Tuyệt sắc – Phần hai – Chương chín

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương chín: Chấp nhận

.

“Chỉ mới hai mươi, cũng không phải sáu mươi, làm sao ngươi có đủ kinh nghiệm phục hồi Lưu Tinh Đao Pháp chứ?”

Lâu Lan cũng không giận, hỏi: “Trương công tử mặc dù con nhà võ tướng, nhưng chắc cũng biết ít nhiều về chuyện giang hồ, chẳng hay công tử có nghe qua cái tên Lâu Lan hay không?”

Lâu Lan? Trương Bằng chợt nhớ, gần mười năm trước, lúc hắn còn nhỏ, có nghe gia gia từng nhắc tới cái tên này, bảo rằng đó là một thiếu niên chỉ lớn hơn cậu hai tuổi, nhưng đã là một thiên tài về võ học, được cho phép vào ở trong Tàng Kinh Các ba tháng, sau đó một mình sáng tạo ra cách nhanh nhất, hiệu quả nhất tập luyện đao pháp của dòng họ. Đáng tiếc bị người hãm hại, trở thành một tiểu quan.

“Chẳng lẽ… ngươi chính là Lâu Lan?” Trương Bằng kinh ngạc hỏi. Lớn hơn mình hai tuổi, trước mười ba tuổi lập thành kỳ tích, khiến không ít cao thủ tiền bối nể phục.

“Chính là ta.” Lâu Lan gật đầu xác nhận, “Vậy bây giờ Trương công tử có đồng ý để ta giúp công tử khôi phục lại đao pháp gia truyền của Trương gia tướng hay không? Ta có thể đảm bảo, trong vòng hai năm, công tử dễ dàng đoạt ngôi Võ Trạng.”

“Ngươi làm sao biết ta sẽ dự thi Võ Trạng?”

“Từ biên cương phía bắc muốn đi đến kinh thành, đều phải đi qua thành Văn Hương này. Trương công tử do Trương gia tướng mấy năm nay không chút vẻ vang, cho dù nhập ngũ, cũng chỉ bất quá là một tên lính quèn, điều này sao có thể cam tâm cho được. Vì vậy, hẳn sẽ lên kinh thành, gia nhập vào các võ quán kinh thành dùi mài rèn luyện, tham dự kỳ thi Võ Trạng hai năm sau, ta nói đúng chứ?” Lâu Lan vừa uống trà, vừa tủm tỉm cười giải thích.

Trương Bằng hết lời để nói, bởi vì Lâu Lan nói quá chính xác, cậu đúng là đang trên đường đến kinh thành, tìm võ quán gia nhập, tham dự kỳ thi hai năm sau.

“Trương công tử, chẳng lẽ công tử cho rằng với bộ dạng của công tử, có thể gia nhập vào các võ quán kinh thành?” Lâu Lan bỗng nhiên hỏi.

“Chẳng lẽ không được? Ngươi cũng quá coi thường ta rồi.” Trương Bằng vô cùng tức giận.

Lâu Lan lại nói: “Ta không có ý coi thường Trương công tử, là Trương công tử coi thường các võ quán. Võ quán kinh thành, khác với võ quán khắp nơi, người đứng phía sau luôn là các võ quan tăm tiếng triều đình, nhưng cho dù là vậy, nhân tài coi trọng, tiền bạc cũng là coi trọng. Để vào được võ quán kinh thành, trên người phải có ít nhất ba ngàn lượng vàng. Ta nhìn bộ dạng của công tử, e là con số này hoàn toàn không có?”

Trương Bằng ngớ người, cậu quả thực hoàn toàn không biết để vào được võ quán kinh thành lại tốn kém nhiều như vậy, cậu nghĩ đơn giản chỉ cần vào được kinh thành, tìm một võ quán nổi tiếng nào đó gia nhập, có chỗ để so tài rèn giũa võ công, xong tìm việc gì đó như khuân vác hàng hóa kiếm tiền trang trải cuộc sống ở kinh thành. Nhưng giờ nghe Lâu Lan nói, e rằng ngay cả việc gia nhập một võ quán nổi tiếng cũng không được, cậu quả thật có chút nản chí.

Chẳng lẽ mình chỉ có thể từ một tên lính quèn đi lên thôi sao?

Lâu Lan nhìn khuôn mặt ỉu xìu của Trương Bằng, nhịn cười nói: “Trương công tử không cần nản chí. Như ta đã nói, ta muốn góp chút lòng thành cho Trương gia tướng, vì đã xả thân bảo vệ biên cương phía bắc suốt mấy trăm năm, chỉ là, ta không biết Trương công tử có chấp nhận thành ý của ta không?”

“Ngoài khôi phục Lưu Tinh Đao Pháp, ngươi chưa nói rõ những chuyện khác, ta không thể nhận lời ngay được.” Trương Bằng không ngốc, dễ dàng nhận ra những ẩn ý phía sau cách nói dài dòng của Lâu Lan.

“Ngoài khôi phục Lưu Tinh Đao Pháp, ta còn có thể là người đối luyện đao pháp cho Trương công tử. Trương công tử chắc cũng hiểu rõ một người đối luyện quan trọng thế nào, nhất là võ công càng cao cường hơn mình càng có tác dụng, bởi vì Lưu Tinh Đao Pháp thiên về chiến đấu trên chiến trận, không phải là loại võ công chỉ vẽ vài ba đường dùng để so đao thử kiếm của giang hồ.”

“Nếu vậy mỗi ngày ta phải ra vào tiểu quan quán này?” Trương Bằng nhíu mày khó chịu, ở cái nơi ô yên chướng khí này luyện võ, sau này dù thành Võ Trạng Nguyên danh tiếng cũng không tốt.

“Anh hùng không câu nệ xuất thân. Chẳng lẽ chỉ vì chút danh tiếng cỏn con mà bỏ qua cơ hội trở thành đại tướng giết giặc giúp an bá tánh hay sao?” Lâu Lan nói khích.

Trương Bằng biết Lâu Lan đang nói khích mình, nhưng ngẫm lại, hắn nói cũng không sai. Muốn sa trường rạng danh, không thể chấp nhặt một chút tiểu tiết.

“Được. Ta chấp thuận.” Trương Bằng đồng ý, “Mỗi ngày giờ nào bắt đầu đến đây luyện võ?”

“Trương công tử ở nơi nào trong thành Văn Hương này?” Lâu Lan không trả lời, hỏi lại.

“Ta… ở trong miếu Thổ Công ngoài thành.” Trương Bằng lúng túng nói.

Nhà họ Trương sau khi suy kiệt, bổng lộc cũng ít dần, đến đời của cậu gia đình đã không còn gì nữa. Sau khi mãn tang gia gia, cậu lên kinh chờ ngày ứng thí nhưng trong người không một đồng xu dính túi, đi đến đâu làm công đến đó kiếm ít chén cơm qua ngày.

“Vậy Trương công tử ở lại căn nhà nhỏ này đi, nếu Trương công tử thấy ngại, mỗi ngày đến nhà bếp chẻ củi là được.” Lâu Lan mở lời.

Trương Bằng thấy vậy, cũng không miễn cưỡng nữa, gật đầu đồng ý.

“Cho ta xem đao pháp của công tử, ta sẽ bắt đầu xem xét khôi phục và cải tiến từ bây giờ.” Bàn bạc xong, không cần dông dài, Lâu Lan cầm đao đứng lên.

Sau đó lại là một trận đấu nhau bằng đao nhanh lẹ cuồng loạn Lâu Phượng không cách nào theo dõi cặn kẽ được. Lâu Phượng chặt lưỡi, so với hai người này, võ công cô còn kém rất xa.

Sau đó Trương Bằng ở lại căn nhà trong vườn trúc ở hậu viên, mỗi ngày đầu giờ Dần thức dậy tự luyện võ, chẻ củi, tới đầu giờ Thìn Lâu Lan đến vừa đối luyện đao pháp vừa chỉnh sửa Lưu Tinh Đao Pháp, giờ Ngọ nghỉ ngơi ăn trưa tiếp tục luyện tập cho đến đầu giờ Dậu Lâu Lan trở về chuẩn bị tiếp khách, trước khi trở về lưu lại một phần Lưu Tinh Đao Pháp đã sửa chữa và các loại binh pháp cho Trương Bằng nghiên cứu.

Ở chung Lâu Lan, Trương Bằng đi hết kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Hiểu biết về võ công thôi thì bỏ đi, đằng này ngay cả binh pháp chỉ có tướng lĩnh mới học Lâu Lan cũng biết. Lâu Lan nghe hỏi, tủm tỉm cười trả lời: “Trong Tàng Kinh Các của Thiếu Lâm tích trữ rất nhiều sách, không chỉ võ công mà còn các loại sách thuốc, binh pháp. Thế nhưng lũ cao tăng keo kiệt đó lại giữ khư khư một mình, không chia sẻ với ai.”

Trương Bằng nghe bật cười, chợt nhớ cái bình bát vàng Đường Tam Tạng cầm qua Thiên Trúc. Kiến thức phải có một sự trả giá tương xứng, nếu không người đời sẽ không biết quý trọng. Đạo lý này Lâu Lan chắc hẳn cũng biết, chỉ là muốn nói đùa với cậu mà thôi.

Thời gian ở lại đây, Trương Bằng cũng dần biết được một số điều trước đây khi mới quen cậu vẫn thắc mắc, chẳng hạn vì sao Lâu Phượng là chủ nhân Xuân Yến kỹ viện?

“Bởi vì kinh doanh kỹ viện và tiểu quan quán có lời gấp mấy chục lần so với kinh doanh khác. Hơn nữa ta là tiểu quan, không kinh doanh tiểu quan quán thì kinh doanh cái gì.” Lâu Lan ung dung uống trà trả lời.

Lâu Phượng không phải là kỹ nữ?

“Tên nào muốn Phượng muội hầu bàn rượu hầu trên giường ta không ngại tuyệt đường tử tôn của hắn.” Lâu Lan lại ung dung nhấp trà trả lời.

Lâu Lan vẫn ngủ với khách?

“Lên giường với nam nhân lâu ngày ta cảm thấy ngủ với bọn chúng cũng không tệ, hơn nữa bọn chúng cũng không chê ta già a.” Lâu Lan tiếp tục ung dung nhấp trà trả lời.

Bởi vì bọn họ hoàn toàn không biết ngươi đã hai mươi tuổi, bọn họ chỉ biết ngươi mới mười bảy tuổi được không hả lão huynh?

Ở lâu trong tiểu quan quán, Trương Bằng cũng biết tuổi được ưa chuộng của tiểu quan trung bình là từ mười hai đến mười sáu, hai mươi tuổi như Lâu Lan đã xem như tiểu quan sắp về chiều rồi. Có điều bên ngoài chỉ biết Thiên Ngạo mười bảy tuổi, cho nên cũng không biết hắn thực ra đã sắp quá tuổi tiểu quan.

Nói chuyện với Lâu Lan nguy cơ hộc máu rất cao, Trương Bằng quyết định tìm cách bắt chuyện với Lâu Phượng.

Cô gái này càng ở lâu cậu lại càng hảo cảm. Ban đầu Lâu Lan chỉ nói mỗi ngày cô nấu ăn cho hắn tiện tay nấu luôn cả phần cậu, cô vui vẻ làm theo. Cô nấu rất ngon, cậu rất thích ăn món cô nấu. Sau đó thấy cậu quần áo rách rưới, cô chủ động may thêm cho cậu. Cô may rất khéo, rất đẹp, rất vừa vặn, khiến Trương Bằng có cảm giác tương lai cô có lẽ sẽ là một người vợ thập toàn thập mỹ. Điều đặc biệt là tính tình cô không khép nép e ấp như các tiểu thư khuê các, mà hào sảng như nữ tử giang hồ, thỉnh thoảng gây cho cậu cảm giác cô rất thích hợp làm vợ của một vị tướng lĩnh biên cương.

Trương Bằng bắt đầu ao ước.

Có một lần Trương Bằng hỏi Lâu Phượng, cô có thích làm chủ kỹ viện mãi không? Lâu Phượng trả lời, cô đã từng ao ước làm một nghề khác, nhưng mẫu thân quá cố và ca ca ngăn cản, nên không cách nào thực hiện được. Trương Bằng hỏi cô muốn làm gì? Lâu Phượng trả lời: trở thành nữ sát thủ như mẹ cô. Trương Bằng nghe xong âm thầm thở phào, Lân Lan thật có quyết định sáng suốt.

Trương Bằng đã phải lòng Lâu Phượng, Lâu Lan cũng nhìn ra, hắn không cấm cản, chỉ nói với Trương Bằng rằng, có bản lĩnh, cứ việc thuyết phục muội muội hắn. Sau gần hai năm đeo đuổi, cuối cùng Trương Bằng đã thành công.

Trước ngày Trương Bằng vào kinh ứng thí, kỹ viện Xuân Yến và tiểu quan quán Dạ Oanh treo đèn kết hoa, mọi người thắc mắc, được trả lời rằng là ngày thành hôn của Lâu Phượng. Nghe vậy, rất nhiều nam tử tiếc hùi hụi.

Lâu Phượng là tuy là chủ kỹ viện, nhưng dù sao cũng không phải kỹ nữ, lại trẻ trung xinh đẹp giỏi võ công, khách giang hồ ra vào Xuân Yến và Dạ Oanh không ít người mơ tưởng. Ban đầu do có lời đồn đãi Lâu Phượng là tình nhân Thiên Ngạo, mọi người có chút chồn chân, sau đó lại nghe Thiên Ngạo nói Lâu Phượng là muội muội, mọi người bắt đầu tấn công, đáng tiếc cô gái này không dễ dàng hạ gục như họ tưởng.

Võ công là một trở ngại lớn. Với cặp Yến Vĩ Song Tiểu Kiếm, Lâu Phượng không biết đã đánh bại biết bao nhiêu người rồi, nhưng dù thắng Lâu Lan cũng sẽ ra mặt nói: “Muội muội không muốn.”

Muội muội không muốn, cũng có nghĩa hắn không chịu gả, những người không phải là khách của Dạ Oanh không khỏi căm hờn, quyết chí kéo qua Dạ Oanh thách đấu với Thiên Ngạo.

Nhưng thắng hắn tưởng dễ vậy sao?

Do võ công ngày càng cao, yêu cầu nội lực cũng ngày càng cao, bắt buộc Lâu Lan phải càng thêm tuyển chọn đối tượng hút dương khí, vì vậy từ sau khi Trương Bằng đến Dạ Oanh, hai mươi người thượng đài, có khi không một ai chiến thắng hắn. Hắn thỉnh thoảng cũng mở lòng từ bi chọn hai ba người võ công cao cường lên giường với mình một đêm. Dần dà ngoại trừ cao thủ tiền bối, không ai có thể đánh bại Lâu Lan được.

Nhưng cao thủ tiền bối bước vào tiểu quan quán trừ phi là những tên già mất nết không biết xấu hổ, song loại này trong giang hồ lại không nhiều. Cao thủ tiền bối dù là tà giáo cũng phải giữ cái giá cho mình, ai lại vào tiểu quan quán thách đấu với tiểu quan. Vì vậy trước khi công phá tầng chín, tầng cuối cùng, Lâu Lan miễn cưỡng chọn một đêm năm khách.

Chuyện này khiến không ít người nghĩ tới thiên tài Lâu Lan thuở xưa ở Dương Tư, lại nhớ trên người Lâu Lan và Thiên Ngạo đều có mùi hương lan đặc biệt. Mọi người vừa bắt đầu đồn đãi Thiên Ngạo có lẽ cũng chính là Lâu Lan, vừa cố sức đánh bại hắn để cướp Lâu Phượng, rốt cục chưa kịp đánh bại thì Lâu Phượng thành hôn, không ít trái tim nam tử tan nát.

Trong ngày hôn lễ, các nam tử cuối cùng cũng biết tên đáng hận đó là ai. Trương Bằng, một tên chẻ củi trong nhà bếp Dạ Oanh, bọn họ không khỏi cào tường gào khóc.

Tại sao lại là một tên chẻ củi hèm kém chứ?

Nhưng sau đó tiếp tục nghe ngóng, mới biết cái tên chẻ củi này thực ra lại là hậu duệ của Trương tướng quân ải Bắc, bọn họ nguôi ngoai phần nào, lại nghe nói tân lang sẽ tham gia cuộc thi Võ Trạng sắp tới, bọn họ quyết định kéo về kinh thành đăng ký thi Võ Trạng.

Phải đường đường chính chính hạ gục tên này lấy lại mặt mũi. Bọn họ nghĩ vậy.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: