Tuyệt sắc – Phần một – Chương bốn

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương bốn: Tiếu Bàn Tử

.

Tiếu Bàn Tử đón Lam Kiều bằng bộ mặt cau có cứ như ăn phải phân. Lam Kiều buồn cười nhưng cố nhịn, hỏi thăm: “Tiếu thúc thúc mới sáng ra vẻ mặt đã như thế này rồi, là ai mới sáng sớm đã chọc giận thúc thúc?”

“Một tên tiểu tử chết tiệt, vào bên trong đi, ta kể cho nghe.”

Tiếu Bàn Tử dẫn Lam Kiều vào phòng riêng, khóa cửa lại, bảo cậu ngồi, sau đó mới kể cho cậu nghe: “Mới sáng sớm vừa mở cửa đã có tên tiểu tử đòi mua Huyết Lệ, ta đã nói không bán, nhưng hắn nói nếu ta không bán, ta sẽ không yên thân với hắn.”

Huyết Lệ là một mảnh ngọc cổ đỏ tươi như máu, giá mặc dù không cao bằng một số loại cổ ngọc phỉ thúy, nhưng Tiếu Bàn Tử trước giờ không chịu bán cho ai, dù có trả giá cao cách mấy. Lam Kiều từng nghe mẫu thân nói, sở dĩ Tiếu Bàn Tử không bán mảnh ngọc này, là do hơn hai mươi năm trước, Tiếu Bàn Tử đắc tội với một tên buôn ngọc có địa vị cao, bị tên đó thuê tà giáo đánh thừa sống thiếu chết, may nhờ một mỹ nhân áo đỏ cứu giúp mới toàn mạng. Sau đó không lâu, trong một lần vô tình, Huyết Lệ rơi vào tay hắn. Nhớ đến vị mỹ nhân áo đỏ kia, Tiếu Bàn Tử xem mảnh ngọc này như vị mỹ nhân kia, từ đó không muốn bán cho ai hết, dù trả giá cực cao. Tả Quý nghe Tả Ngọc Hà kể với Lam Kiều như vậy, cười mà rằng, Tiếu Bàn Tử vì sợ vợ, mới bịa ra chuyện được mỹ nhân cứu, chứ với võ công của hắn lúc đó, tà giáo xoàng sống bằng nghề đánh thuê chém mướn chưa chắc đã đánh lại hắn. Lam Kiều khi đó còn nhỏ, nghe cảm thấy rất thú vị, sau này vận chuyển cổ ngọc cho Tiếu Bàn Tử, thường đem chuyện đó ra để trêu ông ta.

“Vậy rốt cục Tiếu thúc thúc có bán không?” Lam Kiều nhịn cười, hỏi.

“Tất nhiên là không rồi. Tiểu tử nhà ngươi không phải biết rõ mảnh ngọc đó tượng trưng cho mỹ nhân ta thầm thương trộm nhớ hay sao, ta nỡ lòng nào bán nó chứ.” Tiếu Bàn Tử nguýt mỏ, tỏ vẻ Lam Kiều chẳng tin tưởng tấm lòng của gã với mỹ nhân kia, uổng công gã tiết lộ bí mật động trời của gã với Lam Kiều, vì rằng mỹ nhân đã từng cứu gã, không ai khác, chính là Thiên Ngạo Lâu Lan.

“Ai dà, Tiếu thúc thúc không bán, vậy đâu cần tức giận làm gì?” Lam Kiều nhìn Tiếu Bàn Tử, cười nghịch ngợm. Cậu quá hiểu Tiếu Bàn Tử rồi, một tháng cũng có dăm ba người hỏi mua Huyết Lệ, nhưng không thấy gã mặt nhăn mày nhó như bây giờ, chắc hẳn người hỏi mua đã biết được điều gì đó, nắm thóp được gã, nên gã mới tức giận như vầy.

“Muốn nghe thì qua đây ngồi lên đùi thúc thúc, an ủi thúc thúc, thúc thúc kể cho nghe.” Tiếu Bàn Tử vỗ vỗ lên đùi mình, cười bỉ ổi nhìn Lam Kiều.

Lam Kiều cũng không ngại, đứng lên đi qua ngồi lên đùi gã, ôm lấy cổ gã, thơm lên má gã. Đối với nam nhân khác, cậu do tâm lý e sợ nên không dám làm chuyện này, riêng đối với Tiếu Bàn Tử, mặc dù trông hắn bỉ ổi, nhưng thực ra lại tốt với cậu lắm, cưng cậu như con ruột. Lúc cậu vì chuyện Chu Phách bị người đời cười nhạo tinh thần suy sụp muốn tự sát, Tiếu Bàn Tử chính là người an ủi cậu, khuyên cậu tiếp tục sống, dùng nghề vận chuyển cổ ngọc làm kế sinh nhai. Cũng chính Tiếu Bàn Tử ra lệnh cho các hiệu buôn ngọc của gã trong toàn Cửu Châu, hễ ai muốn vận chuyển cổ ngọc, thì sẽ giao cho cậu vận chuyển. Cũng nhờ vậy, tiếng tăm của cậu trong giới cổ ngọc mới cao như hiện tại.

Tiếu Bàn Tử không cởi quần áo Lam Kiều, mà cách lớp quần áo rờ rẫm khắp người cậu, hôn lên mặt lên cổ cậu, xong ôm lấy lưng cậu, gác đầu lên vai cậu thở dài tiếc nuối: “Ôm Tiểu Lâu Lan, dù sao cũng không bằng ôm Thiên Ngạo Lâu Lan a. Cho đến khi nào ta mới được ôm Thiên Ngạo Lâu Lan của ta vào lòng đây?”

“Có lẽ… kiếp sau chăng?” Lam Kiều cười nói.

Tiếu Bàn Tử vỗ vào mông cậu một phát thật mạnh, mắng: “Thằng quỷ con này ăn nói xui xẻo, kiếp này đã không được, kiếp sau được thì cũng có ý nghĩa gì. Mà kiếp sau, kiếp sau nữa ta cũng muốn ôm Thiên Ngạo Lâu Lan trong tay ta.”

“Giờ không có Thiên Ngạo Lâu Lan, chẳng lẽ Tiểu Lâu Lan không đủ phục vụ cho thúc thúc sao?” Lam Kiều lại thơm lên má gã, cởi thắt lưng và áo ngoài, õng ẹo trên đùi gã như muốn làm thật.

Tiếu Bàn Tử biết cậu làm vậy thực ra chỉ vì muốn trêu mình, cũng không khách sáo, tuột cả áo trong cậu xuống, vừa sờ nắn hai bên be sườn cậu, vừa nói: “Nhìn Kiều nhi kìa, be sườn chỉ còn mỗi da bọc xương mà đòi quyến rũ ai, cho ta ta cũng không thèm.”

Lam Kiều cười phá lên, dụi dụi đầu vào ngực gã, ngoan ngoãn nằm trong lòng ngực gã như một chú mèo con.

Tiếu Bàn Tử vỗ về lưng cậu, thở dài: “Ta nói, Kiều nhi, nghe lời ta, quan tâm thân thể mình một chút, nhìn con như vầy, ta còn thấy đau lòng, huống chi… mẫu thân của con.”

Tiếu Bàn Tử lúc còn nhỏ bái Tả Quý làm sư phụ, học nghề nhận ngọc, nên Tả Ngọc Hà là sư muội của gã. Đối với cô sư muội xinh đẹp này, Tiếu Bàn Tử xuất thân từ giới bần cùng thấp kém không dám có tư tưởng muốn trèo mâm son, mà thương yêu Tả Ngọc Hà như muội muội, hết lòng chiều chuộng. Tả Ngọc Hà dù là tiểu thư Tả gia cũng không khinh thường gã, quý gã như huynh trưởng, vì vậy tình cảm cả hai rất tốt. Cho nên trong ngày hôn lễ của mình, Tả Ngọc Hà không muốn để đại ca, nhị ca, thậm chí bà mai cõng mình ra khỏi kiệu cưới, mà yêu cầu Tiếu Bàn Tử cõng mình. Chuyện này vốn trái với lễ nghi, dễ dẫn đến nhiều lời dị nghị, nhưng do ai cũng biết tình cảm của hai người khắng khít như huynh muội ruột, nên cũng không có lời ra tiếng vào.

Lam Kiều yên lặng không nói, một lúc sau mới gượng cười, nói đùa: “Nếu Kiều nhi mập mạp rồi, thúc thúc chê Kiều nhi, không muốn lên giường với Kiều nhi thì sao?”

Tiếu Bàn Tử vỗ mạnh vào mông cậu, mắng: “Ngươi làm như ta không biết khắp giang hồ không ít thằng trẻ đẹp hơn ta muốn lên giường với ngươi mà ngươi không chịu sao? Ngươi cao giá như vậy, tưởng ta không biết trong lòng ngươi đang chê ta già ta xấu sao?”

Lam Kiều cười khúc khít.

Tiếu Bàn Tử vuốt ve lưng cậu, khuyên nhủ: “Ta biết trên giang hồ, kẻ thì khinh khi con, kẻ thì thèm thuồng nhan sắc con, nhưng như vậy không có nghĩa sẽ không có người thật sự tốt với con. Kiều nhi cứ tìm kiếm đi, tìm kiếm thêm vài năm nữa, nếu qua nhược quan vẫn không tìm được, thì quay về đây tìm ta. Cho dù mụ vợ già của ta phản đối, ta cũng sẽ nuôi dưỡng con, cho con biết kỹ thuật của lão già xấu xí này tốt đến cỡ nào. Ai~~~, kiếp này nếu không duyên nợ cùng Thiên Ngạo Lâu Lan, thì ôm Tiểu Lâu Lan xem như an ủi vậy.”

Lam Kiều dụi dụi người vào ngực Tiếu Bàn Tử, im lặng một lúc, mới thỏ thẻ: “Thúc thúc thấy Bố Hiệp Lâu Phương thế nào?”

Tiếu Bàn Tử nghe vậy, ngẩng ra: “Tên đó hả? Không được, không được.”

“Tại sao?” Lam Kiều ngẩng đầu lên nhìn Tiếu Bàn Tử thắc mắc. Trong suy nghĩ cậu Lâu Phương là một người rất tốt, tuy rằng cậu không biết hắn có thể thích một nam nhân như cậu không, nhưng không ngờ Tiếu Bàn Tử lại phản đối.

“Tên tiểu tử đó chính là người sáng nay muốn mua Huyết Lệ, còn dám hăm dọa ta, hừ hừ hừ.” Tiếu Bàn Tử hậm hực trả lời.

Lam Kiều sửng sốt. Sáng nay trước khi ra khỏi quán trọ cậu còn nghĩ Lâu Phương không có nhiều tiền, ai ngờ hắn lại đến đây hỏi mua Huyết Lệ. Giá Huyết Lệ dù không cao bằng các loại cổ ngọc khác, nhưng cũng không rẻ đến mức một người áo vải như Lâu Phương có thể mua được.

“Thúc thúc chưa nói vì sao thúc thúc nổi giận?” Lam Kiều chợt nhớ ra, hỏi.

“Tên tiểu tử đó dám nói mỹ nhân trong lòng ta đã già rồi, không quyến rũ bằng mỹ nhân trong lòng hắn. Hừ, hắn làm như biết mỹ nhân của ta là ai vậy? Hừ, hắn nghĩ mỹ nhân hắn là ai chứ? Chắc chỉ là con nha đầu thối tha nào thôi.” Tiếu Bàn Tử hậm hực nói.

Lam Kiều bật cười, hỏi: “Chỉ vậy thôi mà thúc thúc nổi giận à?”

“Không chỉ như thế, tên tiểu tử đó còn dám nói ta đừng ảo tưởng nữa, đời này, mỹ nhân của ta sẽ không ngủ với một kẻ vừa mập vừa xấu như ta đâu, hừ hừ hừ.”

Lam Kiều nghe vậy, ôm bụng cười ngoặc ngoẽo. Cậu không ngờ Lâu Phương trông nghiêm chỉnh vậy mà cũng biết nói những câu khiến Tiếu Bàn Tử tức giận đến giờ này.

“Thằng nhóc này, dám cười nhạo ta à? Có muốn thúc thúc đè ngươi xuống làm thịt ngươi bây giờ không?”

Vừa nói, Tiếu Bàn Tử vừa đè Lam Kiều xuống bàn trà trước mặt, tháo dây quần tuột xuống, làm trên người cậu chỉ còn mỗi chiếc khố. Lam Kiều cũng không biết sợ, giơ hai chân lên gác lên hai bên vai gã.

“Thúc thúc muốn thì cứ thử đi, để Kiều nhi xem thúc thúc mạnh mẽ đến cỡ nào.” Cậu nháy mắt nhìn gã, hai tay muốn cởi luôn cả khố.

Tiếu Bàn Tử nắm hai tay cậu kéo lên trên đầu bằng một tay, nằm đè lên người cậu, tay còn lại tháo khố cậu ra, cho tay vào hậu đình cậu, hỏi: “Đêm qua nghe nói ngươi ngủ chung giường với tên tiểu tử họ Lâu đó, thế mà lại không làm gì cả à?” Hậu đình rất hẹp, chứng tỏ tối qua không có chuyện gì xảy ra.

Lam Kiều xấu hổ, xoay đầu đi không dám nhìn Tiếu Bàn Tử, “Thúc thúc làm như Kiều nhi lên giường với nam nhân là sẽ hành lạc vậy?”

“Hừ, mặc dù ta ghét tên tiểu tử họ Lâu đó, nhưng nếu tối qua hai đứa hành lạc thì cũng tốt, nếu không nhìn ngươi mười tám tuổi mà vẫn còn là xử nam ta lại bực mình. Nếu không phải vì muốn lần đầu tiên của ngươi được tận tình hưởng thụ với một tên trẻ đẹp nào đó, ta đã cưỡng hiếp ngươi rồi, biết không hả?”

“Con nói rồi, con không phải xử nam.” Lam Kiều rầu rầu nói.

“Hừ, muốn lừa ai. Lần đó hay tin ngươi bị Chu Phách bắt, thúc thúc là người đầu tiên chạy tới, tự tay kiểm tra hậu đình ngươi, làm sao không biết ngươi vẫn còn xử tử. Mấy năm nay, mỗi lần ngươi đến đây, ta đều kiểm tra hậu đình ngươi cả, lừa ai chứ không lừa được thúc thúc đâu, hừ hừ hừ. Tiểu Lâu Lan dâm đãng cái gì chứ, bất quá cũng chỉ là một tên tiểu xử nam. Thật muốn vả cho bọn giang hồ dám cười nhạo ngươi rớt hết răng.”

Tiếu Bàn Tử đỡ Lam Kiều dậy, mặc khố lại cho cậu, “Tên Lâu Phương đó tuy làm ta giận, nhưng được cái tốt người, đẹp mã, lại ra vào tiểu quan quán mấy lần rồi, cũng có kinh nghiệm với nam nhân. Nếu Kiều nhi thích thì cứ trao thân cho nó đi, một đêm cũng được. Tên đó còn có mỹ nhân của nó, không cần ở với nó lâu dài.”

Lam Kiều cười cười, nhỏ giọng nói: “Ra vào tiểu quan quán, cũng đâu có nghĩa huynh ấy sẽ thích nam nhân. Huống chi huynh ấy nổi danh Bố Hiệp, nếu sống cùng Kiều nhi, chẳng phải sẽ bị ảnh hưởng danh Bố Hiệp hay sao?”

“Hừ, đêm qua có gan ngủ chung giường với ngươi, ta nghĩ tên đó cũng không quan tâm cái danh Bố Hiệp của nó lắm đâu.”

Tiếu Bàn Tử siết mạnh dây quần của Lam Kiều, đỡ cậu ngồi trên bàn trà, sau đó đi đến trước tủ gỗ, dùng chìa khóa mở một ngăn tủ, lấy ra một chiếc hộp gỗ đặt xuống bên cạnh Lam Kiều, mở ra.

Trong hộp là một mảnh ngọc loan phụng hòa minh nhỏ bằng nửa bàn tay bằng ngọc phỉ thúy, nhìn thì không có gì đặc biệt, nhưng Lam Kiều biết rõ giá trị của mảnh ngọc này. Sáu trăm năm trước, nhà khắc ngọc nổi tiếng Lưu Diệc đã khắc mảnh ngọc này tặng con gái làm của hồi môn. Bề ngoài mảnh ngọc này trông rất bình thường, nhưng khi ánh sáng xuyên qua, giữa tâm mảnh ngọc sẽ xuất hiện một chữ “Song Hỉ” màu đỏ. Chính vì vậy, mảnh ngọc này mới có tên là “Hồng Quang Hỉ”.

Do giá trị đặc biệt, người mua cũng được hạn chế trong khuôn khổ đặc biệt, ngoại trừ các nhà buôn cổ ngọc ra, dân thường không ai được mua, chỉ có quan tam phẩm trở lên mới được phép mua. Vì vậy, người mua lần này…

“Lại bộ thượng thư Trương Trình?” Lam Kiều không cần suy nghĩ nhiều, hỏi ngay tên vị khách.

“Tên tiểu tử nhà ngươi cũng không ngốc.”

Tiếu Bàn Tử cầm mảnh ngọc lên, luồng mảnh ngọc vào sợi dây đeo ở thắt lưng Lam Kiều. Đây là cách Lam Kiều vận chuyển ngọc, không đeo trên cổ, mà đeo vào thắt lưng, bên trong áo. Nghĩ thì dễ bể, trên thực tế khi đánh nhau, đó lại là vị trí phòng thủ tốt nhất của cậu, ngược lại nếu cho cổ ngọc vào hành lý thì lại có vẻ không an toàn.

“Trong vòng ba tháng tới chỉ có con gái Lại bộ thượng thư Trương Trình là chuẩn bị xuất giá, ngoại trừ vị tiểu thư ấy, còn ai nữa chứ.”

Do ý nghĩa của “Hồng Quang Hỉ”, nên mảnh ngọc này trở thành của hồi môn cho các cô tiểu thư về nhà chồng suốt mấy trăm năm nay.

“Tin tức cũng nhạy bén đó.” Tiếu Bàn Tử buộc xong mảnh ngọc, vỗ vào mông cậu, với tay lấy áo mặc vào cho cậu. Cuối cùng nâng mặt cậu lên, hôn vào môi cậu, căn dặn: “Đem đến kinh thành trước ngày mồng hai tháng tám, đây là lệnh bài để gặp Trương phu nhân, giữ cho kỹ.”

Tiếu Bàn Tử lấy từ trong ngực áo ra một lệnh bài nhỏ bằng hai ngón tay, trên có chữ Trương mạ vàng, xung quanh là mây tía. Đối với phủ đệ của quan lại, không thể chỉ đứng ngoài cổng khóc lóc quậy phá ầm ĩ là được cho vào, mà cần phải cầm theo lệnh bài làm tín vật.

Lam Kiều cho lệnh bài vào người cất kỹ, cất hộp chứa ngọc vào túi hành lý, ngồi vào lòng Tiếu Bàn Tử, cho gã ôm chán chê, mới đứng dậy sửa sang quần áo, mở cửa đi ra ngoài.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: