Tuyệt sắc – Phần hai – Chương mười

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương mười: Thiên Ngạo Lâu Lan

.

Đáng tiếc, Võ Trạng Nguyên năm ấy lại chính là Trương Bằng. Võ Trạng Nguyên sau khi được phong tướng, cùng hiền thê Lâu Phượng quay về ải Bắc, trở thành đại tướng quân trấn thủ phía bắc.

Lúc trở về, cả hai đi ngang thành Văn Hương, ghé vào Dạ Oanh thăm Lâu Lan. Nhìn muội muội nay đã thành gia thất, muội phu cũng áo mão về làng, Lâu Lan cảm thấy rất an lòng. Lời hứa khi xưa với Hoa Miên Miên, cậu cuối cùng cũng thực hiện được.

Trong ngày đón tân Võ Trạng Nguyên, không ít giang hồ kéo đến chúc mừng. Cũng đêm đó, mọi người sửng sờ biết được rằng, Thiên Ngạo, quả thật chính là Lâu Lan. Trước muôn người Lâu Lan chính thức đa tạ, nếu không có mọi người giúp đỡ, hắn không thể hoàn thành loại võ công hắn sáng tạo, Thiên Ngạo. Lúc này rất cả mới vỡ lẽ, hóa ra mình đã bị lợi dụng, nhưng trước mặt tân Võ Trạng Nguyên, mọi người đành nể mặt nể mũi, không dám nói gì quá đáng.

Nhưng trong số những người âm thầm tức giận do bị lợi dụng, cũng có người thật tâm thán phục. Vạn Thủ Triệu Đạt, một cao thủ đứng trong hàng ngũ mười cao thủ giang hồ, trước mặt muôn người, đứng lên nói lời khen ngợi Lâu Lan. Ông ta nói, từ một thiên tài, sau đó bị hãm hại trở thành tiểu quan, cuối cùng tự thân sáng tạo một loại võ học mới và luyện thành khi chỉ mới hơn hai mươi tuổi, không phải ai cũng có thể làm được. Thiên tài thực thụ, Thiên Ngạo Lâu Lan.

Kể từ đêm đó, cái tên Thiên Ngạo Lâu Lan vang danh khắp Cửu Châu Tứ Hải.

Nhưng cũng kể từ đêm đó, Thiên Ngạo Lâu Lan không còn ở tiểu quan quán Dạ Oanh nữa. Có người đoán, hắn đã theo vợ chồng Trương Bằng đến ải Bắc, nhưng sau đó nhiều người phát hiện hắn có mặt nhiều nơi trên khắp Cửu Châu. Có người hỏi hắn đang chu du? Hắn trả lời, chu du và săn nam tử.

Vế trước, luyện thành võ công chu du thiên hạ là chuyện thường thấy của dân giang hồ, nhưng vế sau?

Ban đầu mọi người không hiểu, sau đó nhiều chuyện đồn đại, mọi người cũng dần hiểu ra.

Lâu Lan đi đến đâu, hễ bắt gặp nam tử hợp nhãn, là lại kéo lên giường làm một đêm mây mưa, cho dù già trẻ lớn bé, võ công giỏi hay không, tà đạo hay chính đạo. Mọi người bắt đầu chửi rủa Lâu Lan dâm dật, hắn chỉ cười, nói rằng hắn chỉ là hưởng thụ thú vui tao nhã của đời người.

Tao nhã? Tao nhã mà ngủ hết người này đến người khác?

Lâu Lan chỉ cười “a a” nói rằng, bọn họ ngủ với nhiều nữ tử được, tại sao hắn không ngủ với nhiều nam nhân được? Hắn có ép uổng ai đâu?

Hắn có ép uổng ai đâu? Quả thật hắn có ép uổng ai đâu, những người lên giường cùng hắn đều là tự nguyện, bởi vì lên giường cùng Thiên Ngạo Lâu Lan là một loại diễm phúc khó có, nhất là khi hiện tại võ công hắn đã cao cường đến dường này.

Đánh bại hắn để lên giường cùng hắn? Hiện tại chắc chỉ có Vạn Thủ Triệu Đạt làm được, cho nên mỹ nhân đã ban phúc, chẳng lẽ ngươi còn kiêu ngạo nói rằng mỹ nhân dâm đãng, không muốn ngủ cùng sao?

Tất nhiên vẫn có người khoe rằng mình đã làm được điều đó trước nữ tử tà giáo, nhưng cũng có người phản bác: ngươi từ chối nữ tử tà giáo là đương nhiên, bởi vì không ít người vì tận hưởng nữ tử tà giáo, một đêm mất mạng. Nhưng Thiên Ngạo Lâu Lan, cho dù võ công ngươi thấp hơn người ta, vẫn chắc chắn sống sót sau đêm ân ái, ta nói ngươi còn có can đảm chối từ?

Chính vì vậy, chửi thì chửi, ngủ thì ngủ, chỉ là chính giáo không dám oang oang cái miệng tự hào như tà giáo mà thôi.

Rốt cuộc mấy năm đó, có người đồn Lâu Lan đã ngủ với toàn bộ nam tử trong giang hồ.

“Ngủ với toàn bộ nam tử trong giang hồ?” Cao Thanh Minh cười hỏi Lâu Lan, có thể nói mấy năm nay, hắn là người có diễm phúc được lên giường với Thiên Ngạo Lâu Lan nhiều lần nhất.

“Ngoại trừ đại sư Thiếu Lâm, đạo sĩ Võ Đang, các môn phái tu hành và các môn phái chỉ có nữ tử như Nga Mi, mỗi môn mỗi phái mỗi giáo mỗi cung mỗi động ta chắc cũng ngủ ít nhất hai ba người, trên thì có Minh Chủ võ lâm, dưới thì có thiếu chưởng môn Thanh Thành, giữa thì có đường chủ Đường Môn. Tóm lại, ai ai cũng ngủ, đâu đâu cũng ngủ.” Lâu Lan tự hào nói.

Cao Thanh Minh đỡ trán. Tên này càng ngày càng không biết xấu hổ. Hắn từng nghĩ nếu Lâu Lan không sống được ở Cửu Châu nữa, có thể đến Tinh Vân Đảo ở cùng hắn, ai mà ngờ cái tên này còn hơn dâm phụ, đi ngủ cả võ lâm, chánh tà có đủ, còn cảm thấy rất hãnh diện. Giờ này không chỉ phụ thân hắn mà toàn bộ Lâu gia chắc nghiến đến nát hàm vì đã sinh ra một tên không biết xấu hổ thế này, may là hắn còn chưa trêu chọc người tu hành.

Người tu hành?

Tháng trước gặp đại sư Phương Không giao thảo dược, đại sư cũng phải lắc đầu khi nghe Cao Thanh Minh nhắc đến Lâu Lan. Đại sư nói: “Tên tiểu tử đó tài giỏi đến độ ai cũng phải khâm phục, nhưng gây náo loạn khắp võ lâm thế này hoài cũng không được, phải chi có người nào khống chế được hắn, không để hắn tiếp tục gây họa.”

“Khống chế được hắn? Đại sư nói là về phương diện võ công hay về phương diện khác?” Cao Thanh Minh thú vị hỏi.

“Khống chế võ công thôi cũng không đủ, tốt nhất… ai, người tu hành nói thế này thì không phải, nhưng nếu nam tử nào đồng ý rước hắn về nhà, quả thật phúc đức cho võ lâm rồi.” Phương Không nhấp ngụm trà, nói: “Nếu ai có thể khiến hắn đồng ý sống chung thủy cùng người đó suốt đời, ta nghĩ hắn sẽ không ra giang hồ gây náo loạn nữa.”

Cao Thanh Minh ngẫm nghĩ, rồi lại bật cười. Hắn hiểu Lâu Lan quá rồi, hắn không thể là người khiến Lâu Lan chung thủy suốt đời được.

Những lời đại sư Phương Không nói sau đó truyền ra ngoài, ai nghe cũng nghĩ rằng đại sư nói rất chính xác. Đáng tiếc buộc cái tên ngựa chứng ấy tưởng dễ lắm sao? Không ít nam tử nghe xong, quyết định bỏ cuộc lập tức.

Cuối cùng cũng có người đứng ra làm chuyện khó khăn này.

Lâu Vĩnh Nhật.

Bất chấp sự phản đối của những người trong Lâu gia, Lâu Vĩnh Nhật quyết định đứng ra hy sinh hạnh phúc bản thân không cưới vợ để buộc cái tên từng thuộc nhà họ Lâu đó lại. Lâu Vĩnh Nhật nói: Lâu Lan như thế này, một phần lỗi cũng là do Lâu gia đã làm ngơ khi hắn bị phụ thân hắn tống vào tiểu quan quán, cho nên là thiếu đương gia, Lâu Vĩnh Nhật phải sửa sai.

Kết quả, Lâu Vĩnh Nhật chỉ buộc được Lâu Lan một tháng, trước khi đi Lâu Lan nói thẳng với hắn trước mặt bao người: “Kỹ thật trên giường quá tồi!”

Mọi người nghe xong ôm mặt. Người ta là xử nam đến hai mươi mốt tuổi được không hả lão huynh? Hơn nữa nam tử bình thường ai lại có kinh nghiệm giường chiếu phong phú như ngươi chứ? Mà người có kinh nghiệm giường chiếu như ngươi, cũng đã sớm tinh tẫn nhân vong rồi.

Vì vậy, yêu cầu đối với người muốn buộc chân Thiên Ngạo Lâu Lan tăng thêm một nấc khó: kỹ thuật trên giường cực giỏi.

Thế là Vạn Thủ Triệu Đạt phải đứng ra cứu nguy thiên hạ, dùng võ công và kỹ thuật trên giường cưỡng chế Thiên Ngạo Lâu Lan, không để hắn chạy rông phá làng phá xóm nữa.

Kết quả cũng chỉ được ba tháng.

Nguyên nhân thất bại, Triệu Đạt nuối tiếc nói: “Ta sợ ta sẽ tinh tẫn nhân vong.”

Mọi người hiểu ra, lau mồ hôi hột.

Kể từ đó nam tử giang hồ đành thay nhau chia sẻ mối họa có tên Thiên Ngạo Lâu Lan.

Nhưng rốt cuộc một chuyện xảy ra, khiến Lâu Lan tạm thời không thể gây họa giang hồ được nữa.

Muội phu của hắn, Trương Bằng, bị hoàng đế hạ lệnh chém đầu, liên lụy đến vợ và con trai cũng không thoát tội.

Hoàng đế xuống chiếu: Trương Bằng cãi chiếu chỉ muốn hoãn hòa hai nước, mang quân đánh Bắc Phiên, khiến dân chúng phía bắc lầm than. Nể tình gia tộc năm trăm năm bảo vệ ải Bắc, chỉ chém đầu Trương Bằng phu phụ, đứa con trai bảy tuổi Trương Bách bị đưa sang Bắc Phiên cầu hòa, trở thành nô lệ cho Bắc Phiên vĩnh viễn.

Chiếu chỉ hạ xuống, phu phụ Trương Bằng rơi đầu trước bao nhiêu ánh mắt sót thương của nhân dân ải Bắc. Họ nói rằng không nhờ cả hai vợ chồng xông pha trận mạc suốt tám năm, đánh đuổi Bắc Phiên, gia đình họ đã nhà tan cửa nát. Nhưng dân chúng xót thương thì xót thương, chiếu chỉ đã hạ không thu hồi lại được. Huống chi, ai cũng hiểu, hoàng đế hiện thời đang bị Lương Phi chi phối, mà Lương Phi, lại là công chúa Bắc Phiên.

Khi Lâu Lan hay tin chạy tới, Trương Bằng phu phụ đã ra người thiên cổ. Phó tướng của Trương Bằng, Ngụy Thanh Phong, giao lại hai hũ tro cốt, cùng với hai thanh đao và cặp song tiểu kiếm. Chết do hoàng đế định tội, không thể chôn trong khu vực mộ phần Trương gia tướng, Lâu Lan lẳng lặng ôm hai hũ tro cốt, mang đi.

Sau đó mọi người nghe nói trại nô lệ Bắc Phiên nửa đêm phát hỏa, con trai của Trương Bằng cũng bỏ mình trong biển lửa. Từ đó, chấm dứt trang sử về dòng họ Trương một thời hào hùng.

Hai tháng sau, tại kinh thành, Lương Phi không biết vì lý do gì lại tự cào cấu thân thể mình kinh khủng, chảy máu toàn thân, cuối cùng ngự y tới đã không cứu kịp, chết cực kỳ thê thảm. Sống sinh đẹp là thế, chết hình hài rách nát, còn chảy dịch đen xì, hôi thối nhớp nhúa, kinh khủng hơn cả dạ xoa.

***

Nửa năm sau, mùa xuân, tại làng chài Đông Thanh.

“Đi đi, đi đi. Loại dâm dật như ngươi không cần quay về đây đâu. Quay về đây chỉ khiến xấu hổ cả làng.”

Trước mặt khách lữ hành, dân chài ném đá xua đuổi một nữ tử rất xinh đẹp. Khách lữ hành thấy lạ, hỏi dân chài: “Tại sao lại ném đá xua đuổi nữ tử này? Nữ tử này đã gây ra chuyện gì?”

Dân chài thấy khách lữ hành chỉ là một thiếu niên độ mười tám đôi mươi, nghĩ thấy sắc đẹp nên mềm lòng, ân cần khuyên nhủ: “Khách quan không cần quan tâm, nữ tử này bị vậy là đáng. Ả ta trước đây là người làng Đông Thanh này, khinh khi làng chài nghèo, theo người lên kinh thành trở thành đầu bài kỹ viện, sau này hết thời mới quay về lại làng chài, những tưởng đem vàng bạc về đây là chuộc lỗi là được. Hừ, bọn ta mới không cần vàng bạc do bán thân.”

Lúc này người ném đá nữ tử cũng đã tản bớt, thiếu niên dùng lời lẽ khuyên ngăn những người còn lại, họ cảm thấy ném đá mắng nhiếc đã đủ, bỏ về. Thiếu niên dùng khăn tay sạch lau mặt nữ tử, giúp nữ tử băng bó vết thương đang chảy máu trên đầu.

Một nữ tử rất xinh đẹp, khoảng chừng hai sáu hai bảy tuổi, nếu muội muội hắn còn sống, thì cũng cỡ tuổi nữ tử này.

Thiếu niên đó chính là Lâu Lan, hiện tại đã ba mươi, nhưng bề ngoài hắn trông chỉ như mười tám đôi mươi. Tám năm nay hắn cũng đến ải Bắc đôi lần, ở cùng Trương Bằng, Lâu Phượng vài ngày, chơi cùng ngoại sinh, nhưng khi hai vợ chồng phải tội rơi đầu, hắn lại không đến kịp, điều này làm hắn vô cùng hối tiếc.

Hắn một mình lén xông vào trại nô lệ Bắc Phiên, cứu ngoại sinh, phóng hỏa, sau đó dùng quần áo Trương Bách mặc vào một đứa trẻ nô lệ chết ngộp, đẩy đầu đứa trẻ đó vào lửa cho cháy đến không nhận diện được, cứu Trương Bách quay về Cửu Châu. Chính vì vậy không một ai hay biết, Trương Bách, con trai Trương Bằng vẫn còn sống.

Nhưng Cửu Châu quá nhiều tai mắt triều đình, Lâu Lan quyết định đưa Trương Bách đến đảo Tinh Vân, nơi đó dù sao không phải ai cũng đặt chân đến được. Vì vậy hắn mới đi ngang làng chày Đông Thanh, gặp cô kỹ nữ có tên Hạ Uyển Nhi này.

Hạ Uyển Nhi nói trong đắng chát: trước kia cô cũng không phải khinh khi làng chài nghèo khó mới theo người lên kinh thành làm kỹ nữ, cô thật ra là bị phụ mẫu bán cho người ta lấy tiền, nhưng sợ mang tiếng, đành nói với xóm giềng như vậy. Nhưng cô không biết phụ mẫu nói dối với xóm giềng, rằng cô khinh khi làng chài nghèo khó, theo người lên kinh thành bán thân. Sau khi tự chuộc thân xong, Hạ Uyển Nhi mang theo số vàng bạc ngọc ngà còn lại quay về đây gặp phụ mẫu, ai ngờ phụ mẫu sau khi có tiền đã dọn đi nơi khác, dân chài lại nghĩ cô dùng tiền bán thân nhục mạ họ, mới đánh đuổi cô đi. Bây giờ, Hạ Uyển Nhi cũng không biết phải đi đâu về đâu nữa.

Lâu Lan nghe vậy, nói: “Thế thì theo ta đi đến một nơi, ta sẽ nhờ bằng hữu ở nơi đó giúp đỡ nàng.”

Hạ Uyển Nhi nghe vậy, bằng lòng.

Lâu Lan dẫn Hạ Uyển Nhi và Trương Bách đến bến thuyền Văn Định, tìm gặp một ngư dân tên là Giang Hải, nói rằng mình muốn đi gặp tên khốn khiếp Cao Thanh Minh.

Giang Hải nghe xong, cười nói: “Thì ra là Thiên Ngạo Lâu Lan Lâu công tử, ta chờ ngài đã lâu, đảo chủ có dặn phải tiếp ngài chu đáo. Tinh Vân Đảo mà có ngài, sẽ như hổ mọc thêm cánh.”

Vì vậy dùng hải âu thông báo trước, sau đó mời ba người lên một chiếc thuyền lớn, đưa đến đảo Tinh Vân. Trước khi vào đảo phải qua một bãi đá ngầm nhiều như tinh vân trên trời, Giang Hải dùng thuyền nhỏ, đưa ba người luồn lách khéo léo giữa bãi đá, một ngày sau mới trông thấy hòn đảo lớn giữa bãi đá ngầm. Đó chính là Tinh Vân Đảo.

Cao Thanh Minh ra đến tận bến thuyền đón bọn họ.

“Đứa trẻ này là…” Cao Thanh Minh nhìn đứa trẻ thoáng kinh ngạc một chốc, nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra đây có lẽ là con trai của Trương Bách, Lâu Phượng, không dám nói tiếp, bỏ lửng câu. Tinh Vân Đảo mặc dù là một hòn đảo tách biệt không thuộc triều đình, nhưng cũng nên tránh tai vách mạch rừng.

“Một đứa trẻ mồ côi ta bắt gặp trên đường tới đây, không có tên, nên ta gọi nó là Lâu Phương, vì nhớ Trương Bách, ta bắt nó gọi ta bằng cữu cữu.” Lâu Lan thản nhiên nói.

“Còn nữ tử này là ai? Đừng nói với ta đây là hiền thê của ngươi?” Cao Thanh Minh nhìn Hạ Uyển Nhi, nói đùa.

“Cũng là người ta bắt gặp trên đường đến đây, nếu ngươi thích, cứ nạp làm tiểu thiếp.” Lâu Lan lườm Cao Thanh Minh, “Ngươi cũng biết ta không có hứng thú với nữ nhân mà còn hỏi, có muốn ta đấm cho vỡ mặt ra không?”

Lâu Lan từ lúc không còn là tiểu quan, bỏ đi gây họa giang hồ, cách ăn nói không còn nhẹ nhàng như trước. Cao Thanh Minh gặp lâu cũng thành quen, đôi khi nghĩ, ăn nói như thế này mới phù hợp với tác phong của một người được gọi là Thiên Ngạo Lâu Lan.

“Ta sẽ ở đây lâu dài, ngươi định dùng cách gì tiếp đãi ta? Nếu không thỏa mãn, ta sẽ không giúp ngươi kiếm thêm lợi cho Tinh Vân Đảo, hoặc là nâng cao võ học cho người ở đây. Nói trước, ta cũng không muốn ngủ với ngươi, kỹ thuật trên giường của ngươi ta nhàm chán quá rồi.”

Lâu Lan nói liền một mạch, Cao Thanh Minh chỉ có cách cười khổ. Có ai đứng giữa chốn đông người huỵt toẹt ra hết như tên này không chứ?

“Chức vị phó đảo chủ, có quyền lực ngang bằng ta, hưởng một phần tư số tiền bán dược thảo mỗi năm, đồng thời mỗi năm luân phiên tám mỹ nam trẻ đẹp khỏe mạnh hầu hạ ngươi. Như thế đã được chưa?”

“Điều kiện không tệ. Được, ta chấp nhận.”

Mùa xuân năm sau, tin tức từ Tinh Vân Đảo bay vào đất liền, Tinh Vân Đảo chủ đã thuyết phục thành công Thiên Ngạo Lâu Lan ở lại Tinh Vân Đảo, trở thành phó đảo chủ. Đối với tin tức này người vui cũng có mà người buồn cũng có. Vui vì cái tên tai họa nhân gian đó đã chịu ở yên một chỗ không đi gây họa khắp chốn, buồn vì từ đây không còn có cơ hội lên giường với Thiên Ngạo Lâu Lan.

Kết quả.

Mùa xuân sau nữa, Thiên Ngoại Lâu Lan xuất hiện ở Cửu Châu, lý do ở mãi trên đảo chán quá, cho nên thay mặt đảo chủ, vào đất liền bán thảo dược. Đối với tin tức này, cả giang hồ vừa vui vẻ lại vừa khóc ròng. Vui vì từ giờ có thể dễ dàng mua được thảo dược của Tinh Vân Đảo, không cần phải rình mò ai mới là Tinh Vân Đảo chủ, khóc ròng là vì giá Lâu Lan bán thực sự quá cao, hỏi hắn thì hắn nói rằng hắn chỉ hưởng một phần trăm trên giá bán, còn lại phục vụ sinh sống nhu cầu người dân trên đảo đang nghèo đói, cho nên mặc dù biết hắn bán quá mắc, giang hồ cũng đành cắn răng mà mua.

Thiếu Lâm Tự, Tàng Kinh Các.

Đại sư Phương Không tức giận, cầm chổi quét Tàng Kinh Các rượt theo đánh đập Cao Thanh Minh. Cao Thanh Minh vừa chạy vừa né đòn, vừa kêu gào: “Đại sư, tha mạng, ta quả thật không thể khống chế nổi cái tên tai họa nhân gian đó mà.”

Về phía Lâu Vĩnh Nhật, từ sau khi Lâu Lan nói trước mặt bao người kỹ thuật hắn quá tồi, hắn cưới một lúc ba vợ bảy thiếp, ra vào kỹ viện tiểu quán học hỏi kỹ thuật. Từ đó, ngoại trừ võ công, hắn có thêm một đam mê nữa là học hỏi kỹ thuật trên giường. Nhờ vậy đến năm tám mươi, mặc dù vẫn không thể trở thành cao thủ đệ nhất võ lâm, nhưng cũng trở thành nam nhân có con cháu đông nhất võ lâm.

Còn đối với Vạn Thủ Triệu Đạt, sau khi từ biệt Lâu Lan, bắt đầu chuyên tâm cường thân kiện thể, hạn chế ra vào tiểu quan quán, vì vậy sống đến một trăm hai mươi hai tuổi mới qua đời.

Riêng Hạ Uyển Nhi, sau đó trở thành thiếp của Cao Thanh Minh, sinh cho hắn đứa con trai thứ ba. Tên của đứa trẻ ấy…

Là Cao Tường.

Kể từ lúc này, giang hồ cũng sang một trang mới, người cũ lui về quy ẩn, người mới đặt chân vào giang hồ. Trong những người mới này, có hai người kế thừa danh hiệu Thiên Ngạo Lâu Lan: Tiểu Thiên Ngạo Cẩm Sắc, và Tiểu Lâu Lan Lam Kiều. Nhưng hai người này, mỗi người lại có một số phận khác nhau.

Lam Kiều đã gặp Lâu Phương. Còn Cẩm Sắc?

Thiên Ngạo – Kết thúc.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: