Tuyệt sắc – Phần một – Chương mười

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương mười: Viếng mộ

.

Ngày giỗ Tả Ngọc Hà, người họ Tả ở nhà làm giỗ, Lam Kiều đưa Lâu Phương đến khu mộ của Tả gia trên núi Vĩnh An, thắp nhang cho mẫu thân mình.

Tả Ngọc Hà chi mộ, phụ thân Tả Quý lập.

Khói hương vờn quanh, Lam Kiều nhìn dòng chữ trên mộ bia, lặng thinh.

Thường con gái sau khi gả đi, chết sẽ chôn trong khu mộ phần của gia tộc bên chồng, tên người lập mộ khắc trên bia là tên phu quân hoặc con trai, nhưng Tả Ngọc Hà lại được chôn trong khu mộ của Tả gia, người lập mộ lại là phụ thân, không cần nói cũng biết Lam Kiều đã gây ra đại họa gì. Vì chuyện này, cậu suýt nữa điên loạn, cũng suýt nữa tự sát.

Một đôi tay ấm áp đặt lên vai cậu, Lam Kiều lấy lại bình tĩnh, nói: “Mẫu thân, người đứng sau lưng con là Lâu Phương, là phu quân của con. Phương ca tốt với con lắm, chăm sóc con mọi bề, cho nên bây giờ con hạnh phúc lắm, mẫu thân không cần muộn phiền vì con nữa.”

Lâu Phương nghe vậy, cũng nói: “Nhạc mẫu, xin người yên lòng, con sẽ lo lắng cho Kiều đệ, không để Kiều đệ phải khổ nữa.”

Lam Kiều cùng Lâu Phương đi chầm chậm về đồi Ngọc Thúy, vừa đi, Lam Kiều vừa kể.

“Mẫu thân của đệ là con gái cưng của ngoại công, được ngoại công vô cùng yêu quý. Năm mười sáu tuổi, không ít mai mối đến nhà cầu thân, nhưng ngoại công nói rằng vì mẫu thân đệ không muốn, nên không chịu gã. Con gái nhà người ta, phụ mẫu đặt đâu con ngồi đấy, nhiều người nói ngoại công xem chừng là muốn ngược lại, ấy vậy mà đúng thật.”

“Chuyện mẫu thân gặp phụ thân, thật ra cũng giống như chuyện anh hùng cứu mỹ nhân mà tiểu thư khuê các hay kể nhau nghe. Tiếu thúc thúc kể, lần đó mẫu thân giận ngoại công vì quản lý quá nghiêm, nằng nặc đòi Tiếu thúc thúc lén dẫn ra ngoài chơi, Tiếu thúc thúc không khuyên được, đành cắn răng lén dắt mẫu thân ra ngoài. Nhưng thật không may, cả hai đụng phải bọn tặc mãi lộ, thấy mẫu thân xinh đẹp không chịu buông tha. Tiếu thúc thúc võ công không cao, đánh nhau cùng bọn cướp một lúc đã mang thương đầy mình. Ngay lúc nguy cấp đó, đoàn vận tiêu của phụ thân đi ngang, nhờ vậy cứu được mẫu thân. Mẫu thân nhìn anh tư phụ thân khi đánh nhau với bọn tặc, xiêu lòng, muốn dùng thân báo đáp ân cứu mạng, phụ thân sau khi biết mẫu thân là con gái Tả gia, cũng vội vã đồng ý.”

“Lúc về đến nhà, sau khi nghe Tiếu thúc thúc nói lại, ngoại công tức giận đùng đùng, nói rằng tam tiểu thư nhà họ Tả chỉ có thể làm chính thất nhà quan lại, chí ít cũng nhà gia giáo, không chấp nhận làm nhị phu nhân cho một kẻ võ biền thô lỗ như phụ thân, còn mắng mẫu thân, bao nhiêu nơi tốt cho người đến mối mai không chịu, lại chịu một tên như vậy. Mẫu thân khóc lóc, nhờ đại cữu nhị cữu và Tiếu thúc thúc nói giúp, cuối cùng ngoại công cũng đồng ý.”

“Ngày hôn lễ, tân nương phải do bà mai hoặc ca ca cõng từ kiệu hoa vào nhà tân lang, nhưng mẫu thân muốn được Tiếu thúc thúc cõng, kết quả lại gây gổ một chập với ngoại công và đại cữu nhị cữu, cũng khiến Tiếu đại thẩm ghen lồng lộn, làm Tiếu thúc thúc bị Tiếu đại thẩm ngắc nhéo bầm mình bầm mẩy.” Lam Kiều bật cười, “Tiếu thúc thúc nói mẫu thân bình thường rất ngoan ngoãn, nhưng khi đã cứng đầu ai nói gì cũng không chịu nghe, may là cá tính đệ không giống mẫu thân.”

“Nhưng cuộc sống sau đó của mẫu thân ở nhà phụ thân không được tốt lắm.” Lam Kiều hạ giọng, “Phụ thân vận tiêu quanh năm không ở nhà, đại nương ỷ mình sinh ba con trai cho Lam gia, thường kiếm cớ chèn ép mẫu thân, đôi khi đệ bắt gặp mẫu thân âm thầm khóc. Nhưng đến khi phụ thân vận tiêu trở về, mẫu thân lại vui vẻ ra đón ông ấy như không có chuyện gì xảy ra.”

“Chuyện mẫu thân bị đại nương chèn ép, sau này đệ vô tình nghe phụ thân nói với Ninh nhị thúc trong một lần vận tiêu rằng ông ấy biết, nhưng không quan tâm cho lắm. Việc ông ấy cưới mẫu thân, cũng do mẫu thân muốn, Tả gia lại giàu có, ông ấy chỉ là thuận nước đẩy thuyền. Cưới tam tiểu thư Tả gia, tiêu cục Phong Hổ mới nhận được nhiều mối làm ăn từ các nhà buôn lớn.” Lam Kiều thở dài, “Tiếu thúc thúc nghe được, nói rằng chỉ trách mẫu thân đặt tình yêu nhầm chỗ.”

“Vì vậy để giúp mẫu thân có được chỗ đứng trong Lam gia, đệ chăm chỉ luyện Hoàng Phong Kiếm Pháp, cuối cùng đánh bại đại ca nhị ca tam ca, được giang hồ tặng cho danh hiệu Khoái Kiếm, từ đó mẫu thân và đệ mới được phụ thân quan tâm, cho đến khi… chuyện đệ yêu Ninh Kiến Vũ vỡ lỡ.” Lam Kiều nói trong đắng chát.

“Đệ tỉnh rượu, bị phụ thân lôi ra giữa đại sảnh đánh đập, mẫu thân dù có khóc lóc kêu gào thế nào cũng không cản được trận đòn roi của phụ thân trút lên người đệ. Sau đó đệ bị phụ thân đuổi ra khỏi Lam gia, còn mẫu thân, nghe Tiếu thúc thúc nói, bị phụ thân giam trong phòng suốt mười ngày. Mẫu thân quyết định tuyệt thực để kháng cự phụ thân, Tiếu thúc thúc nghe được chạy tới khuyên ngăn, mẫu thân rốt cục chịu nghe lời Tiếu thúc thúc, theo Tiếu thúc thúc về nhà ngoại công một thời gian.”

“Lúc đó Tiếu thúc thúc và Tả gia đều cho người tìm đệ, nhưng đệ vì quá xấu hổ, tránh mặt bọn họ, cuối cùng muốn gặp mẫu thân thì lại rơi vào tay Tả sứ Phạm Dương của Thôn Thiên Giáo. Phạm Dương là một tên võ công không cao cường như Hữu sứ Đường Bạch Hổ, lên được chức Tả sứ cũng là nhờ xu nịnh Chu Phách, và chức Tả sứ của hắn, thật ra cũng chỉ là đi khắp nơi săn thiếu niên xinh đẹp về cho Chu Phách. Đệ không muốn lên giường với Chu Phách, bị Chu Phách ném cho bọn thuộc hạ nhục nhã, hành hạ, đến khi quay lại giường hắn, tình trạng thế nào huynh cũng trông thấy rồi đó.”

Lâu Phương ôm chặt Lam Kiều vào lòng, tình trạng thê thảm của Lam Kiều lúc đó vẫn hiện diện trong đầu hắn như mới hôm qua.

“Nhờ bảy đại môn phái tấn công, Chu Phách không kịp làm gì đệ, nhưng sự nhục nhã của bọn thuộc hạ hắn thì ám ảnh đệ đến bây giờ.” Lam Kiều hít sâu một hơi, nói tiếp: “Tiếu thúc thúc nói, khi Tiếu thúc thúc đến, đệ gần như hóa điên, không để ai chạm vào người mình, ngoại trừ đại sư Phương Tuệ.”

“Ta biết, lúc đó ta cũng có mặt tại đó, lúc đó ta rất muốn ôm đệ vào lòng, nhưng ánh mắt của đệ…” Lâu Phương nói, thở hắt ra một hơi: “Đại sư nói đệ rất hoảng loạn, tạm thời đừng chạm vào người đệ, cần phải chờ Tiếu Bàn Tử đến. Cho đến khi Tiếu Bàn Tử đến, ta thấy đệ nhìn ông ấy ánh mắt mừng rỡ, sau đó… ngất xỉu trong tay ta. Đệ lúc đó, vì hoảng loạn trong thời gian dài cuối cùng kiệt sức.”

“Ra lúc đó huynh ở bên cạnh đệ lâu như vậy.” Lam Kiều cười ngọt ngào, hôn lên má Lâu Phương, “Khi đệ có lại ý thức, Tiếu thúc thúc nói đệ đang trên đường quay về Tả gia, mẫu thân của đệ đang chờ đệ ở đó.” Giọng Lam Kiều đột ngột nghẹn ngào: “Mẫu thân của đệ hấp hối, khi đệ vào phòng, bà nhìn mặt đệ lần cuối, mỉm cười, rồi trút hơi thở cuối cùng.”

“Nghe Tiếu thúc thúc kể, đệ khi đó rất hoảng loạn, đã suýt đập đầu vào tường tự sát, may đại cữu giữ lại kịp. Sau đó đệ mê mê tỉnh tỉnh, Tiếu thúc thúc buộc lòng phải đưa đệ lên Thiếu Lâm Tự gặp đại sư Phương Tuệ, mất gần một tháng đệ mới trở lại bình thường. Nghe lời khuyên của đại sư, đệ bắt đầu vận tiêu, bắt đầu học cách đối diện với lời phỉ nhổ của bao người. Cuối cùng, gặp huynh, đệ cảm thấy mình thật may mắn.” Lam Kiều tựa vào ngực Lâu Phương, “Thật sự đệ rất mềm yếu, rất mềm yếu, rất cần người bảo bộc.” Lam Kiều tha thiết nói.

“Cho nên ta mới có mặt ở đây để bảo vệ đệ.” Lâu Phương bồng Lam Kiều lên, dùng khinh công phi về phía hậu viên Ngọc Thúy sơn trang, “Ta đã hứa với mẫu thân đệ không bao giờ để đệ chịu khổ nữa. Nam nhi đại trượng phu, hứa được là sẽ làm được.”

“Cảm ơn huynh.” Lam Kiều nép vào lòng ngực Lâu Phương, cảm thấy hạnh phúc vô ngần.

***

Lâu Phương và Lam Kiều ở lại Tả gia cho đến ngày đại thọ của Tả Quý. Trước mặt bao người, Tả Quý thông báo chính thức gả ngoại tôn của ông ta là Lam Kiều cho Lâu Phương, ai nghe cũng sững sờ, kinh ngạc.

Đại sảnh sau đó náo loạn ầm ĩ, nhưng hậu viện thì yên ắng, Lam Kiều ngồi nhìn Lâu Phương vui đùa cùng đám con của biểu huynh biểu tỉ.

Lâu Phương xem ra rất thích trẻ con. Lam Kiều chợt nhớ cái đêm Lâu Phương kể về thân thế của hắn cho cậu nghe. Các tiền bối chỉ biết đại khái rằng Lâu Phương là một đứa trẻ mồ côi được Thiên Ngạo Lâu Lan nhặt về, bị bắt phải gọi Lâu Lan là cữu cữu, không ai biết phụ mẫu hắn là ai. Hắn không có tên, Lâu Lan đặt tên cho hắn, theo họ của Lâu Lan.

Trương Phong.

Đó là tên của con trai Lâu Phương, họ Trương, mà không phải họ Lâu, là vì họ thật của Lâu Phương là họ Trương. Đối với việc không dùng lại được tên thật của mình, Lâu Phương cũng có chút đáng tiếc.

Phương… Tô Phương… Đó là loại dược thảo chỉ mọc ở một nơi, Tinh Vân Đảo. Lâu Phương nói rằng, mùa xuân năm sau, sẽ dẫn Lam Kiều đến Tinh Vân Đảo. Tinh Vân Đảo, một hòn đảo huyền bí, không phải ai cũng có thể đặt chân tới.

“Nghĩ gì mà ngồi đây cười một mình vậy?”

Lam Kiều nghe giọng nói quen thuộc, ngẩng đầu lên, hóa ra là Tiếu Bàn Tử.

Tiếu Bàn Tử ngồi xuống bên kia bàn, tự rót trà uống, hỏi: “Ta nghe Tiểu Phi nói từ mùa xuân năm sau ngươi tạm thời không vận chuyển cổ ngọc nữa. Sao? Định về ‘nhà trượng phu’ à?”

“Dạ.” Lam Kiều nghe chữ “nhà trượng phu”, má đỏ bừng.

“Định ‘làm dâu’ bao lâu?” Tiếu Bàn Tử không bỏ qua, hỏi tới.

“Cũng chưa dự định, có lẽ khoảng một năm.” Lam Kiều e thẹn nói.

“Ừm. Khi nào trở về Cửu Châu, hái cho ta thật nhiều thảo dược.” Tiếu Bàn Tử không biết xấu hổ nói. Thảo dược của Tinh Vân Đảo, có tiền cũng khó mua.

“Không được.” Lâu Phương đứng phía sau lên tiếng, “Mỗi năm chỉ có một số lượng dược thảo nhất định được đưa vào Cửu Châu, đó là luật của đảo chủ Tinh Vân Đảo, dù nương gia cũng không thể phá luật.”

“Ta nhớ cữu cữu ngươi phá luật.” Tiếu Bàn Tử cười hè hè nói.

“Cũng là trong giới hạn khống chế của đảo chủ.” Lâu Phương nghiêm túc nói.

“Nhỏ mọn.” Tiếu Bàn Tử nguýt mỏ.

Lam Kiều nhìn cả hai, bật cười.

“Bất quá thì Kiều nhi xin đảo chủ một ít cho Tiếu thúc thúc được không?” Lam Kiều nói.

“Kiều nhi thật tốt với ta.” Tiếu Bàn Tử vừa định ôm hôn Lam Kiều, Lâu Phương đã cản lại.

“Nhỏ mọn.” Tiếu Bàn Tử lại nguýt mỏ, Lam Kiều cười ngoặc ngoẽo.

***

Mùa xuân năm sau, Lâu Phương không đưa Lam Kiều đi Tinh Vân Đảo ngay, mà đưa cậu đến thành Văn Hương trước, đến một tiểu quan quán có tên là Dạ Oanh.

“Lâu đại công tử, lâu rồi không gặp.” Mạc Nhạc Mạc lão bảo thấy có khách đi vào, định nói buổi trưa chưa tiếp đãi khách nhân, chợt nhận ra người bước vào là Lâu Phương, đi ra khỏi quầy, cười chào hỏi, “Cẩm Sắc công tử đã thức giấc, ngài lên lầu là có thể gặp.”

Lâu Phương cảm ơn, dẫn theo Lam Kiều, rành đường rành lối đi trong tiểu quan quán, đẩy ra một cách cửa nhỏ nằm ở góc khuất phía sau rèm, bước lên cầu thang, đi lên tầng trên cùng.

Tiếng đàn êm tai réo rắt…

Trước mặt hai người, một thiếu niên xinh đẹp khoảng mười ba mười bốn tuổi khuôn mặt say mê ngồi trước một cây cổ cầm, mười ngón tay lướt thoăn thoắt, tiếng đàn trong trẻo, thánh thót như vang tận nơi xa.

Lâu Phương nghiêng đầu khoanh tay lắng nghe, đợi thiếu niên đàn xong, cười nói: “Tiếng đàn của Tường nhi đúng là độc nhất vô nhị. Đã nghe Tường nhi đàn, đúng là không muốn nghe ai đàn nữa.”

Thiếu niên đứng dậy cười khẩy: “Nghĩa phụ mà nghe Phương ca nói thế này, sẽ không ngần ngại đập cho Phương ca một trận.”

Lâu Phương bật cười, thiếu niên hỏi: “Nghe nói Phương ca đang ‘truy thê’, ngọn gió nào thổi Phương ca đến đây?” Lúc này thiếu niên mới nhìn thấy người đứng phía sau Lâu Phương: “Lâu đại tẩu?”

Lần đầu bị người gọi là “Lâu đại tẩu”, Lam Kiều đỏ mặt.

Lâu Phương cốc đầu thiếu niên, mắng: “Gọi là ‘Kiều ca ca’.” Xong quay sang Lam Kiều, giới thiệu, “Đây chính là Cao Tường mà ta đã nói với đệ, ở đây hắn được gọi là Cẩm Sắc.”

“Còn được gọi là Tiểu Thiên Ngạo.” Cao Tường bổ sung, “Rất hân hạnh được quen biết Tiểu Lâu Lan ca ca.”

“Ta cũng rất hân hạnh được quen Tiểu Thiên Ngạo đệ đệ.” Lam Kiều cười chào thiếu niên.

Tiểu Thiên Ngạo, Cẩm Sắc công tử, hai cái tên này Lam Kiều thật ra đã nghe từ trước khi đặt chân vào giang hồ, do mọi người đồn đại người này có khả năng chính là người kế thừa Thiên Ngạo Lâu Lan. Nhưng đây là lần đầu tiên cậu diện kiến người thật, không ngờ người này lại có quan hệ sâu xa với Lâu Phương.

“Phương ca vẫn chưa trả lời đệ, ngọn gió nào thổi Phương ca và Kiều ca tới đây?” Cao Tường liếc qua liếc lại hai người: “Mời ta dự hôn lễ?”

Lâu Phương lại cốc thêm một phát vào đầu Cao Tường, nghiêm túc nói: “Cữu cữu bảo ta đến đây đón đệ về. Tường nhi, đã đến lúc đệ trở về rồi đó.”

Cao Tường đang vui vẻ, nghe vậy vẻ mặt thoáng buồn: “Cũng đã bốn năm không trở về rồi, không biết mọi người có nhớ Tường nhi không?”

Lâu Phương xoa đầu thiếu niên, nói: “Mọi người đều nhớ Tường nhi.”

“Vậy cùng nhau trở về thôi.” Cao Tường thoáng chốc mỉm cười.

Tối hôm đó, Mạc lão bảo thông báo trưa nay người nhà của Cẩm Sắc công tử đã đến đón công tử về nhà, cho nên kể từ bây giờ, Cẩm Sắc công tử sẽ không có mặt ở tiểu quan quán Dạ Oanh nữa.

Khách khứa nghe xong la lối ầm ĩ, nhưng cũng có người bình tĩnh đứng lên hỏi Mạc Nhạc: “Quê quán của Cẩm Sắc công tử, Mạc lão bảo có biết là nơi nào không?”

Mạc Nhạc nhã nhặn trả lời: “Chỉ có một người duy nhất biết được.”

“Là ai? Là ai?” Mọi người nhao nhao lên.

Mạc lão bảo đưa mắt nhìn tất cả mọi người một lược, sau đó giơ tay ra hiệu im lặng, mỉm cười nham hiểm: “Thiên Ngạo Lâu Lan.”

Xuân tuyết – Kết thúc.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: