Tuyệt sắc – Phần hai – Chương hai

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương hai: Muội muội

.

Lâu Lan gục đầu vào thành xe ngủ gà ngủ gật. Đêm qua Ngô viên ngoại bỏ một số tiền lớn mời cậu đến nhà, gọi bằng hữu luân phiên lên giường cùng cậu, cậu giả bộ ngủ cũng không tha, cuối cùng quyết định quần nhau đến sáng. May mắn cả bọn sau khi quần nhau cùng cậu cũng ngủ mê mệt, Lâu Lan ngủ đến trưa, mới cà gật cà gù nhờ người đánh xe đưa về.

Tiếng ồn từ ngoài vọng vào làm Lâu Lan thoáng tỉnh ngủ, phát hiện cậu cách cổng nhà mình không xa. Mỗi khi tiếp khách bên ngoài, trở về Lâu Lan thường dặn dò người đánh xe đi đường vòng, hôm nay mệt quá, lại quên dặn dò. Người đánh xe lại mới vào nhà Ngô viên ngoại, hoàn toàn không biết chuyện này, vì vậy thấy trở về tiểu quan quán Thanh Liễu con đường này rất tiện, cứ thế đi thẳng.

Lâu Lan bảo người đánh xe dừng lại, hé rèm quan sát cục diện phía trước cổng nhà. Không biết xảy ra chuyện gì, người bu quanh trước cổng rất đông, ở giữa có tiếng đao kiếm chạm nhau, dường như một người đánh nhau với rất nhiều người. Lâu Lan nhờ người đánh xe đến phía trước hỏi thăm thử. Người đánh xe là người nơi xa mới tới, không biết mối quan hệ giữa Lâu Lan và Lâu bát gia, nhưng trước khi về Ngô viên ngoại đã dặn dò phải phục vụ Lâu Lan chu đáo, người đánh xe không dám cãi lời, xuống xe đi về phía trước hỏi thăm, lát sau quay về báo cáo.

Hóa ra có một nữ sát thủ tên là Hoa Miên Miên vì bị kẻ thù truy sát, biết mình không tránh khỏi, mới dắt con gái đến Lâu gia, nói rằng đứa con gái này chính là con của gia chủ Lâu Kinh, nhưng Lâu Kinh nói mình không có quan hệ với một nữ sát thủ như Hoa Miên Miên, vì vậy ở lỳ trong nhà không ra, sai người đánh đuổi Hoa Miên Miên.

Lâu Lan nghe vậy thở dài, chuyện phụ thân tằng tịu với Hoa Miên Miên giấu được ai chứ không giấu được cậu. Cậu còn vì tò mò, từng lén gặp Hoa Miên Miên, cũng biết mình có thêm một cô em gái nữa là Lâu Phượng.

Lâu Lan một lần nữa hé rèm nhìn ra ngoài quan sát, phát hiện Lâu Phượng đeo mạng che mặt đứng một mình bên ngoài đám người, cậu dặn dò người đánh xe ở lại đây chờ cậu, còn mình mượn chiếc nón rộng của người đánh xe đội lên đầu, đi đến tiếp cận Lâu Phượng.

Lâu Phượng chỉ mới mười tuổi, nhưng từ nhỏ được mẹ mình là một nữ sát thủ đào tạo, cho nên tính cảnh giác rất cao, thấy một người thân mặt áo lụa đầu đội nón tơi muốn tiếp cận mình, cô bé rút ngay chủy thủ để ngang trước mặt, phát hiện người đến thì ra là Lan ca ca, mới bỏ chủy thủ xuống.

Lâu Lan ra hiệu Lâu Phượng đừng lên tiếng, hạ thấp người nói nhỏ vào tai cô bé vài câu, cô bé nghe xong gật đầu, chen vào đám đông tìm mẹ. Lâu Lan quay trở về xe ngựa, tiếp tục đi về phía tiểu quan quán Thanh Liễu.

***

Chiều hôm đó, lão bảo tiểu quan quán Thanh Liễu thông báo với mọi người, đêm qua Lâu công tử vì phục vụ bọn người Ngô viên ngoại suốt đêm, hiện tại đổ bệnh, ba ngày tới không thể tiếp khách được. Nghe vậy, tiếng chửi rủa Ngô viên ngoại vang lên không ngừng, có người còn hỏi thăm Lâu công tử bệnh thế này, chạy đi tìm thầy thuốc hốt thuốc.

Lâu Lan ngủ một mạch trong Trúc Thanh Hiên, nơi ở của cậu tại tiểu quan quán Thanh Liễu, tới nửa đem nghe tiếng gió động bên ngoài mới thức giấc, Hoa Miên Miên bồng Lâu Phượng tìm đến.

Lâu Lan rót nước, mời Hoa Miên Miên ngồi. Hoa Miên Miên uống nước, nói: “Ta không nghĩ ở bước đường cùng, người giúp ta nuôi Phượng nhi không phải là thằng cha khốn khiếp của nó, mà lại là tên tiểu quan nhà ngươi. Có điều, A Lan, ta cảm kích lòng tốt của ngươi, nhưng ngươi không thể nuôi Phượng nhi.”

“Là vì ta là một tiểu quan? Nếu ở cùng ta, Phượng muội sẽ nhìn thấy những chuyện không hay ho cho lắm.” Lâu Lan cũng không ngại, hỏi thẳng.

Nhưng Hoa Miên Miên lại lắc đầu: “Phượng nhi là con ta, từ nhỏ đi theo ta, đã quen nhìn ta ân ái cùng người khác. Ở trong tiểu quan quán, nhìn ngươi ân ái cùng nam nhân nó cũng không ngại. Vấn đề là ngươi đã bị phế võ công, không thể bảo vệ được Phượng nhi.”

“Nếu là chuyện này, Miên di đừng lo lắng.” Lâu Lan cười nói, vận công búng ra Ngọc Lan Chỉ, bắn thủng chung trà đặt trên bàn.

“Ngươi…” Hoa Miên Miên sửng sốt.

“Miên di đừng quên, ta được mệnh danh là thiên tài võ học của Lâu gia, võ công bị phế làm sao có thể làm khó ta được.” Lâu Lan nhìn Hoa Miên Miên, nhoẻn miệng cười.

“Nhưng Đan Điền của ngươi…” Hoa Miên Miên vẫn nửa tin nửa ngờ.

Lâu Lan đặt cánh tay trước mặt Hoa Miên Miên, ý bảo có thể bắt mạch kiểm tra. Hoa Miên Miên đặt hai ngón tay lên cổ tay Lâu Lan, vận công, sau đó kinh ngạc đến há hốc mồm.

Võ công bị phế, có thể tập lại, nhưng Đan Điền vỡ nát, chữa lành tưởng dễ vậy sao? Dù may mắn gặp được thần y Lâm Kính, cầu xin cứu giúp, thì phải mất hơn ba năm mới phục hồi công lực như cũ. Đằng này, chỉ mới hơn ba tháng…

“Trước khi võ công bị phế bỏ ta gặp được kỳ ngộ, luyện một loại võ công có thể thông qua việc hút dương khí nam nhân để khôi phục Đan Điền.” Lâu Lan ung dung nói.

“Hấp Dương Tâm Pháp?” Hoa Miên Miên kinh ngạc hỏi.

“Miên di cũng biết loại võ công này?” Lâu Lan nghe nói cũng kinh ngạc.

Hoa Miên Miên gật đầu: “Nam tử chính phái các ngươi không biết loại võ công này, nhưng nữ tử tà giáo như bọn ta thì không lạ, giết nhau để chiếm đoạt ‘Hấp Dương Tâm Pháp’ lại càng là chuyện bình thường. Chỉ tiếc võ công ta lại không thích hợp luyện ‘Hấp Dương Tâm Pháp’, nếu không, giờ này cũng có thể cứu được một mạng.” Hoa Miên Miên nhìn Lâu Phượng luyến tiếc.

“Xin hỏi kẻ truy sát Miên di là ai?” Lâu Lan tò mò hỏi. Nếu kẻ đó võ công không quá cao, cậu có thể kết hợp cùng Hoa Miên Miên hạ sát.

Nhưng Hoa Miên Miên đã nhận ra ý trong câu hỏi của Lâu Lan, lắc đầu: “Ngô Công Hiên Viên Dật, với tình trạng của ngươi hiện giờ, không phải là đối thủ của hắn.”

Lâu Lan nghe thế, cũng chỉ đành thở dài. Nếu là cậu trước kia, cùng Hoa Miên Miên đánh nhau với Hiên Viên Dật không thành vấn đề, nhưng hiện tại, công lực chỉ mới phục hồi gần được một nửa, còn Ngọc Lan Chỉ chỉ mới luyện ngấp nghé tầng thứ ba.

Hoa Miên Miên suy nghĩ một chút, hạ quyết tâm: “Phượng nhi ta để lại cho ngươi chăm sóc vậy.” Nói xong, tháo túi hành lý, lấy hai thanh tiểu kiếm và một quyển bí kíp giao cho Lâu Lan: “Thể chất của Phượng nhi không thích hợp luyện Vạn Hoa Tịch như ta, cho nên ta tìm cách giết chết Vũ Vân Phi, đoạt Yến Vĩ Song Tiểu Kiếm và Yến Vĩ Kiếm Pháp cho nó. Nhưng ta lại không rành loại võ công này, chỉ có thể giúp nó luyện hết tầng thứ nhất, phần còn lại, nhờ ngươi vậy.” Hoa Miên Miên tin tưởng, với khả năng thiên tài võ học như Lâu Lan, dễ dàng giúp Lâu Phượng luyện đến tầng cuối cùng của Yến Vĩ Kiếm Pháp.

Lúc này, Lâu Phượng cũng biết Hoa Miên Miên đã quyết tâm, yên lặng nãy giờ, không dằn lòng nỗi nữa cũng ôm mẫu thân òa khóc: “Mẫu thân…”

Hoa Miên Miên ôm con gái vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng: “Không còn cách nào khác, chỉ có ta chết, Hiên Viên Dật không tìm được con mới có thể bỏ qua cho con. Nghe lời mẫu thân, ở cùng Lan ca ca, Lan ca ca sẽ dạy võ công cho con. Nhưng con phải nhớ, tuyệt đối không được bước chân vào con đường sát thủ như mẫu thân, có nghe rõ không?”

“Dạ, con sẽ nghe theo.” Lâu Phượng dụi đầu vào vai mẫu thân, vừa khóc vừa nói.

Hoa Miên Miên dặn dò xong, dứt khoát đánh Lâu Phượng ngất xỉu, giao cho Lâu Lan, còn mình thì bước ra ngoài, phi thân đi mất.

Lâu Lan ôm Lâu Phượng trên tay, nhìn theo bóng Hoa Miên Miên, nói thầm trong miệng: “Vĩnh biệt.”

***

Năm ngày sau, có người phát hiện xác Hoa Miên Miên ngoài ngoại thành, Lâu Lan bỏ tiền, âm thầm nhờ người lo ma chay cho Hoa Miên Miên, chọn một chỗ đất tốt để chôn. Hiên Viên Dật thấy có người chôn xác Hoa Miên Miên, cho rằng là do Lâu Kinh nghĩ tình cũ, đến quậy Lâu bát gia một chập, nhưng Lâu bát gia người đông thế mạnh, không làm gì được, rốt cuộc lại nghe nói người chôn là Lâu Lan, thấy cậu là một tiểu quan, lại bị phế võ công, giết thì dơ kiếm, vì vậy không giết, gạt bỏ thù hận từ đó.

Về phần Lâu Phượng, sáng hôm sau lão bảo tới Trúc Thanh Hiên thăm Lâu Lan, phát hiện có một cô bé đang ngủ trên giường cậu, lấy làm kinh ngạc. Lâu Lan chỉ đơn giản giải thích rằng, do cậu không còn võ công, nên nhờ người quen giới thiệu cô bé tên Phượng nhi này đến làm hộ vệ cho cậu, kiêm hầu hạ cậu. Đừng thấy cô bé còn nhỏ mà khinh thường, võ công cô bé kỳ thực rất giỏi, có thể đánh nhau với bọn người vì không đủ tiền leo lên giường cậu, lén tìm cậu gây phiền phức.

Lão bảo nghe vậy nửa tin nửa ngờ, nhưng chợt nhớ Lâu Lan từng là thiên tài võ học, rốt cuộc cũng tin, chấp nhận để Phượng nhi ở lại với Lâu Lan. Lâu Lan nhờ lão bảo dọn nhà kho của Trúc Thanh hiên sạch sẽ cho Phượng nhi ở, dù gì cô bé hiện tại coi như là người hầu của tiểu quan, không thể ở phòng lớn được.

Lão bảo thấy mấy tháng nay Lâu Lan kiếm cho mình không ít tiền, không bạc đãi Lâu Phượng, dọn nhà kho thành một căn phòng tươm tất sạch sẽ cho cô bé ở.

Kể từ đó, Lâu Lan hành lạc với khách ở phòng ngoài, Lâu Phượng ngủ ở phòng trong, không làm phiền ca ca “làm việc”. Thỉnh thoảng có khách thấy Lâu Phượng còn nhỏ nhưng xinh đẹp, muốn ngỏ ý ngủ với Lâu Phượng, bị Lâu Lan dằn mặt: ai muốn ngủ với Lâu Phượng từ giờ đừng bén mảng tới Trúc Thanh Hiên. Mọi người nghe vậy, cảm thấy không thể vì một cô hầu gái mà làm mất lòng mỹ nhân, từ bỏ ý định muốn lên giường với Lâu Phượng. Nghe chuyện này Lâu Phượng chỉ cười khúc khít, không hề sợ sệt như tiểu nữ tử bình thường.

Còn về võ công của Lâu Phượng, sau khi Lâu Lan nghiên cứu Yến Vĩ Kiếm Pháp, trong vòng nửa năm đã giúp Lâu Phượng lên đến tầng thứ ba, chẳng những vậy, còn cải tổ một số chiêu thức sao cho càng hiệu quả.

Còn đối với Ngọc Lan Chỉ, nhờ năng khiếu của bản thân, Lâu Lan chỉ cần một năm đã luyện đến tầng cuối cùng. Đây mặc dù là một loại võ công cao cường, nhưng dù sao cũng chỉ dành cho nữ giới, đối với nam giới lại không có chỗ đứng cho lắm, thế nên Lâu Lan quyết định tìm một nơi yên tĩnh để nghiên cứu những loại võ công mà cậu đã biết, sáng tạo thành một loại võ công mới.

Thêm nửa năm nữa trôi qua, Lâu Lan lúc này mười lăm tuổi, đang ở độ tuổi chín mùi của tiểu quan, không ít người từ phương xa tìm đến muốn một đêm với cậu, dù hành lạc cùng lúc nhiều người họ cũng không nề hà. Kết quả mỗi đêm Lâu Lan thường phải tiếp mười đến mười hai người, nội công bỗng chốc tăng lên vùn vụt. Rốt cuộc cũng có người phát hiện nội công bất thường ở một kẻ đã tàn phế võ công như cậu, cảm thấy rất khác thường, rồi lại chợt nhớ cậu từng là thiên tài võ học, đồn đại Lâu đại công tử đã nghĩ ra bí kíp riêng, dù võ công tàn phế nhưng nội công vẫn tăng, dân giang hồ tò mò, kéo đến càng nhiều, nhưng Lâu Lan chỉ cười không nói.

Cho đến một buổi sáng nọ, lão bảo Thanh Liễu phát hiện Lâu Lan cùng cô hầu gái Phượng nhi mất tích, đồng thời rương chứa quà tặng khách nhân của cậu gửi ở chỗ ông ta, gồm bạc vàng ngọc báu đều không thấy. Mọi người tìm nháo nhào khắp cả thành, nhưng không tìm được bóng dáng mỹ nhân. Trang trại nuôi ngựa ngoài thành nói rằng sáng sớm nay có bán hai con ngựa cho hai thiếu niên nhỏ tuổi, mang theo túi hành lý rất to, không biết chứa đựng vậy gì, nhưng trông có vẻ rất nặng nề. Cả hai sau đó đã đi về phía bắc, nhưng mọi người đuổi về phía bắc vẫn không thấy bóng dáng bọn họ đâu.

Mọi người đồn đại rằng, có thể Lâu Lan đã nghĩ ra một loại võ công nào đó, cho nên lánh thế tìm nơi để luyện. Cũng có người cho rằng, Lâu Lan tự đày đọa thân xác mình, dùng danh dự và nhân phẩm trả thù nhà họ Lâu, giờ trả thù xong rồi, cậu ta cũng không còn mặt mũi gặp người, nên đã tìm nơi quyên sinh rồi.

Đối với hai giả thiết này, mọi người cho rằng giả thiết đầu chính xác hơn cả, bởi vì việc Lâu Lan có nội công là minh chứng cho điều đó. Nhưng cũng có người phản bác, thiên tài thì thiên tài, tuổi Lâu Lan vẫn còn quá nhỏ. Mọi người tò mò, rồi lại tò mò, nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng dần rơi vào quên lãng.

Trên thực tế giả thiết đầu hoàn toàn chính xác, Lâu Lan do nội công thừa mứa, quyết định không làm tiểu quan nữa, mà tìm một nơi hẻo lánh yên tĩnh, sáng tạo ra một loại võ công mới, một loại võ công thích hợp dành riêng cho cậu, và sau đó, vì loại võ công mới này, suốt mấy mươi năm sau giang hồ phải khổ sở trong sung sướng.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: