Tuyệt sắc – Phần ba – Chương chín

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương chín: Chân tình

.

Nửa tháng sau, hào kiệt võ lâm cuối cùng cũng tề tựu đủ, Đại Hội Võ Lâm chính thức bắt đầu.

Trước Đại Hội, Minh Chủ Dương Bảo Quyết bước lên đài tỉ thí thông báo tin tức Chu Phách trở lại Cửu Châu, ai nấy nghe xong đều bàng hoàng, nhớ lại sự kinh hoàng hắn gây ra bốn năm trước. Dương Bảo Quyết cũng thông báo rằng, sau Đại Hội, chưởng môn bảy đại môn phái một lần nữa đứng ra thảo phạt Chu Phách, lần này quyết diệt tận sát tuyệt tàn dư Thôn Thiên Giáo, ai muốn tham gia sau Đại Hội có thể ở lại, đợi Cái Bang thăm dò vị trí của Chu Phách rõ ràng, mọi người sẽ cùng nhau tiến đến đó tiêu diệt hắn.

Võ lâm hào kiệt nghe xong, đều hô to sẽ ở lại giúp bảy đại môn phái diệt trừ Chu Phách, diệt tận Thôn Thiên Giáo. Dương Bảo Quyết thông báo Đại Hội Võ Lâm mười năm một lần chính thức bắt đầu.

Đại Hội Võ Lâm tổng cộng mười ngày, ba vòng tất cả. Bảy ngày đầu là vòng chiến đầu tiên, một người sẽ lên đài thách đấu đả lôi đài, cho đến khi không ai dám lên thách đấu nữa sẽ lọt vào vòng trong. Hai ngày sau người lọt vào vòng trong tiếp tục thách đấu với các vị tiền bối, nếu thắng cuộc sẽ vào vòng cuối cùng. Tại vòng cuối cùng, tiền bối và hậu bối thắng cuộc sẽ thách đấu với nhau, cho đến người chiến thắng cuối cùng sẽ là Minh Chủ đời kế tiếp.

Ngày thứ nhất người thách đấu đầu tiên là Lôi Hiệu của Võ Đang, sau nhiều lược cuối cùng người chiến thắng là Tần Thanh Loan của Nga Mi. Tần Thanh Loan sau ba lần thách đấu không ai lên đài nữa, vừa xuống đài thì người lên đài kế tiếp lại là Cao Tường. Mọi người thấy Cao Tường chỉ là một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, có chút khinh thường, nhưng sau khi cậu đánh rớt đài ba mươi người, trong đó có đại sư huynh phái Bạch Hạc, thì võ lâm không thể không chú ý, đến khi biết cậu là người kế thừa Thiên Ngạo, ai cũng ngầm hiểu thiếu niên này không coi thường được.

Nhưng cuối cùng người đánh cho Cao Tường xuống đài lại là con trai thứ tư của Âu Dương Điền, Âu Dương Tịnh. Đó là một thiếu niên mười tám tuổi, tính tình nghiêm túc, thắng Cao Tường có chút khó khăn, nhưng ai cũng trông thấy Âu Dương Tịnh quyết dùng hết sức hạ gục Cao Tường cho bằng được. Thắng xong Hồng Bách Toại hỏi Âu Dương Tịnh, tại sao hắn lại quyết hạ gục Cao Tường?

Âu Dương Tịnh đứng trên đài trả lời: “Là do ba ca ca của vãn bối võ công quá yếu kém, nên từ nhỏ vãn bối đã dặn lòng phải luyện võ công thật giỏi, sau này đánh bại Thiên Ngạo Lâu Lan, lấy lại danh dự cho phụ thân. Cao Tường, nghĩa tử của Thiên Ngạo Lâu Lan, là người đầu tiên vãn bối phải đánh bại.”

Cao Tường lúc này đã nhảy xuống đài, nghe vậy đứng dưới hét lên: “Vậy thì Âu Dương huynh phải cố lên nha, ta sẽ dùng kỹ thuật trên giường tuyệt hảo của ta cổ vũ cho huynh.”

Mọi người nghe xong, lắc đầu ngao ngán, nhưng Âu Dương Tịnh lại xem lời Cao Tường như gió thoảng bên tai, nói: “Người ta muốn đánh bại kế tiếp là Bố Hiệp Trương Bách.”

Trương Bách nghe điểm danh ngay mặt, ung dung thượng đài, nhưng không cần đến trăm chiêu, đã cho Âu Dương Tịnh xuống đài. Cuối cùng sau ba lần khiêu chiến, không ai thượng đài nữa, hắn ung dung xuống đài, tiếp tục bồng Trương Phong lên vai để cậu bé có thể xem mọi người đấu võ học hỏi.

Người thượng đài kế tiếp là Lam Kiều. Sau khi Tả Quý nói rằng mình đứng ra gả Lam Kiều cho Trương Bách, rất nhiều người không hài lòng, nhưng vì tăm tiếng và quyền lực của Tả Quý, không ai dám ngay mặt chỉ trích, thấy Lam Kiều lên đài, những người này đều nghĩ cơ hội để bọn họ đả kích Lam Kiều đến rồi. Nhưng võ công Lam Kiều sau một năm được Lâu Lan chỉ bảo tiến bộ vượt bực, kiếm nhanh đến độ không ai đỡ kịp, cuối cùng đánh bại đại sư huynh phái Điểm Thương, trở thành người kế tiếp tiến vào vòng trong.

Sau đó trận đấu tiếp tục diễn ra, bằng hữu của Trương Bách, chỉ có Dương Ngọc Bình và Bạch Liệu lọt vào vòng trong, Tả Thiền và Nhậm Hồng đều thua cuộc. Tối hôm đó Tả Thiền và Nhậm Hồng đều muốn Cao Tường lên giường với bọn hắn đêm nay để an ủi bọn hắn thua cuộc, nhưng Cao Tường nói đêm nay cậu có hẹn với người khác rồi. Tả Thiền và Nhậm Hồng đều không biết là ai, hỏi thì Cao Tường chỉ cười mờ ám.

Tối hôm đó, Âu Dương Tịnh trở về phòng trọ, phát hiện có ai đó nằm trên giường mình. Hắn đề phòng tiến tới vén rèm lên, phát hiện người nằm trên giường lại là Cao Tường, người không mặc quần áo, mỉm cười ngây thơ nhìn hắn. Tình hình trong phòng vô cùng mờ ám, nếu làm lớn chuyện nhiều người biết được sẽ dị nghị, Âu Dương Tịnh đành nghiêm túc nhỏ giọng khuyên nhủ, nói rằng mình là người đoan chính, không muốn làm chuyện mây mưa cùng Cao Tường. Cao Tường lại cười ngây thơ nghe Âu Dương Tịnh nói, rốt cuộc Âu Dương Tịnh không chịu đựng nổi, lên giường mây mưa cùng Cao Tường.

Sáng hôm sau mọi người đều biết chuyện này, Âu Dương Tịnh xấu hổ không có chỗ chui, nhưng Cao Tường lại nói với mọi người rằng, kỹ thuật Âu Dương Tịnh rất khá, bề ngoài và tính tình đều hợp sở thích của cậu, nếu Âu Dương Tịnh không chê, sau khi cậu luyện thành Thiên Ngạo, sẽ về sống chung thủy với Âu Dương Tịnh, không gây họa nhân gian như nghĩa phụ.

Tiền bối nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, khuyên Âu Dương Tịnh đồng ý, còn hậu bối lại tuyên bố nếu Âu Dương Tịnh dám đồng ý sống cùng Cao Tường, hắn sẽ trở thành kẻ thù của bọn họ. Khổ thân Âu Dương Tịnh, đêm qua nhìn vẻ mặt ngây thơ, thân thể tuyệt mỹ, trông thế nào cũng gợi cảm của Cao Tường khiến hắn đã cố lắm vẫn không cách nào dằn lòng được. Thiếu niên mười tám khí huyết dồi dào mà, đâu dễ khống chế bản năng, nhưng sau khi xong việc, thấy Cao Tường ngoan ngoãn nằm trong lòng mình ngủ, nhớ lại cảm xúc tuyệt hảo vừa rồi, Âu Dương Tịnh thật sự cũng rất muốn chiếm hữu người này. Cuối cùng giọng tiền bối cũng áp chế được giọng hậu bối, Âu Dương Tịnh không suy nghĩ nữa, quyết định chấp nhận, xem như đem thân ra kềm chế tai họa võ lâm, giống như những tiền bối Lâu Vĩnh Nhật, Triệu Đạt đã từng làm trước kia.

Cao Tường nghe vậy rất vui mừng, nhào về phía Âu Dương Tịnh ôm chặt, các hậu bối nhìn cảnh đó chỉ có thể tiếc hùi hụi, nhưng đối diện với ánh mắt của các tiền bối, không ai dám lên tiếng muốn gây khó dễ Âu Dương Tịnh. Âu Dương Điền thấy vậy cũng chỉ gật đầu đồng ý, tuyên bố chấp nhận, nói rằng con trai mình làm vậy cũng là vì có ý tốt, không để mọi người rơi vào tình trạng xấu hổ mất mặt mất mũi như phụ thân hắn trước kia. Con trai hắn vì đại nghĩa diệt thân, rất đáng được khen ngợi. Các tiền bối cũng phụ họa khen ngợi liên hồi.

Chuyện đã ổn thỏa, trận chiến ngày thứ hai lại tiếp tục bắt đầu.

Đêm đó Cao Tường không ngủ với người khác, mà đến ngủ với Âu Dương Tịnh. Ân ái xong, Cao Tường nằm trong lòng ngực Âu Dương Tịnh, nghiêm túc nói rằng sau khi luyện thành Thiên Ngạo, sẽ mãi mãi chung thủy với Âu Dương Tịnh.

Cao Tường cũng nói ra lý do vì sao cậu phải luyện Thiên Ngạo, Âu Dương Tịnh nghe xong, ôm chặt Cao Tường vào lòng, nói: “Lúc sáng nghe các tiền bối hối thúc, ta bằng lòng nhưng lòng vẫn có chút không cam lòng, vì nghĩ đệ dâm dật, không xứng với ta. Bây giờ nghe đệ nói, ta cảm thấy may mắn vì nghĩa phụ của đệ đã truyền thụ Thiên Ngạo cho đệ, để ta có thể cùng đệ sống đến bạc đầu. Tường nhi, từ giờ dù đệ có ngủ với ai, ta cũng sẽ không khinh thường đệ nữa.”

Cao Tường nghe vậy bất giác bật khóc nức nở, vừa khóc vừa nói: “Kỳ thực lúc sáng đệ nói vậy cũng là có ý trêu đùa huynh, nhưng không ngờ huynh lại đồng ý, khiến đệ vô cùng sửng sốt. Nhưng bây giờ, nghe những lời này của huynh, đệ biết mình trong lúc vô tình đã tìm được chân tình rồi. Đa tạ, đa tạ huynh đã không khinh thường đệ.”

Âu Dương Tịnh sửng sốt, sau đó bật cười. Hóa ra trong lúc vô tình, cả hai thiếu niên đồng thời cùng tìm được chân ái. Lần đầu tiên trong đời, Âu Dương Tịnh biết được cảm giác thế nào là mãn nguyện.

“Ngày mai, huynh đi cùng đệ gặp phụ thân và nghĩa phụ được không?” Cao Tường hỏi.

“Sáng mai ta dẫn đệ đến gặp phụ thân, sau đó chúng ta cùng đi.” Âu Dương Tịnh nói.

Sáng hôm sau, Âu Dương Tịnh dắt Cao Tường đến chính thức ra mắt phụ thân, đồng thời thông báo với phụ thân mình sẽ cùng Cao Tường đi gặp Lâu Lan và phụ thân của Cao Tường. Âu Dương Điền thấy con trai không lọt được vào vòng trong, ở lại cũng không làm được gì, gật đầu đồng ý, dặn rằng khi bảy đại môn phái hợp sức đánh Chu Phách, nhớ đến nơi tập hợp là được. Hồng Bách Toại đứng bên cạnh nghe hai thiếu niên chuẩn bị đi gặp hai người bọn Lâu Lan, nói rằng cho ông ta gửi lời thăm hỏi thương thế của hai người, đồng thời về chuyện Cao Tường, để an toàn phòng hờ Chu Phách thoát lần nữa, bảy đại môn phái có thể sẽ không giúp đỡ. Cao Tường nghe xong, gật đầu vâng dạ, nói rằng mình sẽ báo lại.

Cao Tường cùng Âu Dương Tịnh đến chào từ biệt nhóm Trương Bách, Trương Bách và Lam Kiều sau khi nghe Cao Tường nói đã tìm được chân tình của mình đều vui mừng chúc phúc, Dương Ngọc Bình nghe nói sau này Cao Tường không quậy phá như Lâu Lan, cũng thở phào nhẹ nhõm, cùng ba người Bách Liệu, Tả Thiền, Nhậm Hồng thành tâm chúc phúc cho Cao Tường và Âu Dương Tịnh. Âu Dương Tịnh và Cao Tường bắt đầu khởi hành đến chỗ Lâu Lan.

Đại Hội Võ Lâm tiếp tục thêm bảy ngày nữa, cuối cùng Tân Minh Chủ là Tống Cung, cung chủ Giáng Vân Cung. Tống Cung năm nay tuy chỉ mới hơn ba mươi, nhưng ngoài võ công, tài năng chỉ huy cũng được mọi người nể phục, từng là quân sư cho Bình Nam Vương Bách Liễu, trăm trận không một trận thua, vì vậy chưởng môn bảy đại môn phái quyết định giao quyền chỉ huy lần này cho Tống Cung. Vương Tử Kiệt còn nói đùa Tống Cung là Long Đầu (chữ Cung trong tên Tống Cung bộ Long nằm trên đầu), lần này nhất định sẽ diệt trừ được Chu Phách, diệt tuyệt Thôn Thiên Giáo.

Ngay lúc mọi người hả hê bàn luận, đệ tử Cái Bang chạy vào thông báo: Thanh Thành thất thủ.

Tất cả võ lâm hào kiệt có mặt nghe được đều bàng hoàng, nhưng sau khi nghe đệ tử Cái Bang giải thích, mới yên tâm phần nào. Hóa ra do Cái Bang thông báo Chu Phách trở về trả thù, tất cả các môn các phái đều đã biết đến sự kinh khủng của hắn, nếu xui xẻo đụng hắn, phải lập tức rút lui bảo toàn lực lượng. Mấy ngày trước Thôn Thiên Giáo đột ngột tấn công Thanh Thành, ban đầu Chu Phách không xuất hiện, mọi người trong phái Thanh Thành mặc dù khá chật vật, nhưng vẫn có thể chiến đấu được, đồng thời bắt đầu di tản đệ tử nhỏ tuổi theo đường bí mật ra ngoài, đến các môn phái gần đó lánh nạn, cho đến khi Chu Phách xuất hiện, ba đại trưởng lão hợp sức tấn công hắn cho đệ tử tiếp tục rút lui. Cuối cùng trưởng lão Nhiếp Thanh Thanh dùng đòn hy sinh làm Chu Phách bị thương, Thanh Thành mặc dù thất thủ, nhưng ngoài mười đệ tử bị bọn người Thôn Thiên Giáo bắt lại, không thiệt hại gì đáng kể.

Theo như hai vị trưởng lão còn sống đưa tin tới, võ công Chu Phách cực kỳ đáng sợ, Nhiếp Thanh Thanh mặc dù làm hắn bị thương, nhưng không đáng kể, chỉ có thể tạm thời cầm chân hắn ở Thanh Thành, không để hắn đến môn phái khác gây họa. Chưởng môn các môn phái khác gần Thanh Thành lập tức gửi tin về môn phái, nhắc nhỡ nếu bọn người Thôn Thiên Giáo tấn công, phải lập tức rút lui, sinh mạng là quan trọng, còn rừng không sợ thiếu củi đốt, chờ lệnh hợp lực cùng bảy đại môn phái một lần nữa diệt tuyệt bọn người Thôn Thiên Giáo.

Tống Cung nghe vậy, bắt đầu triệu tập võ lâm hào kiệt, phân thành năm nhóm:

_Nhóm một là mười cao thủ đứng đầu võ lâm chính phái, nhận nhiệm vụ trực tiếp đánh với Chu Phách, giết chết hắn. Nhóm này bao gồm Tống Cung, Dương Bảo Quyết, Âu Dương Điện ba vị Minh Chủ, cùng với bảy cao thủ của bảy đại môn phái.

_Nhóm hai là ba mươi cao thủ kết thành mười lăm đội, có nhiệm vụ xông vào Thanh Thành, tìm ra Chu Phách sẽ lập tức phóng pháo hiệu báo vị trí, sau đó không được tham chiến, nhanh chóng rút lui hội họp cùng nhóm thứ ba đánh nhau với thuộc hạ Chu Phách. Nhóm này Trương Bách và Lam Kiều kết thành một đội, Dương Ngọc Bình và Bạch Liệu kết thành một đội, mười ba đội còn lại là các cao thủ lọt vào vòng cuối cùng Đại Hội Võ Lâm.

_Nhóm thứ ba bảy mươi cao thủ, có nhiệm vụ hỗ trợ nhóm thứ hai xông vào Thanh Thành điều tra vị trí của Chu Phách, sau đó phối hợp cùng nhóm thứ hai giết chết thuộc hạ Chu Phách.

_Nhóm thứ tư là những người còn lại bao vây quanh núi Thanh Thành, không để cá lọt lưới.

_Nhóm thứ năm gồm những người có khả năng trị thương, gồm người của Thần Y sơn trang, Bách Thảo Đường… chuẩn bị thuốc men đầy đủ, hạn chế tử vong tối đa cho võ lâm hào kiệt, đồng thời giúp đỡ đệ tử phái Thanh Thành bị Chu Phách bắt làm công cụ luyện công.

Phân nhiệm vụ xong, mọi người đồng thời xuất phát tiến về núi Thanh Thành.

***

Mấy ngày sau, tại núi Thanh Thành, Chu Phách đập bàn quát mắng: “Chưa tìm được Lâu Lan và tình nhân của hắn à?”

Cao Thanh Minh mặc dù có tiếng ở Cửu Châu như một hiệp khách cao thủ, nhưng rất hiếm người biết hắn là đảo chủ Tinh Vân Đảo, trước đây thỉnh thoảng thấy hắn tiếp xúc với Lâu Lan rất thân mật, Lâu Lan còn thân mật với hắn hơn hẳn những người khác, nên có người đồn đại tình nhân thật sự của Lâu Lan chính là Cao Thanh Minh.

“Thưa giáo chủ, vẫn chưa.” Hữu sứ Đường Bạch Hổ trả lời.

Khác với một tên nhờ xu nịnh mà leo lên Tả sứ như Phạm Dương, Đường Bạch Hổ chính thức là cánh tay mặt của Chu Phách, võ công không thua Vạn Thủ Triệu Đạt. Bốn năm trước, khi bảy đại môn phái hợp lực thảo phạt Thôn Thiên Giáo, cũng nhờ có hắn Chu Phách mới thoát khỏi vòng vây bảy đại môn phái, kéo theo một phần năm thuộc hạ đi theo sang Tây Tương, Lâu Lan và Cao Thanh Minh tính toán sai lầm để thoát Chu Phách cũng là vì không biết rõ sự lợi hại của tên này, do Đường Bạch Hổ rất ít khi ra mặt. Trong kế hoạch của Tống Cung lần này cũng không thể để thoát Đường Bạch Hổ, Lâm Vĩnh Nhật và hai trưởng lão Thanh Thành đã được phân công xử lý, tuyệt đối không để hắn chạy thoát.

“Hừ, trốn chui như chuột.” Chu Phách quát lên, cực kỳ tức giận.

Sau khi vào Cửu Châu, biết Cái Bang theo dõi, hắn muốn chơi trò mèo vờn chuột với Cái Bang, tách ra không đi cùng thuộc hạ, sau đó hưởng thụ cảm giác lén đi theo sau, giết người Cái Bang dần dần. Nhưng khi tới Sa Khâu, hắn lại lọt vào tập kích của Lâu Lan và Cao Thanh Minh. Hai người phục kích đánh nhau với hắn một chập, sau đó bỏ chạy, khiến hắn tức giận đuổi theo, nhưng không thấy bóng hai người đâu.

Do đuổi theo Lâu Lan và Cao Thanh Minh, khiến Chu Phách chậm trễ phối hợp cùng Đường Bạch Hổ đánh vào Thanh Thành, khiến Đường Bạch Hổ đánh với Thanh Thành một lúc lâu hắn mới xuất hiện.

Sau khi chiếm được Thanh Thành làm đại bản doanh, bắt đầu chiêu binh mãi mã tà giáo khắp nơi, Chu Phách mới được Phạm Dương cho biết giang hồ đang đồn đại hắn đánh trọng thương Lâu Lan cùng Cao Thanh Minh. Chu Phách nghe vậy rất kinh ngạc, bởi vì hắn chưa làm gì được hai người bọn họ, cả hai đã bỏ chạy rồi. Nhưng Phạm Dương lại khen hết lời, Chu Phách không thể nói ra sự thật, coi như thừa nhận đã đánh trọng thương Lâu Lan cùng Cao Thanh Minh. Có điều tức giận cũng không nguôi ngoai, Chu Phách ra lệnh truy sát hai người bọn họ. Nhưng kể từ đó, hai người giống như biến mất khỏi nhân gian, không ai tìm ra được.

Chu Phách bực bội lôi một thiếu niên đệ tử phái Thanh Thành ra luyện công, thiếu niên này sợ hãi đến không dám động đậy, Chu Phách đâm vào rút ra đâm vào rút ra cảm thấy vô cùng buồn chán. Trước kia hắn có rất nhiều thiếu niên để luyện công, có người cũng nhàm chán như thiếu niên Thanh Thành này, có người đồng ý phối hợp xem như hưởng thụ trước khi chết, nhưng hắn vẫn cảm thấy không đủ, vì vậy nuôi thêm một vài tiểu quan sảng khoái khi đã chán đến cực đỉnh.

Hiện tại tà giáo khắp nơi đến đầu quân dưới trướng hắn cũng không ít, mặc dù có bắt cóc thiếu niên từ các môn phái đem đến cho hắn luyện công, nhưng lại cho rằng tiểu quan không có tác dụng luyện công, rốt cuộc không đem đến, khiến hắn vô cùng bực bội, sai Phạm Dương đi dẫn về vài tên tiểu quan.

“Tả sứ Phạm Dương đã về tới.” Thuộc hạ chạy vào bẩm báo.

Phạm Dương đủng đỉnh đi vào, theo sau chỉ có một tiểu quan ôm một cây cổ cầm, Chu Phách quát hỏi: “Ngươi đi bao lâu? Tại sao chỉ dẫn về một tiểu quan?”

Bình thường Phạm Dương nghe hỏi thế này sẽ sợ khiếp vía, nhưng hôm nay hắn lại miệng cười toe toét, nói với Chu Phách: “Chỉ một tiểu quan, nhưng đảm bảo giáo chủ sẽ cảm thấy hạnh phúc còn hơn được mười tiểu quan phục vụ.” Phạm Dương quay đầu ra sau nói với tiểu quan: “Bước lên ra mắt giáo chủ đi.”

Tiểu quan bước lên trước, Chu Phách lúc này mới trông thấy đó là một tiểu quan thân hình mảnh dẻ, lấp ló gợi cảm sau lần áo sa mỏng màu lam, mái tóc đen huyền buộc gọn phía sau, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Khi ngẩng đầu lên, đó quả là một tiểu quan tuyệt sắc.

“Cẩm Sắc ra mắt giáo chủ.”

Mọi người nghe tên tiểu quan, hai mặt nhìn nhau, sửng sốt.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: