Tuyệt sắc – Phần hai – Chương bốn

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương bốn: Thỏa thuận

.

Vào phòng, đóng kín cửa, vị cao thủ nhìn Lâu Lan vui vẻ nói: “Ta thật không ngờ có ngày có thể gặp lại Lâu công tử.”

“Ở chiêu kiếm thứ chín, ta biết không lừa được Cao huynh.” Lâu Lan không che giấu, cũng cười nói.

Người này là Cao Thanh Minh, là một khách quen cũ của cậu ở tiểu quan quán Thanh Liễu.

Lâu Lan nói không sai, ở chiêu kiếm thứ chín, động tác vươn người lướt qua của cậu đã đưa cậu tới trước mặt Cao Thanh Minh, chính lúc này, Cao Thanh Minh ngửi ra được mùi hoa lan trên người cậu. Một mùi hương độc nhất vô nhị, chỉ có thể tìm thấy trên người Lâu Lan.

Cao Thanh Minh đưa Lâu Lan đến bên giường, cởi áo cậu ra, hỏi: “Lâu công tử che giấu thân phận, là vì không muốn để người khác biết bề ngoài công tử không những không lớn dần theo tuổi, lại còn xinh đẹp trẻ trung hơn xưa?”

“Quả thật là vậy.” Lâu Lan thú nhận.

“Là nhờ loại võ công công tử tập luyện?” Cao Thanh Minh không tránh né, hỏi tới.

“Không sai. Loại võ công ta tập luyện có thể giúp ta chẳng những khôi phục công lực như cũ, đồng thời cũng nghịch chuyển càn khôn, khiến sự phát triển của ta dường như dừng lại.”

Cao Thanh Minh nghe vậy nhíu mày hỏi: “Giống như một loại võ công tà giáo?”

“Đúng vậy.” Lâu Lan cười khổ, “Mong Cao huynh không khinh thường ta.”

Cao Thanh Minh lắc đầu, đỡ cậu ngồi xuống giường, nghiêm túc nói: “Nếu là người khác, ta có lẽ đã khinh thường, nhưng nếu là Lâu công tử, ta không thể không phục, bởi vì công tử là một thiên tài hiếm có. Hai mươi trận, dù thắng hay thua, công tử đều có thể chỉ ra được điểm mà người khác cần khắc phục, điều này không phải ai cũng làm được, kể cả ta.”

“Huynh quá khiêm tốn rồi.” Lâu Lan mỉm cười, bắt đầu cởi quần áo cho Cao Thanh Minh. Đây là thói quen của Cao Thanh Minh, trước khi hành lạc, hắn sẽ cởi quần áo tiểu quan, sau đó tiểu quan sẽ cởi quần áo hắn. Đối với hắn, đây cũng là một loại tình thú trước khi bắt đầu hành lạc.

“Võ công Lâu công tử dùng để đấu với ta và những người khác lúc nãy trông rất lạ kỳ, xin lỗi ta mạo muội hỏi, đó có phải là võ công Lâu công tử tự nghĩ ra không?”

Cũng khó trách Cao Thanh Minh hỏi điều này, vì ba năm trước đã có tin đồn Lâu Lan tự nghĩ ra một loại võ công mới, nhưng do cậu nhỏ tuổi, ai cũng xem đó như lời tâng bốc quá trớn.

“Quả thật là võ công ta tự nghĩ ra.” Lâu Lan thừa nhận.

Cao Thanh Minh nhìn Lâu Lan kinh ngạc đến độ không nói được từ nào.

Nên nhớ, để sáng tạo một loại võ công, người sáng tạo phải tiếp xúc với nhiều loại võ công khác nhau, mài mò, dò dẫm, khó khăn lắm mới tạo thành, cho nên những cao thủ đến tận lúc đầu bạc mới có thể sáng tạo được một bộ võ công mới. Nhưng Lâu Lan, chỉ mới mười tám tuổi.

Cao Thanh Minh sửng ra một lúc lâu, lại thở dài thườn thượt: “Một tài năng thế này, thế mà lại rơi xuống kiếp tiểu quan, ông trời thật không có mắt.”

“Ta không trách ông trời.” Lâu Lan cúi thấp người cởi quần Cao Thanh Minh ra, điềm tĩnh nói: “Nếu không nhờ ông trời đẩy ta vào con đường tiểu quan, ta giờ này còn mãi tập Dương Linh Đao Pháp, làm gì có cơ hội sáng tạo một loại võ công mới.”

Cao Thanh Minh nghe xong chợt hiểu. Nếu giờ này Lâu Lan còn ở Lâu gia, đúng là không có cơ hội nghiên cứu loại võ công nào khác, bởi vì đối với những gia tộc như Lâu gia, thường cố chấp với loại võ công mà gia tộc cho là vô địch. Dù thiên tài như Lâu Lan, cũng không có cơ hội phát huy hết tài năng của mình.

“Nhưng cũng không thể không nói, để có cơ hội như ngày nay, ta cũng phải trả một cái giá không nhỏ.” Lâu Lan nằm xuống giường, co chân, lộ ra hậu đình trước mặt Cao Thanh Minh, “Trước khi hoàn thành, ta chỉ có thể nằm dưới nam nhân khác rồi.”

Cao Thanh Minh nghe vậy, hiểu ra ngay: “Đan Điền vỡ nát, tinh lực suy kiệt, cho nên lúc nãy điều Lâu công tử nói cũng không phải hoàn toàn là giả, nếu không có dương khí của nam nhân duy trì Đan Điền…”

“… không chỉ bị áp lực võ công ép vỡ Đan Điền, mà còn có thể chết. Khí lực tiêu hao, nội lực tiêu hao, lục phủ ngũ tạng cũng không duy trì nổi nói chi đến Đan Điền.” Lâu Lan cười khổ, “Ba năm qua, ta phải kềm chế lắm mới không tiêu hao khí lực và nội lực quá lớn. Vì sinh mạng của mình, ta không còn cách nào khác.”

Cao Thanh Minh ngậm ngùi, “Ta có thể cảm thông cho công tử, nhưng người khác, ta e sẽ nhìn công tử không khác gì hồ ly tinh.”

“Ta biết.”

Lâu Lan lại cười khổ, Cao Thanh Minh cảm thấy nụ cười khổ này của cậu sao lại gay mắt đến thế, khiến hắn muốn dập tắt nó ngay lập tức. Nghĩ vậy, hắn liền làm: “Sau này, nếu không sống ở Cửu Châu được nữa, Lâu công tử đến bến thuyền Văn Định, tìm một ngư dân tên Giang Hải, chỉ cần nói là bằng hữu của ta, hắn sẽ đưa công tử đến chỗ ta.”

“Tinh Vân Đảo?” Lâu Lan nháy mắt hỏi.

“Phải, Tinh Vân Đảo.” Cao Thanh Minh gật đầu.

Hiện tại cả giang hồ, ngoại trừ một số cao thủ trên năm mươi từng giao thủ với phụ thân hắn là biết lai lịch hắn, còn lại, chỉ biết hắn là một cao thủ trẻ tuổi, ngoài ra không còn biết gì thêm, cho nên mặc dù xuất hiện trên giang hồ đã lâu, nhưng Cao Thanh Minh chưa từng có biệt hiệu. Lâu Lan sở dĩ biết lai lịch hắn, là nhờ từng nhìn thấy hắn đánh nhau với người khác, cũng xem qua bản ghi chép lại trận đấu giữa phụ thân Cao Thanh Minh và đại sư Phương Viêm bốn mươi năm về trước.

“Chuyện đó tính sau, bây giờ chẳng lẽ Cao đảo chủ muốn lãng phí đêm xuân sao? Đừng quên, đây là đêm đầu tiên của ta đó.” Lâu Lan nở một nụ cười mê hồn, vòng tay kéo cổ Cao Thanh Minh xuống, đôi môi ngoặm nhẹ môi dưới của hắn, nhả ra.

“Ta nhớ rõ ta lên giường cùng công tử đã trên mười lần rồi?” Cao Thanh Minh cũng không vừa đối đáp. Ngón tay hắn xâm nhập vào hậu đình Lâu Lan, ngẩng ra: “Nơi này… thì ra đã khép chặt lại.”

Nữ tử chỉ có một màng trinh, nếu đã rách rồi không cách nào phục hồi được, trừ phi là hồ ly tinh hoặc một số dâm phụ bái lạy tà thần. Nhưng nam tử, hậu đình sau khi bị phá, lâu dài nếu không sử dụng sẽ khép lại như thuở ban đầu, thế nên dù trước đó đã lên giường bao nhiêu lần, thì khi “khai nhụy” sau khi đã phép lại, vẫn tính là “lần đầu tiên”, nhưng lần này được gọi là “khai hoàng cúc” mà không phải “khai hồng cúc”.

Cao Thanh Minh cũng hiểu rõ chuyện này, không so đo nữa, cười khẽ, hỏi: “Có cần dùng dược cao bôi trơn giảm đau trước không?” Do hậu đình đã khép lại, nếu không dùng dược cao bôi trơn giảm đau sẽ vô cùng đau đớn.

Lâu Lan liếm một vòng vành tai trái của hắn, thì thầm: “Không cần, Cao đảo chủ tiến vào là biết.”

“Là ‘Thần Lộ’.” Cao Thanh Minh tuổi còn trẻ nhưng không phải tay mơ trong chuyện giường chiếu, vừa cho ngón tay sâu vào, đã nhận ra Thần Lộ.

Thần Lộ, là chỉ một chất nhầy tự động tiết bên trong hậu đình tiểu quan, giống như chất nhầy ở âm đạo nữ tử. Hậu đình bình thường vốn không có chức năng này, tiểu quan phải trải qua một thời gian dài ngâm mình trong nước thuốc đặc biệt mới có được. Nhưng loại nước thuốc này không phải ai cũng điều chế được, nguyên liệu điều chế lại khó kiếm, nên chỉ trừ một số tiểu quan đầu bài, tiểu quan bình thường không thể nào có được Thần Lộ. Thần Lộ, ngoại trừ tác dụng bôi trơn, còn gây kích thích lên phân thân, cho nên hoan lạc cùng tiểu quan có Thần Lộ cũng sảng khoái hơn tiểu quan không có Thần Lộ gấp mấy lần.

Cao Thanh Minh không khỏi khen ngợi: “Lâu công tử quả thật bát đại tinh thông.”

“Ta chỉ là may mắn có cơ hội tiếp xúc những vấn đề người bình thường rất khó tiếp xúc.”

Lâu Lan nói không sai, về vấn đề tiếp xúc kiến thức, cậu quả thật rất may mắn. Mười tuổi được chấp nhận vào Tàng Kinh Các ba tháng, một nơi bất cứ cao thủ nào dù muốn cũng không dễ dàng đặt chân vào. Mười ba tuổi trở thành tiểu quan, lão bảo Thanh Liễu trước kia từng là đầu bài, tuyệt chiêu giường chiếu, phương cách chiều chuộng khách, cho đến Thần Lộ, gì cũng tinh thông. Nhờ vậy hai năm làm tiểu quan ở Thanh Liễu, Lâu Lan học được không ít ngón nghề từ lão bảo. Mười lăm tuổi cùng đi với Lâu Phượng đến nhà Hoa Miên Miên, các loại sách y dược độc dược đều có đủ, đó là chưa kể đến một số lượng không nhỏ bí kíp Hoa Miên Miên vì con gái cướp về, chánh đạo có, tà đạo có. Có thể nói Lâu Lan hiện tại, gần như đã là một người toàn tài rồi. Chỉ đánh tiếc một điều, cơ thể cậu do Quách Kim Hoa lén ám hại, đời này không cách gì trở thành một cao thủ đứng đầu thiên hạ được, đó là điều Lâu Lan vô cùng tiếc nuối.

Cao Thanh Minh tiến vào, vừa thưởng thức cảm giác đê mê do Thần Lộ mang lại, vừa hỏi: “Cho phép ta mạo muội hỏi Lâu công tử thêm một chuyện, võ công công tử sáng tạo, đã tiến triển đến tầng nào rồi?”

“Dự là chín tầng tất cả, nhưng hiện thời ta chỉ luyện xong đến tầng ba, cần phải có nhiều điều kiện mới có thể tiếp tục luyện tập.” Hiểu rõ cá tính Cao Thanh Minh, Lâu Lan cũng không hề giấu diếm, dù sao muốn luyện được đến tầng cuối cùng, cũng phải nhờ người này hỗ trợ không ít.

“Lâu công tử có cần ta giúp đỡ?” Cao Thanh Minh cũng không ngốc, đoán được ý phía sau trong từng câu nói của Lâu Lan.

“Ta cần một số thảo dược, chỉ Tinh Vân Đảo mới có.” Lâu Lan cũng không ngại nói thẳng.

Tinh Vân Đảo, tương truyền có rất nhiều loại thảo dược quý hiếm mà Cửu Châu không có, chính vì vậy không ít người tìm đường ra hòn đảo được ví gần giống như Bồng Lai tiên đảo này. Nhưng tìm đường ra đảo, nói nghe dễ vậy sao? Tinh Vân Đảo, nằm giữa biển khơi, cũng nằm giữa trận địa đá ngầm, nhiều như tinh vân, chưa tìm được vị trí của đảo thì đã bị đá ngầm làm đắm thuyền, do đó có rất ít người đặt chân tới tòa đảo huyền bí này, nhưng cũng không vì vậy mà dược liệu quý trên đảo không giao dịch được.

Mỗi năm vào xuân, đảo chủ Tinh Vân Đảo lại đem một ít dược liệu quý vào đất liền, chỉ bán cho những ai biết đảo chủ là ai, thế nên người từng giao thủ với đảo chủ, người hiểu rõ võ công đảo chủ cực kỳ hiếm, bởi vì họ muốn hưởng trọn số thuốc quý này, ngay cả Thiếu Lâm cũng không ngoại lệ. Nhà sư từ bi, nhưng cũng không phải từ bi vô tội vạ, số thảo dược ít ỏi đó cũng là dành để cứu người cần cứu, không thể chừa cho bọn chỉ biết tích trữ làm của riêng.

“Đổi lại…” Cao Thanh Minh không nói ra, chờ đợt Lâu Lan nói.

“Nếu Cao đảo chủ tin tưởng ta, cho ta biết toàn bộ sở trường sở đoản cũng như đặc điểm cơ thể đảo chủ, đồng thời cho ta biết về Tinh Vân quyền, ta có thể giúp đảo chủ phát huy võ công hết mức có thể.” Lâu Lan thành thật nói. Phát huy hết mức có thể, đó là chuyện cậu có thể làm được, còn chuyện đưa người ta lên làm cao thủ đứng đầu võ lâm, thật viễn vông.

Cao thủ đứng đầu võ lâm, nói nghe dễ vậy sao? Ngoại trừ có trong tay bí kíp bá đạo, còn phải có cơ thể phù hợp, tâm tính phù hợp, lại thêm nhiều kỳ ngộ nữa mới luyện thành, chứ không phải cần mỗi bí kíp là có thể luyện như bọn lốc cốc dưới đáy giang hồ đồn đại. Cao Thanh Minh dư hiểu chuyện này, gật đầu đồng ý.

Thỏa thuận đạt thành, hai người không phân tâm nữa, tập trung đưa nhau lên đến đỉnh cao khoái cảm.

Đêm đó xong việc, Cao Thanh Minh không rời khỏi tiểu quan quán sớm như một số khách làng chơi thường làm, mà hỏi ý Lâu Lan, có được sự đồng ý của cậu, mới cùng cậu ngủ chung một giường. Đây cũng là biểu lộ sự tôn trọng của Cao Thanh Minh đối với Lâu Lan, nếu là người khác, dù tiểu quan kỹ nữ không muốn, cũng cố ép ngủ chung đến sáng, dù cơ thể cực kỳ hôi thúi, làm tiểu quan kỹ nữ muốn chết ngộp.

Sáng hôm sau, Cao Thanh Minh cực kỳ thỏa mãn, rời giường, kéo chăn đắp lại cho Lâu Lan xong mới nhẹ nhàng xuống giường mở cửa đi xuống lầu. Buổi sáng Dạ Oanh không có tiểu quan tiếp khách, nhưng vẫn phục vụ phần ăn sáng miễn phí cho những vị khách nán lại suốt đêm qua. Cháo bát bửu và trà hương sen dìu dịu, thêm một phần bánh trứng chiên hành thơm lừng, nhanh chóng hồi phục những cơ thể vẫn còn mệt nhoài vì tối qua hao tinh tổn lực. Dạ Oanh phục vụ chu đáo đến thế này, quả thực làm khách nhân vô cùng hài lòng.

Đến trưa, Cao Thanh Minh dùng cơm trong một quán ăn ven đường, phát hiện không ít người len lén nhìn hắn. Hắn hiểu ý, ăn cơm xong, uống hết bình rượu, ngẩng đầu lên nói: “Muốn hỏi gì thì hỏi đi.”

Không ít nam tử có mặt trong quán cười ồ lên. Tối hôm qua trong đại sảnh Dạ Oanh có hơn ba trăm khách, ai cũng đều ganh tị Cao Thanh Minh được đêm đầu cùng một tiểu quan đặc biệt như Thiên Ngạo, trưa hôm nay tất nhiên phải phục kích hắn tra vấn rồi.

“Cảm giác đêm qua thế nào?” Một nam tử ngồi gần đấy không khách sáo, vào đề ngay.

“Trên cả tuyệt hảo.” Cao Thanh Minh cười ngạo mạn trả lời.

“A a a, ta phải về luyện thêm võ công.” Mọi người nhìn lại, chính là nam tử tối qua lên sân khấu đầu tiên.

“Với công lực của ngươi, mười năm nữa đi.” Một nam tử hét lên.

“Mười năm nữa hắn cũng không có cửa.” Một tiền bối trung niên cười nói.

Mọi người rôm rả chuyện trò, không ai để ý người mặc áo lam im lặng ngồi trong góc uống rượu.

“Chính là đệ ấy…”

Người áo lam nhủ thầm, sau đó uống hết rượu trong bầu, đứng dậy bỏ đi.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: