Tuyệt sắc – Phần một – Chương một

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương một: Gặp gỡ

.

Từ Nam Giao muốn đến thành Phiên Phiên có hai cách để đi: một là đi đường vòng dưới chân núi Lệ Kiếm, khá xa, nhưng rộng rãi, dễ đi, lại an toàn; hai là đi tắt bằng con đường nhỏ nằm phía đông nam sườn núi Lệ Kiếm. Con đường nhỏ này mặc dù ngắn hơn, nhưng khó đi, thỉnh thoảng đụng phải sơn tặc, nên mọi người thường chọn cách đi vòng, không ai chọn con đường nhỏ này cả.

Thế nhưng hiện giờ lại có người một mình một ngựa đi vào con đường này. Đó là một thiếu niên tuổi chừng đôi chín, mặc áo gấm màu lam, cưỡi ngựa trắng. Nhìn vẻ ngoài dễ dàng đoán thiếu niên này xuất thân từ gia đình phú hộ, vì vậy vừa tiến vào con đường nhỏ, thiếu niên rơi ngay vào ổ phục kích của một nhóm tám tên sơn tặc.

Thiếu niên hạ gục được năm tên, ba tên còn lại vừa bỏ chạy vừa rúc tù và gọi đồng bọn xuống núi tiếp ứng. Trong tình thế này, nếu là người khác có lẽ sẽ quay đầu ngựa chạy xuống núi, đi bằng con đường lớn vòng dưới chân núi cho an toàn, nhưng thiếu niên lại không làm vậy, cậu thúc ngựa chạy tiếp, chẳng mấy chốc đã chạm mặt nhóm sơn tặc thứ hai.

Nhóm này có mười một tên, nhưng thiếu niên không hề e sợ, kiếm vung như chớp, loáng cái đã có bảy tên rơi xuống ngựa. Một tên trông có vẻ là đầu lĩnh của nhóm, lấy tù và ra rúc ba hồi, báo hiệu kẻ xông lên núi rất mạnh, cần tiếp ứng nhiều hơn. Thiếu niên biết tình hình không ổn, lia nhanh kiếm mở đường, xông qua bọn sơn tặc tiến về phía trước.

Nhưng chạy chưa được bao xa, trước mặt đã có một nhóm hơn hai mươi tên chờ sẵn. Thiếu niên dừng ngựa, hít sâu một hơi, sau đó thúc chân vào hông ngựa, tiếp tục xông thẳng về phía trước.

Hơn hai mươi tên cũng không thành vấn đề, dù sao đi được nửa đường rồi, chỉ cần xông qua bọn này, xuống núi trước khi bọn khác kịp kéo tới là được. Thiếu niên nghĩ vậy, nhưng tình hình khó hơn cậu tưởng, vì trong hơn hai mươi tên này, có mười tên võ công không phải hạng xoàng. Nếu một đối một, có lẽ chúng không phải là đối thủ của cậu, nhưng một đối mười, cậu quả thật không phải là đối thủ bọn chúng. Thiếu niên lia kiếm thật nhanh, quyết định mở đường máu xông qua thật mau.

Có điều vòng vây càng lúc càng khép chặt, dường như quyết không để thiếu niên chạy thoát.

Ngay lúc này, con đường thiếu niên vừa đi qua chợt vang lên tiếng đao kiếm chạm nhau. Tên đầu lĩnh của nhóm hơn hai mươi người ra hiệu một tên thuộc hạ chạy đi xem tình hình. Tên thuộc hạ chạy đi thoáng chốc quay lại, báo có một kẻ lớn gan xách đao một mình một ngựa xông lên núi.

Hôm nay là ngày gì lại có liên tục mấy tên không sợ chết một mình một ngựa xông lên núi? Tên đầu lĩnh tức giận, ra lệnh bọn thuộc hạ nhanh tay giết chết thiếu niên rồi xử lý tên kia.

Thế nhưng người phía sau đã xông tới. Đó là một thanh niên khoảng hai hai, hai ba tuổi, mặc áo vải màu trắng ngà, tay cầm loan đao, cưỡi ngựa tía, giục ngựa tới vung đao chém vào bọn sơn tặc cứu nguy cho thiếu niên. Nhờ sự giúp đỡ của thanh niên mới xuất hiện, thiếu niên dễ dàng hạ gục bọn sơn tặc, tiếp tục giục ngựa chạy về phía trước. Trước khi xuống núi, cả hai chạm trán hai nhóm sơn tặc nữa, một nhóm hơn hai mươi tên, một nhóm hơn ba mươi tên, nhưng nhờ sự giúp đỡ của thanh niên, thiếu niên xông qua trót lọt.

***

Một canh giờ sau, tại một quán rượu ven đường trong trấn Lệ Kiếm, thiếu niên gọi một bầu Thiêu Đao Tử, mời thanh niên uống xem như cảm tạ.

“Cảm tạ đại huynh ra tay giúp đỡ. Tiểu đệ Lam Kiều, xin hỏi đại huynh quý tánh cao danh?” Thiếu niên rót rượu ra chung, mời thanh niên uống.

“Ra là Khoái Kiếm Lam Kiều, tại hạ Lâu Phương, hân hạnh làm quen.” Thanh niên nói, không khách sáo, uống cạn chung rượu.

“Ra là Bố Hiệp Lâu Phương, nghe danh đã lâu, hân hạnh hân hạnh.” Lam Kiều mỉm cười, nâng chung uống cạn.

Bố Hiệp Lâu Phương, nổi danh cũng được ba bốn năm nay. Đó là một hiệp khách không môn không phái, tay cầm loan đao Bạch Nguyệt, bôn tẩu từ nam chí bắc hành hiệp trượng nghĩa, vì hay mặc áo vải, nên giang hồ đặt cho cái danh là Bố Hiệp.

So với Lâu Phương, thân phận Lam Kiều khá là xấu hổ.

Cậu vốn là con trai thứ tư tổng tiêu đầu Lam Thắng, tiêu cục Phong Hổ, mười hai tuổi theo phụ huynh áp tiêu, mười lăm tuổi bắt đầu dẫn đội áp tiêu, một tay Khoái Kiếm thành danh, đáng tiếc hai năm trước nhiều chuyện không hay xảy ra khiến danh tiếng Lam Kiều bị hủy trong thoáng chốc.

Hai năm trước, Lam Kiều vừa tròn mười sáu tuổi, trong hôn lễ Ninh Kiến Vũ, con trai cả nhị tiêu đầu Ninh Kiến Thành, Lam Kiều say rượu, vừa khóc vừa la nói rằng mình yêu Ninh Kiến Vũ, không muốn hắn lấy vợ. Tỉnh rượu thì mọi việc đã rồi, Lam Thắng tức giận, từ Lam Kiều, đuổi cậu ra khỏi nhà.

Sau đó ít lâu, bảy đại môn phái liên kết thảo phạt Thôn Thiên Giáo, phát hiện trong số những thiếu niên bị Thôn Thiên Giáo chủ Chu Phách đem về làm công cụ luyện công có cả Lam Kiều, còn đồn đại lúc phát hiện Lam Kiều trần trụi nằm trên giường Chu Phách, trên người đầy dấu vết tình dục. Danh dự của cậu từ đó hóa thành tro, còn bị giang hồ đặt cho biệt hiệu Tiểu Lâu Lan, bởi vì phó đảo chủ Tinh Vân Đảo, Thiên Ngạo Lâu Lan, là một tên thích nằm dưới nam nhân khác.

Nhưng Lâu Phương không gọi Lam Kiều là Tiểu Lâu Lan như người khác, mà gọi là Khoái Kiếm, cũng có ý tôn trọng cậu, khiến Lam Kiều không khỏi sinh ra chút hảo cảm với Lâu Phương.

“Con đường nhỏ sườn đông nam núi Lệ Kiếm do có sơn tặc nên ít người đi, Lâu huynh lại chạy vào đó, chẳng lẽ định thảo phạt sơn tặc?” Lam Kiều cười hỏi.

“Ha ha, ta dù là Bố Hiệp cũng rất tự biết mình, với võ công của một mình ta không phải là đối thủ của Song Sát Lệ Sơn, huống chi bọn chúng còn có hơn ngàn lâu la, Lâm bổ đầu Đồng bổ đầu phải tốn ba năm mới khiến con đường vòng qua chân núi an toàn như hiện nay. Ta chỉ là thấy bóng thiếu niên đánh ngựa vào con đường nhỏ, ngỡ lại có thiếu niên lớn gan nào đó muốn vào núi đụng độ sơn tặc trổ tài để có cớ khoe khoan, ai ngờ đó lại là đệ.” Lâu Phương nghe hỏi bật cười, hào sảng trả lời.

Con đường nhỏ mặc dù ít người đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thiếu niên mới ra giang hồ vì muốn khoe tài xông ngựa vào đánh nhau với bọn sơn tặc, hòng lấy tiếng “thiếu hiệp”, khiến Lâm bổ đầu Đồng bổ đầu không ít lần giải cứu.

“Đệ chỉ là hứng chí muốn đi đường tắc cho nhanh, ai ngờ xui xẻo đụng phải sơn tặc, may nhờ Lâu huynh cứu, chứ chả phải muốn mang danh ‘thiếu hiệp’ làm gì.” Lam Kiều cười nói.

“Ta biết.” Lâu Phương cũng cười.

Lâu Phương thực ra biết nguyên do Lam Kiều đi vào con đường đó không đơn giản chỉ là hứng chí nhất thời, mà vì muốn tránh mặt Ninh Kiến Vũ, nhưng hắn không vạch trần. Lam Kiều không biết trước khi cậu lên núi, Lâu Phương vô tình bắt gặp một thiếu niên xông lên núi cố ý gây náo loạn đánh nhau với bọn sơn tặc, vừa cứu được thiếu niên dẫn xuống núi thì bắt gặp Lam Kiều xông ngược lên. Hắn biết mặt Lam Kiều, nên cũng biết cậu không phải là loại thiếu niên nổi hứng muốn lên núi đánh nhau với bọn sơn tặc lấy tiếng, sau đó lại nhìn thấy cờ hiệu tiêu cục Phong Hổ thấp thoáng trên con đường vòng ở phía xa, cờ phụ đi kèm lại là cờ của Ninh Kiến Vũ, hắn liền hiểu ra ngay. Lại nhớ tên thiếu niên hắn vừa cứu khuấy động bọn sơn tặc, sợ lúc này Lam Kiều một mình lên núi sẽ gặp nguy hiểm, nên mới xông lên giúp đỡ Lam Kiều.

“Lam đệ chọn con đường này, là muốn đến thành Phiên Phiên?” Lâu Phương hỏi.

“Đúng vậy. Tiếu Bàn Tử Tiếu thúc thúc nhờ đệ vận chuyển một miếng cổ ngọc, đệ đang trên đường đến đó nhận ngọc.” Lam Kiều trả lời.

Tiếu Văn Thành, một chủ hiệu buôn ngọc lớn ở thành Phiên Phiên, giới buôn ngọc quen gọi là Tiếu Bàn Tử, võ công không tồi nên cũng có chút địa vị trong giang hồ. Lam Kiều mặc dù nhỏ tuổi, nhưng đã có tiếng là một tay vận chuyển cổ ngọc an toàn, được Tiếu Văn Thành vô cùng tin tưởng. Lý ra đối với độ tuổi của cậu, các hiệu buôn cổ ngọc sẽ không tin tưởng giao cho cậu vận chuyển, vì người vận chuyển ngoài việc có võ công cao cường để bảo vệ cổ ngọc, còn phải có khả năng phân biệt cổ ngọc giả cổ ngọc thật. Nhưng Lam Kiều ngoại trừ nổi danh Khoái Kiếm, còn là con tổng tiêu đầu Lam Thắng. Chẳng những thế, mẹ cậu, Tả Ngọc Hà, lại chính là con gái út của Tả Quý, một nhà sưu tập cổ ngọc nổi tiếng. Từ nhỏ Lam Kiều được mẹ dạy cách phân biệt các loại cổ ngọc, mới mười tuổi đã được giới buôn cổ ngọc nể phục, tám chuyến áp tiêu cho tiêu cục Phong Hổ, có ba chuyến cậu vận chuyển cổ ngọc một mình. Cho nên sau khi được bảy đại môn phái cứu ra từ tay Thôn Thiên Giáo chủ, danh dự mặc dù không còn, nhưng tiếng tăm của cậu trong giới buôn ngọc vẫn rất cao, từ đó chọn nghề vận chuyển cổ ngọc làm kế sinh nhai.

“Ta hiện tại cũng định đến thành Phiên Phiên, đồng hành cùng đệ được không?” Lâu Phương hỏi.

Lam Kiều nghe vậy thoáng kinh ngạc.

Từ sau khi danh dự cậu không còn, cậu trở thành câu chuyện bị đem ra đàm tiếu của giang hồ trong những lúc trà dư tửu hậu. Họ bảo rằng Tiểu Lâu Lan thích mê hoặc nam nhân, thích bị nam nhân đè, cũng có không ít người khoác lác đã từng hoan lạc cùng cậu, rằng cậu trên giường dâm đãng thế nào… Vì vậy người ngay thì không muốn đi cùng cậu để mang tiếng, người xấu thì muốn đi cùng cậu để tận hưởng một đêm. Lam Kiều để tránh phiền phức, cũng chỉ đành một thân một mình bôn tẩu giang hồ. Mà Lâu Phương thì nổi danh Bố Hiệp, lại chẳng sợ mang tiếng muốn đồng hành cùng cậu, khiến cậu không khỏi kinh ngạc.

“Ta chỉ là tiện đường, rất vui khi có người đồng hành, cũng không e ngại miệng lưỡi thế gian, Lam đệ đừng quá lo lắng.” Lâu Phương thấy phản ứng của Lam Kiều, chợt hiểu, liền giải thích.

“Vậy đệ cũng không tiện chối từ, rất vui được đồng hành cùng Lâu huynh, cũng mong Lâu huynh trên đường chỉ giáo thêm võ công cho đệ.”

“Ta dùng đao, đệ dùng kiếm, cũng không biết gì để chỉ giáo, đệ đừng khách sáo.”

Lâu Phương nghe vậy bật cười, uống cạn chung rượu cuối cùng, đứng dậy dắt ngựa. Lam Kiều cũng đứng dậy theo, lên ngựa, đồng hành cùng Lâu Phương, tiến về thành Phiên Phiên.

***

Từ trấn Lệ Kiếm đến thành Phiên Phiên mất ba ngày đường, Lâu Phương vừa đi, vừa âm thầm quan sát Lam Kiều. Thiếu niên này hắn thật ra đã biết từ lâu, bởi vì cậu ta có khuôn mặt và thân hình tuyệt mỹ khiến hắn không sao quên được. Hai năm nay bôn tẩu giang hồ, hắn cũng nghe không ít những câu chuyện cười nhạo Lam Kiều. Giang hồ đồn đại rằng Lam Kiều là một thiếu niên dâm đãng không biết liêm sĩ, Lâu Phương nghe thì nghe, nhưng lại không cho là vậy, và sau ba ngày đồng hành, hắn lại càng khẳng định điều giang hồ đồn đại hoàn toàn không chính xác.

Lam Kiều rất giữ kẽ với hắn, gần như không để hắn trông thấy da trần của cậu, dù là nửa thân trên. Nam tử giang hồ đi với nhau, cởi trần tắm sông tắm suối là chuyện bình thường, nhưng Lam Kiều khi tắm sông hoặc suối đều mặc nguyên quần áo, sau đó chui vào bụi rậm thay ra như nữ tử. Thậm chí đêm trước, hai người chạy vào một hang động tránh mưa, Lam Kiều chặt cây làm sào, lấy quần áo trong hành lý đem ra mắc lên hong khô, tạo thành một bức màn chắn giữa cậu và Lâu Phương, sau đó mới cởi quần áo, đốt thêm một đống lửa nữa hong khô người. Quần áo chưa khô không dám ngủ, như e sợ Lâu Phương sẽ đi qua, nhìn thấy cơ thể mình. Nhưng Lâu Phương cũng hiểu ý, tôn trọng Lam Kiều, nằm yên chỗ mình, không đi vòng sang chỗ cậu.

Một thiếu niên giữ kẽ đến vậy, luôn e sợ người ta nhìn thấy thân trần của mình, không thể nào là một thiếu niên dâm đãng. Lâu Phương nhớ lại những chuyện xấu hổ mà Lam Kiều đã trải qua, âm thầm thở dài.

Lúc đó nếu hắn khéo léo hơn, không để người khác phát hiện Lam Kiều trần trụi trên giường Chu Phách, thì có lẽ cậu đã không mang tiếng là dâm đãng như bây giờ. Lam Kiều thật ra không biết, người đầu tiên phát hiện cậu nằm trên giường Chu Phách, không phải Dương Ngọc Bình, đại đệ tử phái Thanh Thành, mà chính là Lâu Phương. Chỉ tiếc lúc đó hắn chưa kịp mặc quần áo cho cậu, chưa kịp lén đem cậu giấu vào chỗ nào đó, Dương Ngọc Bình và những người khác đã chạy đến nhìn thấy. Sau đó không biết tên lắm mồm nào rêu rao khắp giang hồ Lam Kiều trần trụi nằm trên giường Chu Phách, khiến danh dự cậu tan thành khói mây.

Một điều nữa mà Lam Kiều hoàn toàn không biết, đó là hai năm nay, thông qua các cơ sở của bá bá, cữu cữu trên giang hồ, Lâu Phương nắm được không ít tin tức của Lam Kiều, cũng đánh tiếng nhờ họ khéo léo giải vây khi phát hiện Lam Kiều gặp nguy hiểm hay bị tên khốn nào đó quấy rầy.

Có thể nói, trong suốt hai năm nay, Lâu Phương đã gián tiếp giải vây cho Lam Kiều rất nhiều lần.

Bá bá sau khi biết chuyện, thường cười hắn nếu đã để ý mỹ nhân, vì sao không nhanh tay cướp về? Hắn chỉ cười khổ.

Hắn cũng muốn lắm chứ, đáng tiếc lần đầu gặp mỹ nhân, mỹ nhân lại ở trong tình trạng xấu hổ, khiến lòng hắn dù yêu thích cũng không khỏi để lại bóng ma. Khó khăn lắm mới xua được bóng ma, thì nghe đại sư Phương Tuệ, người chữa trị cho Lam Kiều, nói rằng Lam Kiều đã ba lần có ý định tự sát: một lần sau khi được bảy đại môn phái cứu ra, một lần tinh thần suy sụp do bị giang hồ dè biểu, và lần cuối cùng là khi mẫu thân cậu vì buồn bã mà qua đời. Lần cuối đó, đại sư Phương Tuệ dù biết rằng không nên, cũng đành dùng cái chết của mẹ cậu để khuyên ngăn cậu tiếp tục sống. Lam Kiều nói rằng bởi vì mình thích nam nhân khiến mẫu thân vô cùng buồn khổ, vì vậy nói với đại sư Phương Tuệ rằng từ bây giờ, cậu sẽ không thích nam nhân nữa. Nghe đại sư Phương Tuệ kể tới đây Lâu Phương vô cùng buồn rầu, đành nghe theo lời đại sư chờ Lam Kiều nguôi ngoai rồi tiếp cận.

Hiện tại, sau hai năm, trời xui đất khiến cho Lâu Phương cứu Lam Kiều, hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. Đồng hành đến thành Phiên Phiên chỉ là bước thứ nhất, ba ngày nay hắn đã nghĩ hơn trăm kế để sau khi đến thành Phiên Phiên, hắn có thể tiếp tục chai mặt đồng hành.

Cửu cửu nói với hắn, đối với người có vết thương lòng như Lam Kiều, muốn chiếm đoạt trái tim, cách tốt nhất không phải tấn công nhanh mạnh, mà là từ từ, dùng cách mưa dầm thấm lâu, làm ấm trái tim mỹ nhân, kể từ đó, mỹ nhân sẽ một lòng một dạ với mình, dù ai ve vãn cũng không rời xa mình được.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: