Tuyệt sắc – Phần một – Chương bảy

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương bảy: Thổ lộ

.

Tối hôm đó, Lâu Phương tắm rửa xong rầu rĩ định đi ngủ, chợt nghe tiếng gõ cửa.

“Ai?”

“Là đệ.”

Là Lam Kiều. Lâu Phương có chút kinh ngạc, nhưng cũng mở cửa mời Lam Kiều vào, mời cậu ngồi, rót trà cho cậu. May trà người hầu vừa châm không lâu nên vẫn còn ấm.

“Lúc nãy đệ không phải cố ý nghe lén.” Lam Kiều xoay xoay chung trà trong tay, lát sau mới mở miệng nói.

“Ta biết.” Lâu Phương rầu rĩ chống trán, mặc dù biết kế hoạch này rất tốt nhưng Bạch Liệu cũng đi quá rồi. Dám nói cả chuyện cậu cho tay vào hậu đình Lam Kiều, rõ là biết Lam Kiều đang nghe, vậy mà cứ…

“Huynh… yêu đệ?” Lam Kiều chần chừ hỏi.

“Ta…” Rõ ràng có rất nhiều lời dự định nói, nhưng giờ phút này, Lâu Phương cũng chẳng biết phải nói gì.

“Đệ … cũng có phần cảm mến huynh, chỉ là… đệ cảm thấy mình không xứng đáng…” Lam Kiều suy nghĩ thật lâu, quyết định nói ra lời này, cậu quả thực không xứng đáng với Lâu Phương.

Lâu Phương nghe vậy, đi qua, ôm Lam Kiều vào lòng.

“Đệ đừng tự hạ mình như vậy, huynh cảm thấy rất đau lòng.”

“Nghe nói, huynh thương đệ cũng đã hai năm?”

“Đúng vậy.” Lâu Phương siết cánh tay, ôm Lam Kiều vào ngực, thật chặt: “Từ lần đầu tiên nhìn thấy đệ, ta đã phải lòng đệ.”

“Huynh nhìn thấy đệ nằm trên giường Chu Phách? Huynh thấy đệ như vậy, còn có thể thương đệ sao?” Lam Kiều nói, giọng như nấc nghẹn.

“Bởi vì thấy đệ như vậy, ta mới muốn bảo vệ đệ, không để đệ rơi vào tình cảnh khó xử đó nữa.”

Lâu Phương ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, đỡ Lam Kiều ngồi lên đùi mình, kéo cằm cậu lên, hôn môi cậu. Nước mắt Lam Kiều chảy dài xuống hai bên má. Lâu Phương nuốt lấy những giọt nước mắt của cậu, hắn biết, cậu khóc vì những uất ức lâu ngày giờ được giải tỏa, khóc vì cuối cùng cũng có người thật sự cảm thông.

Lâu Phương cởi quần áo Lam Kiều, người cậu mềm nhũn, không một chút chống cự. Cậu chờ giây phút này đã từ lâu, trao thân cho một người thật tâm yêu mình.

Lâu Phương bế Lam Kiều đặt xuống giường, Lam Kiều thân thể trần trụi, nhìn Lâu Phương cởi quần áo trước mặt cậu. Người này khuôn mặt điển trai, cơ thể rắn rõi, cậu lên giường cùng người này, hẳn Tiếu Bàn Tử cũng hài lòng rồi. Tiếu Bàn Tử là thúc thúc, nhưng lo lắng cho cậu còn hơn cả phụ thân, chuyến này quay lại Phiên Phiên, phải cho Tiếu Bàn Tử biết, giờ đây cậu đã có người bên cạnh bảo bộc rồi, Tiếu Bàn Tử không cần lo lắng cho cậu nữa.

Lâu Phương ngồi xuống giường, Lam Kiều xòe bàn tay, một hộp thuốc cao nhỏ hiện ra trước mắt hắn. Cậu ngượng ngùng giải thích, “Tiếu thúc thúc nói, nếu đệ có người mình thương, lần đầu tiên phải dùng thứ này, để không bị đau…” Cậu hạ giọng thật thấp, nói tiếp: “Dù nói ra có thể huynh không tin, nhưng đây đúng là lần đầu tiên của đệ.”

“Ta tin.” Lâu Phương cúi người hôn lên trán cậu: “Ta sẽ thật nhẹ nhàng.”

Lâu Phương cầm lấy hộp cao. Mối quan hệ giữa Tiếu Bàn Tử và Lam Kiều Lâu Phương cũng biết rõ, vì vậy thịnh tình của vị thúc thúc này, hắn cũng không từ chối. Còn về phần lần đầu tiên của Lam Kiều, có lẽ sẽ có người không tin đây là sự thật, nhưng hắn vô cùng tin tưởng, bởi vì hắn biết rõ, Lam Kiều suốt hai năm nay, ngoại trừ ngủ cùng Tiếu Bàn Tử lúc thần kinh suy sụp, thật ra không chung giường với bất kỳ nam nhân nào, tất nhiên lần bất đắc dĩ ngủ cùng hắn ở thành Phiên Phiên thì không tính.

Lâu Phương nhìn ngắm cơ thể Lam Kiều thật lâu. Trong mắt người khác, cơ thể gầy ốm này có thể hoàn toàn không có chút hấp dẫn, nhưng đối với hắn thì khác, hấp dẫn vô biên. Cơ thể này là minh chứng cho hai năm Lam Kiều gồng mình gánh chịu miệng đời nhân thế, hắn đã không cùng cậu suốt hai năm này, cho nên hắn không có quyền khinh rẻ thân thể gầy gò này.

Lâu Phương hôn khắp người Lam Kiều một lược, sau đó ngậm lấy phân thân cậu. Đây là hành động minh chứng cho tình yêu của hắn dành cho cậu. Cữu cữu nói rằng, nếu đã yêu một người, thì hãy dùng hành động này chứng tỏ mình yêu đối phương đến cỡ nào, bởi vì nam nhân, ngoại trừ nô lệ và tiểu quan, trừ phi yêu lắm, còn không, sẽ không dễ dàng làm vậy với một nam nhân khác.

Lâu Phương muốn chứng tỏ cho Lam Kiều thấy, hắn yêu cậu, rất nhiều, rất nhiều…

Lam Kiều cũng hiểu ý nghĩa của hành động này, cậu cúi người, hôn mãi miết lên tóc Lâu Phương…

Khi Lam Kiều bắn hết vào miệng hắn, hậu đình của cậu cũng bị hắn mở ra vừa đủ rộng. Hắn đặt một chiếc gối sau lưng Lam Kiều, kéo hai chân cậu lên gác trên vai, bắt đầu tiến vào người cậu.

“Này nhé, kéo hai chân thon dài của Tiểu Lâu Lan lên cổ, không cần tiền hí, cứ tiến thẳng vào hậu đình, cho dù Tiểu Lâu Lan rên rỉ như thế đau lắm đau lắm, nhưng huynh đừng tin, cứ nhìn vẻ mặt sướng khoái của Tiểu Lâu Lan là biết. Sau đó, đừng thưởng thức cái miệng nhỏ bên trên vội, cắn vào hạt thù du trên ngực, sẽ nghe Tiểu Lâu Lan ré lên. Nghe tiếng ré đó, nếu định lực của huynh không cao, có thể bắn ra ngay lập tức. Mà nếu huynh bắn ngay lập tức, Tiểu Lâu Lan sẽ không vui, cho nên càng phải kềm chế, duy trì càng lâu dài, Tiểu Lâu Lan sẽ càng có nhiều tuyệt chiêu dâm đãng cho huynh xem…”

Giờ phút này, trong đầu Lâu Phương bỗng nhớ lại lời Chu Việt nói lúc ở quán trọ. Hắn tất nhiên không tin Chu Việt từng ngủ với Lam Kiều, nhưng những lời Chu Việt nói, lúc này, hắn đột nhiên muốn làm thử.

Từ từ tiến vào, không vội hôn môi cậu, mà cắn nhẹ vào hạt thù du trên ngực phải của cậu, Lam Kiều quả thật ré lên nho nhỏ, tiếng ré làm hắn suýt nữa đã mất mặt bắn ra.

Không nên bắn ra vội, cần phải có định lực kiên trì, để Lam Tiểu Kiều của hắn được sướng khoái dài lâu. Nghĩ vậy, Lâu Phương không vội, cứ từ từ mà tiến. Theo động tác của hắn, tiếng rên rỉ và tiếng thở của Lam Kiều càng lúc càng đồn dập. Có vẻ như không chịu nổi với tiết tấu chậm rãi của hắn, cậu bắt đầu vặn người, lắc hông, như muốn được hưởng khoái cảm nhiều hơn. Lâu Phương thấy vậy bật cười, đỡ cậu dậy, cho cậu dang chân ngồi lên người hắn.

Hắn liếm vành tai cậu, thì thầm: “Đừng ngại, hãy cho ta thấy mặt dâm đãng của đệ, ta không khinh thường đệ đâu.”

Lam Kiều nghe vậy, mặt đỏ lựng, nói: “Đệ không biết phải làm thế nào, chỉ là… chỉ là… từng trông thấy tiểu quan làm thôi.”

“Lúc nào?” Lâu Phương có chút kinh ngạc, không ngờ Lam Kiều cũng từng đặt chân vào tiểu quan quán.

“Đi cùng Tiếu thúc thúc, Tiếu thúc thúc bảo tiểu quan phục vụ Tiếu thúc thúc ngay trước mặt đệ, cho… cho đệ xem học hỏi.”

“Là khi nào vậy?” Lâu Phương quá sức kinh ngạc, hắn chưa từng nghe người ở thành Phiên Phiên nói Tiếu Bàn Tử dẫn Lam Kiều vào tiểu quan quán.

“Lúc đệ mười lăm tuổi, chưa bị phụ thân đuổi ra khỏi nhà, Tiếu thúc thúc phát hiện ánh mắt đệ nhìn nam nhân có chút lạ kỳ mới hỏi, đệ thú thật đệ thích nam nhân, cho nên Tiếu thúc thúc mới dẫn đệ vào tiểu quan quán… học tập. Còn nói… còn nói…”

“Còn nói gì?” Lâu Phương cảm thấy thú vị, bẹo má Lam Kiều hỏi.

“Còn nói…. Đệ hóa ra không phải bẩm sinh đè nam nhân, mà là bẩm sinh bị nam nhân đè, cho nên, cần phải xem kỹ để học hỏi…” Lam Kiều ngượng chín mặt nói.

Lâu Phương nghe vậy cười phá lên, không ngờ trước khi hắn gặp Lam Kiều, Lam Kiều lại trải qua những chuyện thú vị đến vậy. Nghe nói do mối quan hệ đặc biệt giữa Tiếu Bàn Tử với Tả Ngọc Hà, nên từ nhỏ Tiếu Bàn Tử đã cưng Lam Kiều còn hơn con ruột, chính vì vậy Lam Kiều có phần xa cách phụ thân. Nếu không phải do Lam Kiều có nét giống phụ thân, mà Tiếu Bàn Tử thì quá xấu xí, e rằng ai cũng cho cậu là con của Tiếu Bàn Tử, mà không phải con Lam Thắng.

“Bây giờ ta hướng dẫn đệ làm, dễ lắm, như thế này…”

Lâu Phương nắm lấy eo Lam Kiều, hướng dẫn cậu xoay người làm sao cho cả hắn và cậu cùng thoải mái, thỉnh thoảng lại làm động tác mạnh, để hắn đâm trúng nơi bí ẩn bên trong người cậu. Mỗi lần như vậy, Lam Kiều lại ré lên nho nhỏ, khiến Lâu Phương không kềm được, chỉ chực bắn ra. May là khả năng kềm chế của hắn khá tốt nên mới không mất mặt.

Lam Kiều vốn thông minh, trong chốc lát đã nắm giữ kỹ thuật, Lâu Phương buông tay cho cậu tự lắc hông, tư thế quả thật vô cùng gợi cảm. Lam Kiều cũng học theo hắn, chồm người tới trước vòng tay qua cổ hắn, cho lưỡi vào miệng hắn khuấy động, khiến Lâu Phương sướng tê người. Đáng tiếc, Lam Kiều quá ốm nên khi vuốt ve cảm giác không được thỏa mãn, Lâu Phương nhủ thầm: phải tích cực vỗ béo Lam Kiều.

Cho đến khi hắn bắn ra thì Lam Kiều cũng bắn cùng lúc, thể lực không đủ, cậu thiếp ngủ trên ngực hắn.

Lâu Phương nhìn ngắm Lam Kiều một lúc lâu, khuôn mặt mãn nguyện, ôm cậu vào lòng, kéo chăn đắp cho cả hai, ngủ.

Lam Kiều dù sao cũng tập võ từ nhỏ, tối qua cho dù mệt, sáng hôm sau trời hừng sáng đã tỉnh dậy, phát hiện phân thân của Lâu Phương vẫn còn nằm trong cơ thể mình. Cậu nhỏm người, định rút ra, Lâu Phương đã giữ chặt người cậu lại.

“Từ từ, không cẩn thận sẽ làm đệ bị thương.” (Thật ra phải nói là làm hắn bị thương mới đúng :p nói ngược rồi bố :3 )

Lâu Phương nhẹ nhàng lật người Lam Kiều nằm sấp xuống, chầm chậm rút phân thân ra. Cảm giác tinh dịch theo phân thân hắn tràn ra ngoài khiến Lam Kiều có chút xấu hổ. Lâu Phương để Lam Kiều quỳ, hai chân dang rộng, để hậu đình lộ ra trước mặt hắn. Hắn bảo cậu giữ nguyên tư thế, chạy đi tìm nến đốt lên, kê sát vào hậu đình nhìn cho rõ.

Lam Kiều quả thật vô cùng xấu hổ, nơi bí ẩn của cậu Lâu Phương đang nhìn thật kỹ, chẳng những vậy, tinh dịch của hắn còn đang không ngừng chảy ra từ hậu đình cậu, chảy xuống chân, thậm chí còn nhỏ lên đệm giường thành một mảng dơ bẩn.

Lâu Phương cho ngón tay vào hậu đình cậu khuấy nhẹ, rút ra, nhìn kỹ, rồi lại cho vào khuấy nhẹ, rút ra, nhìn kỹ… Làm vài lần, cậu nghe hắn thở phào nhẹ nhõm.

“Không chảy máu, kỹ thuật của ta quả không tồi.”

Lam Kiều nghe vậy ngượng chín mặt.

Nữ tử lần đầu với trượng phu, phải chảy máu mới là thân trinh khiết, nhưng nam nhân cùng nam nhân trên giường, nếu làm chảy máu, kỹ thuật quả thực rất tồi tệ. Chuyện này Lam Kiều cũng nghe Tiếu Bàn Tử nói qua, cho nên ngượng thì ngượng, cũng để Lâu Phương kiểm tra, vì làm vậy mới chứng tỏ rằng Lâu Phương quan tâm cậu, chứ nếu là người khác, ăn xong chưa chùi mép đã quất ngựa truy phong rồi.

Lâu Phương kiểm tra xong, an tâm, đỡ Lam Kiều nằm xuống, kéo rèm giường kín lại, mặc quần áo, đi ra ngoài gọi người hầu chuẩn bị nước nóng. Lát sau người hầu đổ nước nóng vào bồn tắm, hắn nhỏ giọng căn dặn người hầu, người hầu tủm tỉm cười, chạy đi lấy thứ hắn cần, trở lại thì đứng ngoài phòng chờ đợi. Khi nghe tiếng nước bì bõm từ trong vọng ra, đợi một lúc, người hầu mới vào phòng đặt dược cao lên tủ đầu giường, đồng thời thay luôn đệm giường và chăn mới. Lâu Phương và Lam Kiều lúc này đã ở trong bồn tắm sau bức bình phong, người hầu tất nhiên không cách nào nhìn thấy được.

Lam Kiều thực ra vẫn còn mỏi mệt, dựa vào ngực Lâu Phương, để Lâu Phương tắm cho mình. Hắn tắm rất kỹ lưỡng, kỳ cọ nơi bí ẩn của cậu từng chút một, làm cậu đỏ cả mặt.

Lâu Phương mặc dù muốn làm thêm lần nữa lắm nhưng vì đây là lần đầu của Lam Kiều, hắn phải để Lam Kiều nghỉ ngơi điều dưỡng, cho nên chỉ còn cách kềm chế mình, không dám để cậu mệt mỏi thêm.

Tắm xong, Lâu Phương tự tay mặc quần áo lại cho Lam Kiều, cùng cậu xuống nhà dùng bữa sáng với Bạch Liệu và Lâm Xuân Nhật. Bạch Liệu và Lâm Xuân Nhật nhìn thấy hai người, cùng nở nụ cười nham hiểm. Lam Kiều biết họ đã biết chuyện gì xảy ra, xấu hổ lại càng thêm xấu hổ.

Ở nhà người khác, đáng lẽ phải tránh chuyện này, đáng tiếc đêm qua cậu không kềm chế được, muốn làm ngay với Lâu Phương. Bây giờ bị chủ nhà nhìn như vầy, Lam Kiều thực không biết tìm lỗ đâu để chui xuống đất.

Nhìn bữa sáng được dọn ra, chỉ mình cậu ăn cháo, không cần nói cũng biết Bạch Liệu và Lâm Xuân Nhật có ý gì rồi. Lam Kiều cúi đầu thẹn thùng ăn.

Ăn xong Lâu Phương và Bạch Liệu luyện võ công, Lâu Phương không biết thù hằn gì mà đánh Bạch Liệu thừa sống thiếu chết. Lâm Xuân Nhật lại không quan tâm Bạch Liệu, mời Lam Kiều ra vườn uống trà. Lam Kiều nhìn xuống chiếc ghế mình, Lâm Xuân Nhật đã cho người lót sẵn một tấm đệm dầy cho cậu ngồi không bị ê mông, cậu thực sự cảm thấy… khóc không ra nước mắt.

Nhưng Bạch Liệu và Lâm Xuân Nhật cũng chỉ trêu Lam Kiều được hai ngày, ngày thứ ba Lâu Phương cùng Lam Kiều lên đường trở lại thành Phiên Phiên, vì miếng cổ ngọc Lam Kiều lần này vận chuyển, đúng là giao về cho Tiếu Bàn Tử.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: