Tuyệt sắc – Phần một – Chương năm

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương năm: Đồng hành

.

Đã sắp tới giờ Ngọ, Lam Kiều đánh ngựa đến quán trà Mặc Trúc, Lâu Phương trông thấy, ngoắc cậu. Lam Kiều giao ngựa cho tiểu nhị, đi vào, ngồi xuống đối diện với Lâu Phương.

“Đói chưa? Để ta gọi thức ăn cho đệ.” Lâu Phương vồn vã nói.

Tối qua mặc dù nói với Lam Kiều những lời như vậy, sáng nay cũng viết thư để lại, nhưng Lâu Phương vẫn sợ Lam Kiều nhận ngọc xong vì e ngại bỏ đi một mình. Giờ thấy cậu tới đây, lòng hắn cảm thấy rất vui.

“Đệ chưa ăn, huynh gọi đi.” Lam Kiều nhỏ nhẹ nói.

Bình trà trên bàn vẫn còn nóng, chứng tỏ Lâu Phương mặc dù hẹn cậu giờ Tị, nhưng hắn tới đây cũng chưa được bao lâu. Sáng sớm hắn đi gặp Tiếu Bàn Tử, rồi sao đó? Lam Kiều cảm thấy có chút tò mò, thân thế Lâu Phương khiến cậu rất muốn tìm hiểu, nhưng quen chưa bao lâu, không tiện hỏi.

Bữa trưa dọn lên bàn, Lâu Phương không ngừng gấp đồ ăn bỏ vào chén cậu: “Trông đệ kìa, ăn gì mà như nữ tử vậy? Ăn mạnh lên.”

Lam Kiều nói nhỏ “cảm ơn”, và cơm ăn một cách từ tốn, ánh mắt len lén quan sát xung quanh. Quán trà Mặc Trúc không phải là quán dân giang hồ thích lui tới, đa phần chỉ là Nho sĩ đến đây đàm đạo, vì vậy nhìn cả hai mọi người cũng xem như bình thường, không có lời ra tiếng vào, cũng không có những câu khinh bỉ. Xem ra trước khi đến đây, Lâu Phương đã tính toán cả rồi.

Lam Kiều nhìn người đối diện mình, ngoài vẻ điển trai phong trần của một hiệp khách giang hồ, Lâu Phương còn gây cho cậu cảm giác… rất tử tế, rất biết quan tâm và lo lắng. Lại nhớ những lời Tiếu Bàn Tử nói, hắn đến gặp Tiếu Bàn Tử là để mua Huyết Lệ tặng mỹ nhân, mỹ nhân hắn xinh đẹp hơn cả Thiên Ngạo Lâu Lan… Lam Kiều cảm thấy chột dạ. Người ta đã có người trong mộng, còn là một đại mỹ nhân, cậu tơ tưởng làm gì?

“Mặt ta dính cơm à?” Lâu Phương đột nhiên hỏi.

“Không có.” Lam Kiều xấu hổ cúi đầu. Mãi lo suy nghĩ, cậu không phát hiện từ nãy tới giờ mình đang nhìn chằm chặp vào mặt Lâu Phương.

Lâu Phương lại gắp thêm thức ăn cho vào chén cậu: “Ăn nhiều vào. Ta thấy đệ ốm quá đấy. Nghề nghiệp của đệ cần bôn ba rầy đây mai đó, ăn ít quá không khéo lại kiệt sức, không bảo vệ cổ ngọc được.”

Lam Kiều cười khổ. Mới ban sáng Tiếu Bàn Tử cũng chê cậu ốm lòi cả be sườn, giờ lại đến Lâu Phương, hai người này rốt cục có hợp tác với nhau vỗ béo cậu không đó? Lại nhớ lời Tiếu Bàn Tử nói, ngủ với Lâu Phương một đêm cũng được.

Lam Kiều không cho là vậy.

Cậu không phải là nữ tử, cũng biết không cần phải đề cao tiết giá, huống chi nữ tử khi đặt chân vào giang hồ cũng không quá coi trọng tiết giá, nhưng đối với cậu, chuyện ngủ với người nào, thật ra rất quan trọng. Cho nên một đêm với Lâu Phương, hoặc một đêm với một người nào đó, Lam Kiều cũng có nghĩ tới, cũng có ý định chọn một người nào đó để lên giường, chẳng qua là vì cậu vẫn còn bị ám ảnh chuyện Chu Phách, nên ngoài Tiếu Bàn Tử, bất cứ ai sờ vào da thịt cậu, cậu cũng không thể chịu được.

Còn ngủ với Tiếu Bàn Tử? Cậu thật ra không ngại, dù Tiếu Bàn Tử vừa mập vừa xấu, đối với cậu cũng không thành vấn đề, vì vậy cậu có thể cởi quần áo trước mặt Tiếu Bàn Tử, để mặt gã rờ rẫm mà không chút ngại ngùng xấu hổ, thậm chí còn dám quyến rũ gã. Có điều, cậu không ngại, nhưng Tiếu Bàn Tử thì ngại, bởi cậu là con của sư muội gã. Do đó, mặc dù rờ rẫm người cậu, đôi lúc xem cậu là thế thân của Thiên Ngạo Lâu Lan, còn cho tay vào hậu đình cậu kiểm tra, nhưng chưa bao giờ chính thức xâm phạm cậu.

Gã nói, lần đầu của cậu, không thể là một người xấu xí bụng phệ như gã, mà phải là một tên nam tử điển trai rắn chắc, giàu kinh nghiệm, như vậy cậu mới có thể biết thế nào là tận hưởng hoan ái.

“Đệ làm sao vậy? Không chịu ăn cứ nghĩ đi đâu đâu.” Đôi đũa Lâu Phương gõ gõ vào chén Lam Kiều.

Lam Kiều sực tỉnh, vội vàng và cơm vào miệng, kết quả và vội quá, cậu bị mắt nghẹn.

Lâu Phương đứng lên, một tay vuốt lưng cậu, một tay rót trà đưa cho cậu uống.

Lam Kiều uống nước, tìm chuyện nói che đi sự xấu hổ của mình: “Lúc nãy đệ nghe Tiếu thúc thúc nói huynh muốn mua Huyết Lệ, kết quả không mua được còn chọc giận thúc thúc.”

Lâu Phương nghe vậy thở dài: “Ai~~~, ta là muốn mua tặng một người mà ta để ý hai năm nay, thế nhưng lão béo ấy lại không chịu bán.”

“Huynh chê mỹ nhân của Tiếu thúc thúc không đẹp bằng mỹ nhân của huynh, Tiếu thúc thúc làm sao chịu bán cho huynh?” Lam Kiều bật cười, “Hóa ra huynh chưa thành thân.”

“Ta thành thân rồi.” Lâu Phương nhấp ngụm trà, nói: “Ta từ nhỏ đã có chí tang bồng hồ thỉ, cữu cữu biết vậy, nên mười lăm tuổi cữu cữu hối thúc ta thành thân, rồi muốn đi đâu thì đi. Thê tử của ta là một thôn nữ hiền lành dịu dàng, đáng tiếc nàng sinh khó nên đã qua đời, để lại cho ta một đứa con trai.”

“Vậy con trai huynh hiện giờ…”

“Đại ca và đại tẩu nuôi, bọn họ bảo một tên phụ thân vô tích sự như ta không chăm con được.” Lâu Phương cười khổ, “Nó cũng gần được năm tuổi rồi, bốn năm rồi ta vẫn chưa gặp lại nó, chỉ nhận được thư đại ca nói nó rất ngoan, không quậy không khóc, rất biết nghe lời.”

Nhìn ánh mắt Lâu Phương nhìn ra ngoài cửa sổ quán trà, nói mà như tự lẩm bẩm với mình, Lam Kiều thực sự không biết làm sao. Bố Hiệp Lâu Phương, đi khắp nơi cứu người, trong đó có nhiều gia đình nếu không nhờ hắn cứu, sinh mạng giờ đây cũng không còn chứ đừng nói chi đến chuyện vui vầy bên cháu con. Ấy thế mà Lâu Phương, người cứu họ, con trai gần được năm tuổi vẫn chưa gặp lại.

“Huynh định khi nào trở về gặp con trai?” Lam Kiều ướm thử. Nếu hắn trở về, cậu có thể mượn cớ theo cùng hắn về, để biết thân thế hắn là như thế nào? Sau khi nghe hắn nói cữu cữu hắn cũng thích nam nhân, lòng cậu đột nhiên cũng muốn gặp người này.

“Ai~~~, ta đã gửi thư nói với con trai rằng, ta sẽ đem một kế mẫu xinh đẹp, dịu dàng về cho nó. Đáng tiếc, mỹ nhân vẫn chưa có lòng với ta, mà món ngọc ta định tặng cho mỹ nhân cũng không mua được. Ai~~~” Lâu Phương than vãn một cách cường điệu, khiến Lam Kiều không nhịn được phì cười.

“Vị mỹ nhân này của huynh, xem ra rất khó thuyết phục?” Lòng mặc dù có chút ghen tị, Lam Kiều vẫn cố làm ra vẻ tự nhiên, hỏi.

“Cũng không phải khó thuyết phục, chỉ là ta ngại ngùng suốt hai năm nay, chưa dám công khai theo đuổi thôi.” Lâu Phương gãi đầu cười khổ.

“Huynh thật là…” Lam Kiều chồm người vỗ vai Lâu Phương, “Nam nhi đại trượng phu, thích ai thì cứ công khai theo đuổi. Nói đi? Mỹ nhân đó là ai, đệ sẽ tính kế giúp huynh?”

Mỹ nhân đó là đệ.

Lâu Phương rất muốn nói lời này, rốt cuộc vẫn dừng lại. Hắn cảm thấy mình quả thật là một tên nhát gan, nhưng biết làm sao được, bây giờ vẫn chưa phải là lúc thích hợp để nói.

“Đến khi nào gặp, ta sẽ cho đệ biết.” Lâu Phương đành chọn cách trả lời như vậy, nháy mắt với Lam Kiều. Lam Kiều cười cười, cúi đầu ăn cơm, lòng cảm thấy có chút nhói đau.

Cơm trưa xong bọn họ lên đường tiến về phía kinh thành. Từ Phiên Phiên đến kinh thành đi hơn nửa tháng, mà từ giờ đến mùng hai tháng tám còn hơn một tháng, vẫn dư dả thời gian.

***

Đi được hai ngày đường, cái nắng cuối mùa hè làm Lam Kiều không khỏi khó chịu, cậu thực sự muốn nhảy xuống dòng sông nào đó để tắm. Cậu nói với Lâu Phương. Lâu Phương nói rằng đi vào cánh rừng trước mặt sẽ có một dòng suối, có thể tắm ở đó. Ngoài ra, dòng suối đó có rất nhiều cá, có thể vừa tắm vừa dừng lại nghỉ ngơi ăn trưa. Lam Kiều nghe vậy, đồng ý.

Bọn họ đánh ngựa vào rừng, chẳng mấy chốc đã đến dòng suối mà Lâu Phương nói. Đó là một dòng suối rộng nhưng không sâu lắm, chỉ cao hơn thắt lưng một chút, Lâu Phương nhảy xuống ngựa, cởi sạch quần áo không chút ngại ngùng, nhảy ùm xuống suối, vẫy vẫy tay với Lam Kiều.

Dưới ánh mặt trời, cơ thể hắn đen sạm, rắn chắc, những giọt nước đọng trên cơ thể phản chiếu ánh nắng, làm hắn càng thêm điển trai. Lam Kiều bỗng thấy bên dưới mình khẽ nhộn nhạo, quan sát chung quanh, trông thấy kế bên dòng suối có một khe đá, cậu chỉ về hướng đó, nói với Lâu Phương mình sẽ đến đó tắm. Lâu Phương nói cậu thong thả ngâm mình, hắn sẽ bắt cá cả phần của cậu. Lam Kiều cảm ơn, rồi đi về phía đó.

Khe đá rộng và dài, đoạn trên khô ráo, đoạn sau mới chìm vào nước. Lam Kiều cởi quần áo, vắt lên tảng đá, lội từ từ xuống nước ngâm mình. Nước giữa trưa không quá lạnh, không dằn được cơn nhộn nhạo ở thân dưới cậu xuống được, Lam Kiều đưa tay, vuốt ve phân thân.

Trong đầu cậu xuất hiện cơ thể trần trụi rắn chắc của Lâu Phương. Lam Kiều có chút xấu hổ, nhưng quả thật rất khó kềm chế, bởi cậu bẩm sinh đã là một kẻ thích nam nhân. Lam Kiều cắn răng, nhắm mắt, nghĩ tới từng cơ thịt săn chắc trên người Lâu Phương, vuốt ve phân thân của mình. Hậu đình theo cử động của cậu bất giác cũng co rụt, Lam Kiều đành buông một tay, khó khăn cho một ngón tay vào thỏa mãn hậu đình. Lát sau cậu thở hắt ra, phóng thích.

Lam Kiều dựa vào hòn đá, rên rỉ khe khẽ, đôi má ửng hồng, lỗ tai lùng bùng, cơ thể hoàn toàn thả lỏng, không hề biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh.

Lâu Phương len lén nhìn qua một lỗ hổng trên khe đá, ngắm nhìn Lam Kiều.

Lúc nãy hắn mặc dù đang tắm, nhưng lỗ tai vẫn gióng lên nghe ngóng phía Lam Kiều, phát hiện hơi thở của cậu có chút bất thường. Hắn nhẹ nhàng bơi tới gần khe đá, trông thấy một lỗ hổng trên gờ đá tổ ong, ghé mắt nhìn vào. Trước mặt hắn, Lam Kiều nhắm mắt an ủi phân thân cậu, hắn cảm thấy tim mình đập dồn dập.

Chỗ Lam Kiều ngồi khá cạn, nước chỉ sấp xỉ ngực, lúc cậu làm động tác, ngực phập phồng ẩn hiện dưới làn nước, hai quả hồng đậu cũng đứng lên, đỏ tươi trên ngực, khiến Lâu Phương không khỏi thèm thuồng.

Hắn nhìn Lam Kiều, tay đặt lên phân thân, cũng bắt đầu động tác. Khi Lam Kiều bắn, hắn thật ra vẫn chưa bắn, ngắm nhìn khuôn mặt đỏ lựng của cậu, nhìn cơ thể bởi vì tình dục mà hồng hào, không khỏi tiếc nuối một hồi, rồi nhẹ nhàng hụp xuống, đạp chân, đẩy người ra xa, không để Lam Kiều phát hiện. Lui được một khoảng rồi hắn mới tiếp tục vỗ về phân thân của mình, cho đến khi bắn ra. Hắn thở phào, lấy lại tinh thần, đi bắt cá làm bữa trưa.

Lam Kiều do gầy ốm, sức khỏe kém hơn Lâu Phương, bắn một lần toàn thân rã rời, nghỉ mệt một lúc mới lấy lại sức. Cậu mở mắt, nhìn khoảng trời phía trên khe đá, những cụm mây trắng trôi nhanh trên nền trời xanh, trông rất là yên ả. Cậu co người lại, vòng tay ôm lấy hai đầu gối. Lúc này, cậu đột nhiên muốn tựa người vào lòng ngực Lâu Phương, muốn tựa đầu vào vai hắn, hô hấp trong bầu không khí chỉ có mùi cơ thể hắn. Cậu cảm thấy mình thật hạ tiện.

Lâu Phương bắt cá ném lên bờ, ước chừng đủ cho bữa ăn trưa, hắn nhảy lên bờ, đóng khố mặc quần vào, nhóm lửa nướng cá.

Lam Kiều đứng dậy, đi đến chỗ khô ráo của khe đá, bắt đầu mặc quần áo vào. Lam Kiều không chú ý, khe đá chỗ cậu đứng mặc dù cao, trông tưởng chừng như có thể che đến trên eo của cậu, thực tế chỗ Lâu Phương ngồi nướng cá lại khá cao, vì vậy chỉ cần ngẩng đầu nhìn, có thể thấy từ đầu đến bắp đùi cậu.

Lam Kiều xoay lưng về phía Lâu Phương, hắn có thể nhìn thấy một vết sẹo lớn trên mông cậu. Cặp mông Lam Kiều vừa căng vừa trắng vừa tròn, vốn hấp dẫn vô cùng, đáng tiếc lại bị vết sẹo chữ thập chiếm ngự, trông không khác gì vết sẹo chữ thập trên mặt một mỹ nữ, phá hỏng cảm xúc hoàn toàn.

Vết sẹo này, Lâu Phương biết rõ lai lịch nó. Đó là do Chu Phách gây ra, nhằm đánh dấu Lam Kiều chính là người của hắn. Hắn mặc dù chưa thực sự xâm phạm Lam Kiều, nhưng cũng đã kịp khắc lên cậu dấu ấn báo cho tất cả nam nhân khác biết rằng, cậu, là của hắn.

Lam Kiều thực ra không biết, người biết cậu vẫn còn xử tử, ngoài Tiếu Bàn Tử, còn có cả Lâu Phương. Lúc đó Lâu Phương thấy cậu nằm trên giường, thân thể không mảnh vải, mông lại có hai vệt máu bắt chéo, chân bị kéo dạt ra hai bên, hậu đình lồ lộ trước mặt hắn. Hắn do tò mò, cho ngón tay vào, phát hiện cậu vẫn chưa bị xâm phạm. Khi mọi người chạy tới, hắn đã kịp kéo chăn trùm lên người cậu, nên không ai phát hiện chuyện này. Người băng bó cho Lam Kiều sau đó là đại sư Phương Tuệ, tất nhiên cũng không tiện kiểm tra chuyện bí ẩn này, cho đến khi Lam Kiều được giao cho Tiếu Bàn Tử, Tiếu Bàn Tử mới tận tay kiểm tra.

Lúc đó Tiếu Bàn Tử vừa buồn rầu do Lam Kiều ra nông nỗi này, vừa mừng rỡ vì cậu vẫn chưa bị Chu Phách xâm phạm. Suốt thời gian sau đó, cậu vẫn nằm trong lòng Tiếu Bàn Tử ngủ, cho đến khi Tiếu Bàn Tử phát hiện tinh thần cậu không ổn, mới nhờ đại sư Phương Tuệ giúp đỡ.

Đối với vết sẹo này, Lâu Phương cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng hắn cũng không vì vậy mà không yêu Lam Kiều, hắn muốn bảo vệ thân thể mảnh mai này.

Ánh sáng chợt chớp lên trên cơ thể Lam Kiều, Lâu Phương phát hiện trên eo cậu đang đeo một mảnh ngọc phỉ thúy. Miếng ngọc rơi xuống phía sau lưng, vị trí ngay giữa mông, nằm giữa ngay vết sẹo.

Đáng tiếc mảnh ngọc này tròn, lại còn màu xanh biết. Nếu là Huyết Lệ, nằm ngay vị trí đường kẻ giữa mông, sẽ hấp dẫn biết dường nào.

Tối hôm ở chung một phòng, lúc Lam Kiều tắm xong bước ra khỏi bồn, qua kẻ hở giữa hai tấm bình phong, Lâu Phương đã thấy trên eo cậu đeo một sợi dây thao, Lâu Phương cũng đoán cậu dùng sợi dây thao đó để buộc ngọc khi vận chuyển. Nhìn tấm lưng trắng ngần cong cong, eo thon nhỏ, mông trắng tròn, Lâu Phương đã nghĩ nếu đeo Huyết Lệ vào đó sẽ vô cùng tuyệt đẹp. Chính vì vậy sáng hôm sau hắn mới gặp Tiếu Bàn Tử muốn mua Huyết Lệ, đáng tiếc không mua được. Xem ra phải nhờ cữu cữu đánh tiếng rồi.

“Thơm quá!”

Trước khi Lam Kiều đi tới Lâu Phương đã giả bộ cúi đầu chăm chú nướng cá, chờ cậu đến trước mặt, hắn nhổ lên một cây xiêng cá đưa cho cậu ăn. Lam Kiều không khách sáo, cắn một miếng cá lớn. Lâu Phương cũng nhổ lên một cây xiêng cá, cắn một miếng lớn. Lam Kiều lúc này không nhỏ nhẹ ăn nữa, mà ăn sảng khoái, khiến Lâu Phương cảm thấy vui trong dạ.

Ăn xong, Lâu Phương tìm rượu uống, đáng tiếc còn được nửa hớp, hắn lắc lắc bầu rượu tiếc nuối, Lam Kiều thấy vậy, cởi bầu rượu đeo bên hông, ném cho hắn. Tửu lượng của cậu thực ra không kém, chỉ là không thích uống nhiều, nên rượu vẫn còn.

Lâu Phương uống xong ném bình rượu về phía Lam Kiều, hắn đứng dậy đi đến một góc cây gần đó nằm xuống định ngủ trưa. Lam Kiều chạm môi lên nơi hắn vừa chạm, hớp một ngụm nhỏ, rồi chợt bật cười. Đây là gián tiếp môi chạm môi sao? Nếu Tiếu Bàn Tử mà biết cậu lại có suy nghĩ ti tiện như vầy, sẽ cười cậu đến vỡ bụng mất.

Lam Kiều đóng nắp bầu rượu, buộc lại vào eo, đi đến góc cây Lâu Phương đang nằm. Lâu Phương gối đầu lên rễ cây, chìa một cánh tay, ra hiệu cậu nằm lên đó cho êm. Lam Kiều không khách sáo, nằm xuống, cánh tay còn lại của Lâu Phương chợt choàng qua eo cậu.

Lam Kiều định lách người tránh cánh tay hắn, đột nhiên nghe tiếng hắn vang lên phía sau, gần bên tai: “Ngủ trưa mà ôm mỹ nhân trong tay, mặc dù mỹ nhân là đệ, cảm giác cũng thật tuyệt vời. Đệ không thấy ngại chứ?”

Lam Kiều đắng đo một chút, nhưng rồi quyết định mặc kệ: “Đệ không thấy ngại.”

Lòng ngực Lâu Phương rất ấm, cậu bất giác không muốn rời xa.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: