Tuyệt sắc – Phần một – Chương chín

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương chín: Ngoại công

.

Ngày hai mươi hai tháng tám, Lâu Phương và Lam Kiều đến ngoại ô thành Ngân Yến, nhưng không vào thành mà đánh ngựa về phía đông, vượt qua dãy Ngọc Quang, tiến vào vùng đất trù phú bạt ngàn của Tả gia.

Toàn bộ vùng đất Tả gia bao gồm bốn đồi ba núi, cả đại gia tộc họ Tả ở rải rác khắp vùng đất này. Giữa vùng đất này là Ngọc Thúy sơn trang bao trọn đồi Ngọc Thúy, chính là nơi ở của người đứng đầu đại gia tộc họ Tả, Tả Quý.

Tả Quý có ba thê năm thiếp, sinh được hai con trai và ba con gái, nhưng trong các con trai con gái ông ta, người giỏi về ngọc nhất lại chính là Tả Ngọc Hà, đó là lý do ông thương yêu Tả Ngọc Hà nhất. Và cũng vì thương yêu Tả Ngọc Hà nhất, cho nên khi Tả Ngọc Hà phải lòng Lam Thắng, muốn về làm vợ hai của Lam Thắng, Tả Quý dù không muốn nhưng cũng đành chiều theo. Nhưng quyết định này khiến Tả Quý sau này không ngừng hối hận.

Lam Thắng vẻ ngoài phong trần lịch lãm, dễ làm nữ nhân ngã lòng, nhưng Tả Quý rành hơn ai hết, loại người như Lam Thắng, có thể vì danh tiếng, mặt mũi mà bỏ vợ bỏ con. Đáng tiếc Tả Quý đã đoán đúng.

Sau khi Lam Thắng vì danh tiếng đuổi Lam Kiều ra khỏi nhà, Tả Ngọc Hà do được nuông chiều từ nhỏ tâm tính bướng bỉnh, thẳng thừng cãi nhau với Lam Thắng, tức giận bỏ về nhà cha mẹ ruột. Lam Thắng tức lắm, nhưng do ưu thế nhà họ Tả, không dám viết giấy bỏ vợ, chỉ dám viết thư khuyên nhủ Tả Ngọc Hà trở về. Kết quả Tả Ngọc Hà chưa nguôi giận thì nhận được hung tin Lam Kiều trở thành công cụ luyện công của Thôn Thiên Giáo chủ, tức giận cộng thêm lo lắng, cuối cùng dẫn đến đau tim mà chết.

Cái chết của Tả Ngọc Hà làm Tả Quý tức giận đùng đùng, tuyên bố từ giờ không muốn gặp mặt Lam Thắng nữa. Từ đó Lam Thắng cũng không dám gặp nhạc phụ, có vận tiêu đến thành Ngân Yến cũng không dám ghé qua Tả gia.

Còn đối với Lam Kiều, ban đầu Tả Quý cũng rất thích cậu bởi cậu thừa kế tài năng nhìn ngọc từ mẫu thân, có điều sau khi chuyện cậu thích nam nhân bị lộ, Tả Quý mặc dù tức giận nhưng thấy tình cảnh cậu không nỡ hắt hủi, còn yêu thương cậu nhiều hơn. Từ sau khi chuyện cậu là công cụ luyện công cho Chu Phách vỡ lỡ, Tả Quý nhiều lần gọi cậu về nhà họ Tả, nhưng Lam Kiều từ chối, nói rằng không muốn tai tiếng của mình ảnh hưởng đến ngoại công, vì vậy Tả Quý nhờ Tiếu Bàn Tử giúp Lam Kiều chuyện vận cổ ngọc, để cậu có thể tự thân nuôi sống mình.

Bây giờ vẫn còn cách ngày đại thọ khá xa, nhưng người đến đưa quà thì đông nườm nượp, xếp một hàng dài từ đồi Ngọc Thúy đến nửa đồi Ô Điểu, nhưng phía trước dường như xảy ra chuyện gì khó xử, khiến tổng quản Cố Tài lúng túng không thôi. Lâu Phương và Lam Kiều đi tới, hóa ra là Xa Doãn, tam tiêu đầu của tiêu cục Phong Hổ đến đưa quà, chả trách Cố Tài không biết nên nhận hay không nhận. Không nhận thì mang tiếng hẹp hòi, mà nhận thì lão gia gia sẽ bắt ông ta ném đi, nếu Lam gia nghe được cũng khó xử lắm.

“Cố bá bá, để cháu nhận thay bá bá.” Lam Kiều thấy vậy, xuống ngựa đi tới, nói với Cố Tài.

“Kiều nhi, về rồi đấy à?” Cố Tài nhìn thấy Lam Kiều, vui vẻ nói.

Khác với nhà họ Lam, người bên nhà họ Tả rất thích Lam Kiều, vì vậy Cố Tài mới nói “về rồi đấy à” mà không phải “tới rồi đấy à”, khiến Xa Doãn nghe có hơi ngài ngại. Do chuyện của Lam Kiều, đại thọ bảy mươi lần này của Tả Quý phận con rể như Lam Thắng không thể đến, mà nhị tiêu đầu Ninh Kiến Thành cũng không thể đến, cho nên cuối cùng Xa Doãn phải nhận nhiệm vụ đến đây đưa quà mừng thọ, kết quả lại xảy ra chuyện dùng dằn khó xử trước cửa Tả gia. Bây giờ Lam Kiều đứng ra nhận quà, mặc dù không đúng lễ, nhưng Xa Doãn như được cứu mạng, đưa quà cho Lam Kiều, sau đó vội vàng cáo từ.

Không bị vướng mắc ở chỗ Xa Doãn, đoàn người đưa quà cứ thế tiến tới nhanh chóng, Lâu Phương và Lam Kiều giao hành lý và ngựa cho người hầu, tay ôm quà chào Cố Tài đi vào trong gặp Tả lão gia.

Cố Tài nhìn theo Lâu Phương, bụng âm thầm cảm thấy hài lòng. Vốn sau khi chuyện Lam Kiều thích nam nhân vỡ lở, Cố Tài cảm thấy không hài lòng với Lam tiểu công tử cho lắm, nhưng sau cái chết của tam tiểu thư, thấy Lam tiểu công tử đau khổ đến suy sụp, Cố Tài bắt đầu học cách cảm thông, cuối cùng cũng chấp nhận được chuyện Lam Kiều thích nam nhân, giờ nhìn cốt cách Lâu Phương, ông ta cũng cảm thấy vui trong bụng.

“Ngoại công, đại cữu, nhị cữu.” Lam Kiều đứng ngoài sảnh, thấy ngoại công đang bàn bạc cùng đại cữu nhị cữu chuyện đại thọ, cậu đứng ngoài đợi một hồi, thấy bàn xong mới dẫn Lâu Phương tiến vào.

“Chào Tả lão gia, Tả đại thiếu gia, Tả nhị thiếu gia.” Lâu Phương cũng chào theo.

“Hừ, quan hệ với ngoại tôn của ta thế nào rồi mà còn gọi ta là Tả lão gia?” Tả Quý liếc mắt nhìn Lâu Phương, hằn học nói.

Tả Ngọc Lân, Tả Ngọc Tuệ nghe vậy cũng bật cười. Tả Ngọc Lân nói: “Người nhà cả, khách sáo làm gì, ngươi gọi như Kiều nhi đi.”

Lâu Phương nghe vậy có chút xấu hổ, nhưng cũng gọi theo lời dạy: “Ngoại công, đại cữu, nhị cữu.”

“Như vậy mới được.” Tả Quý hài lòng nói: “Ba hôm trước, cữu cữu của ngươi cũng cho người gửi quà tới, ta rất ưng. Nhắn với cữu cữu của ngươi ta gửi lời cảm tạ hắn.”

“Dạ.” Lâu Phương gật đầu vâng dạ.

“Ngoại công quen cữu cữu của Phương ca?” Lam Kiều tròn mắt kinh ngạc.

“Chẳng những ta, cả giang hồ đều quen biết hắn. Ngươi đó, tự ý gả cho người ta mà không biết gia thế người ta thế nào à?” Tả Quý lườm Lam Kiều, trách yêu.

Lam Kiều gãi gãi cánh mũi, xấu hổ trả lời: “Vẫn chưa dám hỏi.”

Tả Quý lại lườm Lâu Phương: “Sao ngươi chưa nói?”

Lâu Phương cũng gãi gãi cánh mũi, xấu hổ nói: “Nói ra e Kiều đệ hoảng sợ.”

“Hừ.” Tả Quý bực bội, nói: “Cữu cữu của hắn chính là Thiên Ngạo Lâu Lan.”

Lam Kiều trố mắt kinh ngạc nhìn Lâu Phương, Lâu Phương xấu hổ gật đầu.

Thiên Ngạo Lâu Lan? Người được giang hồ nhắc đến như một kẻ cực kỳ dâm đãng, chưa có nam tử giang hồ nào chưa từng ngủ với hắn. Lam Kiều không tưởng tượng nổi, người đó lại chính là cữu cữu của Lâu Lan, cữu cữu của Bố Hiệp.

“Lứa cao thủ bằng tuổi ta hoặc lớn tuổi hơn khi biết tên tiểu tử Bố Hiệp họ Lâu này sử dụng Bạch Nguyệt Đao, dùng một loại đao pháp trước giờ không ai nghe qua đều biết hắn có dây mơ rễ má với cái tên khốn khiếp Thiên Ngạo Lâu Lan kia rồi, chỉ là không muốn nói ra hù chết hậu bối các ngươi, hơn nữa nói ra Lâu Phương cũng khó mà hành hiệp, cho nên bọn ta không hẹn mà cùng đồng thời yên lặng.” Tả Ngọc Lân cười nói.

‘Thật ra cũng là không muốn bị tên kia gây khó dễ do vạch trần thân thế Bố Hiệp.’ Tả Ngọc Tuệ nghĩ thầm trong đầu.

“Nghĩ lại khi xưa có một đêm cùng Thiên Ngoại Lâu Lan, quả thật cực kỳ sảng khoái. Đáng tiếc vừa rồi vô tình gặp mỹ nhân, ta có lời mời nhưng mỹ nhân lại chê ta già, từ chối rất thẳng thừng. Ai~~~” Tả Quý vuốt râu nhớ lại.

“Khục khục, phụ thân, không nên nói vậy trước mặt tử tôn, nếu không tử tôn sẽ xem phụ thân là lão già mất nết.” Tả Ngọc Lân đứng bên cạnh nhắc nhở.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Tả Ngọc Tuệ vuốt đuôi đại ca.

“Hừ, nói cứ như ta không biết lần đó các ngươi lén ta, cùng lên giường với Thiên Ngạo Lâu Lan một lược vậy.” Tả Quý cũng không biết xấu hổ, nói huỵt toẹt ta.

“Khục khục…” Lam Kiều nghe vậy hết lời để nói, liếc nhìn Lâu Phương, thấy hắn cúi đầu cười trộm, đành lên tiếng cắt đứt đề tài, “Ngoại công, Tiếu thúc thúc gửi quà đại thọ cho người. Tiếu thúc thúc nói ngày đại thọ thúc thúc sẽ đến sau.”

Tả Quý nghe vậy, nghiêm chỉnh lại: “Đâu? Mở ra ta xem.”

Lâu Phương bước đến, để hộp ngọc dài lên bàn trà, mở ra.

“Tinh Đình Phỉ Thúy. Tên tiểu tử này không ngờ kiếm ra được thứ hay ho mừng đại thọ sư phụ hắn. Không uổng công ta truyền hết nghề nhận ngọc cho hắn.”

“Còn đây là quà của con cùng Kiều đệ.” Lâu Phương đặt hộp ngọc nhỏ lên bàn trà, mở ra.

“Nhị Độ Mai. Không tệ.” Tả Quý nhìn, rất hài lòng.

“Còn đây là quà của phụ thân con.”

Lam Kiều bước tới, định đặt hộp quà lên bàn, Tả Quý đã gạt phắt: “Liệng đi.”

“Ngoại công, đây là chút lòng thành của phụ thân con mà.” Lam Kiều vội nói.

“Không cần biết, liệng đi.” Tả Quý vẫn cương quyết.

Lam Kiều thở dài, mở hộp quà trên tay, lấy ra một chiếc quạt ngọc, đưa hộp cho Lâu Phương, còn mình thì quỳ xuống xòe mặt quạt ra, dâng hai tay trước mặt Tả Quý.

“Ngọc Phiến Giao Bôi.” Tả Ngọc Lân và Tả Ngọc Tuệ đều kêu lên.

“Hừ, quà mừng thọ của ta gì chứ? Mang vào phòng mẫu thân ngươi, để lên đài trang điểm đi.” Tả Quý đôi mắt có chút ngấn lệ, nói xong xua tay: “Ta mệt rồi, đi nghỉ đây, ngươi đưa Lâu tiểu tử về phòng đi.”

“Dạ.” Lam Kiều tuân lệnh, đứng lên.

Tả Ngọc Lân, Tả Ngọc Tuệ liếc mắt nhìn Lam Kiều có chút không hài lòng, đi tới đỡ Tả Quý về phòng. Lâu Phương thấy tình hình đó, không mở miệng, lặng lẽ đi theo Lam Kiều về phòng của cậu.

Lam Kiều dẫn Lâu Phương đi tới hậu viên, trên đường luôn miệng chào người nhà họ Tả, giống như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra. Lâu Phương cũng chào theo cậu. Cuối cùng hai người đi vào một viện nhỏ ở hậu viên, Lam Kiều nói: “Đây là nơi ở của mẫu thân và đệ mỗi khi về nhà ngoại công, phụ thân đệ chưa từng đặt chân đến nơi này.”

Lam Kiều không về phòng mình, mở cửa đi vào phòng mẫu thân trước. Cậu đi thẳng đến đài trang điểm, quỳ xuống đặt “Ngọc Phiến Giao Bôi” lên, sau đó lạy ba lạy. Lâu Phương cũng quỳ xuống lạy ba lạy.

Lam Kiều không đứng lên, ngẩng đầu nhìn “Ngọc Phiến Giao Bôi” trên đài, u buồn nói: “Mẫu thân của đệ thời thiếu nữ từng nói với mọi người, trước khi làm lễ giao bôi, muốn được phu quân tương lai tặng cho mình ‘Ngọc Phiến Giao Bôi’. Nhưng sau khi gặp phụ thân, phải lòng phụ thân, không còn nhắc lại câu nói cũ, cứ thế về làm nhị phu nhân nhà họ Lam, bởi vì mẫu thân biết, nếu không phải người rành nghề buôn ngọc, thì sẽ rất khó mua được cây quạt ngọc này. Đệ sau khi biết chuyện, có nói với phụ thân sẽ tìm giúp phụ thân, nhưng phụ thân gạt bỏ, nói rằng chuyện này đệ không cần quan tâm.” Thở dài, “Cứ ngỡ phụ thân sau khi cưới mẫu thân về đã cố ý quên mất chuyện này, không ngờ người vẫn âm thầm tìm mua nó.”

Lâu Phương đỡ Lam Kiều đứng dậy, “Có nhiều chuyện phụ mẫu không thể trực tiếp nói với con cái, cũng rất khó để con cái biết.”

Nghe vậy, Lam Kiều hỏi: “Đệ vẫn chưa biết về phụ mẫu của huynh, chỉ nghe huynh nói phụ mẫu huynh vì cứu người mà chết.”

“Đó là một câu chuyện dài, đêm nay ta sẽ kể cho đệ nghe.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: