Tuyệt sắc – Phần một – Chương sáu

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương sáu: Bày mưu

.

Hơn nửa tháng sau, cả hai đến kinh thành. Do người của Tiếu Bàn Tử vẫn chưa thông báo có ai cần chuyển cổ ngọc, nên trước khi vào kinh thành, Lam Kiều định bụng sẽ tìm nơi nào đó ở trọ vài ngày, ai ngờ Lâu Phương nói hắn không muốn vào kinh thành, mà ở lại sơn trang của một bằng hữu bên ngoài kinh thành.

Đó là Hồng Hoa sơn trang, chủ nhân Bạch Liệu, thiếu cung chủ Linh Lung Cung.

Sở dĩ thiếu cung chủ của một cung cách kinh thành ngàn dặm lại có sơn trang ở đây, là vì vị thiếu cung chủ này rất thích náo nhiệt. Linh Lung Cung xây trên núi Tự Lão, rất vắng vẻ, hắn không chịu được, chạy đi mua Hồng Hoa sơn trang ở gần kinh thành, sau đó tìm cớ chạy đến đây mãi, khiến cung chủ Bạch Ưng, phụ thân hắn, cảm thấy vô cùng tức tối.

Lần này do nghe Lâu Phương chạy đến kinh thành, hắn cũng tìm cớ chạy đến đây chơi.

Lâu Phương quen Bạch Liệu cũng được ba năm, trong một lần cứu một gia đình bị sơn tặc đánh cướp. Bạch Liệu thấy con gái thứ hai của gia đình này xinh đẹp nết na, muốn hỏi về làm thiếp. Gia đình đó thấy ân nhân hỏi, cũng không tiện chối từ, chấp nhận ngay, Lâu Phương vì thế mới trêu hắn là một tên cơ hội.

Cô gái đó tên Lâm Xuân Nhật, hiện giờ là nữ chủ nhân của Hồng Hoa sơn trang, nghe Lâu Phương đến, cùng Bạch Liệu vui vẻ ra tiếp đón.

“Vị này là…” Bạch Liệu nhìn Lam Kiều, có hơi ngờ ngợ.

“Khoái Kiếm Lam Kiều.” Lâu Phương giới thiệu.

“Ra là Lam công tử, mời vào mời vào.”

Bạch Liệu vui vẻ mời Lam Kiều vào trong, nhưng ánh mắt thoáng kinh ngạc nhìn Lâu Phương của Bạch Liệu không thoát khỏi mắt Lam Kiều. Ánh mắt đó không phải khinh thường, cũng không hẳn chỉ có kinh ngạc, mà mang theo một chút ý cười, nhìn Lâu Phương như tỏ vẻ “ta đã hiểu.”

Vốn Lam Kiều cũng không xa lạ với Bạch Liệu. Hai năm trước, khi bảy đại môn phái muốn thảo phạt Thôn Thiên Giáo từng đánh tiếng với võ lâm hào kiệt ai muốn có thể tham gia, Bạch Liệu lúc đó đi cùng Lâu Phương, chí khí đang lúc bừng bừng, mặc dù nghe Thôn Thiên Giáo lớn mạnh, võ công Thôn Thiên Giáo chủ trụ trì Thiếu Lâm Tự Phương Minh và chưởng môn Võ Đang Trương Minh Khâu dù kết hợp cũng đánh không lại, vẫn mang tâm tư nghé không sợ hổ, rủ rê Lâu Phương cùng đi thảo phạt. Lâu Phương lúc đó cũng vui vẻ đi cùng.

Rốt cuộc lúc phát hiện Lam Kiều, ngoài Lâu Phương và Dương Ngọc Bình, Bạch Liệu cũng là một trong những người có mặt ở đó, cũng Bạch Liệu là người chứng kiến Lâu Phương nhường danh cứu Lam Kiều cho Dương Ngọc Bình. Sau đó hắn không hiểu, hỏi Lâu Phương, Lâu Phương thật lòng nói, hắn đã yêu Lam Kiều rồi.

Bạch Liệu nghe vậy giật mình. Người đột nhiên mình thích lại xuất hiện trong tình cảnh này, Bạch Liệu biết Lâu Phương cũng rất khó xử. Hắn từng khuyên Lâu Phương bỏ cuộc, rồi lại phát hiện Lâu Phương âm thầm bảo vệ Lam Kiều. Vì vậy hắn không khuyên nhủ nữa, để mặc Lâu Phương tiến tới đâu thì tới.

Thế mà Lâu Phương lại có thể âm thầm đeo đuổi Lam Kiều suốt hai năm mà không dám nói ra, khiến hắn chỉ muốn tống cho Lâu Phương một đạp. Cứ nhìn biểu hiện của hai người bây giờ đi, rõ ràng Lâu Phương vẫn chưa nói cho “người ta” biết.

Còn về chuyện Lâu Phương thích nam nhân, Bạch Liệu cũng cảm thấy không sao cả, bởi hắn và Lâu Phương từng ra vào thanh lâu tiểu quán, biết Lâu Phương thực ra có hứng thú với nam nhân hơn là nữ nhân.

Nam nhân với nam nhân thì sao chứ? Chỉ cần thấy sảng khoái trên giường là được. Bạch Liệu nghĩ vậy.

Trước sự đón tiếp niềm nở của Bạch Liệu và Lâm Xuân Nhật, Lam Kiều cũng không tiện chối từ, nhận lời sau khi giao hàng xong sẽ ở lại Hồng Hoa sơn trang vài ngày làm khách. Nghe vậy, Bạch Liệu mừng ra mặt, lại len lén đá lông nheo về phía Lâu Phương. Lâu Phương làm lơ, cầm chung rượu lên uống.

***

Từ Hồng Hoa sơn trang đến kinh thành cũng không xa, có thể đi về trong ngày. Sáng sớm hôm sau, Lam Kiều đánh ngựa vào kinh thành, Bạch Liệu không chờ đợi được, túm cổ Lâu Phương hỏi ngay.

“Chưa nói?”

Bạch Liệu chỉ hỏi hai chữ, Lâu Phương đã hiểu hắn hỏi gì, cười cười trả lời: “Chưa nói, nói xong Lam Tiểu Kiều sợ quá chạy mất thì làm sao?”

Lâm Xuân Nhật ngồi bên cạnh che miệng cười. Chuyện Lâu Phương thích Lam Kiều, ở cạnh Bạch Liệu lâu cô cũng biết chút chút, ban đầu thấy nam nhân thích nam nhân cũng có chút quái gở, nhưng nghe Bạch Liệu nói, Lâm Xuân Nhật cũng dần thấy chuyện này không đáng khinh như người giang hồ vẫn đồn đại. Đây cũng là điểm khiến Bạch Liệu thích Lâm Xuân Nhật, hắn là người phóng khoáng, nên cũng rất thích người có suy nghĩ phóng khoáng như cô, còn bọn thê thiếp đang ở Linh Lung Cung chỉ lo tranh giành hãm hại nhau, hắn nghĩ tới cũng đủ thấy buồn ói.

Đó cũng là lý do hắn để Lâm Xuân Nhật ở lại Hồng Hoa sơn trang mà không đưa về Linh Lung Cung.

“Lâm muội có ý tưởng gì không? Gợi ý cho ta một chút.” Lâu Phương thấy Lâm Xuân Nhật cười, cũng không biết xấu hổ, gãi đầu hỏi.

Lâm Xuân Nhật nghe vậy, nói: “Để vài ngày tới muội quan sát Lam công tử, rồi sẽ tìm cách giúp huynh. Có điều, theo muội thấy, cả huynh lẫn Lam công tử…”

Lâm Xuân Nhật dừng lại, Bạch Liệu hối thúc: “Thế nào thế nào? Nàng nói tiếp đi.”

“… Đều là đồ ngốc!” Lâm Xuân Nhật nói thẳng, không nhân nhượng.

Bạch Liệu cười đến té xuống ghế, Lâu Phương nghe vậy không khỏi ngượng ngùng.

“Đùa huynh thôi, sắp tới, để muội tính kế.” Lâm Xuân Nhật cười nói, “Nếu không, chẳng biết ngày tháng năm nào Lâu huynh và Lam công tử mới đến được với nhau.”

Bạch Liệu nghe Lâm Xuân Nhật thẳng thừng nói vậy, lại cười té xuống ghế, Lâu Phương chỉ muốn đập đôi cẩu nam nữ này một trận ra trò.

Buổi tối, Lam Kiều trở về, chỉ thấy Lâu Phương hậm hực nhìn Bạch Liệu và Lâm Xuân Nhật, không biết chuyện gì xảy ra. Bạch Liệu thì nhún vai tỏ vẻ chẳng có chuyện gì, Lâm Xuân Nhật thì thỉnh thoảng nhìn Lâu Phương cười trộm. Lam Kiều nhìn vẻ mặt Lâu Phương, muốn hỏi, rồi lại không hỏi.

***

Mười ngày liên tục trôi qua. Trong mười ngày này, Bạch Liệu mỗi ngày đều xách cặp Ngô Câu ra so tài với Lâu Phương, Lâm Xuân Nhật thỉnh thoảng mời Lam Kiều dùng trà, vừa ăn điểm tâm do cô tự tay làm, vừa trò truyện. Qua lời trò chuyện, Lâm Xuân Nhật cũng nhận ra Lam Kiều là một người rất nghiêm cẩn, không dâm đãng như lời giang hồ đồn đại, đồng thời cô cũng kết luận rằng, nếu cô không giúp một tay, e rằng hai tên ngốc này chờ suốt một đời cũng không đến với nhau được. Vì vậy, Lâm Xuân Nhật bắt đầu tính kế.

Ngày thứ mười hai, người của Tiếu Bàn Tử đến báo có người nhờ Lam Kiều vận chuyển cổ ngọc. Sáng ngày hôm sau cậu vào thành nhận, Lâm Xuân Nhật ở nhà bắt đầu sắp xếp.

Khi Lam Kiều trở về Hồng Hoa sơn trang thì vành trăng khuyết đã mọc ở sườn đông, người hầu thấy bóng cậu, nói rằng chủ nhân đang ở Vọng Nguyệt Lâu, mời cậu lên cùng dùng bữa tối.

Lam Kiều đến chân Vọng Nguyệt Lâu thấy Lâm Xuân Nhật và tỳ nữ rón rén đi xuống lầu. Gặp cậu, Lâm Xuân Nhật vòng tay chào: “Lam công tử đã về rồi à? Thiếu cung chủ và Lâu huynh đang ở trên lầu chờ công tử, ta đi chuẩn bị vài món ăn rồi sẽ lên ngay. Mời công tử tự nhiên.”

“Bạch tẩu đi thong thả, ta không khách sáo.”

“A.” Như chợt nhớ ra chuyện gì, Lâm Xuân Nhật quay người lại căn dặn Lam Kiều, “Lam công tử khi lên lầu bước nhẹ chân thôi, trên lầu có con mèo của ta mấy ngày chơi rong, khó lắm mới bắt về được, nếu nghe tiếng bước lên cầu thang lớn quá, nó sẽ chạy mất nữa.”

Chả trách lúc nãy thấy cả hai rón rén đi xuống lầu. Lam Kiều gật đầu đồng ý, rồi nhẹ chân đi lên lầu, không để gây tiếng động. Lúc này, lại nghe tiếng rầm ở sau lưng, quay lại thì thấy Lâm Xuân Nhật mới vừa té, tỳ nữ luống cuống đỡ lên.

“Thật là mãi lo chuyện con mèo không chú ý, đạp phải gấu váy, không sao, không sao.”

Lam Kiều thấy vậy an tâm, tiếp tục đi lên lầu.

Lam Kiều không biết, tiếng động vừa rồi là do Lâm Xuân Nhật cố ý báo tin cho hai người đang ngồi trên lầu biết.

Khi Lam Kiều đi đến lưng chừng cầu thang, chợt nghe bên trên có tiếng nói: “Tên ngốc nghếch nhà ngươi, đến bao giờ mới chịu nói cho Lam Tiểu Kiều biết ngươi yêu hắn? Ta nhìn hai ngươi ngày ngày khách khách sáo sáo, huynh huynh đệ đệ, thật muốn tống cho mỗi tên một đạp. Thấy ta không? Vừa gặp Lâm muội thấy Lâm muội hợp nhãn, lập tức rước về liền.”

Yêu?

Giọng nói đó là của Bạch Liệu, Lam Kiều nhận ra, sửng sốt. Bạch Liệu nói vậy, nghĩa là… Lâu Phương yêu cậu sao?

Cậu dựa vào thang lầu lấy lại bình tĩnh, đã nghe tiếng Lâu Phương thở dài, nói: “Ta cũng không phải không muốn nói, chỉ vì không biết phải nói thế nào?”

“Thì nói thế nào nữa, chạy đến trước mặt Lam Tiểu Kiều, nắm tay hắn, nói ngươi yêu hắn. Chỉ đơn giản như vậy mà cũng không làm được à? Hai năm rồi, ta nhớ là hai năm rồi, ngươi tương tư suốt hai năm, mà tới giờ vẫn không chịu nói, đúng là cái tên nhát cáy, chả xứng danh Bố Hiệp gì cả.”

Bạch Liệu vận công, nghe tiếng bước chân Lam Kiều lên đến giữa lầu, mới mạnh mồm nói lớn, xỉ vả Lâu Phương không tha. Lâu Phương ức lắm, nhưng vì tiến hành theo kế hoạch, chỉ có thể xuống nước, không nhào tới đánh cho Bạch Liệu một trận mềm xương. Rõ ràng Bạch Liệu và Lâm Xuân Nhật đang xúm lại chơi khăm hắn.

“Ngươi thì biết cái gì? Thấy Lâm muội đẹp nên cướp về làm vợ, yêu đương gì chứ. Ngươi tưởng ta không muốn nói cho Lam đệ biết hay sao? Chỉ là… ài….. nói xong chỉ sợ đệ ấy cho ta là tên háo sắc bỏ chạy mất.” Lâu Phương giả vờ đau khổ nói, “Tương tư hai năm, ngươi tưởng ta sung sướng lắm sao?”

Tương tư hai năm…

Lam Kiều lẩm bẩm, Lâu Phương đã tương tư cậu hai năm rồi sao? Không phải chỉ mới gặp cậu một tháng thôi hay sao?

“Ta nói ngươi đó, hai năm trước thấy mỹ nhân người ta nằm trên giường Chu Phách, sau không tới luôn đi, rõ ràng đã cho tay vào hậu đình mỹ nhân người ta rồi, còn giả bộ khách sáo, nhường cho Dương đại ca, nói Dương đại ca cứ nhận là người phát hiện Lam Tiểu Kiều sớm nhất, làm Dương đại ca xấu hổ với cả Thanh Thành vì giúp ngươi.”

Bạch Liệu khinh khỉnh nhìn Lâu Phương, Lâu Phương chỉ muốn bóp cổ cho hắn chết. Rõ ràng biết Lam Kiều đang nghe, vậy mà còn to miệng nói chuyện này ra, thực là mặt dày vô đối, cũng chỉ bọn thê thiếp ngu ngốc kia mới đánh nhau sứt đầu mẻ trán tranh giành hắn, gì mà phong lưu nghĩa hiệp chứ, cũng chỉ là phường chó má mà thôi.

“Chuyện này ta quả thật có lỗi với Dương huynh, nhưng đúng là trong tình cảnh đó, ta không dám nhận là người đầu tiên phát hiện Lam đệ.” Lâu Phương nói bằng giọng đau khổ, thực chất ánh mắt chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Bạch Liệu.

Lam Kiều nghe tới đây xấu hổ chỉ muốn chui xuống đất. Hóa ra người phát hiện cậu nằm trên giường Chu Phách đầu tiên là Lâu Phương, không phải Dương Ngọc Bình, khiến cậu vừa mang ơn vừa oán hận Dương Ngọc Bình suốt một thời gian dài.

Hơn nữa, lúc đó, Lâu Phương còn cho ngón tay vào hậu đình cậu?

Nghĩ đến đây Lam Kiều ngượng chín mặt, cũng đoán được vì sao Lâu Phương lại cho ngón tay vào hậu đình mình. Tư thế của cậu lúc đó, hai tay trói trên đầu giường, hai chân trói vào hai cạnh giường, bất cứ ai tiến vào đầu tiên, hậu đình cậu cũng lộ ra trước mặt người đó, vì vậy tò mò cho ngón tay vào kiểm tra, cũng là chuyện đương nhiên có thể xảy ra.

Tiếu Bàn Tử bởi vì đã thân thuộc với cậu từ bé, do lo lắng mới cho tay vào kiểm tra, như người mẹ lo lắng kiểm tra âm đạo của con gái khi con gái gặp chuyện không may. Nhưng Lâu Phương… có thể hiểu đơn thuần chỉ là tò mò. Có điều nghĩ đến ngón tay Lâu Phương cho vào nơi bí ẩn của mình, Lam Kiều không khỏi xấu hổ.

Hóa ra lúc đó Lâu Phương cũng biết cậu chưa từng bị xâm phạm.

“Lam công tử, sao lại đứng ở đây? Sao không mau lên lầu, thức ăn và rượu nguội đấy.”

Tiếng Lâm Xuân Nhật vang lên từ phía dưới, mải lo nghĩ, Lam Kiều không phát hiện nàng đang đi lên. Hai người bên trên dường như cũng đã phát hiện cậu nghe lén nãy giờ, im lặng không nói nữa.

Lam Kiều và Lâm Xuân Nhật lên lầu, bầu không khí có hơi… kỳ quái.

Trong suốt bữa ăn, Bạch Liệu và Lâm Xuân Nhật nồng nàn tình chàng ý thiếp, Lam Kiều phát hiện Bạch Liệu thỉnh thoảng nhìn cậu cười mờ ám, lại nhìn Lâu Phương tỏ vẻ thách thức, Lâu Phương thì nhai miếng thịt bò như nhai thịt Bạch Liệu. Cũng khó xử cho hắn, bị tên bằng hữu tồi tệ vạch mặt, lại còn bị cậu nghe hết, sau này e là không biết phải đối diện với cậu thế nào? Lam Kiều cúi đầu ăn, không dám nhìn ba người còn lại.

Cuối bữa ăn, Bạch Liệu mời Lâu Phương và Lam Kiều ở lại chơi vài bữa rồi hẳn đi, Lâu Phương không từ chối, Lam Kiều thấy thời gian dư dả nên cũng không từ chối.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: