Tuyệt sắc – Phần hai – Chương năm

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương năm: Người cũ

.

Một tháng sau.

Dạ Oanh vẫn đông khách như ngày đầu, Xuân Yến ngược lại đã vơi khách bớt, điều này khiến Lâu Phượng không khỏi buồn bực, nhưng biết làm sao bây giờ, sự cuốn hút đặc biệt của Lâu Lan ngoài kỹ thuật trên giường còn ở võ công, một điều không phải kỹ nữ, tiểu quan nào cũng làm được. Kỹ nữ tiểu quan mà, có ai có được võ công thần sầu như ca ca chứ? Lâu Phượng không khỏi ảo não.

Ba năm trôi qua, dưới sự dạy dỗ của Lâu Lan, võ công Lâu Phượng cũng tiến bộ vượt bật, mười lăm tuổi luyện đến tầng thứ bảy của Yến Vĩ Kiếm Pháp, chủ nhân cũ của Yến Vĩ Kiếm bằng tuổi cô người ta cũng chỉ luyện được đến tầng thứ tư thôi. Còn ba tầng nữa là hoàn thành, nhưng ba tầng này, Lâu Lan lại nói Lâu Phượng cần ít nhất hai mươi năm nữa, khiến Lâu Phượng không khỏi ảo não. Luyện võ công mà, nhanh đoạn đầu, đâu ai nói sẽ dễ dàng ở đoạn sau.

Trong một tháng qua, người hoan lạc với Lâu Lan cũng không ít. Căn cứ theo thể lệ ba vị khách đêm đầu tiên thắng cuộc đặt ra, mọi người nhường quyền chọn lựa đối tượng hoan lạc cho Lâu Lan, nếu không được chọn, lại vui vẻ chờ đêm kế tiếp, không ai oán thán.

Thực ra đặt điều lệ này, Lâu Lan cũng đã tính toán sẵn. Trước kia ở Thanh Liễu, khách cậu tiếp toàn là khách tạp nham, rất ít cao thủ võ lâm. Sau hai năm làm tiểu quan ở Thanh Liễu, Lâu Lan cũng nhận ra được, “Hấp Dương” đối với người có võ công càng cao lại càng hiệu quả, cho nên “Thiên Ngạo” căn cứ trên đặc điểm này, sau khi cải tạo toàn hút dương khí của nam tử biết võ công. Ngày xưa một đêm cậu hoan lạc cùng mười hai người, nhưng tác dụng thật ra cũng chỉ bằng bây giờ hoan lạc cùng một cao thủ. Mỗi đêm một người, cũng đỡ mệt mỏi hơn mỗi đêm mười hai người.

Thêm nữa dùng cách so tài sau đó chọn ra một trong số những người thắng cuộc, có thể loại bỏ một số khách đã từng ngủ với cậu ở Thanh Liễu trước kia, kéo dài khả năng bại lộ cậu là Lâu Lan.

Có thể nói Cao Thanh Minh là một trường hợp rất đặc biệt, nhưng nếu không phải do hắn vô tình có mặt ngay ngày đầu tiên, và nếu không phải do Lâu Lan cố ý, hắn cũng khó mà nhận ra được cậu. Đêm đó ở chiêu thứ chín, Lâu Lan cố tình vận công làm toát ra mùi hương đặc trưng của Ngọc Lan Chỉ, với cái mũi nhạy bén nhờ lâu năm tiếp xúc thảo dược của Cao Thanh Minh rất dễ dàng để nhận ra. Huống chi trước kia hắn không tham gia trận mười hai người, chỉ độc chiếm Lâu Lan, thuộc lòng mùi cơ thể Lâu Lan, chưa kể Lâu Lan lại càng là một trong những tiểu quan hiếm hoi mà hắn ngủ.

Cao Thanh Minh cũng như đa phần các nam tử khác, dù từng ngủ với tiểu quan, cũng thích ngủ với nữ nhân hơn, đây cũng do ý thức duy trì nòi giống có từ lâu đời ăn sâu vào trong tâm tưởng. Nhưng việc Cao Thanh Minh gặp Lâu Lan lúc ở Thanh Liễu, kỳ thực cũng là có chủ ý.

Mùa xuân năm ấy, hắn như lệ thường, đem dược thảo từ Tinh Vân Đảo vào lục địa bán cho một số cao thủ. Lúc gặp đại sư Phương Không, Cao Thanh Minh nghe đại sư kể về một tên tiểu tử thông minh sáng dạ, đã ở trong Tàng Kinh Các ba tháng. Cao Thanh Minh nghe, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, rất muốn gặp tên tiểu tử này, nhưng do có nhiều việc chi phối, hắn vẫn chưa gặp được. Cho đến một lần, khi hắn gặp Phương Không đưa dược thảo, nhà sư tứ đại giai không, ấy vậy mà mặt buồn rười rượi, nói rằng tên tiểu tử đó chẳng những Đan Điền vỡ nát, còn bị phụ thân hắn bán vào tiểu quan quán. Phương Không sau khi biết chuyện, cũng nhờ Phật Tử gửi ít thảo dược quý cho Lâu Lan, cứu cái mạng lại cho cậu. Phật Tử biết tấm lòng của đại sư đối với cậu thiếu niên thiên tài sa cơ này, cũng không dị nghị, giúp đại sư đến nơi đến chốn.

Cao Thanh Minh nghe chuyện cảm thấy vô cùng tiếc nuối, quyết định sau khi từ giã Phương Không sẽ đi gặp Lâu Lan ngay. Gặp rồi, tiếp xúc rồi, hắn lại không cách nào quên được. Thiếu niên xinh đẹp, thông minh, khéo léo, lại hiểu rất sâu rộng về võ học, khiến Cao Thanh Minh không khỏi ngưỡng mộ. Hắn không ít lần ngỏ ý muốn chuộc thân cho Lâu Lan, nhưng Lâu Lan chỉ cười, nói rằng phụ thân cậu tống cậu vào đây không lấy một đồng, coi như cho không biết không, lão bản Thanh Liễu cũng không dám lấy tiền chuộc thân của cậu từ khách. Cậu thật ra muốn rời khỏi đây bất cứ lúc nào cũng được, chỉ là vì nể tình lão bảo Thanh Liễu trước đây đã giúp đỡ khi sinh mạng cậu nguy kịch do Đan Điền vỡ nát, cứu cậu một mạng, nên mới ở lại đây làm tiểu quan. Lão bảo Thanh Liễu cũng hiểu rõ chuyện này, vẫn luôn kính trọng cậu, chưa từng hoạch họe như đối với những tiểu quan khác, lại còn chỉ dạy cậu tận tình, ngay cả Thần Lộ cũng không giấu giếm.

Cao Thanh Minh nghe chuyện, hiểu Lâu Lan là một người rất sòng phẳng, ân đền oán trả, không thiếu nợ ai, cũng vì vậy sau khi thỏa thuận với Lâu Lan xong, hắn không ngại ngần đem hết tuyệt học của mình ra cho Lâu Lan biết. Trong vòng một tháng, Lâu Lan cuối cùng cũng đưa một bản chỉ điểm võ công cho hắn, còn hắn cũng cho người quay về Tinh Vân Đảo lấy những loại thuốc quý Lâu Lan cần. Giao dịch xong, Cao Thanh Minh quay về Tinh Vân Đảo bế quan tiếp tục luyện công, điều chỉnh lại võ công theo đặc điểm Lâu Lan gợi ý.

Chuyện với Cao Thanh Minh đến đây xem như tạm thời xong, lại nói về vị công tử áo lam thỉnh thoảng xuất hiện.

Vị công tử này thật ra cũng không xa lạ, đại công tử của Lâu đương gia, Lâu Vĩnh Nhật, cũng là người đầu tiên trong gia tộc họ Lâu luyện được đến tầng tám Dương Linh Đao Pháp. Nhưng thật đáng tiếc, phân gia đã bị lừa, Dương Linh Đao Pháp thật ra có đến mười tầng, nhưng chỉ có đương gia hoặc người kế nhiệm đương gia mới biết được sự tồn tại của hai tầng còn lại. Có điều chỉ điểm của Lâu Lan trước kia chỉ đến tầng thứ tám, hai tầng còn lại đương gia phải tự mài mò, và ba năm đã trôi qua, võ công của Lâu Vĩnh Nhật không có một chút tiến triển. Đến lúc này, đương gia cho người truy tìm tông tích Lâu Lan, đáng tiếc vẫn không tìm ra. Tội nghiệp cho Lâu Vĩnh Nhật, vì luyện Dương Linh Đao Pháp, cho đến bây giờ đã hai mươi mốt tuổi đầu vẫn không dám phá xử, bị người cười nhạo là “lão xử nam”. Đối với chuyện này, hắn vô cùng ấm ức.

Nhưng đối với hắn, thứ quan trọng không phải là xử hay không xử, thứ quan trọng, chính là trở thành Minh Chủ võ lâm, nhưng chỉ luyện đến tầng tám Dương Linh Đao Pháp, thì địa vị đó hãy còn quá xa.

Cho đến khi hắn vô tình nghe lời đồn đại về tiểu quan của Dạ Oanh, Thiên Ngạo.

Đêm đầu tiên, Lâm Vĩnh Nhật đã nhận ra Thiên Ngạo chính là Lâu Lan.

Người khác do ít hoặc chưa từng tiếp xúc với Lâu Lan nên không nhận ra cậu, nhưng hắn, từ nhỏ tiếp xúc với Lâu Lan vô số lần, hắn sao lại không nhận ra, mặc dù cậu bây giờ trẻ hơn so với tuổi thật, cũng khác xưa nhiều lắm, nhưng vẫn có một thứ hắn nhận ra cậu chưa từng thay đổi, đó là giọng nói.

Giọng Lâu Lan cực kỳ thánh thót, như chim sơn ca, nghe rất êm tai, lúc xưa ở chung, hắn từng nói, nếu cậu hát có thể nghe sẽ hay hơn cả linh nhân. Nhưng Lâu Kinh rất nghiêm khắc, xướng ca vô loại không để Lâu Lan học theo, nên hắn chưa từng nghe Lâu Lan hát. Nhưng cầm kỳ thi họa, những kỹ xảo bất cứ nam tử nào cũng học để chứng tỏ phong lưu, thì tài nghệ của Lâu Lan Lâu Vĩnh Nhật cũng từng thưởng thức qua, vô cùng khâm phục.

Một thiếu niên tài sắc vẹn toàn, rốt cục trở thành tiểu quan, đối với chuyện này, người tiếc nuối nhiều nhất có thể là Lâu Vĩnh Nhật, vì trước cả phụ thân hắn, hắn đã nhận ra tác dụng vô cùng to lớn của Lâu Lan đối với gia tộc họ Lâu. Đáng tiếc sự khinh khỉnh của Lâu Kinh đã làm phụ thân hắn mờ mắt, trở nên oán hận Lâu Lan, cảm thấy vui vẻ khi cậu trở thành tiểu quan, cho đến khi con trai không thể đột phá tầng thứ chín, mới hiểu rõ tác dụng của cái tên sa cơ thành tiểu quan này, lúc đó cuống cuồng lên thì đã muộn, người đã không thấy.

Cả tháng nay Lâu Vĩnh Nhật không trở về Dương Tư, mà kiếm cớ báo lại người nhà sẽ ở lại Văn Hương thêm một thời gian nữa. Điều này làm phụ thân hắn vô cùng lo ngại, bởi vì Văn Hương cũng chính là nơi nổi tiếng về nghề bán phấn buôn hương. Nhưng hắn gửi thư trấn an, đối với hắn, tất cả là vì võ học, sẽ không vì ham vui mà phá xử, phụ thân hắn nghe vậy cảm thấy có chút an lòng.

Nhưng mỗi đêm Lâu Vĩnh Nhật đều đến Dạ Oanh, không lên sân khấu đấu cùng Lâu Lan, mà lặng lẽ ngồi bên dưới nhìn cậu cùng mọi người so kiếm.

Trong trí nhớ của hắn, hắn đã quen hình ảnh của cậu cùng với một thanh loan đao, đặc điểm của người nhà họ Lâu, cho nên khi cậu cầm Liễu Phượng Kiếm, hắn thực sự cảm thấy không quen.

Người nhà họ Lâu, chẳng phải nên cầm đao sao?

Nhưng sau một tháng quan sát Lâu Vĩnh Nhật cũng nhận ra rằng, đối với Lâu Lan, kiếm quả là thích hợp hơn cả. Thân thể mềm mại, vung lên những đường kiếm mềm mại, khiến cậu trông như lại càng thêm quyến rũ.

Quyến rũ?

Từ trước Lâu Vĩnh Nhật đã cảm thấy điều này, nhưng cùng là nam, hắn chưa từng nghĩ đến chuyện xa hơn, nhưng Lâu Lan tài sắc vẹn toàn, nếu là nữ, hắn quả thực rất vui rước cậu về làm chính thất. Chỉ đáng tiếc, Lâu Lan lại là nam.

Nhớ lại trước kia, mỗi khi Lâu Lan đến đương gia, thỉnh thoảng cả hai nằm chung giường, Lâu Vĩnh Nhật mượn cớ ngủ say, ôm Lâu Lan vào lòng, cảm thấy cơ thể cậu quả thật nhỏ bé, cầm loan đao tập Dương Linh Đao Pháp, quả thật có hơi cố sức.

Nhưng đứa trẻ nhỏ bé đó lại là người đầu tiên vượt mặt tất cả những đứa trẻ trong Lâu gia đạt tới tầng bảy của Dương Linh Đao Pháp, vượt mặt cả Lâu Vĩnh Nhật hắn. Lần cuối luyện Dương Linh Đao Pháp cùng Lâu Lan, luyện xong Lâu Lan mặc dù thắng hắn nhưng lại thở hồng hộc, hắn đỡ Lâu Lan ngồi, cười nói chầm chậm luyện được rồi, không cần phải cố sức quá. Hơn ai hết, hắn biết cơ thể nhỏ bé của Lâu Lan không chịu nổi sức nặng của Dương Linh Đao Pháp.

Khi ấy, Lâu Lan cười nói: “Đệ luyện là vì đường ca.”

Lâu Vĩnh Nhật giật mình kinh ngạc. Thiên tài của cả dòng họ bảo rằng luyện Dương Linh Đao Pháp là vì mình? Nghe thật buồn cười. Lúc đó Lâu Vĩnh Nhật nghe xong cảm thấy buồn cười không thể tả. Hắn là ai chứ? Người ta đã lên tầng thứ bảy, nhưng hắn chỉ mới lên được đến tầng thứ năm mà thôi.

Khi đó, như hiểu rõ điều hắn nghĩ, Lâu Lan nói: “Sức khỏe của đệ đường ca không phải hiểu rất rõ sao, tập đến tầng thứ tám là đã khó khăn rồi, huống chi tập đến tầng chín, tầng mười.”

Tầng chín tầng mười? Lâu Vĩnh Nhật nhìn Lâu Lan kinh ngạc. Chuyện này chỉ có đương gia và đương gia tương lai là hắn mới biết.

Lâu Lan cười khanh khách nhìn gương mặt sửng sốt của hắn, quay đầu ngó xung quanh không thấy ai, mới hạ thật thấp giọng nói: “Trong Tàng Thư Các có ghi, Dương Minh Đao của Lâu gia, có tất cả mười tầng.”

Lâu Vĩnh Nhật ngẩng ra, mới hiểu vì sao Lâu Lan biết. Tên này ở ba tháng trong Tàng Kinh Các, còn cái gì giấu được hắn.

“Nhưng trong đó chỉ tường thuật lại từ cái nhìn của đối thủ, không miêu tả rõ ràng. Nếu đường ca muốn luyện tiếp lên tầng chín tầng mười, không ngại lén cho ta xem thử, ta có thể giúp được đường ca.”

Vì vậy, Lâu Vĩnh Nhật mượn cớ muốn bàn bạc thêm về Dương Linh Đao Pháp với Lâu Lan, mấy hôm sau cho người đón cậu sang đương gia. Đối với chuyện này, không ai dị nghị, bởi từ nhỏ đến lớn hai người cũng không ít lần ngủ chung giường bàn luận võ công cùng nhau. Chỉ là không ai ngờ rằng, đêm đó Lâu Vĩnh Nhật đốt đèn, đem tầng chín tầng mười Dương Linh Đao Pháp ra cho Lâu Lan xem, và cũng không ai ngờ rằng, đó là đêm cuối cùng hai người ngủ cùng nhau. Sau đó, Lâu Lan trở thành tiểu quan, mà chỉ điểm tầng chín tầng mười của Dương Linh Đao Pháp, Lâu Vĩnh Nhật không bao giờ có thể trông thấy.

Một người bị cả gia tộc hắt hủi, ngươi có mặt mũi nào đi đòi đối phương phải giúp đỡ ngươi?

Vì vậy, Lâu Vĩnh Nhật không bao giờ đặt chân đến tiểu quan quán Thanh Liễu, cho đến khi Lâu Lan mất tích.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: