụ nói, khi đã quen, ta không còn sợ gì nữa, cũng không còn cảm giác tởm lợm khi nam nhân chạm vào người, tấn công vào cơ thể. Khi đã quen, đối với loại người như chúng ta, lên giường hành lạc sẽ là một loại khoái cảm rất cần thiết, mà thiếu nó, ta sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Cao Tường dần dần hiểu được lời Lâu Lan nói, vì vậy, mối tình mới vừa nhen nhóm trong lòng cậu với Lâu Phương cũng nhanh chóng tan biến đi. Cậu bắt đầu thưởng thức khoái lạc trên giường, bắt đầu cảm thấy nếu thiếu nó sẽ rất khó chịu như lời nghĩa phụ nói.

Lâu Phương sau khi thấy Cao Tường đã quen với chuyện hoan lạc, cảm thấy không cần lo lắng nữa, bắt đầu lên đường hành hiệp cứu người, từ đó có được cái danh Bố Hiệp.

Mà Cao Tường, cũng từ đó nổi danh với cái tên Tiểu Thiên Ngạo, bởi vì giang hồ nhận thấy, tên tiểu tử có bề ngoài đáng yêu này, không mở miệng thì thôi, mở miệng thì mười câu ít nhất sẽ có một câu khiến người ta hộc máu, chỉ thua sút cái miệng của Thiên Ngạo Lâu Lan một xíu. Nhưng mọi người không cảm thấy phiền lòng, lúc nào cũng trông chờ xem đêm nay ai sẽ là người bị câu nói “vô tư” của cậu khiến cho mất mặt, nếu lỡ trúng mình thì cũng cười lòa xòa bỏ qua, bởi vì người lớn ai lại đi chấp nhặt với trẻ con.

Vì vậy mỗi đêm, tiểu quan Cẩm Sắc lại cho vài người hộc máu. Cao Tường cảm thấy làm vậy cũng không tệ, cũng biết không ai chấp nhặt cậu, mỗi tối cứ thế phát huy. Nhưng Cao Tường dù sao cũng rất thông minh, không nói câu nào quá đáng, chỉ nói những câu làm người ta mất mặt chút chút như vị ca ca đêm đầu tiên rồi thôi.

Có những lúc nói xong những câu như vậy, Cao Tường lại ao ước phải chi Lâu Phương đứng bên cạnh, cậu lại bị hắn cốc vào đầu. Nhưng Cao Tường nghĩ xong lại lắc đầu xua ý nghĩ đó đi ngay, cậu phải trưởng thành, phải phát triển bằng chính đôi chân mình, không thể dựa dẫm vào Lâu Phương mãi.

Hai năm sau, Cao Tường nghe Mạc Nhạc nói Lâu Phương đã phải lòng một thiếu niên, người đó lớn hơn cậu bốn tuổi, có danh hiệu Khoái Kiếm Lam Kiều, cực kỳ xinh đẹp, nhưng xui rủi thế nào lại trở thành công cụ luyện công cho Thôn Thiên Giáo chủ Chu Phách, từ đó danh dự thành tro, bị gọi là Tiểu Lâu Lan.

Lâu Phương ghé Dạ Oanh thăm, Cao Tường hỏi chuyện, Lâu Phương kể đầu đuôi cho cậu nghe, Cao Tường lúc đó mới biết chuyện bảy đại môn phái vây đánh Thôn Thiên Giáo là do Lâu Lan sắp đặt, hòng bắt cóc Chu Phách cho cậu “hấp dương”, chỉ cần “hấp dương” Chu Phách xong là cậu không cần phải làm tiểu quan nữa, vì vậy Lâu Phương mới tham gia, vì vậy mà gặp Lam Kiều, vì vậy mà tương tư.

Đáng tiếc kế hoạch rốt cuộc thất bại, Chu Phách chạy thoát sang nước Tây Tương, phụ thân cậu và nghĩa phụ chỉ bị thương nhẹ, kế hoạch bắt cóc cũng không bị Chu Phách biết, chỉ nghĩ Lâu Lan và Cao Thanh Minh phối hợp cùng bảy đại môn phái đánh hội đồng hắn. Cho nên trước khi chạy sang nước Tây Tương, Chu Phách lập một lời thề, sẽ trở lại làm cỏ giang hồ chính đạo Cửu Châu, kể cả tên yêu nghiệt Thiên Ngạo Lâu Lan.

Cao Tường nghe vậy ôm bụng cười ngoặc ngoẽo, sau đó ôm cổ Lâu Phương khóc, nói mọi người vì lo cho cậu mà suýt gặp hiểm nguy. Lâu Phương vỗ lưng Cao Tường, nói với cậu rằng vì cậu, tất cả mọi người có thể chấp nhận nguy hiểm, chỉ cần cậu sống đến bạc đầu. Cao Tường nghe xong, quyết định kể từ bây giờ, cậu sẽ không cố gắng sống vì Lâu Phương nữa, mà cậu, vì tất cả mọi người yêu thương cậu mà sống.

Hai năm sau Cao Tường cuối cùng cũng gặp được Lam Kiều, đó là một nam tử rất dịu dàng, thích ôm cậu vào lòng xoa đầu như ôm một đệ đệ nhỏ tuổi, thỉnh thoảng giúp cậu né tránh cú cốc đầu của Lâu Phương, rồi lại tức giận cậu, răn dạy cậu khi nghe cậu do quậy phá khiến mẫu thân phiền lòng, ngất xỉu.

Lam Kiều là một nam tử tốt, sẽ làm Phương ca hạnh phúc. Cao Tường nghĩ vậy, lại cọ mình vào người Lam Kiều, hưởng hơi ấm từ người Lam Kiều truyền sang, nói những câu làm Lâu Phương tức giận muốn cốc đầu cậu.

Cảm giác này thật ấm áp, Cao Tường nghĩ vậy, quả đúng như lời nghĩa phụ nói, “đoạn tình” với Lâu Phương, nhưng đổi lại cậu có được càng nhiều tình cảm hơn, không chỉ từ Lâu Phương, còn từ Lam Kiều, từ nghĩa phụ, từ phụ thân mẫu thân, đại ca nhị ca, đại tẩu nhị tẩu, và từ những người dân trên khắp đảo Tinh Vân. Thật ấm áp, quả thật rất ấm áp.

Trở về đảo, cậu không chỉ trở về vòng tay phụ mẫu, mà còn trở về vòng tay của bao người. Cao Tường dang tay thật rộng, thật rộng, để có thể ôm hết tất cả mọi người vào lòng. Cậu cảm thấy mình thật hạnh phúc, vô cùng hạnh phúc.

***

Lam Kiều nghe Lâu Phương kể lại toàn bộ mọi chuyện về Cao Tường, bất giác chảy nước mắt, cảm thấy thương cho thiếu niên sinh ra đã suýt yểu mệnh này, phải can đảm bước vào con đường làm tiểu quan để giữ mệnh. Cậu vô cùng cảm phục, vì so với cậu, Cao Tường quả thật kiên cường hơn rất nhiều, rất rất nhiều.

Trong buổi tiệc tẩy trần tối nay, Lam Kiều có thể thấy rõ, không chỉ gia đình, mà người dân đảo ai ai cũng rất quý Cao Tường, sau khi nghe nói cậu rời đảo một thời gian là để kéo dài sinh mệnh, không ít người đã lau nước mắt, sau đó thật lòng chúc phúc cậu sống lâu trăm tuổi. So với đảo chủ Cao Thanh Minh, tình cảm người dân đảo dành cho Cao Tường quả thật cũng không hề thua sút. Cao Tường, có thể nói đã gom trọn vẹn tình yêu của mọi người.

Sáng hôm sau, Lâu Phương và Lam Kiều vừa ăn sáng xong, người hầu thông báo bên ngoài có rất nhiều người chờ gặp Lâu Phương, Lam Kiều cảm thấy kinh ngạc, Lâu Phương có cảm giác dường như mình đã quên mất một chuyện gì đó rất quan trọng.

Sau đó…

“Tam thiếu chủ cột con chó của ta lên cây, bảo rằng tập cho nó trèo như mèo.”

“Tam thiếu chủ ném con gà nhà ta xuống nước, bảo rằng cho nó tập bơi như cá.”

“Tam thiếu chủ kéo cổ con ngỗng nhà ta quấn vào hàng rào, bảo rằng muốn xem quấn được mấy vòng.”

“Tam thiếu chủ bẻ hết trái cây trong vườn đút cho bò ăn, bảo rằng cho bò ăn trái cây sẽ có nhiều sữa hơn ăn rơm rạ.”

“Tam thiếu chủ…”

“Tam thiếu chủ…”

Từ sau khi Lâu Phương đứng ra quản lý Cao Tường thì mọi người không còn đến gặp đảo chủ khóc tố nữa mà trực tiếp tìm hắn, lâu ngày không về đảo, hắn quên mất tên tiểu tử kia quậy phá đến cỡ nào.

Cuối cùng một người chạy vào hoảng sợ thông báo: “Tam thiếu chủ cướp thuyền, một mình chèo ra bãi đá ngầm rồi.”

Lâu Phương không kềm chế được nữa, xuống tấn, dồn khí Đan Điền, rống lên cho cả đảo nghe: “Bắt tam thiếu chủ về đây cho ta. Lần này cho dù đảo chủ ngăn cản, ta cũng phải đánh tét mông cái tên phá làng phá xóm đó cho bằng được.”

Trương Phong đi ra, thấy phụ thân sắc mặt hầm hầm, ngơ ngác nhìn sang Lam Kiều. Lam Kiều ngồi xổm xuống ôm Trương Phong vào lòng, giải thích: “Tam thúc thúc không ngoan, khiến phụ thân Phong nhi tức giận, muốn đánh tét mông tam thúc thúc.”

Trương Phong nghe vậy gật đầu: “Để Phong nhi giúp phụ thân tét vào mông tam thúc thúc.”

Lam Kiều nghe vậy, cười đến đau cả bụng.

Lúc này trong đại sảnh Tinh Vân trang, Hạ Uyển Nhi nghe tiếng hét của Lâu Phương, dừng tay rót trà, lắc đầu than thở: “Tường nhi lại nữa rồi.”

Cao Thanh Minh cầm chung trà lên uống, cười nói: “Kệ nó đi, cũng gần năm năm rồi Tinh Vân Đảo không náo nhiệt như thế này.”

Lâu Lan cũng uống trà, nói: “Nó quậy thế này tốt hơn là đi ngủ lang với nam nhân khắp cả đảo.”

Cao Thanh Minh và Hạ Uyển Nhi lúc này mới sực nhớ, mồ hôi chảy ròng ròng.

Lâu Lan nhìn sắc mặt hai người, ung dung nói: “Đừng lo, tối qua ta dặn nó rồi, nếu muốn thì dùng hương lan trên người mê hoặc nam nhân, sẽ không ai nhớ đã từng ngủ với nó. Dù sao nam nhân trên đảo võ công cũng không cao hơn nó hiện giờ, nó có thể khống chế được.”

Cao Thanh Minh lúc này mới chợt nhớ, Cao Tường hơn bốn năm ở Dạ Oanh làm tiểu quan, Thiên Ngạo đã luyện đến tầng sáu, bây giờ trên đảo ngoại trừ hắn, hai con trai lớn, tứ đại hộ vệ và Lâu Lan, Lâu Phương ra, e rằng không có ai là đối thủ của Cao Tường.

Cao Thanh Minh yên lòng, nhưng Hạ Uyển Nhi lại lo lắng: “Tường nhi vẫn chưa luyện đến tầng chín, bây giờ đã quay về đảo có sớm quá không?” Cô vẫn luôn lắng cho con trai, Cao Tường ngày nào chưa luyện xong tầng chín của Thiên Ngạo, ngày đó sinh mệnh vẫn còn bị đe dọa.

“Đừng lo.” Lâu Lan đặt chung trà xuống bàn, cười nham hiểm: “Tin tức từ Tây Tương truyền lại, cá kình đã chuẩn bị trở về biển cả, việc chúng ta cần làm hiện giờ, chính là đan lưới bắt cá.”

Cao Thanh Minh nghe vậy, đập mạnh tay xuống bàn: “Lần này, ta quyết phải bắt cho bằng được con cá đó, nấu cho Tường nhi ăn tẩm bổ.”

Hạ Uyển Nhi nghe hai người nói, chợt hiểu ra, rốt cuộc cũng cảm thấy yên lòng.

Ngày mà Chu Phách trở lại Cửu Châu, cũng là ngày con trai cô hoàn toàn thoát án tử vẫn treo trên cổ. Hạ Uyển Nhi cảm thấy mong chờ ngày ấy đến hơn bao giờ hết.

Hạ Uyển Nhi cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, đặt ấm trà xuống bàn, ngồi xuống trước cây cổ cầm Cao Tường ngày hôm qua đem về, khảy một khúc nhạc vui.

Lâu Lan lắng nghe, hiểu lòng Hạ Uyển Nhi, tự rót cho mình một chung trà, uống xong cười nói: “Ngày đó cũng sắp rồi.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: