Tuyệt sắc – Phần hai – Chương một

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương một: Sa cơ

.

Lâu Lan ngồi dậy, đau ê ẩm, cả người nhớp nhúa tinh dịch, hậu đình vẫn đang rỉ máu, cậu cười khổ. Một lúc hành lạc cùng mười hai nam nhân, chưa chết đã là may.

Ba tháng trước, ít ai ngờ rằng đại công tử của Lâu bát gia, người được xem như là thiên tài võ học của cả gia tộc họ Lâu thành Dương Tư, lại trở thành tiểu quan Lâu Lan của tiểu quan quán Thanh Liễu, cách nhà cậu hai dãy phố, tất cả chỉ vì một chút hờn ghen của một mụ đàn bà: nhị nương của Lâu Lan, Quách Kim Hoa.

Lâu Lan là con trai cả của Lâu Kinh, mẹ cậu qua đời khi sinh cậu, sau đó Lâu Kinh cưới thêm hai thê một thiếp, sinh được thêm hai con trai hai con gái. Quách Kim Hoa có một con trai nhỏ hơn Lâu Lan ba tuổi, mặc ngoài dịu dàng, trong lại tìm cách châm chích cậu. Lâu Lan biết, nhưng không để tâm.

Thứ gần như duy nhất cậu để tâm trên đời, chính là võ học. Cũng vì vậy, từ nhỏ Lâu Lan không cần phụ thân phải nhắc nhở như hai đệ đệ, một mình tự luyện võ công, đến khi chín tuổi, luyện được đến tầng thứ năm Dương Linh Đao Pháp, trở thành người trẻ nhất trong gia tộc họ Lâu luyện đến tầng thứ năm. Mọi người trong gia tộc bắt đầu đồn đại, có thể Lâu Lan sẽ là người đầu tiên trong gia tộc trong suốt hai trăm năm qua luyện được tám tầng. Điều này làm Quách Kim Hoa vô cùng tức tối, ban đầu tìm một vài cách gây trở ngại không để Lâu Lan luyện, rốt cuộc Lâu Kinh biết được mắng cho một trận, Quách Kim Hoa mới tạm thời chịu yên phận.

Đối với Lâu Kinh mà nói, Lâu Lan là đứa con mà hắn quý hơn vàng. Thử nhìn khắp gia tộc họ Lâu xem, có đứa trẻ nào mới chín tuổi đã luyện được đến tầng thứ năm không? Lâu Kinh từ một kẻ xuất thân phân gia, nhờ Lâu Lan mà cũng có một ngày có cơ hội chà đạp đương gia, một điều mà lúc trước ông ta dù nằm mơ cũng không thấy.

Một năm sau, khi Lâu Lan cống hiến cho cả gia tộc họ Lâu một phương cách có thể luyện được đến tầng thứ tám dễ dàng, thì đối với cả gia tộc, cậu không khác gì một vị thần.

Kỳ thực Lâu Lan tìm được phương cách đó cũng rất tình cờ.

Năm mười tuổi, cậu theo cha lên Thiếu Lâm Tự gặp nhà sư Phương Không, bằng hữu của Lâm Kinh, cũng là người trông giữ Tàng Kinh Các. Lâu Lan vô tình tìm được mối liên hệ giữa Dương Linh Đao Pháp, Kinh Phật và quyền pháp Thiếu Lâm. Cậu xin nhà sư được vào Tàng Kinh Các nghiên cứu thêm. Phương Không thấy cậu thông minh hiếu học, thỉnh ý kiến trụ trì Phương Minh, cuối cùng trụ trì cho phép cậu ở lại Tàng Kinh Các ba tháng.

Trong ba tháng đó, nhờ khả năng chỉ cần đọc qua một lần là nhớ, Lâu Lan thuộc biết bao nhiêu pho võ công trong Tàng Kinh Các, từ đó rút ra cách luyện Dương Linh Đao Pháp tốt nhất.

Người luyện Dương Linh Đao Pháp để đạt đến tầng cuối cùng, cần phải thỏa mãn những yêu cầu sau:

_Thứ nhất: bắt đầu luyện Dương Linh Đao Pháp trễ nhất là năm tuổi.
_Thứ hai: mỗi ngày luyện ít nhất ba canh giờ.
_Thứ ba: trước mười hai tuổi phải được một người có tâm linh trong sạch giúp đả thông hai mạch Nhâm – Đốc.
_Thứ tư: giữ thân xử tử cho đến khi luyện thành tầng thứ tám.
_Thứ năm, quan trọng nhất: nếu luyện theo cách này, từ tầng thứ bảy lên tầng thứ tám tuyệt đối không được có quan hệ xác thịt với bất cứ ai, nếu không, hậu quả khôn lườn.

Nghe xong bốn yêu cầu này, các trưởng bối họ Lâu tiếc hùi hụi vì không còn cơ hội. Nhưng cơ hội, con cháu họ vẫn còn. Thế là nhà nhà đóng cửa quyết chí huấn luyện cháu con. Lâu Kinh thấy bọn đương gia và phân gia khác cuốn quýt chạy đi luyện công, lòng có chút tức, nhưng vẫn rất hãnh diện, vì người đề ra bốn yêu cầu này chính là con trai mình. Các nhà dù có huấn luyện gấp gáp thế nào, thì người đầu tiên đạt đến tầng tám suốt hai trăm năm qua, vẫn là con hắn, Lâu Lan. Nhưng không vì vậy mà hắn cảm thấy an tâm, bắt đầu âm thầm huấn luyện hai đệ đệ của Lâu Lan, phòng hờ trường hợp Lâu Lan thất bại.

Diễn biến cho đến lúc này, Quách Kim Hoa vừa mừng vừa sợ, mừng vì cuối cùng Lâu Kinh cũng bắt đầu chú ý đến con trai mụ, sợ vì nếu Lâu Lan là người hoàn thành sớm nhất, địa vị của cậu lớn mạnh không chỉ trong gia đình, mà là toàn gia tộc, điều này khiến mụ cảm thấy cực kỳ ngứa mắt.

Vì vậy, mụ quyết tìm cách hãm hại Lâu Lan, phải làm cho cậu thân bại danh liệt không cách gì ngóc đầu lên nổi. Cuối cùng, Quách Kim Hoa sau khi lén tìm hiểu kỹ bốn yêu cầu luyện Dương Linh Đao Pháp, nghĩ ra một cách.

Hôm đó là sinh thần của Lâu Lan, ngày cậu tròn mười ba tuổi, cũng là ngày giỗ của mẹ cậu. Theo quy tắc của nhà họ Lâu, ngày giỗ phụ mẫu con cái không được bước ra khỏi phòng, cho dù đó có là sinh thần của mình. Vì vậy, tối hôm đó, Lâu Lan ở trong phòng dùng cơm một mình, không bước ra ngoài, ai ngờ ăn cơm tối xong chừng một canh giờ, cậu cảm thấy cơ thể nóng bức dữ dội.

Lâu Lan vận công, cố dằn cơn nóng bức khác thường xuống, bỗng nhiên cậu cảm thấy một bàn tay mát lạnh chạm lên người mình, cậu cảm thấy sảng khoái nhờ bàn tay ấy, và rồi, cậu ngả vào vòng tay của một nam nhân.

Khi tỉnh dậy, đối với Lâu Lan mà nói, không khác gì trời đất đổ sụp.

Cậu vừa ân ái với người khác, đã vậy còn là một đầy tớ trai trong nhà, đã vậy tên đầy tớ đó còn tiến vào cơ thể cậu từ phía sau, phá hủy hậu đình cậu.

Tên đầy tớ sau đó bị Lâu Kinh giết chết, nhưng Lâu Lan, nếu hủy thân với một nữ tử thì bỏ đi, đằng này ngay thời điểm quan trọng, đối tượng hủy thân của cậu chẳng những là nam tử, còn phá hậu đình, dẫn tới Đan Điền vỡ nát, võ công cậu cũng vì thế mà bị phế.

Chuyện này khiến Lâu Kinh đùng đùng nổi giận, Quách Kim Hoa đứng bên cạnh còn nói ra nói vào, bảo rằng nếu cậu không đồng ý, tên đầy tớ không có võ công làm sao có thể đè cậu xuống được.

Lâu Kinh ban đầu còn nghi ngờ, rốt cuộc cũng bị tức giận và những lời Quách Kim Hoa nói làm cho mờ mắt, nói rằng nếu cậu đã thích nam nhân, ông ta sẽ thành toàn cho cậu. Lâu Kinh ra lệnh người nhà trói cậu lại, đem đến tiểu quan quán Thanh Liễu cách đó không xa ném cậu vào.

Ban đầu lão bảo của Thanh Liễu thấy người nhà họ Lâu đem đại công tử đến nói là bán cho mình, vừa lo vừa sợ, một bên tìm thuốc quý chữa trị đại công tử cứu lại một mạng, một bên chạy đến nhà họ Lâu điều tra, rốt cuộc được chứng thực Lâu Kinh đúng là đã từ Lâu Lan, an tâm bắt đầu sắp xếp cho Lâu Lan ra tiếp khách.

Đối với hành động bán Lâu Lan vào tiểu quan quán của Lâu Kinh, đương gia ngoài mặt nói vài lời khiển trách, bên trong lại cảm thấy rất hả hê. Mấy năm nay chỉ vì thiên tài Lâu Lan, đương gia bị Lâu Kinh nói hách nói hóe không ít, giờ thấy Lâu Kinh không có chỗ dựa vào để lên mặt, Lâu Lan lại thành tiểu quan, người nhà đương gia vui mừng khôn xiết, chỉ khiển trách vài câu ngoài miệng, sau đó vội vã bỏ qua.

Chỉ tội nghiệp Lâu Lan, từ một thiên tài được bao người trọng vọng, phút chốc trở thành một tiểu quan bị bao người chà đạp. Nhưng khác với suy nghĩ của mọi người, Lâu Lan lại cảm thấy không buồn vì việc này.

Ở trong nhà họ Lâu, dù có thiên tài thế nào, thì ngoài Dương Linh Đao Pháp cũng không được học các loại võ công khác, điều này làm Lâu Lan vô cùng buồn bực, vì thứ cậu hứng thú, chính là đủ loại võ học, mà không phải chỉ Dương Linh Đao Pháp. Giờ bị bán vào tiểu quan quán, đối với người khác là họa, đối với cậu lại chưa chắc.

Không một ai biết, một năm về trước, Lâu Lan đã có một cuộc kỳ ngộ, khiến cậu giờ đây mặc dù võ công bị phế, nhưng vẫn còn chưa hết hy vọng.

Một năm về trước, Lâu Lan một mình cỡi ngựa vào núi giải khuây. Do thỉnh thoảng bị Quách Kim Hoa quấy rầy, cậu mỗi lần bực tức lại cỡi ngựa ra ngoài chơi. Đối với chuyện này, Lâu Kinh biết rõ cũng không cấm cản, hơn nữa với võ công của cậu, dù cậu một mình một ngựa Lâu Kinh vẫn cảm thấy yên tâm.

Lần đó, vào rừng chưa bao lâu, Lâu Lan phát hiện phía trước có người đang đánh nhau, vì tò mò, cậu bỏ ngựa, lén dùng khinh công phi thân đến đó xem thử.

Đó là hai nữ tử tà giáo vô cùng xinh đẹp, bề ngoài trông như mười tám, nhưng tuổi thật Lâu Lan đoán có lẽ già hơn. Dù sao việc nữ tử tà giáo trẻ hơn tuổi thật cũng không phải là chuyện gì hiếm hoi, Lâu Lan tuổi nhỏ vẫn nghe đường huynh đường đệ đùa, bề ngoài mỹ nhân, ai biết bên trong có phải là bà lão tám mươi hay không?

Nấp xem một hồi, cuối cùng một bị giết, một bị thương nặng, Lâu Lan nhảy xuống, người còn lại cũng tắt thở.

Căn cứ lời bọn họ vừa đánh vừa nói, Lâu Lan biết trên người họ đều có mang theo bí kíp võ công. Đối với một người chánh phái khác, có lẽ sẽ khinh thường võ công trên người tà giáo, nhưng Lâu Lan thì khác. Thứ mà cậu hứng thú, là võ công, cho nên dù chánh hay tà, cậu cũng đều muốn nghiên cứu. Đây lại là lần đầu tiên Lâu Lan được tiếp xúc võ công tà giáo, cậu không khỏi cảm thấy hân hoan trong lòng.

Lâu Lan lục người nữ tử áo hồng, tìm được một bí kíp tên là “Hấp Dương Tâm Pháp”. Lâu Lan lại lục tiếp trên người nữ tử áo xanh, tìm được một bí kíp tên là “Ngọc Lan Chỉ”. Lâu Lan đi đến bờ suối, ngồi xuống đọc hai bí kíp này.

Cả hai đều là bí kíp cao cường, nhưng cũng đều dành cho nữ tử, đối với nam tử như Lâu Lan lại không có tác dụng mấy. “Hấp Dương Tâm Pháp”, giống như tên gọi, nữ tử tà giáo khi luyện loại tâm pháp này, dùng việc hoan ái với nam nhân hút dương khí luyện thành nội công, về lâu về dài luyện thành nội lực thâm hậu. “Ngọc Lan Chỉ”, là loại chỉ pháp dùng khí công nén lại thành chỉ, có thể giết chết một người trong phạm vi trăm bước chân trong chớp mắt, ngoài ra còn có một tác dụng phụ, đó là làm cơ thể tỏa ra mùi hoa lan dịu ngọt để mê hoặc nam nhân.

Một loại mạnh về nội công nhưng không mạnh về vũ lực, một loại mạnh về vũ lực nhưng không có nội công thâm hậu thì cũng như không, đó là chưa kể tác dụng phụ của “Ngọc Lan Chỉ” còn có thể giúp đỡ “Hấp Dương Tâm Pháp” trong chuyện mê hoặc nam nhân, cũng chả trách vì sao hai nữ tử tà giáo này quyết giết nhau để đoạt cho bằng được. Thật đáng tiếc, đều rơi hết vào tay Lâu Lan.

Mặc dù cả hai loại này đều không có tác dụng nhiều với nam nhân, nhưng Lâu Lan vẫn nhớ để làm cơ sở nghiên cứu võ học. Sau khi xem xong, cậu cho hai bí kíp một mồi lửa, đốt sạch trơn.

Vốn dĩ trước đây Lâu Lan chưa từng nghĩ tới sẽ tập hai loại võ công này, nhưng ngay ngày đầu bị bán vào tiểu quan quán Thanh Liễu, cậu đã nghĩ ngay đến việc sẽ tập luyện. Đan Điền vỡ nát, công lực biến tan? Không hề gì, “Hấp Dương Tâm Pháp” có thể phục hồi lại như cũ. Vì vậy ngay khi lão bảo yêu cầu Lâu Lan ra tiếp khách, cậu không ngần ngại, đồng ý ngay. Lâu Kinh nghe được chuyện này tức giận đùng đùng, lại càng tin chắc rằng, Lâu Lan quả thật thích nam nhân mê mệt như lời Quách Kim Hoa nói, cảm thấy mình không nên bán vào tiểu quan quán cho xấu nhà xấu cửa, mà giết luôn thì mới đúng. Có điều nghĩ lại, Lâu Lan dù sao cũng là người có công lớn với nhà họ Lâu, giết lại mang tiếng hơn, cho nên hắn mới để cậu sống trong tiểu quan quán, cho cậu tự sinh tự diệt.

Đối với việc Lâu Lan vui vẻ tiếp khách, không ai mừng cho bằng lão bảo Thanh Liễu. Đại công tử của Lâu bát gia là ai chứ? Diện mạo xinh đẹp, cốt cách nho nhã, tập võ từ nhỏ nên thân thể rắn chắc, đó là chưa kể cầm kỳ thi họa cái nào cũng tinh thông, không cần lên giường, chỉ cần ngồi một chỗ tiếp tao nhân mặc khách cũng đủ bạc vàng ngọc ngà chất đống. Ấy vậy mà Lâu Lan lại không làm kiêu, dễ dàng chấp thuận chuyện lên giường cùng nam nhân, già trẻ đẹp xấu nào cũng ưng thuận, đã vậy còn làm khách nhân rất hài lòng, bảo rằng mình lưu luyến mãi mùi hương trên cơ thể.

Khách muốn lên giường cùng Lâu Lan càng ngày càng đông khiến lão bảo vô cùng bối rối, dù lão đã tăng giá rất cao, họ cũng kéo đến nườm nượp. Cuối cùng Lâu Lan nghĩ ra một cách, nhờ lão bảo công bố: nếu ai không chờ đợi được thì có thể kết nhóm hai ba người, cậu có thể tiếp đãi cùng một lúc.

Nghe vậy mọi người cười rộ, bảo Lâu Lan quả thật dâm đãng, một người không thỏa, phải đông người mới thỏa. Nhưng không ai muốn từ chối, ngược lại còn cảm thấy phi thường mới mẻ. Vốn cái ý tưởng nhiều người cùng lên giường với một tiểu quan bọn họ không phải không nghĩ tới, còn cảm thấy rất hứng thú, đáng tiếc chỉ có tiểu quan cấp thấp chấp nhận, tiểu quan cấp cao không đồng ý chuyện này. Giờ người xinh đẹp rất biết chiều chuộng như Lâu Lan lại đồng ý, khiến bọn họ không khỏi mở cờ trong bụng.

Ban đầu ba người, sau đó năm người, cuối cùng mọi người đưa ra một con số cá cược thử xem giới hạn cuối cùng của Lâu Lan là bao nhiêu?

Mười hai người, đó là con số cuối.

Điều này khiến tiếng tăm dâm đãng của Lâu Lan càng tăng nhiều hơn, làm cho Lâu Kinh cảm thấy cực kỳ tức giận, nhưng lúc này chẳng lẽ xách kiếm đến tiểu quan quán Thanh Liễu giết chết Lâu Lan? Đã chính miệng nói từ Lâu Lan, không muốn gặp Lâu Lan, thì chạy tới tận nơi giết chết còn có ý nghĩa gì nữa, lại bị cười vào mặt thêm. Vì vậy Lâu Kinh chỉ biết ngậm cục đắng trong miệng, ngày ngày nghe người ta khen ngợi Lâu Lan đã dâm đãng thế nào.

Lâu Kinh càng tức giận, lại càng dồn hết tinh thần huấn luyện hai đệ đệ của Lâu Lan: Lâu Minh và Lâu Bình. Đáng tiếc cả Lâu Minh và Lâu Bình võ công vẫn không thấy tiến bộ như Lâu Kinh trông đợi. Lâu Kinh nhớ tới Lâu Lan thiên tài cỡ nào, không khỏi thở dài, tiếc nuối luôn miệng.

Sau đó không bao lâu, Lâu Minh, con trai của Quách Kim Hoa, bị Hắc Hồ Mạc Thăng Bình, một tên chuyên cưỡng bức thiếu niên, cường bạo. Người nhà phát hiện Lâu Minh bị trói gô sau hòn non bộ ở hậu viên, không một mảnh vải che thân, hậu đình bị xâm phạm. Quách Kim Hoa gào khóc, nói là do Lâu Lan bày kế trả thù mình, nói xong mới biết mình lỡ lời, nhưng lỡ lời thì cũng đã muộn.

Lâu Kinh lúc này mới biết Lâu Lan ngủ với đầy tớ trai là do Quách Kim Hoa hại, tức giận đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà. Nhưng lúc này mọi chuyện đã dở lỡ, hắn cũng không có mặt mũi đi gặp Lâu Lan xin lỗi, huống chi bây giờ Lâu Lan không còn là con hắn, chẳng những thế, còn là một tiểu quan cực phẩm dâm đãng.

Không còn cách nào khác, Lâu Kinh dồn hết tinh thần huấn luyện đứa con trai còn lại là Lâu Bình. Còn về hai mẹ con Quách Kim Hoa – Lâu Minh, trên đường về nhà cha mẹ ruột của Quách Kim Hoa, đã bị sơn tặc giết chết.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: