Tuyệt sắc – Phần hai – Chương sáu

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương sáu: Tình xưa

.

Đêm nay, Lâu Vĩnh Nhật lại ngồi uống rượu nhìn Lâu Lan so kiếm cùng mọi người. Đêm nay đã là đêm thứ ba mươi hai, Lâu Lan đã ngủ cùng ba mươi hai người, thế thì sao chứ? Người ta mười ba tuổi đã là tiểu quan, còn hắn, hai mươi mốt tuổi vẫn là xử tử, châm chọc làm sao.

Nhưng cuối cùng, Lâu Vĩnh Nhật quyết định lên sân khấu. Trốn tránh, cũng không phải là phong cách của hắn.

Khi hắn bước lên đối diện với Lâu Lan, Lâu Lan cũng không kinh ngạc. Từ ngày đầu tiên trước khi so tài cậu đều đi một vòng rót rượu cho mọi người, đã sớm phát hiện sự có mặt của Lâu Vĩnh Nhật, chỉ là mỗi lần đối diện, hắn biểu hiện như người xa lạ nên cậu cũng không để tâm. Hắn có vẻ… rất suy tư, nhưng hắn đang suy tư về vấn đề gì, cậu thật ra cũng không muốn biết. Từ ngày cậu thành tiểu quan, suốt hai năm hắn không hề đến tìm cậu, như vậy không cần nói cũng hiểu, cũng chẳng cần ai đến giải thích với cậu bằng những lời chó má đại loại như là bị phụ thân cấm cản.

Xin lỗi, cậu quá hiểu hắn, cho nên cũng không cần nghe những lời như vậy.

Đã năm năm rồi bọn họ không gặp nhau…

Hắn đã ngồi đây, uống rượu và nhìn cậu so kiếm rất lâu, chỉ lẳng lặng uống rượu và nhìn cậu so kiếm. Cậu đã không còn hiểu hắn, cho nên cũng không đoán được suốt một tháng nay hắn đến đây là để làm gì?

Nối lại tình xưa? Cậu cười khẩy trong bụng, hắn không phải là một kẻ bi lụy như vậy.

Nhờ cậu chỉ điểm tầng chín tầng mười? Đây có lẽ chính xác, vì bản chất của hắn, ngoài võ công sẽ không quan tâm người khác.

Nghĩ vậy, cậu cảm thấy đắng chát, bởi vì cậu cũng là kẻ đam mê võ học, nhưng ngoài võ học ra, còn có một thứ cậu quan tâm.

Đó là hắn.

Thiên Ngạo rơi kiếm. Lâu Lan rơi kiếm.

Người võ công thấp thì tưởng rằng võ công Lâu Vĩnh Nhật rất giỏi, nhưng người võ công cao thì dễ dàng nhận ra được, Thiên Ngạo khi đánh với vị công tử này không hề tập trung. Nhưng thua là thua, vị công tử này là người thứ hai mươi thách đấu với cậu ngày hôm nay, và là một trong năm người hôm nay cậu thua trận.

Mọi người nhìn chằm chặp vào năm người thắng cuộc, chờ đợi ai sẽ là người có được diễm phút ngày hôm nay.

Vị công tử cuối cùng. Bốn vị còn lại có chút tiếc nuối.

Đối với sự chọn lựa này Lâu Vĩnh Nhật cũng không kinh ngạc, bởi vì Lâu Lan chưa bao giờ trốn tránh hắn. Hắn đi theo Lâu Lan, vém rèm châu đi vào trong, lên lầu.

Lúc này, đột nhiên có người hỏi: “Tên đó… hắn không bồng mỹ nhân à?”

Cả tháng nay người thắng đều bồng Lâu Lan, nhưng vị công tử hôm nay lại không bồng mỹ nhân, mà chỉ đi theo Lâu Lan vào trong, khiến người hỏi có chút kinh ngạc. Bồng mỹ nhân trước mặt bao người mà, chuyện hãnh diện như vậy ai lại không muốn làm.

“Ta cảm thấy tên đó rất quen…” Một người khác nói.

“Ta nhớ ra rồi.” Một người khác bỗng la lên, “Tên đó là Lâu Vĩnh Nhật, Lâu Xử Nam.”

Mọi người nghe xong, ngớ ra, sau đó cùng cười ngoặt nghẽo.

Cái danh Lâu Xử Nam không ai xa lạ, một kẻ chỉ vì chuyên tâm luyện võ cho nên không dám gần nữ tử, đến cả nữ tử tà giáo còn thách với nhau rằng, ai sẽ là người “phá xử” cái tên bán hòa thượng này?

“Xem ra đêm nay, cái tên Lâu Xử Nam chúng ta nên sửa lại rồi? Gọi hắn thế nào đây hử?” Một người bắt đầu mở màn đùa cợt.

“Không cần suy nghĩ vội. Hiện tại tên này chọn Thiên Ngạo là người phá xử, có cảm thấy hắn thông minh quá rồi không?”

“Ây chà, ngẫm lại người phá xử của ta là lão bà bà Mộng Thu Muội Muội, lại cảm thấy muốn ói.”

“Mộng Thu Muội Muội? Ngươi cũng thê thảm quá rồi!”

Mọi người cười rộ lên vui vẻ, sau đó lại quay về việc bàn bạc đặt tên mới cho Lâu Xử Nam.

Lúc này, “Lâu Xử Nam” đi theo Lâu Lan lên lầu, không vào căn phòng cậu thường dùng để tiếp khách, mà theo cầu thang nhỏ lên hẳng tầng trên cùng. Tầng này có một sảnh và hai căn phòng riêng biệt, một của cậu, một của Lâu Phượng. Lâu Phượng nghe tiếng chân có người lên đến đây, phát hiện một tiếng chân là của Lâu Lan, một tiếng chân là của người lạ, mặt lộ vẻ kinh ngạc. Cô đứng dậy, đứng giữa sảnh, chờ Lâu Lan và người lạ đi lên.

Đó là một nam tử có gương mặt lạnh lùng, nhưng không che giấu được nội tâm không bình lặng. Lâu Phượng nhận xét.

“Phượng muội, đây là đường ca Lâu Vĩnh Nhật. Đường ca, đây là Lâu Phượng, con gái của phụ thân đệ và Hoa Miên Miên.” Lâu Lan giới thiệu.

Cả hai thoáng kinh ngạc, nhìn nhau, sau đó gật nhẹ đầu.

“Phượng muội, đêm nay ta có chuyện riêng cần nói với đường ca, cảm phiền muội pha giúp ta một ấm trà Long Tĩnh.”

Hiện tại mặc dù Lâu Phượng là chủ Xuân Yến, Lâu Lan là chủ Dạ Oanh, nhưng việc ăn ở của Lâu Lan, đều do một tay Lâu Phượng hầu hạ.

Lâu Phượng xuống lầu pha trà, Lâu Vĩnh Nhật lặng lẽ quan sát cả sảnh. Bày trí rất nhã nhặn, có lẽ là do cô đường muội vừa rồi tự tay làm.

Hai người im lặng ngồi một lúc lâu, cuối cùng Lâu Vĩnh Nhật mở miệng: “Lâu Phượng… thật sự là con của bát thúc?” Bát thúc là chỉ Lâu Kinh.

“Mặc dù ông ấy không thừa nhận, nhưng ta có thể xác định, Phượng muội chính là con ruột của ông ấy.”

“Bản tính của bát thúc luôn là như thế.” Lâu Vĩnh Nhật thở dài.

“Ông ấy luôn ganh đua cùng người khác, nhưng sai lầm của bản thân lại không có gan thừa nhận, ngay cả sai lầm của nhị nương… cũng không biết cách giải quyết. Ông ấy thích hơn thua, nhưng ông ấy lại không có tài.” Lâu Lan cũng thở dài.

“Đệ… có hận bát thúc không?” Lâu Vĩnh Nhật ngập ngừng hỏi, bị phụ thân bán vào tiểu quan quán, đối với cá tính Lâu Lan mà nói, cũng khó mà không hận.

“Ban đầu thì có, nhưng lâu dần, cũng không còn hận nữa.”

Đó là vì tình cảm đã phai nhạt đến mức tận cùng, cho nên oán hận cũng theo đó mà biến mất.

“Còn… ta thì sao?” Lâu Vĩnh Nhật rốt cuộc cũng hỏi.

Nhưng Lâu Lan chỉ cười, cười như gió thoảng, thoắt hiện, rồi thoắt mất.

“Đối với đường ca, ta không cần phải hận, bởi vì ta hiểu đường ca, hiểu rõ đường ca hơn cả bản thân huynh.”

Lúc này Lâu Phượng đã bưng trà lên, cô rót trà mời hai người, sau đó biết điều, lui về phòng mình, đóng cửa.

“Huynh là một con người ngoài võ công ra, sẽ chẳng nghĩ đến chuyện gì, cũng chẳng quan tâm đến một ai. Nói theo khía cạnh khác, huynh, là một người rất vô tình.” Lâu Lan uống trà, thẳng thừng nhận xét.

Lâu Vĩnh Nhật có hơi bất ngờ, trố mắt nhìn cậu, sau đó gục đầu, không kềm được tiếng thở dài.

Lâu Lan nói rất chính xác, vô cùng chính xác, hắn cũng phải thừa nhận điều này.

Lâu Lan để hắn ngồi đó suy tư, cậu đi vào phòng mình, lát sau đi ra, đặt một xấp giấy đã ố vàng xuống trước mặt Lâu Vĩnh Nhật.

“Những điểm lưu ý khi luyện tầng thứ chín và tầng thứ mười. Hai tầng này không cần thiết phải duy trì thân xử tử, đường ca đã có thể kết hôn rồi.” Lâu Lan lạnh nhạt nói.

Xấp giấy đã ố vàng, cũng có nghĩa Lâu Lan đã viết nó từ rất lâu.

“Đệ… vẫn luôn quan tâm đến Lâu gia…” Lâu Vĩnh Nhật lại ngập ngừng nói. Đối diện với người khác, hắn có thể ăn nói rất trôi chảy, nhưng đối diện với Lâu Lan, hắn cảm thấy mình cần rất nhiều thời gian suy nghĩ để lựa lời.

“Sai rồi, từ lúc đầu, ta không hề quan tâm đến Lâu gia, ta chỉ quan tâm duy nhất một người, đáng tiếc, trong lòng đối phương, ta chưa từng hiện diện.” Lâu Lan không nhìn Lâu Vĩnh Nhật, hướng ánh mắt về phía màn đêm bên ngoài cánh cửa sổ mở toan, đắng chát nói.

Lâu Vĩnh Nhật kinh ngạc nhìn Lâu Lan, hắn loáng thoáng nhận ra, có một điều gì đó mà hắn chưa từng hiểu rõ.

Lâu Lan vẫn hướng ánh mắt nhìn ra phía ngoài, thê lương nói: “Mọi người từng cười nhạo ta thích nam nhân, thích nam nhân đến độ hủy bỏ cả một thân võ công, ta chưa từng đính chính, bởi vì… ta chính là như thế.”

“Ta có thể vì đối phương làm tất cả, hy sinh tất cả, thậm chí hủy hoại võ công mình, hủy hoại danh dự mình, thậm chí đi làm tiểu quan, ta cũng điều làm được, cho dù biết rõ rằng, trong tim đối phương, hoàn toàn không có sự hiện diện của ta.”

“Ta từng… rất hạnh phúc khi được hắn ôm vào lòng ngủ.”

Có tiếng chung trà rơi xuống…

Cho đến giờ phút này, Lâu Vĩnh Nhật nếu còn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra thì hắn cảm thấy mình heo bò cũng chẳng bằng. Hóa ra người trước mặt hắn đã yêu hắn từ rất lâu, rất lâu… Vậy mà hắn hoàn toàn không hay biết.

“Vậy còn bây giờ?” Lâu Vĩnh Nhật nghe thấy giọng mình run run, nghèn nghẹn.

“Đã không còn nữa, bởi vì ta đã là một tiểu quan.”

Ta đã là một tiểu quan. Câu trả lời mới lạnh lùng làm sao, nhưng câu trả lời này vô cùng chính xác.

Vấn đề không phải ở chỗ Lâu Lan là tiểu quan, vấn đề ở chỗ bản thân Lâu Vĩnh Nhật. Không phải do hắn là một xử nam, mà là, đối với một tiểu quan đã luân lưu qua tay cả ngàn cả vạn nam nhân, nếu là hắn trước kia, hắn sẽ cực kỳ coi thường.

Nhưng, đó là “nếu là hắn trước kia”.

“Ta bây giờ không coi thường đệ.” Lâu Vĩnh Nhật thật tâm nói. Hắn không coi thường, nhưng hắn quả thật cũng rất khó trong phút chốc có thể tiêu hóa hết việc Lâu Lan đã từng yêu hắn.

Là “đã từng yêu” sao…

Đêm nay, hắn cảm thấy có rất nhiều câu hỏi bỏ lửng, không thể nào tìm được hết lời giải đáp.

Trong lúc Lâu Vĩnh Nhật còn đang bần thần, Lâu Lan đã lạnh lùng nói: “Xấp giấy này, đó là công sức của ta, ta không thể cho không đường ca mà không đòi hỏi một cái giá tương xứng.”

Lâu Vĩnh Nhật nghe vậy, cũng ngồi thẳng lưng lên, nhìn thẳng vào Lâu Lan, nghiêm túc nói: “Ta hiểu, đệ cứ ra giá, ta sẽ không để đệ thiệt thòi.”

“Giá của nó… là ta sẽ phá xử đường ca.” Lâu Lan nhìn Lâu Vĩnh Nhật, nhếch môi cười nham hiểu. Cậu muốn biết, người này, có dám?

“Được.” Nhưng Lâu Vĩnh Nhật trả lời vô cùng dứt khoát.

“Thật đúng với phong cách của huynh, vì võ công, có thể bất chấp tất cả.” Lâu Lan cười, có chút… khinh miệt.

“Sai rồi, ta chỉ là không muốn nợ đệ, dù là nợ tình.” Lâu Vĩnh Nhật thẳng thắng đáp lời.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: