Tuyệt sắc – Phần hai – Chương tám

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương tám: Thiếu niên

.

Hai năm sau.

Xuân Yến hai năm này làm ăn mặc dù kém sắc hơn Dạ Oanh, nhưng không đến nỗi thua sút so với các kỹ viện lân cận. Lâu Phượng dần dà cũng học được cách tự tổ chức sao cho cuốn hút khách nhân tới, không còn dựa dẫm nhờ Lâu Lan tư vấn. Nhưng dần dà, mọi người cũng phát hiện ra rằng, cô gái xinh đẹp thỉnh thoảng xuất hiện trong Dạ Oanh, người tiểu quan Thiên Ngạo gọi là Phượng muội, lại chính là chủ nhân của kỹ viện Xuân Yến.

Hai người này, rốt cục có quan hệ thế nào? Một là chủ kỹ viện, một là chủ tiểu quan quán.

Huynh muội? Bề ngoài không giống lắm, mặc dù cả hai đều xinh đẹp. Vị hôn thê vị hôn phu? Cũng không giống lắm, hơn nữa có vị hôn thê nào chấp nhận vị hôn phu làm tiểu quan ngay trước mặt mình? Nghe nói cả hai sống chung một tầng. Tình nhân? Lại càng cảm thấy không phải.

Vì vậy phỏng đoán cứ thế rối tinh rối mù. Có người hỏi thẳng Lâu Lan, cậu cười nói: “Không nghe ta gọi sao? Là Phượng muội đó.”

Vậy chắc là huynh muội kết nghĩa? Bọn họ lại tiếp tục phỏng đoán.

Ngày này, rốt cục lại có một biến động nhỏ sau hai năm yên tĩnh.

Trưa hôm đó, một người đàn bà trung niên vừa nắm tóc vừa lôi kéo một thiếu nữ đến trước kỹ viện Xuân Yến, hét vào trong muốn bán nha đầu này cho kỹ viện. Một thiếu niên đi đường ăn mặc rách rưới thấy vậy, đứng lại hỏi chuyện gì xảy ra?

Người đàn bà nói rằng, chồng bà ta vừa chết, nhà không có tiền chôn, đem con gái của chồng đến đây bán lấy tiền chôn cất cha.

Thiếu niên nghe vậy, nhỏ giọng khuyên nhủ. Người đàn bà hét toáng lên rằng tên nghèo kiết xác nhà ngươi nếu không có tiền cứu giúp thì cũng đừng xía vào, nếu muốn cứu giúp thì đưa tiền đây bà về làm ma chay chồng bà. Thiếu niên lúng túng không biết làm sao, người đàn bà đã kéo cô gái sấn xổ đến trước kỹ viện, hộ vệ của kỹ viện thấy vậy đi ra định ngăn lại, ai ngờ thiếu niên đã rút một thanh loan đao ra chiến đấu với hộ vệ.

Hộ vệ của kỹ viện Xuân Yến là bốn người võ công không tồi do đích thân Lâu Lan tuyển chọn bảo vệ kỹ viện của muội muội, vậy mà thiếu niên này vừa rút đao ra, không biết dùng chiêu gì, bốn hộ vệ đã rơi kiếm gần như lập tức. Hộ vệ đang không biết phải làm sao thì từ trên không, một bóng người lượn như chim én đáp xuống đất, bốn người cùng chào: “Tiểu chủ nhân.”

Người vừa xuất hiện, đúng là Lâu Phượng.

Người đàn bà cũng nghe nói chủ kỹ viện Xuân Yến là một thiếu nữ rất xinh đẹp, vì vậy vừa trông thấy Lâu Phượng đã nhanh nhẩu nói: “Chào tiểu thư, ta hôm nay đến đây là vì…”

“Ta biết, ngươi muốn bán con riêng của chồng cho kỹ viện, thật là một kế mẫu tốt quá đó.” Lâu Phượng nhấn mạnh từ “kế mẫu” một cách oán ghét. Người đàn bà này, bất giác làm cô nhớ tới nhị nương Quách Kim Hoa của Lâu Lan.

“Nhưng đáng tiếc, nhan sắc thế này quá kém rồi, ta không nhận, và ta nghĩ các kỹ viện quanh đây cũng không nhận, đúng không?” Lâu Phượng nháy mắt nhìn người của các kỹ viện chung quanh thò đầu ra hóng hớt, “Ngược lại, nếu phu nhân đây muốn làm kỹ nữ, ta nghĩ kỹ viện của ta và kỹ viện quanh đây sẽ rất hoan nghênh.” Lâu Phượng chuyển hướng nhìn về phía người đàn bà, lạnh lùng nói.

“Sao… sao lại thế được? Ta có tuổi rồi.” Trước sự cường thế của Lâu Phượng, người đàn bà biết sợ, bước lùi lại.

“Nhưng mà, dù sao cũng đến đây rồi, ta sẽ mua thiếu nữ này. Lưu huynh, trả giúp ta ba nén bạc.”

Lưu huynh mà Lâu Phượng gọi là một trong bốn hộ vệ của Xuân Yến, nghe tiểu chủ nhân nói vậy, vội vàng bước tới lấy ra ba nén bạc đập vào tay người đàn bà. Người đàn bà còn đang do dự, Lâu Phượng đã lạnh lùng nói: “Thiếu nữ này chỉ đáng giá như thế, số tiền này cũng đủ cho việc ma chay, nhưng nếu là phu nhân, ta có thể trả ba nén vàng. Sao? Thế nào? Có muốn bán thân làm kỹ nữ không?”

“Sao… sao mà được?” Người bàn bà nghe thế sợ sệt, rốt cục cũng ôm tiền lùi mấy bước, bỏ chạy. Lâu Phượng nhìn theo, lắc đầu ngao ngán.

Lâu Phượng quay sang hỏi thiếu nữ: “Có muốn làm kỹ nữ không?”

Thiếu nữ vội vã lắc đầu nguầy nguậy, khóc nói: “Tiểu thư, xin hãy tha cho ta, ta không muốn làm kỹ nữ.”

“Vậy, Lưu huynh, thiếu nữ này huynh dẫn về nhà đi.”

“Hả?” Vị hộ vệ họ Lưu tròn mắt kinh ngạc, không hiểu Lâu Phượng nói gì.

“Chẳng phải mấy bữa trước huynh than vãn, làm hộ vệ kỹ viện khó có được vợ ngoan hiền sao? Ta thấy thiếu nữ này cũng không tệ, huynh dắt về làm vợ đi. Ba nén bạc mua được vợ hiền, hời quá còn gì.” Lâu Phượng nháy mắt, hài hước nói.

Hộ vệ họ Lưu đến giờ mới hiểu thì ra từ đầu đã trúng kế Lâu Phượng, gãi đầu cười khổ, nói tiếng đa tạ rồi dắt thiếu nữ về căn nhà nhỏ của mình nằm phía sau kỹ viện. Ba hộ vệ còn lại xúm xít quanh Lâu Phượng, cô phất tay nói: “Ba huynh ai cũng vợ con cả rồi, đừng đèo bồng nữa, ta không giúp đâu.”

Cứ như vậy, chuyện được giải quyết xong, vị thiếu niên vừa đánh nhau với bốn hộ vệ trố mắt kinh ngạc, lòng âm thầm kính nể bản lĩnh và tài trí của thiếu nữ chủ kỹ viện, vừa dằn mặt kế mẫu, khiến cho mụ không dám làm loạn thêm, vừa giúp thuộc hạ mua được vợ hiền với giá rẻ. Nhưng cũng như những người khác, cậu không khỏi cảm thấy kinh ngạc, một thiếu nữ xinh đẹp, bản lĩnh như vậy, lại là chủ nhân của một kỹ viện?

Lâu Phượng đột nhiên quay sang nói với thiếu niên: “Ca ca cho mời, công tử đi theo ta đến gặp ca ca.”

Thiếu niên ngẩng ra. Cách thiếu nữ nói mang theo vài phần ra lệnh, không muốn người khác cãi lệnh mình. Cậu cảm thấy có chút khó chịu, nhưng ngẫm lại, mình mới vừa đánh nhau với hộ vệ người ta, mời mình đi “uống trà”, cũng là phải đạo.

Nghĩ vậy, thiếu niên đi theo chân Lâu Phượng.

Sau đó, cậu lại tiếp tục kinh ngạc vì thiếu nữ xinh đẹp này… đi vào tiểu quan quán. Chủ kỹ viện, đi vào tiểu quan quán? Dường như đầu cua không hợp tai nheo. Nhưng thiếu niên không dám hỏi, chỉ lẳng lặng đi theo sau.

Đi hết khu đại sảnh, xuyên qua khu vực tiếp khách của tiểu quan, qua khỏi dãy bếp, là có một con đường nhỏ dẫn vào vườn trúc ở hậu viên. Đó là nơi luyện võ của Lâu Lan và Lâu Phượng. Lâu Lan ngồi trước một căn nhà nhỏ, uống trà đợi hai người.

Lúc này hắn không mặc quần áo tiểu quan, mà mặc một chiếc áo đơn bằng gấm có hoa văn chìm hình hoa cúc, trông nho nhã như một thư sinh.

“Công tử ngồi đi. Công tử tên gì?” Lâu Lan nhẹ nhàng hỏi.

“Tại hạ tên Trương Bằng.” Thiếu niên không khách sáo ngồi xuống, trả lời.

“Bằng của bằng điểu?” Lâu Lan rót trà mời Trương Bằng, hỏi lại.

“Đúng vậy.” Trương Bằng đón chén trà, uống.

“Ta là Thiên Ngạo, tiểu quan, đồng thời cũng là chủ nhân của tiểu quan quán Dạ Oanh này.”

Trương Bằng sặc nước. Vừa rồi thiếu nữ chủ chân kỹ viện nói rằng dẫn mình đi gặp ca ca, lại dẫn vào trong tiểu quan quán, giờ người có vẻ là ca ca của thiếu nữ vừa là tiểu quan vừa là chủ nhân tiểu quan quán. Chuyện gì đang xảy ra?

Lâu Lan thấy thiếu niên sặc nước, che miệng cười, tiếp tục giới thiệu: “Đây là muội muội ta, Lâu Phượng.”

Giới thiệu xong, Lâu Lan đi vào chính đề: “Lúc nãy đứng trên lầu, ta có trông thấy Trương công tử đánh rơi kiếm bốn hộ vệ của ta, rất nhanh, rất mạnh. Cho nên ta nhờ muội muội mời công tử đến đây, muốn so tài cùng công tử, hy vọng công tử không cười chê võ công của tiểu quan tại hạ.”

Tiểu quan làm sao mà “tại thượng” được? Trương Bằng nghĩ thầm trong đầu, nhưng không nói ra miệng, chỉ nói: “Lúc nãy đánh nhau với hộ vệ công tử là ta không phải, nhưng bây giờ Thiên Ngạo công tử nói những lời này, ta xin mạn phép được chối từ. Vốn dĩ đao kiếm vô tình, ta không muốn gây thương tích cho công tử.”

“Nói như vậy là Trương công tử khinh thường ta quá rồi.” Lâu Lan nhã nhặn cười.

“Ta không có ý đ…”

Chữ “đó” chưa kịp nói ra, một luồng khí lực kinh khủng đã đẩy Trương Bằng ra xa ba bước, cái ghế vừa nãy cậu ngồi vỡ nát. Cậu kinh ngạc nhìn Lâu Lan, Lâu Lan điềm đạm như không, nói: “Bây giờ công tử đã muốn so tài với ta chưa?”

“Muốn.”

Trương Bằng dứt khoát rút đao ra. Cậu biết tiểu quan trước mặt thực sự không tầm thường, rất xứng đáng để cậu đánh một trận. Cậu đột nhiên cảm thấy người rạo rực.

“Phượng muội, đem Bạch Nguyệt Đao ra đây cho ta.”

Trương Bằng nghe cái tên “Bạch Nguyệt Đao”, thoáng kinh ngạc, cho đến khi nhìn thấy thanh loan đao nằm trên tay Lâu Phượng, cậu đã hoàn toàn kinh ngạc không biết nói gì.

“Năm trăm năm trước, có một thợ rèn đã rèn một thanh loan đao tên là ‘Hỏa Nguyệt’, hai mươi năm sau, con trai ông ta lại rèn một thanh loan đao tên là ‘Bạch Nguyệt’, hai thanh này, vì thế còn có tên là ‘Phụ Tử Đao’.” Lâu Lan nói chầm chậm: “Phụ Tử Đao, sau đó được hai cha con tướng quân Trương Trí dùng giết giặc, lưu truyền lại theo từng đời, cha dùng Hỏa Nguyệt, con dùng Bạch Nguyệt. Nhưng cách đây gần hai trăm năm, người dùng Bạch Nguyệt tử trận, từ đó, nghe nói Bạch Nguyệt Đao đã lưu lạc vào tay quân Bắc Phiên.” Lâu Lan cầm Bạch Nguyệt Đao, huơ vài vòng nói: “Thật là kỳ ngộ! Bốn năm trước ta vô tình mua được thanh đao này ở biên giới phía bắc, giờ lại gặp hậu nhân của Trương gia tướng, công tử nghĩ, đây có đúng là duyên phận không?”

Trương Bằng nghe, mặt sa sầm: “Người cầm Bạch Nguyệt Đao, là người có thể dùng đao cứu người giúp đời, không phải là một tiểu quan mua vui cho thiên hạ. Đừng nói nhiều, ra tay đi, ta quyết đoạt lại thanh đao này cho Trương gia tướng.”

Lâu Lan nhếch miệng, tạo một nụ cười mỉa: “Trương gia tướng? Chẳng phải đã lụi tàn từ trăm năm trước rồi hay sao?”

Lâu Lan dứt lời, vận công, sử dụng Dương Linh Đao Pháp đánh về phía Trương Bằng, Trương Bằng nhanh chóng đưa đao ra đón. Tốc độ đánh của hai người vừa nhanh vừa mạnh, khiến Lâu Phượng rất khó quan sát, nhưng trong lòng cô cũng không khỏi âm thầm nể phục thiếu niên này.

Dương Linh Đao Pháp, mặc dù không thể dùng Thiên Ngạo hỗ trợ toàn phần như khi dùng kiếm vì như thế rất mất sức, nhưng cường lực đánh ra còn mạnh hơn bất kỳ người nhà họ Lâu nào. Trước giờ Lâu Lan cùng người tỉ thí ở Dạ Oanh thực ra đều không dùng hết sức, nếu hắn dùng hết sức, thì chiêu thức sẽ hung hãn thế này đây. Có thể nói, bọn người từng thắng Lâu Lan, hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn.

Đây cũng chính là thực lực kinh người của Lâu Lan, cũng là uy lực kinh người của tầng thứ bảy Thiên Ngạo. Nếu luyện xong tất thảy chín tầng, ca ca còn kinh khủng đến cỡ nào? Có phải sẽ trở thành đệ nhất cao thủ không?

Trương Bằng cũng nhận ra Lâu Lan cực kỳ mạnh, đao pháp của Trương gia tướng, Lưu Tinh, vừa nhanh vừa mạnh, ấy thế mà gần như không làm gì tên tiểu quan này được.

Tên tiểu quan này, rốt cục có lai lịch thế nào?

Cuối cùng, thanh Hỏa Nguyệt Đao của Trương Bằng rơi xuống. Cậu ấm ức nhìn Lâu Lan, Lâu Lan ung dung cười nói: “Có lẽ Trương gia tướng trăm năm nay xuống dốc, có liên quan đến việc lưu truyền Lưu Tinh Đao Pháp cho con cháu đời sau, lưu truyền không trọn vẹn, dẫn đến đao pháp lỗ hổng quá nhiều.”

“Lỗ hổng?” Trương Bằng hỏi, có ý khinh thường. Cậu được đích thân gia gia truyền dạy, thì làm gì có lỗ hổng.

Nhưng Lâu Lan đã giơ Bạch Nguyệt lên, diễn luyện chầm chậm từng động tác của Lưu Tinh Đao Pháp cho cậu xem, cậu bất chợt nhận ra, dưới sự diễn luyện của Lâu Lan, đao pháp của mình quả thật rất nhiều lỗ hổng.

“Ở chỗ này, ta nghĩ Lưu Tinh Đao Phápphải là như thế này.” Lâu Lan chém ra một nhát, “Cho nên ta mới nghĩ, việc truyền thụ đã mắc phải sai lầm. Thực ra chuyện này trong võ lâm cũng không hiếm, tam sao thất bổn, từ đời gia gia đến đời tôn tằng không biết đã sai lệch bao nhiêu, huống chi đây lại là một đao pháp quá nhanh, trong việc lưu truyền dễ dẫn đến sai lệch. Đó là chưa kể Lưu Tinh Đao Pháp xuất phát từ Trương gia tướng, lưu truyền không qua bút mực, mà trực tiếp truyền thụ cho con cháu trên trận mạc sa trường, tùy theo thói quen mỗi người sẽ xảy ra sai lệch, về lâu về dài, sai lệch so với đời đầu lại càng lớn. Gần hai trăm năm từ sau khi Bạch Nguyệt rơi vào tay địch, Trương gia tướng cũng dần ít có cơ hội xông pha chiến trường, dẫn đến đời sau không có cơ hội thực tiễn nhiều, không phát hiện võ công đã dần mai một.”

“Thiên Ngạo công tử dài dòng như vậy, là muốn nói gì, nói thẳng ra đi.” Trương Bằng khó chịu nói. Mặc dù tiểu quan tên Thiên Ngạo này xem như nói đúng chỗ sai, nhưng cậu vẫn không phục. Chỉ là tiểu quan thôi, cần gì ngạo nghễ đến vậy?

“Cũng không có gì, chỉ là chút lòng thành đối với Trương gia tướng vì đã xả thân bảo vệ biên cương an ổn mấy trăm năm, ta có thể giúp Trương công tử khôi phục lại toàn bộ Lưu Tinh Đao Phápnhư cũ.”

“Chỉ bằng vào ngươi?”

“Chỉ bằng vào ta.”

“Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?” Tuy thiếu nữ tên Lâu Phượng gọi tiểu quan này là “ca ca”, nhưng cậu nhìn vẻ bề ngoài, quá lắm cũng chỉ mười sáu.

“Ta năm nay hai mươi.” Lâu Lan đáp.

Trương Bằng nhìn Lâu Lan kinh ngạc, Lâu Lan giải thích: “Tiểu quan đều có cách làm vẻ ngoài trẻ hơn so với tuổi thật để giữ khách, Trương công tử là người chính trực, chưa từng vào tiểu quan quán, chắc không biết đến việc này?”

Trương Bằng hiểu ra, nhưng không muốn thua, nói tiếp: “Chỉ mới hai mươi, cũng không phải sáu mươi, làm sao ngươi có đủ kinh nghiệm phục hồi Lưu Tinh Đao Pháp chứ?”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: