Tuyệt sắc – Phần một – Chương ba

.

.

Tuyệt sắc

Phần một: Xuân tuyết

Chương ba: Chung phòng

.

Lâu Phương tìm căn phòng chữ Tam, dãy chữ Địa, mở cửa đi vào.

Phòng rất nhỏ, chỉ kê một bàn ăn nhỏ dành cho hai người, bình phong bốn tấm quây bồn tắm vào trong góc. Giường cũng rất hẹp, hai người nằm có vẻ chật.

Lam Kiều không cởi áo ngoài, nằm trên giường quay mặt vào trong. Lâu Phương bước tới, ngồi xuống giường, đặt tay lên vai Lam Kiều vỗ nhẹ: “Xin lỗi, ta vô ý quá, đáng lẽ không nên để đệ ngồi ở nơi đông đúc như vậy.”

“Đệ không sao, huynh đừng áy náy quá.” Lam Kiều nhỏ giọng nói, “Dù sao… đệ cũng quen rồi.”

“Ta thật ra không tin những lời mọi người nói về đệ.” Lâu Phương nói.

“Vậy sao…” Lam Kiều nhỏ giọng, rất nhỏ, gần như không nghe được.

Hai người giữ nguyên tình trạng như vậy, không ai nói tiếp, cho đến khi tiểu nhị bưng thức ăn và nước nóng lên.

“Ngồi dậy ăn cơm thôi.” Lâu Phương vỗ vỗ vai Lam Kiều, đứng lên đi đến bên bàn ăn, ngồi xuống.

Lam Kiều ngồi dậy, cũng đi đến bên bàn, ngồi xuống, cầm chén lên, im lặng ăn chầm chậm. Một lúc sau, cậu ngẩng đầu, nhìn Lâu Phương nói: “Tới thành Phiên Phiên rồi, huynh không cần phải đi cùng đệ nữa, đệ không muốn huynh rơi vào tình cảnh như vừa rồi.”

Lâu Phương cúi đầu và cơm, không ngẩng đầu lên, hỏi: “Nếu huynh vẫn muốn đi cùng đệ thì sao?”

“Huynh cần gì phải thế…” Lam Kiều lại nhủ thầm trong miệng, cúi đầu và cơm.

Ba ngày qua cậu đi cùng Lâu Phương, trò chuyện với hắn rất vui. Lâu Phương không như dân giang hồ khác, chỉ chăm chắm luyện võ, ngoài luyện võ thì gần như mù tịt. Lâu Phương ngoài võ học còn am hiểu rất nhiều phương diện khác, như thi văn, binh lược, thảo dược, và kể cả cổ ngọc, Lam Kiều không khỏi không thán phục. Nếu không có chuyện ban nãy, cậu thật lòng muốn đồng hành mãi với Lâu Phương.

“Lúc nãy huynh đã nói, huynh không tin những gì bọn người kia nói, cả điều giang hồ nói về đệ, huynh cũng không tin.” Lâu Phương nghiêm nghị nói, “Cho nên đệ không cần phải tự làm khổ mình như vậy.”

Lam Kiều nghe vậy sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Lâu Phương, một lúc sau mới lí nhí nói: “Đệ không có tự làm khổ mình.”

Lâu Phương cười dịu dàng, rót rượu ra hai chung, đẩy một chung về phía Lam Kiều, nhẹ nhàng nói: “Còn nói không tự làm khổ mình? Nhìn đệ lúc này xem. Nói thật, dù đệ có dâm đãng như lời bọn họ nói, huynh cũng không coi thường đệ, có những chuyện không phải mình muốn là được.” Lâu Phương uống rượu, mắt nhìn ngoài cửa sổ, nhỏ giọng kể: “Cha mẹ huynh qua đời khi huynh chỉ mới bảy tuổi, huynh được như bây giờ, đều là nhờ một tay cữu cữu nuôi huynh khôn lớn. Cữu cữu dạy huynh võ công, dạy huynh kiến thức, dạy huynh cách làm người, kể cả việc khuyến khích huynh giúp đời giúp người như nguyện vọng cha huynh trước khi qua đời mong muốn, dù rằng… cha huynh vì giúp người mà khiến mẫu thân lẫn ông ấy đều chết, còn cữu cữu…” Lâu Phương dừng lại, hít sâu một hơi mới nói tiếp, “Cữu cữu bị người đời ghét bỏ vì cữu cữu thích nam nhân.”

Lam Kiều nghe đến đây, buông rơi chung rượu.

Chả trách trên giang hồ không một ai biết thân thế của Bố Hiệp Lâu Phương, bởi vì nếu biết thân thế, cũng có nghĩa sẽ biết được cữu cữu của Lâu Phương là một người thích nam nhân. Lâu Phương che giấu thân thế mình, không phải do xấu hổ vì có một cữu cữu như vậy, chỉ cần nghe cách hắn nói về cữu cữu rất kính trọng là hiểu. Hắn không nói ra, có lẽ do không muốn phiền phức lúc hành hiệp cũng nên, hoặc cũng có thể vì một nguyên nhân nào khác.

Lâu Phương cúi người, nhặt chung rượu lên đặt xuống bàn. May sàn phòng trọ bằng gỗ nên chung rớt từ trên bàn xuống cũng không bể.

Lâu Phương gắp thức ăn cho vào chén Lam Kiều, tiếp tục nói: “Cho nên huynh không coi thường đệ, vì nếu coi thường đệ, chẳng khác nào huynh coi thường cữu cữu, người đã nuôi nấng dạy dỗ huynh. Thật ra khi nghe chuyện về đệ, do bản tính tò mò, huynh đã muốn tiếp cận đệ để biết đệ là một con người như thế nào? Sau ba ngày đi cùng đệ, huynh biết đệ là một con người rất tự trọng, không giống những lời giang hồ đồn đại. Vì vậy, đệ không cần phải tự làm khổ mình, cũng không cần phải xấu hổ, đệ cao quý hơn những con người thanh cao trước mặt, nhưng lại âm thầm làm chuyện xấu xa sau lưng…”

Lam Kiều ngẩng đầu, nhìn Lâu Phương thong dong rót rượu, dịu dàng nói. Cậu không biết phải nói gì bây giờ.

“Cho nên, ta muốn tiếp tục đồng hành cùng đệ, muốn sang sẻ những lời phỉ nhổ của giang hồ đối với đệ, muốn đệ biết rằng, trên đời này, vẫn còn có người tin tưởng đệ và cảm thông cho đệ.”

“Huynh… không cần phải làm thế, đệ… cũng đã quen rồi.” Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Lâu Phương, Lam Kiều xấu hổ cúi đầu. Cậu cảm thấy so với người này, mình thật ti tiện.

“Nếu đã quen, sao đệ còn cảm thấy xấu hổ?” Lâu Phương nâng cằm Lam Kiều lên, để cậu nhìn thẳng vào mắt mình, nói: “Cho nên ta thật sự muốn ở bên cạnh đệ, cho đến khi đệ có thể ngẩng cao đầu. Vì vậy, hãy để ta đồng hành cùng đệ.”

Lam Kiều nghe vậy, rốt cục cũng không từ chối nữa, khe khẽ gật đầu.

“Cảm ơn huynh.” Lam Kiều nhỏ nhẹ nói.

“Không khách sáo.” Lâu Phương đưa tay xoa xoa đầu Lam Kiều, như xoa đầu đệ đệ, dịu dàng nói: “Ăn cơm đi, thức ăn nguội cả rồi.”

Lam Kiều mỉm cười, cầm chén lên tiếp tục ăn.

Bầu không khí nhẹ nhõm hơn lúc nãy, hai người ăn cũng nhanh hơn, chốc lát đã xong bữa cơm. Lâu Phương nhường Lam Kiều tắm trước, còn mình ngồi lại bàn, nhâm nhi nửa bầu rượu còn lại.

Rốt cuộc Lam Kiều cũng đồng ý đồng hành, nhưng hắn không cảm thấy vui mừng, bởi vì nhớ lại khuôn mặt xấu hổ không biết làm sao của Lam Kiều khi hai tên Lưu Bân và Chu Việt nói xấu cậu trước mặt hắn. Từ lúc đó, hắn đã muốn ở bên cạnh làm chỗ dựa cho con người tưởng chừng kiên cường, nhưng thực ra lại yếu đuối này.

Tiếng nước bì bõm thong thả truyền ra từ sau bình phong, do ngọn nến phía trong dạ bóng Lam Kiều, Lâu Phương có thể trông thấy bóng dáng mảnh mai của cậu. Cậu dường như ốm hơn hai năm trước rất nhiều, nếu không muốn nói là gần như gầy trơ xương.

Hai năm trước lúc Lâu Phương phát hiện Lam Kiều nằm trên giường Chu Phách, mặt cậu bị đánh sưng vù, khóe miệng tứa máu, nhưng có thể nhìn ra được nhan sắc khuynh thành của cậu. Thân thể cậu dù bị móng tay cào rách, đầy dấu răng cắn, nhưng có thể nhìn ra được đó là một cơ thể cân đối, rắn chắc. Nhưng bây giờ, gương mặt sau hai năm bôn tẩu giang hồ đã rám nắng, có phần hốc hác, còn cơ thể, dù không da bọc xương thì cũng gần như thế rồi. Lâu Phương cảm thấy có chút tiếc nuối.

Sắp tới có lẽ cần dỗ Lam Kiều ăn, vỗ béo cậu, để thân hình tuyệt mỹ trở lại. Lâu Phương nghĩ vậy.

“Đệ tắm xong rồi.”

Lam Kiều đi ra khỏi bình phong. Trời mùa hè khá nóng, ngủ trong phòng Lâu Phương thường thích cởi trần ngủ, nhưng Lam Kiều vẫn mặc áo đơn dài tay, xem ra vẫn kín kẽ như cũ. Nhưng mặc như thế này, trông cậu lại càng phong phanh thêm, giống như chỉ cần một cơn gió cũng đủ thổi bay, khiến Lâu Phương không khỏi cảm thấy đau lòng.

Hắn tự nhủ lòng, từ giờ sẽ bảo vệ cậu, cố gắng không để cậu tổn thương, dù tinh thần hay là thể xác.

Lâu Phương tắm xong đến bên giường, Lam Kiều đắp chăn ngang eo, nằm sát vào trong chừa giường cho hắn ngủ. Lâu Phương nằm xuống, không đắp chăn, lưng kề sát vào lưng của Lam Kiều. Hơi ấm từ lưng hắn truyền sang, Lam Kiều bỗng cảm thấy yên tâm lạ. Cậu nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.

Đêm đó, Lam Kiều mơ thấy mình ân ái cùng Lâu Phương, tỉnh ra trời còn chưa sáng, nhưng giữa hai chân đã có gì đó muốn ngóc dậy, Lam Kiều cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Trước đây cậu cũng đã từng có giấc mơ như thế này, là với Ninh Kiến Vũ, ngủ dậy làm ướt cả chăn lẫn đệm giường. Mẹ cậu nghe tỳ nữ báo lại, gọi cậu ra chỗ vắng, nhỏ giọng hỏi thích con gái nhà ai, mẹ sẽ nhờ mai mối. Cậu lí nhí nói mình có thích con gái nhà ai đâu, không dám nói mình yêu Ninh Kiến Vũ.

Dường như đã năm năm, kể từ ngày cậu biết mình yêu Ninh Kiến Vũ, nhưng giờ nhớ lại, dường như cậu đã không còn nhớ hình dáng Ninh Kiến Vũ ra sau rồi. Không phải vì lâu ngày không gặp, mà vì cậu chợt nhận ra, dường như từ lâu, hình bóng Ninh Kiến Vũ đã không còn ngự trị trong trái tim cậu.

Ba chữ “dường như”, cuối cùng dường như lại cho ra một kết luận, cậu đã không còn chút tình cảm gì đối với Ninh Kiến Vũ nữa.

Nhưng giờ bảo tim cậu có ai? Lam Kiều có thể khẳng định không phải là Lâu Phương. Cậu chỉ mới quen Lâu Phương ba ngày, vẫn chưa đủ để nảy sinh tình cảm. Nhưng giấc mơ vừa rồi… Lam Kiều nghĩ có thể là một loại tâm ma, vì dù sao, bản thân cậu bẩm sinh cũng là một kẻ thích nam nhân, tuy do chuyện hai năm trước khiến cậu ám ảnh không thôi, nhưng lòng cũng không tránh khỏi có chút khao khát.

Nhưng cũng không thể vì đối phương tốt với mình mà vượt mức được, Lam Kiều bóp mạnh phân thân, để cơn đau giúp cậu tỉnh táo lại.

Cậu thích nam nhân, nhưng Lâu Phương chưa chắc.

Do những suy nghĩ ám ảnh, Lam Kiều không ngủ tiếp được, lại nằm bên trong, không muốn phá giấc ngủ Lâu Phương, Lam Kiều chỉ có thể nằm yên, giả bộ ngủ. Một lúc sau, lưng Lâu Phương chạm nhẹ vào Lam Kiều, cậu biết hắn đã thức giấc. Nhớ lại giấc mơ, Lam Kiều có chút xấu hổ, không dám đối diện Lâu Phương bây giờ, cậu đành tiếp tục giả bộ ngủ.

Lâu Phương đứng dậy, mở cửa phòng, đi ra ngoài tìm tiểu nhị dặn dò vài chuyện, sau đó trở về phòng, ngồi xuống bàn, viết gì đó vào giấy. Tiểu nhị làm xong việc Lâu Phương dặn, gõ cửa, Lâu Phương mở cửa cho tiểu nhị vào. Tiểu nhị đi rồi, hắn ngồi xuống bàn nghĩ ngợi một chút, nhìn bóng lưng Lam Kiều một lúc lâu, lát sau mới cầm hành lý, đứng dậy, đi ra ngoài, khép cửa lại.

Tiếng bước chân Lâu Phương đi xa dần, Lam Kiều nằm thêm một hồi mới dám xoay người lại. Điều đầu tiên cậu nghĩ, là hắn đã bỏ đi, để lại cậu một mình. Cậu thẫn thờ một lúc lâu, sau đó ngồi dậy, phát hiện trên bàn có một chậu nước và một phần ăn sáng.

Lam Kiều đứng dậy, đi đến cạnh bàn, lại phát hiện có một tờ giấy Lâu Phương nhắn lại, dùng chung rượu dằn lên, mực vừa mới khô.

“Ta có chút việc bận không đi cùng đệ đến chỗ Tiếu Bàn Tử được. Quán trà Mặc Trúc gần cổng thành nam, giờ Tị ta chờ đệ ở đó, đệ đến đó là gặp được ta.”

Hóa ra có việc bận, xem ra mình lo lắng quá rồi. Nghĩ vậy, Lam Kiều thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù tối qua có một giấc mơ khá xấu hổ, nhưng nếu không đi cùng Lâu Phương mà đi một mình, Lam Kiều cảm thấy cũng hơi buồn.

Nghĩ vậy, Lam Kiều thong thả ăn bữa sáng, thu dọn hành lý, đi xuống lầu.

Xuống lầu, gặp chưởng quỹ, Lam Kiều mới biết tiền trọ và tiền thức ăn của hai người Lâu Phương đều đã thanh toán cả. Lại nhớ Lâu Phương chỉ mặc áo vải, xem ra cũng không giàu có gì, nếu vậy trên đường đồng hành sau này, cậu cũng nên giúp Lâu Phương chi trả chuyện ăn chuyện ở, xem như cũng là một cách báo đáp hắn, vì không khinh rẻ, vì đồng ý đồng hành cùng cậu.

Nghĩ vậy, Lam Kiều đi ra ngoài, nhờ tiểu nhị dắt ngựa ra, leo lên ngựa đi về hướng tiệm bán ngọc của Tiếu Bàn Tử.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: