Tuyệt sắc – Phần một – Chương tám

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương tám: Hồi môn

.

Hơn nửa tháng sau, hai người về tới thành Phiên Phiên.

Thời gian chỉ cách gần hai tháng, nhưng lúc này trở về, Lam Kiều đã không còn lẻ loi cô độc nữa, bên cạnh cậu hiện giờ đã có Lâu Phương. Bọn họ như hồi đầu, đến thành Phiên Phiên lúc trời chưa tối, đến khi trời tối hẳn thì tìm được quán trọ Viễn Vân, còn lại đúng một phòng. Lam Kiều không ngại chung giường với Lâu Phương nữa, bởi vì hơn nửa tháng nay, cả hai chung giường với nhau đã rất nhiều lần rồi, chẳng những vậy, còn ân ái.

Lam Kiều không còn ngại ngần khi ân ái cùng Lâu Phương, cậu mạnh dạn hơn, đã có những động tác quyến rũ Lâu Phương. Nửa tháng này Lâu Phương cũng rất hài lòng, dưới sự chăm sóc của hắn, Lam Kiều đã có thịt hơn một chút. Chỉ đáng tiếc là, chuyện của hai người bọn họ đều đã đồn đại khắp giang hồ, không chỉ Lam Kiều, Lâu Phương cũng bị giang hồ xỉ vả không ít, còn dè biểu chọn ai không chọn, lại đi chọn một kẻ dâm đãng như Lam Kiều, thật không xứng đáng với danh Bố Hiệp.

Nhưng Lâu Phương nghe thì nghe, cũng chẳng để trong bụng. Lam Kiều cũng học theo hắn, không để trong bụng.

Sau một đêm mây mưa, sáng hôm sau, cả hai tắm rửa xong, cùng đi đến gặp Tiếu Bàn Tử. Tiếu Bàn Tử khó chịu nhìn hai người, dẫn vào phòng để ngọc, khóa cửa lại.

Câu đầu Tiếu Bàn Tử nói, không phải hỏi về miếng ngọc Lam Kiều vận chuyển, mà là “Cởi ra.” Lam Kiều nghe vậy ung dung, đứng dậy cởi quần áo trước mặt Lâu Phương và Tiếu Bàn Tử, nằm lên đùi Tiếu Bàn Tử, để mặc gã kiểm tra hậu đình cậu.

Tối qua Lam Kiều đã kể rõ mối quan hệ giữa cậu và Tiếu Bàn Tử vượt quá sức tưởng tượng của mọi người cho Lâu Phương nghe, vì vậy hắn không khỏi hậm hực, nhưng trong lòng cũng không khỏi cảm thấy may mắn vì Lam Kiều cuối cùng cũng thuộc về hắn. Nếu hắn chần chừ thêm hai năm, Lam Kiều quá nhược quan, xem như đã thuộc về Tiếu Bàn Tử rồi.

Nhưng thực ra hiện giờ, nhìn Tiếu Bàn Tử cho tay vào hậu đình của Lam Kiều, vẻ mặt nhìn Lâu Phương có phần nghênh ngang bỉ ổi, khiến hắn cũng cảm thấy bực bội trong lòng.

Sau khi đã khám hậu đình Lam Kiều chán chê, Tiếu Bàn Tử để Lam Kiều ngồi trong lòng mình, vừa vuốt ve cơ thể trần trụi của Lam Kiều, vừa nhìn Lâu Phương khó chịu, “Xem ra kỹ thuật của tên tiểu tử nhà ngươi cũng không tệ, nhưng chưa đủ thuyết phục để ta giao Kiều nhi của ta cho ngươi.”

Lam Kiều nghe vậy bật cười, vỗ vỗ vai Tiếu Bàn Tử, trấn an nói: “Thúc thúc đừng như vậy mà, Lâu huynh tốt với con lắm.”

“Tốt thế nào? Có tốt đến mức để nhà ngươi hầu hạ ta ngay chỗ này không?” Tiếu Bàn Tử được nước làm tới, vừa sờ phân thân Lam Kiều, vừa hỏi.

Lam Kiều nhìn qua, thấy Lâu Phương siết nắm tay tức giận, vội vã nắm bàn tay Tiếu Bàn Tử, không để gã sờ thêm nữa, “Tiếu thúc thúc, thúc thúc đừng đùa nữa mà.”

Lúc trước đùa giỡn với Tiếu Bàn Tử, Lam Kiều thật ra cảm thấy cũng không sao cả, cậu còn lớn gan có hành động khiêu khích gã. Nhưng giờ trước mặt Lâu Phương, mặc dù tối qua đã kể hết với hắn chuyện giữa cậu và Tiếu Bàn Tử, nhưng giờ Tiếu Bàn Tử có hành động quá trớn trước mặt hắn, cậu cũng cảm thấy có hơi ngại.

Cuối cùng Tiếu Bàn Tử cũng đồng ý buông tha cho cậu, gỡ mảnh ngọc trên thắt lưng cậu xuống, cho vào hộp, lấy trong người ra một xâu chìa khóa, đặt vào tay cậu, ra lệnh: “Đi lấy Huyết Lệ ra đây.”

Nơi để Huyết Lệ, ngoại trừ Tiếu Bàn Tử, chỉ có một mình Lam Kiều biết. Cậu định mặc quần áo vào, nhưng Tiếu Bàn Tử lại nói mặc vào chốc lát lại phải tháo ra, cứ vậy đi mà lấy. Lam Kiều có chút không hiểu, nhưng không dám cãi lời, tồng ngồng đi đến trước kệ sách, ấn vào quyển sách hàng thứ ba từ bên phải đếm qua, kệ sách trượt ngang, để lộ một cánh cửa nhỏ. Lam Kiều dùng một chiếc chìa trong xâu chìa khóa mở cửa đi vào, lát sau cậu cầm một chiếc hộp nhỏ bọc gấm đỏ đi ra.

“Đưa cho nó đi.” Tiếu Bàn Tử hất cằm về phía Lâu Phương.

Lam Kiều đi đến bên cạnh Lâu Phương, đưa chiếc hộp cho hắn. Lâu Phương mở hộp, bất giác kinh ngạc.

Huyết Lệ đẹp hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, hình giọt nước, màu sắc đỏ tươi như máu, trông như một giọt máu đang nhỏ xuống. Huyết Lệ được đính vào một mảnh trang sức bằng vàng, Lâu Phương cầm lên, lật qua lật lại nhìn không hiểu. Nhưng Lam Kiều đã tái mặt, nhìn về phía Tiếu Bàn Tử, kêu lên “thúc thúc.”

“Sợ cái gì.” Tiếu Bàn Tử nhìn Lam Kiều, cười khẩy, quay sang nhìn Lâu Phương, bỉ ổi giải thích: “Ban đầu, một số tên giàu có nuôi tiểu quan, vì muốn tiểu quan trung thành với mình, mới thiết kế một loại trang sức có tên là ‘phân thân tỏa’, đeo vào phân thân cho tiểu quan, không tháo ra được, khiến tiểu quan không thể sảng khoái phóng thích khi ân ái. Sau này, những kẻ thích nhân yêu thiết kế thành một loại vật dụng dùng trong phòng the, có thể tháo ra được. Trước khi ân ái khóa phân thân lại, đợi đến lúc cao triều mới tháo ra, lúc này cao triều bị dồn nén mãnh liệt, khi phóng thích nhân yêu cực kỳ sảng khoái. Cũng có nhân yêu vì muốn trung thành với nam nhân của mình, bình thường không ân ái vẫn đeo trên phân thân.”

Giải thích xong Tiếu Bàn Tử mỉm cười, nhìn về phía Lam Kiều: “Bên ngoài mặc dù đồn đại ta lưu giữ Huyết Lệ là vì mỹ nhân của ta, ban đầu đúng là như thế. Nhưng khi biết Kiều nhi thích nam nhân, ta đã âm thầm thiết kế Huyết Lệ thành ‘phân thân tỏa’, mong muốn có một ngày trước mặt ta, người yêu con sẽ đeo vào cho con.” Xong, quay sang nói với Lâu Phương, “Nếu ngươi thực lòng yêu Kiều nhi, quỳ xuống đeo vào cho ta xem.”

Lâu Phương biết đây là cách Tiếu Bàn Tử thử lòng dạ mình, nếu yêu Lam Kiều thực tâm, hắn sẽ không ngại quỳ xuống đeo ‘phân thân tỏa’ cho Lam Kiều.

Vì vậy, hắn không do dự quỳ xuống trước mặt Lam Kiều, nâng phân thân cậu lên, đặt lên đó một nụ hôn, sau đó mới đeo “phân thân tỏa” vào. Lam Kiều sung sướng, không kềm nén được, lấy hai tay che mặt khóc.

Tiếu Bàn Tử kéo cậu ngồi lên đùi mình, vừa lau nước mắt cho cậu, vừa cười nói: “Khóc cái gì, nam nhi đổ máu không đổ lệ.”

“Thúc thúc, Kiều nhi cảm ơn thúc thúc.” Lam Kiều ôm lấy cổ Tiếu Bàn Tử òa khóc như một đứa trẻ. Đối với cậu, Tiếu Bàn Tử còn quan trọng hơn cả phụ thân, cũng là người yêu thương cậu hơn cả phụ thân.

Lâu Phương cũng quỳ xuống, lạy Tiếu Bàn Tử ba lạy: “Cảm ơn Tiếu thúc thúc đã thành toàn.”

Ai ngờ Tiếu Bàn Tử đã nói: “Ba lạy này ta nhận, nhưng nếu ngươi không đối xử tốt với Kiều nhi, đừng trách ta bắt Kiều nhi về, không cho ngươi gặp. Kiều nhi là món cổ ngọc cực kỳ quý giá của ta, nếu bị sứt mẻ, đừng trách ta độc ác.”

“Xin tuân lời dạy.” Lâu Phương nghiêm túc nói.

“Đứng lên đi.” Tiếu Bàn Tử nói với Lâu Phương, thảy một chiếc chìa khóa bạc đến trước mặt hắn: “Ngăn tủ trên cùng, hàng thứ năm từ trái qua, mở ra lấy chiếc hộp trong đó ra cho ta.”

Lâu Phương nghe lời, đi đến đứng trước dãy tủ nhiều ngăn, mở theo lời Tiếu Bàn Tử, lấy ra một chiếc hộp gấm nhũ bạc, đem đến đặt trước mặt Tiếu Bàn Tử. Tiếu Bàn Tử mở ra, Lam Kiều nhìn vào, giật mình kinh ngạc.

“Hoàng Long Nha.”

Lâu Phương nghe vậy kinh ngạc, cũng nhìn vào hộp. Hắn từng nghe qua một loại hoàng ngọc có tên là “Hoàng Long Nha”, không ngờ bây giờ có thể tận mắt nhìn thấy.

Tương truyền Ngụy Thái Tông yêu say đắm một nam phi tên Tiêu Lương, cho người gọt hoàng ngọc thành hình dạng trông giống như một chiếc răng rồng, sau đó tẩm một trăm ngày trong nước thuốc, tạo thành một loại dược ngọc, nhét vào hậu đình của Tiêu Lương, giúp Tiêu Lương không cảm thấy khó chịu sau mỗi lần ân ái, do phân thân Ngụy Thái Tông vừa rất to vừa sần sùi, mỗi lần ân ái xong Tiêu Lương luôn cảm thấy đau đớn.

Sau đó Ngụy Thái Tông bị tướng Ngô Lạc làm phản, soán ngôi, Tiêu Lương cũng bị loạn quân cường bạo đến chết, Hoàng Long Nha từ đó lưu lạc dân gian, không biết về đâu. Sau này có người bắt chước tạc ngọc phỏng theo Hoàng Long Nha, nhét vào hậu đình tiểu quan, để không cần phải dùng tay làm tiền hí trước khi ân ái. Nhưng cách này chẳng những không thoải mái còn làm tiểu quan rất khó chịu, cảm giác giống như lúc nào cũng muốn đi ngoài mà không đi ngoài được, sau đó còn có chủ nhân vì tức giận tiểu quan, cầm cây đập vào mông tiểu quan thật mạnh, khiến ngọc vỡ ra gây thương tích cho hậu đình tiểu quan.

Tất nhiên, nếu là Hoàng Long Nha thật sự sẽ không dễ vỡ, nên tai nạn rách hậu đình do ngọc vỡ có thể không xảy ra.

Tiếu Bàn Tử lật người Lam Kiều lại, tự tay nhét Hoàng Long Nha vào hậu đình cậu. Lam Kiều cảm thấy mát lạnh ở hậu đình, quả thật vô cùng sảng khoái. Tiếu Bàn Tử đỡ Lam Kiều nằm xuống bàn trà, kéo hai chân cậu ra, hết nhìn Huyết Lệ trên phân thân, đến nhìn Hoàng Long Nha ở hậu đình, sờ sờ ấn ấn một lúc mới hài lòng, đỡ cậu đứng dậy.

“Đừng mặc quần áo vào, để ta nhìn cho thỏa, nhìn mặt phu quân của ngươi là ta biết lần sau không có cơ hội ăn đậu hủ ngươi tiếp rồi.” Tiếu Bàn Tử bực bội nói, Lam Kiều nhịn cười len lén nhìn gương mặt đã đen không thể tả của Lâu Phương.

Tiếu Bàn Tử nói xong, lại rờ rẫm hôn hít khắp người Lam Kiều một lúc lâu, mới đỡ cậu đứng dậy trả về cho Lâu Phương, đứng lên đi về phía tủ để ngọc, mở tủ lấy ra hai chiếc hộp ngọc, một dài một ngắn, đặt xuống trước mặt hai người, mở hộp dài ra trước.

“Tinh Đình Phỉ Thúy.”

Lam Kiều cực kỳ kinh ngạc, bởi món đồ ngọc trong hộp là “Tinh Đình Phỉ Thúy”, một loại cổ ngọc đã mất tích từ lâu. Cậu cầm lên quan sát thật kỹ, ngọc dài ba gang tay, sắc ngọc biếc xanh, điêu khắc thành một con chuồn chuồn đậu trên dây bìm bìm. Cánh chuồn chuồn trong suốt, thấy rõ từng đường gân trên cánh. Lá và hoa bìm bìm thì dầy hơn, thấy rõ từng sợi gân lá, dù mỏng manh nhất. Không cần nghi ngờ, đây quả thật là “Tinh Đình Phỉ Thúy”.

“Chẳng lẽ món ngọc này…” Lam Kiều lắp bắp hỏi Tiếu Bàn Tử.

Tiếu Bàn Tử gật đầu, nói: “Quà mừng thọ sư phụ ta, cũng chính là ngoại công của ngươi, do ngươi tự mình đem đến chỗ sư phụ, ta đã báo cho sư phụ biết rồi.” Quay sang Lâu Phương, Tiếu Bàn Tử nói, “Sư phụ cũng muốn gặp ngươi.”

Lam Kiều lúc này mới sực nhớ, mười bốn tháng chín năm nay, chính là ngày ngoại công thọ bảy mươi. Cậu quả thực là một đứa cháu bất hiếu, quên mất ngày này.

“Tiếu thúc thúc, nhờ thúc thúc…” Lam Kiều nói được giữa chừng, đã bị Tiếu Bàn Tử đưa tay ngăn lại.

Tiếu Bàn Tử mở hộp ngọc ngắn, cười nói: “Mấy năm nay ngươi vất vả ngược xuôi giang hồ, bị giang hồ phỉ nhổ, trong lòng buồn rầu, chắc là không nhớ đến ngày này, nên ta đã chuẩn bị sẵn cho ngươi. Nhìn đi.”

Lam Kiều nhìn vào trong hộp, bất giác kêu lên: “Nhị Độ Mai.”

“Đúng vậy, Nhị Độ Mai.” Tiếu Bàn Tử cười nói.

Sở dĩ gọi là “Nhị Độ Mai”, vì tương truyền người khắc ngọc khi khắc mảnh ngọc này, khắc lần đầu tiên, thành một đóa mai nở, nhưng người khắc ngọc không hài lòng, cho rằng vẫn chưa rực rỡ, người khắc ngọc mới khắc thêm lần hai trên chính mảnh ngọc ấy, tạo thành một đóa mai nở tuyệt đẹp, lung linh hơn hẳn lần đầu, vì vậy mới có tên là “Nhị Độ Mai”.

Đây cũng là một món cổ ngọc ngoại công rất thích nhưng chưa tìm được, không ngờ Tiếu Bàn Tử đều tìm được, Lam Kiều không biết dùng lời gì để biểu lộ lòng cảm tạ của mình.

“Không cần cảm ơn ta, ta có được như ngày nay, tất cả đều nhờ sư phụ dốc lòng truyền thụ.”

Lam Kiều nghe, liền nhớ lại những lời mẹ cậu kể về Tiếu Bàn Tử.

Tiếu Bàn Tử là một đứa trẻ mồ côi, nghèo hèn, ốm yếu. Tả Quý trong một lần đưa Tả Ngọc Hà đến khu đổ thạch ở Ninh Khê thử tài con gái, lựa ra mười hòn đá, bảo Tả Ngọc Hà đoán thử bên trong hòn đá nào có ngọc. Tả Ngọc Hà lựa ra ba hòn, nhưng một đứa trẻ ôm rổ đá di chuyển gần đó nói rằng, trong ba hòn Tả Ngọc Hà chọn, chỉ có một hòn là có ngọc.

Tả Ngọc Hà thấy đứa trẻ rách rưới khinh thường, khăng khăng cho rằng mình đúng. Tả Quý thấy thú vị, nói đứa trẻ lựa thử ba hòn, cùng thi đấu với con gái ông. Đứa trẻ đồng ý.

Tả Quý trả tiền cả sáu hòn đá, tìm người gọt ngọc, lần lược đưa ba hòn một cho người gọt ngọc gọt. Ba hòn của Tả Ngọc Hà, quả thực chỉ có một hòn có ngọc, còn ba hòn của đứa trẻ, đều có ngọc cả, thậm chí chất ngọc còn cao hơn ngọc Tả Ngọc Hà. Tả Quý lấy làm kinh ngạc, biết đứa trẻ này có thiên phú, lập tức bỏ tiền chuộc thân cho đứa trẻ, nhận làm đồ đệ.

Đứa trẻ đó tên Tiếu Văn Thành, cũng chính là Tiếu Bàn Tử hiện giờ.

Lúc Tiếu Văn Thành mới về nhà họ Tả, Tả Ngọc Hà tức lắm, thường bày trò chơi khăm. Nhưng vì Tả Ngọc Hà là con gái Tả Quý, Tiếu Văn Thành đành nhẫn nhịn. Cuối cùng, Tả Ngọc Hà cũng nhận ra mình quá đáng, từ đó mới không chơi khăm Tiếu Văn Thành nữa. Cũng từ đó, Tả Ngọc Hà phát hiện Tiếu Văn Thành cũng không đáng ghét như nàng tưởng, rốt cuộc lại thân thiết với Tiếu Văn Thành hơn cả đại ca, nhị ca. Vì vậy trong ngày thành thân, nàng mới nhờ Tiếu Văn Thành cõng mình từ kiệu hoa đi đến đại đường lễ bái. Trong thâm tâm Tiếu Văn Thành, Tả Ngọc Hà vẫn luôn là tiểu muội đáng yêu thích mè nheo của gã.

“Trước ngày đại thọ, hai mươi lăm tháng tám, là giỗ của mẫu thân con.” Tiếu Bàn Tử đột nhiên nói.

“Kiều nhi biết.” Lam Kiều trả lời khe khẽ.

“Giúp ta thắp cho tam muội một nén nhang, nói với tam muội rằng, lời hứa tìm một hiền tế cho muội ấy, ta đã làm xong.” Tiếu Bàn Tử tiếp tục nói.

Lam Kiều lại tiếp tục kinh ngạc, Tiếu Bàn Tử cười nói: “Kinh ngạc cái gì, mẫu thân của con sau khi rời khỏi nhà phụ thân con, nói với ta rằng giúp muội ấy tìm đức lang quân cho con. Nếu được vậy, muội ấy cũng yên dạ. Muội ấy chưa từng ghét bỏ con bởi vì con thích nam nhân. Muội ấy… thực ra đã biết con thích nam nhân từ lâu rồi, là do ta nói cho muội ấy biết.”

Hóa ra mẫu thân đã biết từ sớm. Lam Kiều gật đầu, chỉ có thể vâng dạ.

Sau khi cậu bị phụ thân đuổi khỏi nhà không bao lâu, cậu nghe nói mẫu thân cũng rời khỏi nhà họ Lam, quay về nhà ngoại công, nhờ người tìm tung tích của cậu. Cậu cũng muốn gặp mẫu thân, đáng tiếc chưa kịp gặp thì lại rơi vào tay Thôn Thiên Giáo. Cho đến khi Tiếu Bàn Tử dắt cậu về gặp mẫu thân, thì cũng là lúc mẫu thân cậu trút hơi thở cuối cùng. Chuyện này khiến cậu đau khổ, ân hận suýt nữa tự sát. Nếu không nhờ đại sư Phương Tuệ và Tiếu Bàn Tử khuyên ngăn, mồ cậu giờ này cũng đã xanh cỏ rồi.

Năm nay là giỗ thứ hai của mẹ cậu. Lam Kiều nhớ lại, không khỏi buồn rầu. Lâu Phương thấy cậu như vậy, ôm cậu vào lòng an ủi.

“Cũng trễ rồi, ta còn có việc phải làm.” Tiếu Bàn Tử mở cửa sổ nhìn bên ngoài, mặt trời gần đứng bóng, sắp tới giờ Ngọ, gã có hẹn với một người.

Lâu Phương và Lam Kiều biết không tiện ở lại, Lâu Phương mặc quần áo vào cho Lam Kiều, nhận hai hộp ngọc, chào Tiếu Bàn Tử, quay về quán trọ.

Lâu Phương và Lam Kiều đi chưa lâu, Tiếu Bàn Tử bảo người hầu dắt ngựa ra, phóng ngựa chạy thẳng về hướng Tinh Hải Lâu. Người hầu dắt gã lên tầng trên cùng của Tinh Hải Lâu, gõ cửa phòng.

“Ai?” Bên trong có tiếng hỏi vọng ra.

“Là ta, Tiếu Bàn Tử.” Tiếu Bàn Tử trả lời.

“Vào đi.” Giọng nói lạnh lùng ra lệnh.

Người hầu mở cửa, mời Tiếu Bàn Tử vào, sau đó thận trọng khép cửa lại, đi xuống lầu.

Tinh Hải Lâu là một tửu điếm cũ kỹ, nhưng căn phòng tầng trên cùng lại hoàn toàn không có bóng dáng của sự cũ kỹ. Đồ vật trong phòng đều rất mới, những dãy lụa thả dài từ trên trần xuống tạo nét điển nhã, như càng tôn vinh sự quý phái của nam tử đang nửa nằm nửa ngồi trên chiếc tràng kỹ đặt giữa phòng.

Tiếu Bàn Tử nhìn người trước mặt, chặt lưỡi, khen: “Hơn hai mươi năm không gặp, Lâu phó đảo chủ vẫn xinh đẹp như ngày nào.”

Người trong phòng là một nam tử cực kỳ diễm lệ, bề ngoài trông như mới hơn hai mươi, làn da trắng ngần, mặc một chiếc áo sa đỏ, thân thể lồ lộ dưới lớp áo mỏng, khiến Tiếu Bàn Tử nhìn không khỏi thèm thuồng.

Nam tử này, quả thực chính là Thiên Ngạo Lâu Lan.

“Xong việc rồi à? Có làm gì quá đáng với Phương nhi của ta không?” Lâu Lan cầm chung trà lên, gạt bọt trà thổi nhẹ, hỏi.

“Không, không dám, ta chỉ là hai tay dâng Kiều nhi cho Lâu công tử thôi.”

Tiếu Bàn Tử đổ mồ hôi lạnh. Vì thương Lam Kiều, lúc nãy gã có chút quá đáng với Lâu Phương, còn chọc hắn đến mặt u ám. Nếu Lâu Phương nói cho Lâu Lan hay, thì gã chết chắc.

“Vậy à?” Lâu Lan đặt chung trà xuống, khóe miệng khẽ nhếch, hỏi: “Ba ngày tới có rảnh không?”

Tiếu Bàn Tử nghe vậy giật mình, vội nói: “Rảnh, ta rất rảnh.”

“Vậy ở lại đây hầu hạ ta đi, ta cần người xoa bóp.” Lâu Lan mỉm cười, giật chiếc áo sa mỏng trên người, lộ ra cơ thể trần trụi tuyệt mỹ, “Ta chỉ cần xoa bóp, thế thôi không hơn.”

Tiếu Bàn Tử còn mong gì hơn. Gã quả thật rất muốn khóc, không ngờ lúc mình còn sống, chẳng những được gặp lại Lâu Lan, còn tự tay xoa bóp cho mỹ nhân.

Tiếu Bàn Tử hai tay vuốt ve thân thể ngọc ngà, chợt nhớ đến lời Lâu Phương nói: “Mỹ nhân của ta còn đẹp hơn mỹ nhân của ngươi.”

Làm gì có? Kiều nhi làm sao xinh đẹp bằng Lâu mỹ nhân được, cho dù hiện tại mỹ nhân… Tiếu Bàn Tử thầm đếm, bốn mươi lăm tuổi rồi. Không sao không sao, càng già càng quyến rũ.

Tiếu Bàn Tử vừa xoa bóp mỹ nhân, vừa chảy nước miếng, chợt nghe Lâu Lan thì thầm: “Hai người đó… chắc cũng yên tâm rồi.”

Tiếu Bàn Tử nghe vậy giật mình.

Hai người đó…

Chẳng lẽ Lâu Phương chính là…

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: