Tuyệt sắc – Phần ba – Chương mười

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương mười: Vẹn toàn

.

“Cẩm Sắc ra mắt giáo chủ.”

Tiếng thiếu niên trong veo, nghe như rót mật vào lòng, nhưng Chu Phách thì lại nổi giận: “Ngươi có biết ta đang truy tìm tông tích của Thiên Ngạo Lâu Lan, đem về đây trừng phạt không?”

“Tiểu nhân biết.” Cẩm Sắc trả lời.

“Biết mà còn tới đây? Khen cho lá gan nhà ngươi.” Chu Phách hừ giọng, ra vẻ rất tức giận.

Nhưng Cẩm Sắc lại ngước lên nhìn Chu Phách mỉm cười ngọt ngào, nói: “Giáo chủ dường như có chút hiểu lầm, Cẩm Sắc tuy là tiểu quan của Dạ Oanh, nhưng không phải là người của Lâu phó đảo chủ.”

“Nói thế là sao?” Chu Phách tiếp tục hầm hè, nhưng tiểu quan này xem ra không sợ hắn, có vẻ rất ung dung, khiến hắn không khỏi âm thầm khen lá gan của Cẩm Sắc.

“Cẩm Sắc tuy là tiểu quan của Dạ Oanh, nhưng Cẩm Sắc không phải là người của Lâu phó đảo chủ.” Cẩm Sắc nhắc lại, sau đó khảy đàn, Âm Ba Công lan ra, khiến vài người đứng hai bên rút kiếm, nhưng chưa có lệnh Chu Phách, không ai dám động thủ. Cẩm Sắc nhìn hai bên, ung dung nói tiếp: “Bởi vì Cẩm Sắc thật ra là hậu duệ của Lục Chỉ Cầm Ma.”

Mọi người nghe đến đây trố mắt kinh ngạc.

“Ngươi có bằng chứng không?” Chu Phách nghiêm giọng hỏi.

“Võ công của Cẩm Sắc chính là bằng chứng.” Lại một tiếng khảy đàn, những người đứng hai bên bất giác buông vũ khí bịt tai lại.

Nội công của tiểu quan này… không thấp. Chu Phách nghĩ thầm, tiếp tục hỏi: “Lâu Lan có biết thân thế của ngươi không?”

“Lâu phó đảo chủ biết rõ chuyện này, nên mới đồng ý để Cẩm Sắc làm tiểu quan Dạ Oanh.” Cẩm Sắc trả lời, rất thật thà.

“Lý do?” Chu Phách vẫn lạnh lùng hỏi.

“Lâu phó đảo chủ muốn xem mọi người cuống cuồng lên vì phỏng đoán ai mới là người thừa kế Thiên Ngạo.” Cẩm Sắc che miệng cười nói: “Quả thật ai cũng nhầm tưởng Cẩm Sắc là người thừa kế Thiên Ngạo thật.”

“Vậy ai mới là người thừa kế Thiên Ngạo?” Mấy hôm trước Chu Phách đã nghe Phạm Dương báo cáo rồi, nhưng vẫn muốn hỏi lại.

“Một thiếu niên có mái tóc màu vàng nhạt, tên gọi Cao Tường, là nghĩa tử của Lâu phó đảo chủ, nhưng cũng là con thứ ba của một cao thủ có tên gọi là Cao Thanh Minh, người được giang hồ đồn đại chính là tình nhân đích thực của Lâu phó đảo chủ.” Cẩm Sắc thật thà trả lời, không chút giấu giếm.

“Lý do vì sao ngươi lại vào Dạ Oanh làm tiểu quan?”

“Bởi vì nơi đó có thể dễ dàng điều tra ra được bốn mươi năm trước ai là người giết gia gia của Cẩm Sắc, Ma Cầm Nghiêm Phan.”

“Là ai?”

“Tiền cung chủ Giáng Vân Cung, Tống Diêu.”

Bốn mươi năm trước, có một ngày mọi người nghe được tin Nghiêm Phan chết, nguyên nhân chết là do độc của Đường Môn, về chuyện này Đường Môn không đính chính, nên mọi người, kể cả Chu Phách, đều cho rằng Nghiêm Phan là do Đường Môn giết. Nhưng lúc này Cẩm Sắc lại nói rằng người giết Nghiêm Phan là Tống Diêu, khiến Chu Phách không thể không nghĩ tới Tống Diêu có khi dùng độc của Đường Môn để gấp lửa bỏ tay người, phương pháp thường thấy của chính đạo, nhằm tránh việc bị trả thù.

Nhưng thực ra Chu Phách đã lầm, người giết Nghiêm Phan lại là Hoa Miên Miên. Hoa Miên Miên vì muốn tìm võ công thích hợp Lâu Phượng, dùng nhan sắc mê hoặc Nghiêm Phan, sau đó đoạt lấy bí kíp Âm Ba Công, nhờ vậy sau này Cao Tường mới có cái để tập, ngụy tạo thân phận tiểu quan Cẩm Sắc, hiện giờ lại thành cháu của Nghiêm Phan, có điều không ai biết rằng, Lục Chỉ Cầm Ma, đến đời Nghiêm Phan xem như tuyệt hậu. Do Nghiêm Phan vốn là một con người bí ẩn, sự thật về hắn không ai biết nhiều, nhờ vậy Cao Tường tha hồ thêu dệt mà không bị vạch trần.

“Cho nên ngươi đến đây tìm ta, là muốn mượn tay ta giết Tân Minh Chủ Tống Cung xem như gián tiếp trả thù cho gia gia ngươi, thông minh lắm. Có điều…” Chu Phách nhíu mắt nhìn Cẩm Sắc, “ngươi phải chứng minh tài nghệ trên giường của ngươi thế nào, có xứng đáng để ta giúp ngươi hay không?”

Cẩm Sắc nghe vậy, cởi bỏ y phục trên người, tiến về phía Chu Phách, hỏi: “Nếu không, Chu giáo chủ muốn phán xử ta như thế nào?” Vừa nói, người đã đi đến bên cạnh Chu Phách, đẩy thiếu niên đã ngất xỉu ra, nhìn Chu Phách mỉm cười mỹ lệ, hỏi: “Là như tên này, trở thành công cụ luyện công cho ngài?”

“Đúng vậy.” Chu Phách nhìn cơ thể Cẩm Sắc, mỉm cười dâm dật: “Cho nên, ngươi phải chứng tỏ tài năng của ngươi cho ta xem.”

“Ta có thể tự tin làm ngài hài lòng.” Cẩm Sắc cười nói.

Trước ánh mắt của bọn người Thôn Thiên Giáo, Cẩm Sắc cho phân thân của Chu Phách tiến vào người mình, thân thể bắt đầu uốn éo phục vụ phân thân, lưỡi đưa vào miệng Chu Phách khuấy động, hai tay vuốt ve, xoa bóp thân thể hắn, khiến Chu Phách cực kỳ sảng khoái. Chu Phách cũng bắt đầu rạo rực, tay mơn trớn lên da thịt Cẩm Sắc, bấu véo, nhào nặn, cảm thấy mát lạnh rất sướng tay. Bọn người Thôn Thiên Giáo đứng bên dưới nhìn lên hai người, nước miếng chảy ròng ròng, có người còn cho tay vào quần kích thích tìm khoái cảm. Chẳng mấy chốc, cả đại sảnh chỉ còn nghe tiếng thở hổn hển của Cẩm Sắc, một âm thanh thật mê người. Đến đoạn cao trào, Cẩm Sắc nhấc người lên, làm bọn người bên dưới có thể nhìn thấy toàn bộ cơ thể cậu, hồng hào vô cùng gợi cảm. Chu Phách bắn sạch vào người Cẩm Sắc, thở hắt ra vô cùng hài lòng.

Cẩm Sắc đứng dậy, đi xuống dưới, dịu dàng hỏi mọi người đứng hai bên: “Còn có ai muốn lên giường với ta không? Chỉ cần giáo chủ ra lệnh, ta có thể phục vụ tất cả mọi người.”

Mọi người nhìn cơ thể Cẩm Sắc, trên người hằn đỏ dấu móng tay của Chu Phách, trông lại càng thêm hấp dẫn, đó là chưa kể tinh dịch Chu Phách còn không ngừng chảy xuống từ hậu đình, lượn lờ quấn quanh bắp chân mảnh mai. Cả bọn nuốt nước miếng đánh ực.

“Hừ, ai cho phép ngươi đi quyến rũ bọn thuộc hạ?” Chu Phách lạnh lùng nói.

“Ai da, do giáo chủ vẫn chưa nói hài lòng với người ta hay không mà. Nếu giáo chủ không hài lòng, người ta phải đi quyến rũ người khác thôi, chẳng hạn như… Hữu sứ Đường Bạch Hổ.” Cẩm Sắc nháy mắt với Đường Bạch Hổ, tên này mặc dù thèm lắm nhưng trước mặt giáo chủ và thuộc hạ, vẫn cố nghiêm mặt ra vẻ khó chịu.

“Không cần quyến rũ hắn, kể từ bây giờ, ngươi chỉ cần phục vụ ta là được.” Chu Phách trầm giọng ra lệnh: “Phạm Dương, sắp đặt chỗ ở cho Cẩm Sắc, còn Cẩm Sắc, tắm rửa sạch sẽ tối nay phục vụ ta.” Sau đó ra lệnh với một tên thuộc hạ, “Đem tiếp một tên đệ tử phái Thanh Thành ra đây cho ta luyện công.”

Tên thuộc hạ lập tức chạy đi, Cẩm Sắc nhặt quần áo lên, tay ôm đàn, tồng ngồng đi sau Phạm Dương, khiến bọn thuộc hạ nhìn theo nuốt nước miếng.

Ra đến hành lang bên ngoài, Cẩm Sắc nói với Phạm Dương: “Phạm Tả sứ, cũng nhờ có ngài, công cuộc trả thù cho gia gia của ta mới trở nên trôi chảy, sau này ta sẽ đền đáp ơn ngài hậu hĩnh.”

Phạm Dương nghe Cẩm Sắc nói, biết tiểu quan này cũng là người rất biết điều, cười nói: “Chỉ cần ngươi sau này nói tốt ta trước mặt giáo chủ là được rồi, nếu có cơ hội thì chê trách Đường Bạch Hổ vài câu. Hừ, cái tên đó, hắn nghĩ hắn giỏi võ công, luôn chèn ép ta, thật đáng ghét.”

Cẩm Sắc nghe vậy nghĩ thầm trong đầu cái tên Phạm Dương này quả thật rất giống hoạn quan trong cung, nhưng bề ngoài lại nói: “Ta sẽ làm theo lời Phạm Tả sứ căn dặn.”

Phạm Dương dắt Cẩm Sắc vào một căn phòng ngăn nắp, trông như phòng dành cho phụ nữ, nói rằng đây là phòng của vợ hai Vương Tử Kiệt, phòng Vương Tử Kiệt kế bên, hiện giờ trở thành phòng của giáo chủ. Hắn sắp đặt thế này cũng là tiện việc mỗi tối Cẩm Sắc có thể phục vụ Chu Phách.

Phạm Dương căn dặn vài chuyện nữa, sau đó lui ra ngoài, nói rằng Cẩm Sắc cứ việc nghĩ ngơi, nước tắm và thức ăn hắn sẽ cho thuộc hạ mang tới. Cẩm Sắc, lúc này phải gọi là Cao Tường, nằm xuống giường, thở phào.

Bước đầu tiên xem như thành công, các bước sau phải thật cẩn thận, chỉ cần sơ sót, có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Nhớ lại lúc nãy ở đại sảnh, Cao Tường quả thật vẫn còn run. Bá khí của Chu Phách, cậu không phải không sợ, nhưng nếu để lộ cậu đang sợ, sẽ khó mà thuyết thục được một tên đa nghi như Chu Phách. Hành lạc với một người trước mặt bao người, Cao Tường cũng là lần đầu tiên, cũng cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng vì tương lai, vì Âu Dương Tịnh, cậu phải cố gắng đến cùng.

Nhớ lại bảy ngày trước, sau khi Âu Dương Tịnh gặp phụ thân và nghĩa phụ, biết chuyện nguy hiểm mà cậu sắp làm, hắn đã kịch liệt phản đối. Hắn nói, hắn có thể chờ bao lâu cũng được, có thể nhìn cậu lên giường bao nhiêu người cũng được, tuyệt đối không muốn cậu mạo hiểm đi làm chuyện nguy hiểm như thế này. Nghĩa phụ lúc đó đã ra lệnh đại ca đánh ngất xỉu Âu Dương Tịnh, nhưng phụ thân cản lại, nói rằng xem như đây là chuyện giữa hai người, nên để hai người giải quyết.

Đêm đó, cậu phải cố hết sức thuyết phục Âu Dương Tịnh, nói rằng mọi việc đã được nghĩa phụ tính rất kỹ càng, sẽ không xảy ra sai sót. Cậu cũng nói mình muốn sớm được ở cùng Âu Dương Tịnh, muốn được ân ái cùng hắn, không muốn ân ái cùng người khác nữa, cho nên, đây là lựa chọn tốt nhất. Âu Dương Tịnh nghe, rốt cuộc cũng xiêu lòng.

Đêm đó cả hai ân ái đến mệt nhoài, bởi vì sau đó, cho dù chung giường, bọn họ cũng không thể ân ái được nữa.

Cao Tường sờ hậu đình của mình, vẫn còn dính đầy chất dịch của Chu Phách, trộn cùng chất dịch là Thần Lộ, khiến nam nhân cảm thấy vô cùng sảng khoái khi ân ái với cậu, nhưng cùng với Thần Lộ, còn có một thứ cũng được tiết ra.

Hồng Lưu, một loại độc dược sau khi bôi vào hậu đình, sẽ thấm vào thành ruột, khi hành lạc sẽ tiết ra cùng Thần Lộ, theo đầu phân thân lộ ra tiến vào cơ thể đối phương, không làm đối phương chết ngay, nhưng khiến đối phương không thoát khỏi Âm Ba Công.

Đây là một loại độc dược được Nghiêm Huỳnh, một cô gái cũng là hậu nhân của Lục Chỉ Cầm Ma sáng tạo ra, nhằm muốn khống chế phu quân mình, không muốn hắn chơi bời đường hoa ngõ liễu, sau này cách điều chế cũng lọt vào tay Hoa Miên Miên, cuối cùng Lâu Lan có được cùng với bí kíp Âm Ba Công.

Mỗi ngày bôi độc ba lần, làm trong suốt ba ngày, nữ tử thì có thể bôi thẳng vào âm đạo của mình, nhưng Cao Tường là được Âu Dương Tịnh bôi vào hậu đình. Hồng Lưu khi bôi cũng chỉ là là một loại thuốc bình thường, thấm vào người rồi tiết ra khi hành lạc mới thật sự là chất độc, vì vậy Âu Dương Tịnh không thể ân ái cùng cậu, chỉ có thể ôm cậu ngủ.

Ba ngày sau, hắn quyến luyến nhìn cậu lên ngựa, đi về phía Thanh Thành. Hắn nói, thời cơ đến, hắn sẽ xuất hiện giúp cậu, cho nên cậu không được chết, phải chờ hắn đến cứu cậu. Cậu mỉm cười, hôn hắn tạm biệt.

Ba ngày sau, cũng chính là hôm nay, cậu đến được Thanh Thành, hoàn thành bước đầu tiên trong kế hoạch: đầu độc Chu Phách.

Cao Tường nhìn trần nhà lẩm bẩm: sẽ quay về, nhất định phải quay về.

***

Năm ngày sau, võ lâm chính phái do Tống Cung dẫn đầu tiến về phía Thanh Thành, cuộc chiến lần này không chỉ là bảy đại môn phái thảo phạt Thôn Thiên Giáo như bốn năm trước, mà gần như là chính phái đối đầu với tà giáo.

Phía Thôn Thiên Giáo sau khi Chu Phách trở về, không ít tà giáo hay tin đến đầu quân dưới trướng của hắn, nhờ vậy lực lượng Thôn Thiên Giáo giờ còn đông đảo hơn xưa, cũng nguy hiểm hơn xưa.

Về phía chính phái, do Đại Hội Võ Lâm vừa tổ chức xong, không chỉ có bảy đại môn phái, mà còn có rất nhiều hào kiệt võ lâm tham gia thảo phạt Thôn Thiên Giáo, lực lượng so với trước đồng thời cũng lớn mạnh gấp mấy lần.

Cuộc chiến vừa nổ ra, khắp Thanh Thành đâu đâu cũng là máu, nhóm cứu hộ của chính đạo chạy như đưa thoy giữa trận chiến, cố gắng hạn chế thương vong cho phe chính đạo ở mức thấp nhất. Ngược lại, phe Thôn Thiên Giáo lớp chết lớp bị thương không ai cứu, có kẻ thậm chí quỳ xuống xin đầu hàng. Những kẻ này lập tức bị chính giáo phế bỏ võ công, đá ra ngoài cuộc chiến.

Lúc này Chu Phách lại đang chuẩn bị hành lạc cùng Cao Tường, Cao Tường nghe thuộc hạ thông báo, cười nói với Chu Phách: “Thật khéo, ta nghe nói bốn năm trước giáo chủ chuẩn bị hành lạc cùng Khoái Kiếm Lam Kiều thì bị bảy đại môn phái xông vào phá đám, kết quả phải chấm dứt cuộc vui. Lúc này giáo chủ định thế nào, tiếp tục cùng ta hay ra ngoài giao chiến cùng bọn người chính phái?”

Nghe Cao Tường nhắc, Chu Phách nhớ lại bốn năm trước, khi hắn đã chuẩn bị tấn công vào người Lam Kiều, bảy đại môn phái xông vào, khiến hắn chưa mần ăn gì được đã phải chạy ra ngoài chiến đấu, chỉ kịp vạch lên mông Lam Kiều dấu hiệu phụ thuộc. Kết quả, Lam Kiều trở thành vợ tên Bố Hiệp, khiến hắn bây giờ còn tức anh ách.

Nhớ lại chấm dứt, Chu Phách hành lạc xong với Cao Tường rồi mới ra ngoài chiến đấu. Trước khi hắn đi, Cao Tường còn hôn hắn, chúc hắn chiến thắng trở về, khiến hắn cực kỳ hài lòng.

Chu Phách xông ra ngoài, đối đầu với hắn không ngờ lại là Trương Bách và Lam Kiều. Trương Bách sau khi phóng tín hiệu, cười nhìn hắn nói: “Nghe thuộc hạ giáo chủ nói, dạo gần đây giáo chủ rất vui vẻ do được hưởng thụ, ta có cần phải nói ngày vui của giáo chủ đến đây là chấm dứt rồi không? Mỹ nhân, càng xinh đẹp thì lại càng độc.”

“Hừ, đừng quên vợ của ngươi trước kia từng nằm trên giường ta, có cần ta cường bạo hắn ngay trước mặt ngươi không?” Chu Phách làm sao thua một tên nhãi con như Trương Bách được, vừa nói hắn vừa nhìn Lam Kiều một cách dâm ô, khiến Lam Kiều không khỏi lạnh sống lưng.

Nhưng Trương Bách đã vỗ lưng Lam Kiều trấn an, cười nói: “Nằm trên giường thì đã sao? Đáng tiếc lần đầu của Lam Kiều thuộc về ta, không thuộc về Chu giáo chủ, thật sự rất đáng tiếc.”

Chu Phách tức giận, muốn dạy ngay cho Trương Bách một bài học, hắn vung Thanh Long Đao lên, chém về phía Trương Bách. Trương Bách lẹ làng né tránh, phối hợp cùng Lam Kiều ra chiêu, khoái đao của Trương gia phối hợp cùng khoái kiếm của Lam Kiều, nhờ Lâu Lan chỉ điểm, nhanh chóng tạo thành Đao Kiếm Hợp Bích, không chút kẽ hở cũng không có, nhanh đến không lường được. Mười người nhóm cao thủ chạy đến, nhìn màng Đao Kiếm Hợp Bích này cũng không khỏi sững sờ.

Nhưng Trương Bách và Lam Kiều đã đẩy Chu Phách về phía mười người bọn họ, bọn họ lập tức phân ra, vây công Chu Phách. Chu Phách không hổ là người có thể luyện thành Tịch Dương Ma Công trong vòng ba trăm năm trở lại đây, đối đầu một lúc mười cao thủ đứng đầu chính giáo lại không có một chút núng nao. Nhưng chốc lát sau, hắn đã cảm thấy bất thường.

Chu Phách nghe thấy tiếng đàn, mỗi lần tiếng đàn reo hắn dường như mất sức trong thoáng chốc, khiến trên người dính vài vết thương do mười người chính giáo gây ra.

Là Cẩm Sắc.

Lúc này Chu Phách chợt nhớ lại lời Trương Bách nói lúc nãy, hắn thì ra đã mắc mưu bọn người Lâu Lan rồi. Hắn muốn trở về phòng, giết chết Cẩm Sắc ngay lập tức.

Lúc này Cao Tường dưới sự hỗ trợ của Trương Bách và Lam Kiều, bắt đầu rời khỏi trận chiến, rời khỏi vòng vây của chính phái, tiếp tục dùng tiếng đàn khống chế Chu Phách ở khoảng cách xa.

Lúc mới trở thành tiểu quan trong Dạ Oanh, Cao Tường đúng là không thể sử dụng Âm Ba Công khống chế một người mà không làm ảnh hưởng người bên cạnh, nhưng năm năm trôi qua, cùng với Yến Vĩ Kiếm, kỹ thuật điều khiển Âm Ba Công của cậu bây giờ đã điêu luyện đến mức có thể không thua người nào trong đám hậu nhân của Lục Chỉ Cầm Ma. Đáng tiếc cậu không phải sáu ngón như Lục Chỉ Cầm Ma, nếu không có thể phát huy Âm Ba Công đến mức xuất thần nhập hóa.

Cao Tường dùng tiếng đàn gián tiếp tác động lên Chu Phách, Chu Phách do bị trúng Hồng Lưu dù vận công mọi cách cũng không thể thoát khỏi tiếng đàn, rốt cuộc càng lúc càng táo bạo, muốn lần theo tiếng đàn giết chết Cao Tường. Cao Tường lúc này đã được yểm hộ đến nơi an toàn, hội hợp với đám người Cao Thanh Minh, Cao Tuấn, Lâu Lan và Âu Dương Tịnh. Trương Bách và Lam Kiều để rảnh tay, đã giao Trương Phong cho Mạc Nhạc chạy tới chăm giúp từ trước, hai người thong thả phối hợp cùng nhóm người Lâu Lan bày trận.

Chu Phách càng nghe tiếng đàn càng cuồng loạn, bất chấp người đầy thương tích dùng hết sức phá vòng vây mười cao thủ chính phái, xông ra ngoài, lao về hướng nhóm người Lâu Lan như một con trâu điên, hắn phát hiện theo tiếng đàn càng nhanh, hắn lại càng không thể vận Tịch Dương Ma Công lên được. Tình hình vô cùng nguy hiểm, hắn nhanh chóng phát hiện điều đó, nhưng vẫn không thể thoát khỏi tiếng đàn.

Âm Ba Công, Hồng Lưu… hắn đã biết tại sao Cẩm Sắc lại xuất hiện trước mặt hắn. “Mỹ nhân, càng xinh đẹp thì lại càng độc.”, câu nói lúc nãy của Trương Bách lại xuất hiện trong đầu hắn. Phải giết cái tên tiểu quan Cẩm Sắc đó, trong đầu Chu Phách chỉ còn lại mỗi câu nói này.

Cuối cùng, Chu Phách cũng chạy ra ngoài vòng vây chính giáo, người đầy thương tích, nông sâu đều có, dùng khinh công phi về hướng tiếng đàn. Khinh công của hắn quá nhanh, ra khỏi phạm vi Thanh Thành rừng càng lúc càng rậm rạp, mười đại cao thủ lúc này chính thức mất dấu Chu Phách.

“Trương Bách và Lam Kiều đâu?” Trương Minh Khâu đột nhiên hỏi.

Mọi người bây giờ mới nhớ ra, hai mặt nhìn nhau.

“Chúng ta trúng kế Lâu Lan rồi.” Phương Tuệ đại sư lắc đầu.

“Hắn và cái tên kia không phải bị thương nặng sao?” Hồng Bách Toại hỏi.

“Không ai tận mắt chứng kiến bọn hắn bị thương nặng.” Hồ Ngọc Ngân trả lời.

“Thật liều lĩnh! Nếu hắn không khống chế được Chu Phách thì sao? Tên đó mà thoát quay trở lại sẽ càng nguy hiểm hơn nữa.” Dương Bảo Quyết nóng nảy nói.

“Ta nghĩ … Chu Phách không thoát được đâu. Một người thông minh như Lâu Lan nếu đã sơ xẩy để Chu Phách thoát một lần, chắc chắn sẽ không để thoát lần thứ hai. Chúng ta đứng đây chờ đợi, chốc nữa ắt sẽ có tin tức thôi.” Tống Cung nói. Hắn cùng Lâu Lan đều là những người bày trận tính kế, nhờ vậy cũng dễ dàng đoán được phương cách Lâu Lan dùng.

Chốc lát sau, giữa rừng có pháo hiệu bay lên, mười người phi thân vào rừng đến vị trí pháo hiệu, phát hiện Lâu Lan đang đứng cùng những người khác phía trước một căn nhà nhỏ. Thấy bọn họ tới, Lâu Lan chỉ chỉ vào trong, ra hiệu bọn họ nhỏ tiếng.

“Ngươi rốt cuộc cũng bắt được Chu Phách rồi à?” Trương Minh Khâu hỏi.

“Ta làm sao để hắn thoát cho được.” Lâu Lan cười he he trả lời, “Để hắn thoát lần nữa, các ngươi ghép ta vào tội thông đồng với hắn thì sao?”

“Tịnh nhi… đang ở bên trong?” Âu Dương Điền chợt hỏi. Trước đó đã hẹn với Âu Dương Tịch sẽ gặp ở Thanh Thành, nhưng tới nơi hắn vẫn không thấy Âu Dương Tịch đâu. Do bận chuyện đánh nhau, hắn vẫn chưa phóng bồ câu hỏi tin tức Âu Dương Tịch.

“Đang ở bên trong, ta có nói hắn không cần phải xem Tường nhi hút công lực, nhưng hắn không nghe. Tên tiểu tử này, gả Tường nhi cho hắn ta cũng cảm thấy an tâm.” Người nói là Cao Thanh Minh, Lâu Lan định nói cạnh nói khóe Âu Dương Điền nhưng Cao Thanh Minh đã ra hiệu cho hắn im lặng.

“Ngươi là… Cao đảo chủ?” Âu Dương Điền hỏi.

“Chính là ta.” Cao Thanh Minh trả lời, “Sau này Tường nhi nhờ ngươi lo lắng rồi.”

“Không dám. Được làm thông gia cùng Cao đảo chủ, đó là vinh dự của ta, ta nào dám bạc đãi con cưng của đảo chủ.” Âu Dương Điền vừa nói vừa liếc về phía Lâu Lan. Chỉ cần nghe chuyện Lâu Lan lo cho Cao Tường thế nào, hắn cũng biết rằng nếu bạc đãi Cao Tường, hắn sẽ bị Lâu Lan hành cho đến chết.

Lúc trước Âu Dương Điền không biết Cao Thanh Minh chính là đảo chủ Tinh Vân Đảo, sau khi Âu Dương Tịch đồng ý kết hôn cùng Cao Tường, Cao Tường mới nói cho hắn biết thân thế của mình, Âu Dương Điền giờ mới biết thông gia của mình chính là đảo chủ Tinh Vân Đảo. Có một thông gia như vậy cũng không lỗ, dù gì hắn cũng còn ba con trai, không sợ không có người nối dõi.

Âu Dương Điền định nói thêm vài câu kết chặt tình thông gia với Cao Thanh Minh, Lâu Lan đã ra hiệu giữ im lặng. Áp tai vào tường nghe ngóng một lúc, Lâu Lan nói: “Còn độ một canh giờ nữa là thành công.”

Tống Cung đột ngột hỏi: “Tại sao lúc trước ngươi không dùng cách này cho nhanh? Mà phải làm tiểu quan suốt bao năm.”

Lâu Lan cười nói: “Một cơ hội thế này không phải dễ có, lúc trước chỉ có Triệu Đạt có thể cấp cho ta, nhưng ta không muốn giết hắn, hắn dù sao cũng không đáng tội chết.” Ngừng một lúc, Lâu Lan nói tiếp: “Ta không thích giết người, chỉ giết kẻ đáng tội.”

Mười người cùng lúc nhớ đến một người: Công chúa Bắc Phiên.

Mặc dù không có bằng chứng là do Lâu Lan giết, nhưng sau khi mọi người nghe Trương Bách kể Lâu Lan một mình xông vào trại Bắc Phiên cứu hắn thế nào, thì mọi người đều tin rằng, cái chết của công chúa Bắc Phiên, chắc chắn do Lâu Lan gây ra, để trả thù cho Trương Bằng và Lâu Phượng. Nhưng thực ra có một chuyện bọn họ không thể nào đoán được, đó là cái chết của tiên đế, đúng là có sự nhún tay của Lâu Lan.

Ngự y nói tiên đế chết bất thường, ai cũng nghĩ là do thái tử có hành động mờ ám. Kỳ thực, thái tử tuy rằng không chấp nhận hành động hoang dâm vô đạo của tiên đế, nhưng dù sao cũng là phụ hoàng, thái tử không có cái gan giết phụ hoàng để mang tiếng soán ngôi. Tất cả là do Lâu Lan sau khi nghe Mạc Nhạc nói ý định soán ngôi của thái tử nhưng không đủ can đảm, mới thuận nước đẩy thuyền, hơn nữa tiên đế băng hà, Ngụy Thanh Phong mới có cơ hội kéo quân hoàn toàn đánh bại Bắc Phiên. Tất cả mưu đồ, đều từ một tay hắn tính toán. Trương Bằng và Lâu Phượng chết, không chỉ công chúa Bắc Phiên, mà cả tiên đế lẫn Bắc Phiên phải chôn cùng.

Tất nhiên bề ngoài tất cả mọi chuyện đều xảy ra hết sức ngẫu nhiên, không một ai biết đằng sau đều có sự tác động gián tiếp của Lâu Lan, giống như lần thảo phạt Thôn Thiên Giáo bốn năm trước.

Bốn năm trước, sau khi trụ trì Phương Minh bị Chu Phách đánh trọng thương, Trương Minh Khâu xấc bấc xang bang chạy về núi Võ Đang, thì kế hoạch “Chu Phách thôn thiên, bọn ta thôn hắn” của Lâu Lan cũng bắt đầu tiến hành, chỉ tiếc tính sai Đường Bạch Hổ nên mới thất bại. Nhưng hiện giờ, tất cả mọi chuyện không thoát được lòng bàn tay Lâu Lan, dưới sự quyến rũ của Cao Tường, Chu Phách trúng Hồng Lưu, mười cao thủ giáp công, hắn chật vật chạy ra thì sức cũng tàn, Âm Ba Công tiếp tục khống chế, Chu Phách cuối cùng thúc thủ, bị trói trên giường cho Cao Tường hút sinh lực.

Bốn năm trước, hắn từng trói Lam Kiều thế này, hai tay trói lên đầu giường, hai chân trói vào hai cạnh giường, chỉ khác Lam Kiều úp mặt xuống, hắn ngửa mặt lên mà thôi. Hắn mở to mắt, nhìn Cao Tường hút dần sinh mạng mình. Hắn từng nhìn cả ngàn cả vạn thiếu niên bị hắn hút sinh lực cạn kiệt đến chết, giờ phút này hắn bị Cao Tường hút sinh lực cho đến chết, âu cũng là quả báo.

Âu Dương Tịch đứng bên cạnh nhìn Cao Tường ngồi trên người Chu Phách, phân thân Chu Phách nằm trong hậu đình Cao Tường, hắn có chút không thoải mái, nhưng hắn biết không làm thế này, Cao Tường sẽ chết.

Vì hạnh phúc cả hai, Cao Tường phải làm thế này, vì vậy hắn không muốn ra ngoài, hắn muốn nhìn cả quá trình, để có thể thông hiểu những khó khăn Cao Tường gặp phải trên con đường muốn tồn tại, để rồi cuối cùng gặp hắn.

Cao Tường nói với hắn, ban đầu cậu quả thực không muốn làm tiểu quan, không muốn ân ái với nhiều người, thậm chí bật khóc sau lần đầu tiên lên giường cùng khách, nhưng nhớ đến ánh mắt của những người thân, ánh mắt của người dân Tinh Vân Đảo hy vọng cậu sống lâu trăm tuổi, cậu lại cắn răng lên giường hết vị khách này đến vị khách khác, cho đến cảm giác sợ hãi biến thành khoái cảm. Cái đêm cùng Âu Dương Tịnh, nghe hắn chấp nhận sống cùng cậu, cậu vô cùng hạnh phúc.

Trước khi đến gặp Chu Phách, Cao Tường nói với Âu Dương Tịnh, chỉ lần này thôi cậu ngủ cùng người khác, sau này cậu chỉ ngủ cùng hắn, Âu Dương Tịnh cảm thấy lòng đau đớn không thôi. Hắn muốn được dang rộng cánh tay, bảo vệ người này, không để người này vì hạnh phúc cả hai mà một mình nổ lực, một mình trả giá. Hắn muốn bảo vệ Cao Tường mãi mãi.

Chu Phách cuối cùng cũng tắc thở, Cao Tường ngã ngữa ra sau, rơi vào vòng tay Âu Dương Tịnh chờ sẵn.

Thành công rồi. Cậu nói với hắn như vậy, sau đó mệt mỏi thiếp đi.

Âu Dương Tịnh mặc quần áo vào cho Cao Tường, bồng cậu ra ngoài, nhìn những người đứng đợi bên ngoài, mỉm cười nói: “Thành công rồi, Cao Tường từ giờ sẽ sống, sống đến trăm tuổi, sống đến bạc đầu.”

Lâu Lan gục vào lòng ngực Cao Thanh Minh, rươm rướm nước mắt. Kể từ ngày nhận Cao Tường làm nghĩa tử, từng ngày từng ngày nhìn cậu lớn lên, mỗi một ngày trôi qua, hắn đều mong cậu có thể sống sót. Vì thế, hắn nghiêm khắc với cậu, ép buộc cậu phải cắt đứt mối tình chớm nở với Trương Bách để có thể sống còn. Mấy ngày trước khi Cao Tường nói rằng muốn sống cùng Âu Dương Tịnh suốt đời, Lâu Lan vô cùng hạnh phúc vì cuối cùng cậu cũng có bến đỗ, nhưng cũng không thể vì vậy mà không tiến hành kế hoạch. Hắn nhẫn tâm đẩy Cao Tường đến chỗ Chu Phách, ngày ngày đối mặt với ánh mắt lo lắng lẫn trách cứ của Âu Dương Tịnh, nhưng Âu Dương Tịnh không hề biết, hắn còn lo lắng cho Cao Tường gấp mấy lần Âu Dương Tịnh. Nếu lỡ như Cao Tường bị Chu Phách giết, hắn sẽ hối hận suốt đời.

Nếu như Trương Bách chỉ là ngoại sinh, thì đối với Cao Tường, Lâu Lan đã xem như con ruột. Hắn không phải là thân phụ, nhưng vì Cao Tường, lo lắng chăm sóc cậu còn hơn cả thân phụ của cậu là Cao Thanh Minh. Cao Thanh Minh hiểu nỗi lòng Lâu Lan, ôm Lâu Lan vào lòng, nhè nhẹ vỗ về.

***

Một năm sau, tại Hoàng Khỉ sơn trang của Âu Dương gia, hôn lễ của Âu Dương Tịch và Cao Tường tiến hành, không ít võ lâm hào kiệt đến chúc phúc. Các tiền bối vô cùng hài lòng, vì sau này sẽ không có một tên gây họa như Thiên Ngạo Lâu Lan nữa. Các hậu bối sau khi biết Cao Tường cũng chính là Cẩm Sắc, khóc rống ba ngày ba đêm không dứt, vừa khóc vừa đòi đánh một trận với Âu Dương Tịnh, khiến Âu Dương Tịnh không khỏi tự hào mình vô tình ấy thế mà phổng tay trên rất nhiều người khác. Còn hơn việc đánh bại Lâu Lan, lấy lại mặt mũi cho phụ thân, thậm chí dẫu có là Minh Chủ đi nữa, Âu Dương Tịnh cũng cho rằng mình không thể nào hạnh phúc bằng lúc này.

Sau một năm xa cách, Cao Tường đã luyện thành tầng cuối cùng Thiên Ngạo, thoát khỏi cái án đã treo trên cổ cậu từ lúc cậu sinh ra. Hiện tại, cậu ngồi trong tân phòng, chờ Âu Dương Tịnh giở vải trùm đầu, cùng uống rượu giao bôi, rồi sẽ bắt đầu hợp cẩn.

Đêm nay, cậu không cần phải run sợ giống như lần đầu lên giường với khách, hoặc là cảm giác chai xạm khi lên giường cùng những người khác, hoặc sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh như trên giường Chu Phách. Đêm nay, là đêm cậu cùng người mình thương ân ái, là chính thức trở thành vợ của người mình thương.

Âu Dương Tịnh nhìn người nằm trong lòng mình, sau khi ân ái, Cao Tường đã mệt nhoài ngủ say. Hắn sẽ bảo vệ người này, hắn tiếp tục quyết tâm như vậy, không để người này vì hạnh phúc cả hai leo lên giường cùng người khác hoan lạc, vì hạnh phúc cả hai đẩy mình vào chỗ hiểm nguy. Hắn phải mạnh mẽ, thật mạnh mẽ.

Ngày hôm sau Cao Tường tỉnh dậy, Âu Dương Tịnh đã ở kề bên, đút cháo đậu đỏ cho cậu ăn.

“Là do nghĩa phụ chuẩn bị à?” Cao Tường hỏi.

“Đúng vậy.” Âu Dương Tịnh gật đầu, “Nhưng ta không biết ý nghĩa của việc này?”

“Sau đêm tân hôn, con gái và con dâu nhà họ Lâu sẽ được cho ăn cháo đậu đỏ, ý nghĩa nhận được chúc phúc từ cả gia tộc, sớm sinh quý tử.” Cao Tường ngẩng đầu lên, nhìn Âu Dương Tịnh triều mến nói: “Đệ mặc dù không phải họ Lâu, nhưng nghĩa phụ làm thế này, cũng là muốn tỏ ý xem đệ như con ruột. Tấm lòng của nghĩa phụ, thật không thể nói sao cho hết. Lát nữa huynh cùng đệ sang vấn an nghĩa phụ được không?”

Sau hôn lễ, Lâu Lan và những người khác vẫn nán lại Hoàng Khỉ sơn trang ở chơi vài ngày, Cao Tường muốn gặp có thể qua dãy nhà dành cho khách là gặp được.

“Để ta bồng đệ sang đó.”

Âu Dương Tịnh bồng Cao Tường lên, phi thân qua dãy nhà dành cho khách. Lâu Lan đang đàm đạo cùng mọi người, thấy hai người tới ngẩng đầu lên, cười hỏi: “Dậy rồi à? Ngồi xuống uống trà đi.”

“Mọi người bàn chuyện gì vậy?” Cao Tường nhìn mọi người hỏi.

“Trương Bách và Lam Kiều muốn đưa Trương Phong về ải Bắc ở, dù sao đó mới là quê hương của hắn, khu mộ của Trương gia tướng cũng cần người trông coi.” Lâu Lan nói.

“Còn nghĩa phụ?” Cao Tường nhìn Lâu Lan, có chút lo lắng.

“Già rồi, không thể gây họa nhân gian được nữa, cho nên ở lại Tinh Vân Đảo quấy rối phụ thân ngươi.” Lâu Lan bật cười, trả lời.

“Phương Không đại sư rốt cuộc cũng không cần cầm chổi quét Tàng Kinh Các đánh ta vì không quản lý được tên yêu nghiệt này rồi.” Cao Thanh Minh cười nói.

“Xem ra lâu lắm mọi người mới có cơ hội gặp mặt nhau.” Cao Tường nói, có hơi buồn. Giờ cậu đã là dâu Âu Dương gia, muốn đi đâu cũng khó.

Lân Lan hiểu ý cậu, nói với Âu Dương Điền: “Ngươi tốt nhất để Tường nhi tự do, muốn đi đâu thì đi, nếu không ta sẽ từ Tinh Vân Đảo vào lại Cửu Châu quấy rối ngươi đó.”

Âu Dương Điền nghe, tóc gáy dựng cả lên: “Ta không có ý nhốt ru rú Tường nhi trong nhà. Tường nhi tuy là dâu Âu Dương gia, nhưng đồng thời cũng là nam nhi, nên đi khắp nơi để tỏ chí tang bồng hồ thỉ.”

“Biết điều đó.” Lâu Lan cười nói, xong nói với Cao Tường: “Ngươi thích đi đâu thì đi, nếu hắn dám cấm cản, bảo cho nghĩa phụ, ta sẽ dạy cho hắn một bài học.”

“Tuân lệnh nghĩa phụ.” Cao Tường vui vẻ nói.

Âu Dương Điền thấy cảnh đó, âm thầm thở dài.

Vướng vào Thiên Ngạo Lâu Lan, quả thực chết cũng chẳng xong mà!

Mấy hôm sau mọi người chia tay nhau, về nơi mà mình dự định.

Trương Phong sau đó đỗ Võ Trạng Nguyên, tiếp nối Trương gia tướng thành người bảo vệ ải Bắc, cưới con gái Dương Ngọc Bình làm vợ, sinh được năm con trai. Từ đó Trương gia tướng không thiếu hụt người nối dõi.

Lâu Lan quay về Tinh Vân Đảo, sống cùng Cao Thanh Minh cho đến cuối đời. Nhưng theo nguyện vọng Lâu Lan, Cao Đạt không chôn hắn trong khu mộ Cao gia cùng Cao Thanh Minh, mà chôn hắn bên cạnh mộ phần Trương Bằng, Lâu Phượng.

Trương Bách sau khi ổn định cho Trương Phong ở ải Bắc, lại cùng Lam Kiều bôn tẩu giang hồ hành hiệp, mọi người không gọi bọn họ là Bố Hiệp và Khoái Kiếm nữa, mà gọi là Song Khoái Hiệp, một đao một kiếm, tách ra đã là cao thủ, khi kết hợp lại, toàn giang hồ không ai là đối thủ. Sau khi hai người qua đời, theo như yêu cầu, không chôn họ trong mộ phần Trương gia tướng, mà chôn bên cạnh mộ Lâu Lan.

Từ đó trên Tinh Vân Đảo, bên cạnh khu mộ Cao gia, là khu mộ năm người bọn họ. Mỗi Thanh Minh, Cao Tường đều cùng Âu Dương Tịnh trở về đảo, kể cho người dân trên đảo nghe, chuyện giang hồ, chuyện về năm người bọn họ.

Hạnh Phúc. Vĩnh Hằng.

Cẩm Sắc – Kết thúc.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: