Tuyệt sắc – Phần một – Chương hai

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương hai: Quán trọ

.

Cả hai đến thành Phiên Phiên trời chỉ mới về chiều, nhưng đi khắp thành đến tối mịch vẫn không tìm được quán trọ nào để nghỉ lại. Chuyện này cũng khó trách, bởi thành Phiên Phiên tuy lớn, lại nằm ngay trên giao lộ tây – đông nam, và nam – đông bắc, nếu muốn đến bốn thành phồn hoa nhất nước Lâm Kinh, Dương Tư, Tây Xuyên, Ngân Yến đều phải đi qua thành này. Đó là chưa kể xung quanh thành Phiên Phiên, trấn gần nhất là Lệ Kiếm cũng cách ba ngày đường, ở giữa lại không có quán trọ dừng chân, sau nhiều ngày lấy trời làm chăn lấy đất làm chiếu, người đi đường đa phần chỉ muốn ngủ trên giường êm, đắp trong chăn ấm trong một quán trọ nào đó. Chính vì vậy, muốn tìm một phòng trống trong thành Phiên Phiên, mọi người ví von khó còn hơn bắt cá trong hồ Thanh Lâm trên núi Thanh Lâm, một hồ rất rộng như lượng cá sống trong đó lại vô cùng ít ỏi.

Nhưng cuối cùng, trước khi trống điểm canh hai, cả hai cũng tìm được phòng trống tại quán trọ Phong Lai.

“Tiếc quá, quán trọ chúng tôi hiện giờ chỉ còn một phòng nhỏ còn trống, nếu nhị vị không ngại, có thể ở chung một phòng, chỉ là chúng tôi sẽ tính tiền gấp đôi.” Chưởng quỹ nhìn hai người, không khách sáo nói.

Chuyện hai người ở chung một phòng nhỏ tính tiền gấp đôi, gấp rưỡi ở thành Phiên Phiên có thể xem như là chuyện bình thường, một phần do trong thành Phiên Phiên khó tìm phòng trống, một phần do giá phòng trong thành Phiên Phiên cũng khá cao so với thành trấn khác, nên hai ba, thậm chí bốn người ở chung một phòng để giảm giá tiền là chuyện bình thường.

“Vậy cho ta thêm một bộ chăn đệm nữa là được.” Lâu Phương nói. Hắn không ngại ở chung phòng Lam Kiều, hắn rất vui là khác, chỉ tiếc không thể lộ liễu ngủ chung một giường với mỹ nhân.

“Ngại quá, hôm nay quán trọ quá đông, nên chăn đệm cũng không còn dư, cảm phiền hai vị ngủ chung một giường vậy.”

Nam tử ngủ chung một giường thật ra là chuyện rất bình thường trong giới Nho sinh, nhưng dân giang hồ lại không thích vậy. Bọn võ biền chỉ thích ngủ một mình một giường, còn nếu chung giường ngoài thê thiếp thì cũng chỉ có xướng kỹ.

Lâu Phương nghe vậy mừng thầm trong bụng, nhưng nhìn vẻ mặt khó xử của Lam Kiều, hắn cũng không ngu ngốc lộ ra trên mặt, vì vậy nói: “Nếu vậy Lam đệ trọ lại đi, ta đi tìm quán trọ khác, không tìm được bất quá ngủ ngoài thành, dù sao ta cũng quen với việc ngủ ngoài trời rồi.”

Lam Kiều nghe vậy lại càng thêm khó xử, lại nhớ đến biểu hiện tôn trọng, không có ý cười nhạo hay bỉ ổi mình như những người khác của Lâu Phương, nghĩ ngủ chung với Lâu Phương một đêm chắc cũng không thành vấn đề. Dù sao hắn cũng đã lên tiếng nhường phòng cho mình, nếu mình giờ vì tai tiếng của bản thân để hắn ngủ ngoài trời thì thật không biết điều.

“Giờ cũng trễ lắm rồi, không dễ tìm phòng trống. Nếu Lâu huynh không ngại, thì ngủ chung một giường với đệ vậy.” Lam Kiều cúi mặt nói. Dù gì với tai tiếng của mình, mời một nam tử ngủ cùng quả thật rất xấu hổ.

“Ta không ngại, cứ như vậy đi.” Lâu Phương chẳng những không ngại, ngược lại còn cảm thấy rất vui mừng, quay sang nói với chưởng quỹ: “Vậy phòng này bọn ta lấy, nhờ chưởng quỹ bảo tiểu nhị chuẩn bị sẵn nước nóng, bọn ta ăn xong lên phòng tắm rửa thoải mái rồi ngủ.”

Chưởng quỹ nghe vậy liền gật đầu, quay sang căn dặn tiểu nhị. Lâu Phương và Lam Kiều đi ra nhà ăn tìm bàn trống, ngồi xuống.

Giờ này quán trọ tuy không còn chỗ nhưng nhà ăn đã vơi khách phần nào, xung quanh chỉ còn lại vài người đang dùng bữa tối, còn lại là dân giang hồ ngồi nán lại nhậu nhẹt, vừa giao kết bằng hữu, vừa bàn tán chuyện giang hồ xảy ra gần đây.

Lam Kiều do tai tiếng, thường không ăn uống tại những nơi đông đúc, nếu vào quán trọ chỉ dám gọi thức ăn lên phòng, vừa tránh phiền phức, vừa không bị người khinh bỉ ngay mặt. Nhưng Lâu Phương vừa rồi quá vui do tối nay được ngủ chung giường với Lam Kiều, rốt cuộc quên mất chuyện này, kéo Lam Kiều tìm bàn ngồi xuống, mắt dáo dát tìm tiểu nhị gọi thức ăn.

Nhà ăn không đông, nhưng do nhiều người gọi thêm rượu và thức ăn nên tiểu nhị khá bận rộn. Tiểu nhị chưa kịp tới, đã có người khác ngồi xuống bàn Lâu Phương – Lam Kiều, đặt chung rượu xuống trước mặt Lâu Phương tỏ vẻ mời hắn: “Ngỡ ai xa lạ, hóa ra Bố Hiệp Lâu Phương.”

Lâu Phương không uống ngay, ngẩng đầu lên, hỏi: “Huynh đài là…”

“Tại hạ là Lưu Bân, cháu của Hồng Mai trang chủ, chắc Lâu huynh đã nghe danh.”

Lâu Phương nghe tên, kín đáo nhìn sang Lam Kiều, Lam Kiều nhíu mày khó chịu.

Lưu Bân thật ra Lâu Phương cũng nghe danh, nhưng Lâu Phương cũng như những người khác, biết Lưu Bân qua tai tiếng chứ không phải danh tiếng.

Lưu Bân là cháu trai của Hồng Mai trang chủ, hai mươi tuổi có một vợ hai con trai. Ban đầu mọi người thấy hắn chỉ có chính thất, không nạp thiếp, tưởng rằng hắn là kẻ chung thủy, nhưng thật ra lại không phải vậy. Lưu Bân để vợ cô quạnh ở nhà một mình, ra ngoài chơi bời trong các tiểu quan quán. Chuyện này làm gia gia của hắn vô cùng tức tối, nhưng không thể làm gì khác được.

Lý do là vì gia gia của hắn tuy nhiều thê thiếp, nhưng chỉ có một mụn con trai là cha hắn, còn lại là ba cô con gái. Tới đời cha hắn, gia gia hắn cưới cho cha hắn một loạt thê thiếp, cuối cùng cha hắn lại chỉ có duy nhất một đứa con là hắn. Gia gia hắn quyết định dồn hết niềm tin vào hắn, thế nhưng lại nghe gia nhân nói, hắn vào thanh lâu là để ngụy trang, sau đó tìm cách trốn sang tiểu quan quán.

Nghe vậy gia gia hắn vô cùng tức giận, lôi hắn về quyết định đập gẫy chân. Nhưng Lưu Bân võ công lại giỏi hơn tên phụ thân bất tài của mình, gia gia hắn không nỡ đập, đành xuống nước thỏa thuận: nếu hắn có con trai, hắn muốn làm gì thì làm.

Ai ngờ vợ Lưu Bân lại sinh đôi, một lúc hai đứa con trai, làm gia gia hắn vui mừng khôn xiết. Từ đó để hắn ra vào tiểu quan quán tự do, thậm chí hắn cưỡng hiếp thiếu niên nhà lành, cũng vui vẻ dùng tiền lo cho qua chuyện.

May là Lưu Bân cũng biết khôn, chỉ chọn thiếu niên gia đình thấp kém hơn gia đình hắn để dễ xử lý.

Đối với Lam Kiều, Lưu Bân cũng không khỏi mơ tưởng, hắn lại giỏi võ hơn Lam Kiều, không ít lần rình mò muốn làm nhục cậu. Nhưng do Lam Kiều bản tính cẩn thận, khinh công lại giỏi, hơn nữa thỉnh thoảng lại có người giúp đỡ, nên Lưu Bân vẫn chưa làm được gì. Nhưng vì chưa làm được gì Lam Kiều, Lưu Bân căm cậu lắm. Mỗi khi cậu xuất hiện giữa nơi đông người, hắn lại oang oang cái miệng rằng lúc trên giường với hắn, cậu dâm đãng ra làm sao? Giống như lúc này.

“Lâu huynh, lúc nãy Tiểu Lâu Lan nói muốn ngủ chung giường với huynh, ta thấy huynh mặt mày hớn hở. Không phải ta muốn làm huynh mất hứng, nhưng Tiểu Lâu Lan cho dù đẹp, cho dù trên giường dâm đãng, cũng không rành nghề bằng tiểu quan Mỹ Mộng chốn kinh thành. Vì sao à? Tiểu quan người ta còn biết chiều chuộng khách nhân, còn biết làm huynh sướng khoái trước khi công lược. Còn Tiểu Lâu Lan ấy hở, lên giường là lột sạch đồ, chổng mông về phía huynh muốn huynh phục vụ, thật mất cả hứng. Nhưng mà nơi này…” Lưu Bân đưa tay định vỗ mông Lam Kiều, Lam Kiều dùng kiếm chặn lại, hắn không xấu hổ, còn nhìn Lam Kiều cười bỉ ổi, nói: “Bị ta đè bao nhiêu lần rồi, còn bầy đặt thanh cao.” Xong quay sang nói với Lâu Phương: “Nơi đó quả thật mất hồn đấy.”

Lâu Phương không nói không rằng, chỉ nhíu mày nhìn Lưu Bân, không uống chung rượu hắn mời. Lưu Bân bị Lâu Phương nhìn, có hơi sợ. Hắn biết Lâu Phương dù nổi danh Bố Hiệp, nhưng khi nổi giận cũng rất khủng khiếp, có thể đập người khác ba tháng không xuống giường nổi.

Nhưng Lưu Bân không muốn vì vậy mà bỏ qua, hắn chẳng những muốn dùng lời lẽ nhục mạ Lam Kiều giữa chốn đông người, còn muốn Lâu Phương, người được Lam Kiều mời ngủ chung giường đêm nay, phải xấu hổ đến tối tăm mặt mũi.

Đang suy nghĩ tìm lời nói tiếp, một người khác ngồi vào bàn, đối diện hắn, nhưng cố ý nhích về phía Lam Kiều, giơ tay định choàng cánh tay qua cổ Lam Kiều, bị Lam Kiều dùng cánh tay hất mạnh, khiến hắn té nhàu xuống đất.

Nhưng người này mặt cũng dầy hơn tường gạch, vừa cong mông đứng dậy, vừa nói: “Tiểu Lâu Lan lúc nào lại chẳng ra vẻ thanh cao trước mặt người mới, không ngại không ngại. Lưu huynh xem ra toàn bị Tiểu Lâu Lan cho ăn mông nhỉ? Ta chỉ huynh một cách: khi Tiểu Lâu Lan quay mông vào huynh, huynh chỉ cần đập mạnh vào mông, là Tiểu Lâu Lan sẽ cho huynh ăn trước mặt. Trước mặt ấy, còn mất hồn hơn phía sau, nhất là khi cả cái miệng nhỏ phía trước lẫn phía sau cùng phục vụ huynh…”

Người vừa đến Lưu Bân cũng không lạ. Chu Việt, một tên chẳng những không ăn được Lam Kiều, còn bị Lam Kiều đánh đến mẫu thân nhìn không ra. Nhưng hắn không muốn vạch trần Chu Việt vào lúc này, mà phụ họa cùng hắn, làm xấu mặt Lam Kiều lẫn Lâu Phương: “Ta quả thật chưa thử phía trước, muốn nghe Chu huynh chỉ giáo.”

“Này nhé, kéo hai chân thon dài của Tiểu Lâu Lan lên cổ, không cần tiền hí, cứ tiến thẳng vào hậu đình, cho dù Tiểu Lâu Lan rên rỉ như thế đau lắm đau lắm, nhưng huynh đừng tin, rộng đến thế mà đau gì, cứ nhìn vẻ mặt sướng khoái của Tiểu Lâu Lan là biết. Sau đó, đừng thưởng thức cái miệng nhỏ bên trên vội, cắn vào hạt thù du trên ngực, sẽ nghe Tiểu Lâu Lan ré lên. Nghe tiếng ré đó, nếu định lực của huynh không cao, có thể bắn ra ngay lập tức. Mà nếu huynh bắn ngay lập tức, Tiểu Lâu Lan sẽ không vui, cho nên càng phải kềm chế, duy trì càng lâu dài, Tiểu Lâu Lan sẽ càng có nhiều tuyệt chiêu dâm đãng cho huynh xem…”

Rầm!

Loan đao Bạch Nguyệt đập mạnh xuống bàn, Lâu Phương liếc hai người, lạnh lùng nói: “Ta không biết kỹ thuật trên giường của hai ngươi như thế nào, nhưng nếu muốn bàn luận, ta nghĩ hai ngươi bàn luận về võ công cùng ta sẽ sướng khoái hơn đó.”

Hai tên nhìn nhau, rồi lại nhìn gương mặt lạnh lùng với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống bọn chúng của Lâu Phương, biết đều đứng dậy, quay về bàn của mình.

Lâu Phương dịu giọng, nói với Lam Kiều: “Đệ lên phòng trước đi.”

Lam Kiều cúi gầm mặt, không nói gì, xách kiếm và túi hành lý đi lên lầu.

“Tiểu nhị…” Lâu Phương gọi.

Tiểu nhị đang bận rộn, nhưng cũng gióng tai nghe ngóng chuyện nhảm giang hồ nãy giờ, biết vị khách quan này đang nổi giận, không dám chậm trễ, vội vã chạy tới.

“Xin hỏi vị khách quan này, ngài muốn dùng chi?”

Lâu Phương gọi vài món ăn, hai bình rượu, dặn tiểu nhị đem lên lầu, xong cũng đứng dậy đi lên lầu.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: