Tuyệt sắc – Phần ba – Chương bảy

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương bảy: Đại Hội Võ Lâm

.

Mùa xuân năm sau, Cao Thanh Minh, Cao Tuấn, Cao Tường, cùng Lâu Lan, Trương Bách, Lam Kiều, và kể cả Trương Phong, đi thuyền vào đất liền, sau đó phân ra hai đường: Cao Thanh Minh, Cao Tuấn và Lâu Lan điều tra tin tức và giăng lưới; Cao Tường, Trương Bách, Lam Kiều và Trương Phong đến Thanh Mai sơn trang. Đại Hội Võ Lâm mười năm tổ chức một lần, năm nay là ở Thanh Mai sơn trang.

Trước khi mọi người rời khỏi đảo, Mạc Nhạc gửi thư nói rằng đại sư Phương Không hỏi Đại Hội năm nay Lâu phó đảo chủ có đến không?

“Ta không đến.” Lâu Lan trả lời nhanh gọn.

“Ngươi không đến là phước đức ba đời Dương Bảo Quyết rồi đó.” Cao Thanh Minh nhìn trần nhà cảm thán.

Đám hậu bối nghe Cao Thanh Minh nói đều dồn ánh mắt về phía Lâu Lan, hắn ung dung kể thành tích của mình.

“Đại hội hai mươi năm trước tại Hồng Diệp sơn trang, ta có đến nhưng chỉ đứng dưới đài xem mọi người đấu võ, sau đó Âu Dương Điền thành Minh Chủ võ lâm, ta ngưỡng mộ ngủ với Âu Dương Điền một đêm, kết quả sáng hôm sau mọi người biết được, chức Minh Chủ của Âu Dương Điền bị lung lay, khiến Âu Dương Điền phải thảo phạt tà giáo suốt một năm vị trí mới ổn định. Kể từ đó, ngay cả thê thiếp của hắn, hắn còn phải hạn chế chung chăn chung gối do sợ mọi người lại đàm tiếu.”

“Đại hội mười năm trước tại Hoàng Khỉ sơn trang của Âu Dương Điền, ta vốn không muốn tới, nhưng vì Âu Dương Điền trước đó nói rằng giữa hắn và ta vô cùng trong sạch, thế là ta lên đài đấu võ cùng hắn để chứng tỏ hai ta trong sạch thế nào. Trên đài mặc dù ta thua nhưng cũng chém đứt lưng quần của hắn, khiến mọi người đều biết ta nói không sai, hắn luôn mặc khố màu xanh đậm viền đỏ. Sau đó thì Dương Bảo Quyết của Thanh Mai sơn trang trở thành Minh Chủ, hắn đứng trên đài nhận lời chúc mừng của võ lâm, ta đứng dưới nói với hắn tên hắn thiếu một nửa (Bảo Quyết nghĩa là nửa vòng ngọc báu), có cần ta ráp vào một nửa với hắn không? Hắn từ chối, nói rằng đã có hiền thê. Thế mà năm sau lại lên giường cùng ta, khiến võ lâm đinh ninh rằng ai là Minh Chủ cũng sẽ lên giường cùng ta. Hừ, đâu phải tên nào cũng có được diễm phúc đó, già quá xấu quá ta nào thèm.”

Cao Thanh Minh vuốt mồ hôi hột, đám hậu bối thì tròn mắt kinh ngạc, Cao Tường nói: “Nghĩa phụ, lần này hãy để Tường nhi leo lên giường võ lâm minh chủ thay người, Tường nhi sẽ…”

Chưa nói xong, Cao Thanh Minh, Cao Đạt, Cao Tuấn, Trương Bách, kể cả Lam Kiều, tất cả năm người cùng lúc cốc đầu Cao Tường, rống lên: “Không được!”. Hai tên nghĩa phụ nghĩa tử này rốt cục nghĩ gì trong đầu vậy?

Lâu Lan không hổ danh là tiểu quan dâm đãng đệ nhất giang hồ không biết xấu hổ, nghe Cao Tường nói vậy thì xoa đầu cậu, cười mà rằng: “Tường nhi hãy còn nhỏ, không đủ kỹ xảo làm hài lòng Minh Chủ, cho nên lần này để ta, lần sau ta sẽ nhường cho Tường nhi.”

Cao Thanh Minh nghe vậy vội vã bịt tai Cao Tường lại, đưa mắt lườm Lâu Lan, hắn chỉ cười he he, không nói tiếp.

Vì vậy binh chia hai đường, khi nhóm Trương Bách đến Thanh Mai sơn trang, Dương Bảo Quyết ra tận cửa đón, vừa đón vừa lén lút nhìn quanh, dùng truyền âm nhập mật hỏi Trương Bách: “Hắn có tới không?”

Trương Bách nhịn cười, cũng dùng truyền âm nhập mật trả lời: “Cữu cữu có chút chuyện cần giải quyết, không đến được.”

Dương Bảo Quyết thở phào nhẹ nhõm.

Các tiền bối ngồi trong đại sảnh uống trà đàm đạo ban đầu có chút kinh ngạc vì sao khi nghe tin đám hậu bối Trương Bách đến, Minh Chủ lại đích thân chạy ra tiếp đón, chợt thấy Dương Bảo Quyết và Trương Bách nhìn nhau thật lâu, cũng đoán hai người dùng truyền âm nhập mật, sau đó Dương Bảo Quyết thở phào, tiền bối âm thầm cười trộm, biết là chuyện gì xảy ra.

Chỉ có thể là Thiên Ngạo Lâu Lan không có đến.

Hai lần trước một mình Lâu Lan đã khiến hai vị tân Minh Chủ gà bay chó chạy, một trong hai nạn nhân lại là Dương Bảo Quyết, cũng chả trách Dương Bảo Quyết còn sợ đến bây giờ.

Ai~~~, quả thật là một đêm mỹ nhân, cả đời ân hận a! Toàn bộ các tiền bối âm thầm cảm thán.

Nhóm bốn người Trương Bách đi vào đại sảnh. Trương Bách ra giang hồ đã lâu, lại còn cùng bảy đại môn phái thảo phạt Thôn Thiên Giáo, các tiền bối chính phái hắn đều gặp qua, lần lượt đến chào từng người. Lam Kiều, Cao Tường và Trương Phong đi sau cũng lần lượt chào hỏi theo hắn.

Đây là lễ nghĩa cơ bản của chính phái, hậu bối sau khi đến nơi tổ chức Đại Hội Võ Lâm, mặc dù không ở lại sơn trang tổ chức như các bậc tiền bối, nhưng cũng phải đến sơn trang chào hỏi khi đến nơi.

Trương Bách tuy rằng xuất thân không phải chính phái, nhưng việc hắn làm bao năm nay, mọi người đều mặc định hắn là chính phái. Đó là chưa kể sau khi triều đình ra thông cáo bộc lộ thân thế của hắn, chính tà nghe xong đều nhượng bộ hai ba phần, không gây phiền phức cho hắn sau khi hắn quay về Cửu Châu, bởi vì trong thâm tâm họ, ai cũng nể phục phu phụ Trương Bằng nói riêng và Trương gia tướng nói chung. Giang hồ võ lâm, dù võ công có giỏi thế nào, địa vị cao ra sao, cũng không thể sánh bằng công lao binh tướng bảo vệ ngoài biên ải.

Trương Bách vừa bước vào chào hỏi các vị tiền bối, các vị cùng hỏi thăm lý do vì sao hắn được cứu, khi nghe là do Lâu Lan một mình một ngựa xông vào trại Bắc Phiên, tìm đến trại nô lệ cứu hắn ra, phóng hỏa trại nô lệ, tất cả mọi người đều không ngừng khen tấm tắc.

“Tên yêu nghiệt đó không ngờ lại có tình có nghĩa như vậy.” Đại sư Phương Tuệ nói.

“Cũng không ngờ hắn lại anh dũng như vậy.” Chưởng môn Võ Đang Trương Minh Khâu thở dài.

“Tên hài tử này… là Trương Phong?” Chưởng môn Nga Mi Hồ Ngọc Ngân bỗng hỏi.

Lúc này mọi người mới chú ý đứa trẻ này đang đeo Bạch Nguyệt Đao, mà Trương Bách hôm nay không đeo Bạch Nguyệt Đao mà đeo Hỏa Nguyệt Đao. Phụ Tử Đao, chỉ cần nhìn vào cũng biết chứng tỏ điều gì.

“Còn nhỏ mà đã đeo nổi Bạch Nguyệt Đao rồi, không hổ là tử tôn Trương gia tướng.” Chưởng môn Thanh Thành, Vương Tử Kiệt vuốt râu cười khen.

“Thiếu niên này đeo Yến Vĩ Song Tiểu Kiếm, là có quan hệ gì với Lâu phó đảo chủ?” Tân bang chủ Cái Bang Hồng Bách Toại đột nhiên hỏi.

Lúc Cao Tường bước vào, mọi người thấy mái tóc có màu sắc đặc biệt như người Tây Dương của cậu cũng thoáng kinh ngạc, nhưng là người đi nhiều gặp nhiều biết nhiều, không ai thắc mắc. Lúc này nghe Hồng Bách Toại nói, mới chú ý cặp tiểu kiếm cậu đeo chính là Yến Vĩ, vũ khí mà Lâu Phượng từng sử dụng.

Trương Bách chưa kịp trả lời, Cao Tường đã nhanh nhẩu: “Tiểu bối là Cao Tường, Thiên Ngạo Lâu Lan là nghĩa phụ của tiểu bối.”

Trước mặt mọi người, Trương Bách không thể cốc đầu Cao Tường, chỉ có thể lườm mắt nhìn cậu cảnh cáo tội vô phép, Cao Tường cười ngớ ngẩn ngó lơ như không trông thấy.

“Nhanh nhẩu, lém lỉnh, xinh đẹp, không hổ là nghĩa tử của Thiên Ngạo Lâu Lan.” Hồng Bách Toại gật gù, “Tiểu quan Cẩm Sắc là gì của ngươi?”

“Không là gì cả.” Cao Tường tỉnh rụi nói.

Lúc là Cẩm Sắc, tóc cậu nhuộm đen, mặc tô điểm chút phấn son tăng thêm phần ma mị, vũ khí sử dụng lại là cổ cầm, cho nên giờ đối diện với các tiền bối, cậu cũng không sợ bọn họ nhận ra, có điều câu trả lời “không là gì cả” khiến các tiền bối hai mặt nhìn nhau.

Chẳng lẽ nghĩa tử của Lâu Lan cũng không biết rõ quan hệ giữa Cẩm Sắc và Lâu Lan? Rốt cuộc thân phận của Cẩm Sắc là thế nào?

“Tóc của ngươi có phải do uống quá nhiều Tô Phương hay không?” Đại sư Phương Tuệ đột nhiên hỏi.

Tô Phương? Họ Cao? Một số tiền bối mắt sáng bừng.

“Quả thật đúng vậy.” Cao Tường lễ phép trả lời, liếc liếc Trương Bách, e sợ cậu mà không lễ phép nữa tối nay hắn sẽ cốc cậu lủng sọ.

“Xem ra lúc nhỏ ngươi từng cửu tử nhất sinh, cho nên hắn mới không tiếc Tô Phương cứu ngươi. Ngươi là con trai thứ mấy của hắn?” Đại sư Phương Tuệ lại hỏi.

“Hắn” ở đây không cần nói ra một số người đã hiểu, bởi vì người không tiếc dùng Tô Phương cứu con mình trên trời này chỉ có một, Cao Thanh Minh, đảo chủ Tinh Vân Đảo.

“Tiểu bối là con thứ ba.” Cảm thấy Trương Bách không còn liếc mình, Cao Tường tiếp tục phát huy lễ phép.

“Ra là con trai út của hắn, lâu rồi ta không gặp phụ thân ngươi, hắn có cùng ngươi vào Cửu Châu không?” Hồ Ngọc Ngân hỏi, “Ta có chuyện cần hắn giúp đỡ.”

“Hồ chưởng môn nếu không ngại, có thể nói với tiểu bối, vì phụ thân và nghĩa phụ do giải quyết một chút việc sắp tới sẽ đi ngang Ngũ Nhạc.”

Lúc này một số người không biết Cao Tường là ai nghe cậu nói thế đã ngờ ngợ thân phận cậu, nhưng những người biết rõ thoáng kinh ngạc.

Cao Thanh Minh và Lâu Lan từng vào Cửu Châu cùng một lúc, nhưng thỉnh thoảng mới đi cùng nhau, nhưng theo lời Cao Tường hiện tại hai người đang đi cùng, chẳng những vậy còn hiểu được họ đang đi cùng suốt đoạn đường dài, nếu vậy có lẽ cả hai người có chuyện rất quan trọng cần phải giải quyết.

Lần cuối cùng trông thấy hai người bọn họ đi cùng nhau dường như là… bốn năm trước? Đại sư Phương Tuệ bất giác nhìn về phía Lam Kiều. Lam Kiều nhìn thấy ánh mắt đại sư đang nhìn mình gật đầu khe khẽ, Phương Tuệ thở dài, nói với mọi người: “E rằng bảy đại môn phái lại phải một lần nữa phối hợp thảo phạt.”

Một số người còn chưa hiểu, Hồng Bách Toại đã nói: “Tháng trước ta cũng nghe nói Chu Phách đã từ Tây Tuyên vào lại Cửu Châu, không ngờ Lâu Lan hai người lại nhận được tin sớm hơn cả ta.”

Hồ Ngọc Ngân lúc này mới vỡ lẽ vì sao Cao Thanh Minh và Lâu Lan lại đi ngang Ngũ Nhạc.

“Trương tiểu tử.” Trương Minh Khâu gọi, cả Trương Bách và Trương Phong đều nhìn về phía hắn, Trương Minh Khâu nhìn Trương Phong bật cười, “Ta gọi phụ thân ngươi, không gọi ngươi.” Sau đó quay sang Trương Bách, “Bốn năm trước hai tên đó đột nhiên xuất hiện ở Thôn Thiên Giáo, là do ngươi báo?”

“Đúng vậy.” Trương Bách gật đầu, lúc đó ai cũng biết hắn có mặt trong đoàn người thảo phạt Thôn Thiên Giáo, muốn nói dối cũng không được.

“Tại sao hai người bọn hắn lại đánh nhau với Chu Phách?” Trương Minh Khâu lại hỏi, đây cũng là điều mà chánh đạo sau đó nghi ngờ, bởi vì do hai người này tham gia, Chu Phách mới có cơ hội chạy thoát, vì vậy có người vẫn cho rằng Cao Thanh Minh và Lâu Lan cố ý để hắn chạy thoát.

“Trên người Chu Phách có một món đồ, kết quả vì cướp món đồ ấy bá bá và cữu cữu sơ xuất để hắn chạy thoát, hoàn toàn không phải do bá bá cữu cữu cố ý.” Trương Bách nói.

“Món đồ đó là gì?” Trương Minh Khâu nhíu mắt nhìn Trương Bách.

“Đó là một món đồ dùng để cứu mạng tiểu bối, phụ thân và nghĩa phụ căn dặn không được nói cho người khác biết, nếu không tiểu bối sẽ không có cơ hội sống sót.” Lúc này Cao Tường lại trả lời thay Trương Bách. Cậu nhìn Trương Bách với ánh mắt rưng rưng, mọi người nhìn vào nghĩ là do chuyện khó nói nên thiếu niên này mới giành nói thay, ai ngờ ánh mắt rưng rưng đó thực ra có nghĩa là “huynh nói dối rất tệ, để đệ nói thay cho”.

Trương Bách trừng mắt nhìn Cao Tường, mọi người nghĩ “chuyện quan trọng như vậy sao lại nói ra?”, Cao Tường hiểu “Tối nay ta sẽ cốc thủng đầu đệ”.

“Ta hiểu rồi, hóa ra Tô Phương cũng không cứu mạng ngươi được, cho nên phụ thân và nghĩa phụ ngươi mới bôn ba.” Đại sư Phương Tuệ nói, “Nhưng với võ công hai người bọn họ, e rằng không đánh lại Chu Phách.”

Cao Tường nghe Phương Tuệ nói thở dài thườn thượt: “Tiểu bối cũng biết, nhưng hai người bọn họ lại quá thương yêu tiểu bối.”

“Ngươi thật diễm phúc.” Phương Tuệ xoa đầu Cao Tường, rồi chợt bật cười: “Ta đã biết thứ bọn họ cần là gì.”

“Đại sư thật là xấu!” Cao Tường hét toáng lên, lúc này mọi người chợt nhận ra Phương Tuệ xoa đầu là để thử nội công của Cao Tường.

“Không được ăn nói với đại sư như vậy.” Lần này không phải Trương Bách mà là Lam Kiều nói, đại sư Phương Tuệ dù sao cũng xem như ân nhân của cậu.

“Hóa ra người luyện Thiên Ngạo là ngươi chứ không phải Cẩm Sắc.” Hồng Bách Toại chợt hiểu. Mọi người tập trung vào Cẩm Sắc do Cẩm Sắc là tiểu quan, nội công lại cao hơn tuổi, nhưng xem ra người được chân truyền Thiên Ngạo thật ra chính là thiếu niên này.

Cẩm Sắc cũng chính là ta đó được không hả lão đầu? Cao Tường trừng mắt nhìn Hồng Bách Toại nghĩ thầm trong đầu. Lâu Lan đã dặn bọn tiền bối đều là lão hồ ly, phải đề phòng, thế mà cậu lại sơ ý.

“Tiểu bối không được nhìn tiền bối bằng ánh mắt đó.” Trương Bách lên tiếng răn dạy Cao Tường.

Nhưng Hồng Bách Toại đã cười khà khà: “Hắn như thế này mới đúng là người kế thừa Thiên Ngạo, xem ra giang hồ sau này sẽ bị tên tiểu tử này gây sóng gió rồi.”

Mọi người thấy vậy cùng cười xòa theo, khiến Cao Tường càng thêm tức anh ách.

Chào hỏi xong, nhóm Trương Bách rời khỏi Thanh Mai sơn trang, cưỡi ngựa về trấn Kim Trản gần đó. Đại Hội Võ Lâm người đến rất đông, ngoài các vị tiền bối được ở lại trong Thanh Mai sơn trang, hậu bối đều ở lại quán trọ Kim Trản hoặc Độc Chước gần đó. Trước Đại Hội Võ Lâm một tháng, Minh Chủ Dương Bảo Quyết đã căn dặn hai trấn này, vì vậy các quán trọ hai trấn này đều chừa phòng tiếp đón cao thủ võ lâm từ các nơi tụ tập về đây. Khách thường khi nghe võ lâm cao thủ tụ tập về hai trấn, vì sợ đánh nhau bàn ghế bay trúng mình, đều tìm trấn khác ở trọ. Chủ quán trọ trong hai trấn này không phải không sợ phiền phức, nhưng Minh Chủ đã lên tiếng, cũng có nghĩa nếu chuyện gì xảy ra Thanh Mai sơn trang sẽ bồi thường, vì vậy bọn họ đều rất an tâm.

Cứ thoải mái đập đi a, bọn ta sẽ xắm đồ mới. Bọn chủ quán trọ nghĩ vậy.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: