Tuyệt sắc – Phần hai – Chương bảy

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương bảy: Hóa hư không

.

“Sai rồi, ta chỉ là không muốn nợ đệ, dù là nợ tình.”

Lần này, người trố mắt kinh ngạc lại là Lâu Lan. Cậu nhìn Lâu Vĩnh Nhật hồi lâu, bỗng nhiên ôm bụng cười ngoặc ngoẽo.

Lâu Vĩnh Nhật có chút tức giận: “Có gì mà buồn cười? Ta không nói đùa.”

“Ta biết đường ca không nói đùa.” Tiếng cười của Lâu Lan rồi bỗng trở nên thê lương, cậu không phát hiện, cậu cười, hai dòng lệ đã chảy xuống tự lúc nào.

Đối với sự thẳng thắng của đối phương, cậu cảm thấy bản thân mình… quả thật hạ tiện. Nhưng cùng Lâu Vĩnh Nhật một đêm mặn nồng, đó là một ước muốn… trước đây không bao giờ thực hiện được, dù có ngủ chung một giường.

Nhìn hai hàng lệ trên đôi má Lâu Lan, Lâu Vĩnh Nhật đột nhiên cảm thấy tâm tình lúc này của hắn không cách nào diễn tả được. Giờ phút này, hắn đích thân cảm nhận được, Lâu Lan đã từng yêu hắn mãnh liệt đến cỡ nào. Nếu chỉ đêm nay thôi, hắn không cách nào trả dứt món nợ tình này nổi. Nhưng, bọn họ chỉ có đêm nay thôi, duy nhất một đêm, để hắn dốc hết lòng trả nợ.

Lâu Vĩnh Nhật không do dự nữa, bước tới, bồng Lâu Lan lên, đi vào trong phòng Lâu Lan, đặt cậu xuống chiếc giường êm ái to lớn mà chẳng mấy khi cậu ngủ.

Lâu Vĩnh Nhật cởi chiếc áo mỏng manh trên người Lâu Lan xuống, cởi cả chiếc khố đỏ bé xíu bên dưới. Nhìn cơ thể trần trụi của Lâu Lan, Lâu Vĩnh Nhật đột nhiên nghĩ, người này, khi trở thành tiểu quan, khi ân ái cùng khách, có phải đều nghĩ thầm trong đầu khách chính là mình hay không? Nếu đúng vậy, quả thật quá đáng thương.

Hắn cởi quần áo, leo lên giường, ôm lấy cậu, bắt đầu đặt nụ hôn lên môi cậu.

Hắn là xử nam, nhưng không phải không biết cách ân ái với nam nhân, hắn chỉ là chưa bao giờ làm mà thôi, không phải một chút cũng không biết.

Nhưng so với những người khác, hành động của hắn quả thật rất non nớt, ngay cả hôn cũng không biết làm thế nào để mà hôn.

Vì vậy, Lâu Lan chủ động.

Cậu đưa lưỡi vào miệng Lâu Vĩnh Nhật, dạy cho hắn hôn sâu phải làm như thế nào? Lâu Vĩnh Nhật cũng không ngu ngốc, chốc lát đã thành thạo.

Rời đôi môi, hắn tiến dần xuống cổ, xuống ngực, cắn hai quả hồng đậu, thưởng thức hương vị ngọt ngào của nó. Đôi tay hắn ôm cơ thể Lâu Lan, vuốt ve.

Lâu Vĩnh Nhật chợt cảm thấy, cơ thể này năm năm rồi vẫn chưa từng thay đổi, vẫn mỏng manh, vẫn mỏng manh, mỏng manh đến mức ai cũng có thể bóp nát. Ấy thế mà người này vẫn rất kiên cường, kiên cường hơn cả hắn.

Thực ra Lâu Lan không biết, khi cậu nói “đệ luyện là vì đường ca”, thì trong trái tim vô tình của hắn đã nảy sinh một câu nói: “Vậy ta sẽ bảo vệ đệ.”. Nhưng đáng tiếc, hắn chưa từng làm được.

Hắn chưa từng làm được, không phải vì hắn không có dũng khí, mà là hắn chưa từng tin tưởng đối phương như hắn nghĩ. Khi nghe tin cậu hoan ái cùng tên đầy tớ, hắn chỉ nghĩ không ngờ cậu lại hạ tiện như vậy. Khi nghe tin cậu đồng ý tiếp khách, hắn chỉ nghĩ, hóa ra cậu lại hạ tiện như vậy. Cho đến khi nghe tin cậu mỗi đêm hoan ái cùng mười hai người, hắn lại nghĩ, không ngờ cậu cực kỳ hạ tiện. Cho đến khi… hắn nghe tin cậu mất tích.

Lúc này hắn mới bắt đầu suy nghĩ lại, rồi bắt đầu nhận ra rằng, có gì đó không chính xác. Và rồi hắn chợt nhận ra rằng, cậu mà hắn từng biết, chưa bao giờ hạ tiện đến như vậy.

Vì sao? Vì sao?… Hắn không ngừng tự hỏi, nhưng giờ biết câu trả lời, hắn đột nhiên ao ước, nếu tất cả mọi chuyện không xảy ra? Nếu tất cả bất hạnh mà Lâu Lan từng gánh lấy, không xảy ra? Hắn có đủ can đảm đối mặt với tình yêu của Lâu Lan?

Không thể, hắn biết mình không thể. Cho dù hắn có can đảm thế nào, cũng không thể, bởi vì bản chất của hắn, không phải là người sống vì tình cảm, càng không phải là người vì tình cảm đánh mất võ công, địa vị. Hắn không xứng đáng với tình yêu của Lâu Lan.

Lâu Vĩnh Nhật chợt không kềm chế được, chồm người lên hôn đắm đuối môi Lâu Lan. Hắn cảm thấy dường như mình… đã nhập ma.

Nhưng một mùi hương dìu dịu chợt quấn quanh, trấn an hắn, làm hắn bình tĩnh lại. Mùi hoa lan, tỏa ra từ người Lâu Lan.

Trước đây đã từng nghe, khi ân ái, trên người Lâu Lan sẽ tỏa ra một mùi hương lan dìu dịu, hóa ra chính là như thế này.

“Đường ca làm sao vậy?” Lâu Lan nhẹ giọng ân cần hỏi.

“Ta không sao.” Lâu Vĩnh Nhật nhanh chóng trả lời.

Nhưng hành động chôn mặt vào chân cổ cậu của hắn cho cậu biết, hắn thật sự không ổn. Tâm tình hắn đêm nay hoàn toàn không yên định, hoàn toàn khác hẳn một Lâu Vĩnh Nhật mà cậu từng biết.

Lòng đã xao động rồi sao? Nhưng đáng tiếc, cậu chỉ cần hắn đêm nay thôi, còn sau đó, mối tình này, cậu sẽ tự tay mai táng.

Hắn không yên định, cậu bắt buộc phải nắm lại thế chủ động.

Lâu Lan đẩy người Lâu Vĩnh Nhật ra, để hắn nửa nằm nửa ngồi, cậu lùi xuống, chui đầu vào giữa hai chân hắn, dùng miệng kích thích. Kỹ thuật của Lâu Lan rất cao cường, một kẻ chưa từng chăn gối như Lâu Vĩnh Nhật làm cách nào chống cự? Chỉ trong chốc lát, hắn đã thở hổn hển, nhìn cậu lúng túng, không biết phải làm thế nào.

“Đường ca ngồi yên đó.” Lâu Lan bực bội ra lệnh.

Trước giờ chỉ toàn hoan lạc với bọn nam tử rành rẽ đường đi lối về, đâu biết “phá xử” thật ra lại khó khăn đến thế. Cậu miệt mài dùng miệng kích thích hắn, sau đó nhỏm dậy, dang chân ngồi lên người hắn, dùng tay nâng phân thân hắn tiến công vào hậu đình mình.

Phá xử? Phải như vầy mới đúng nhỉ?

Lâu Lan trổ hết tài nghệ lắc hông lắc eo, cuối cùng phân thân của Lâu Vĩnh Nhật cũng vững vàng bên trong người cậu. Lúc này, Lâu Vĩnh Nhật đã lấy lại tinh thần, nhìn hành động của Lâu Lan, bất giác không nhịn được bật cười.

Lâu Lan thấy Lâu Vĩnh Nhật cười mình, sừng sộ: “Cái tên đường ca vô dụng này, phải để đệ giúp đến thế này rồi, còn cười gì nữa?”

Nghe vậy, phút chốc, Lâu Vĩnh Nhật có cảm giác quay trở về những ngày tháng xa xưa. Khi đó, Lâu Lan chỉ dẫn một số điểm lưu ý khi tập Dương Linh Đao Pháp cho hắn, thấy hắn không tập luyện đúng, cũng sừng sộ thế này.

Hắn là đại công tử của Lâu đương gia, không một ai dám sừng sộ với hắn, ngoại trừ Lâu Lan. Cậu chỉ dẫn tận tình, nhưng chửi mắng cũng rất tận tình.

Lâu Vĩnh Nhật đỡ Lâu Lan lật người lại, kê gối dưới lưng cậu, kéo hai chân cậu lên giữ trong khủy tay, bắt đầu chiếm thế chủ động.

Hắn không phải là tên vô dụng, hắn không phải là một kẻ cậu có thể coi thường, cho dù là võ công, cho dù là kỹ thuật trên giường. Lâu Vĩnh Nhật tấn công từng đòn từng đòn mạnh mẽ vào sâu trong người Lâu Lan, tấn công dồn dập, không để cậu chiếm lại thế chủ động.

Chim non cũng chỉ là chim non, đập cánh mạnh không có nghĩa là sẽ bay được. Lâu Lan cười khổ, âm thầm phối hợp với động tác Lâu Vĩnh Nhật, để hắn đánh đúng vào chỗ nhộn nhạo của cậu. Lâu Lan cảm thấy, từ lúc trở thành tiểu quan, chưa bao giờ lại khổ sở do hoan lạc thế này, tài nghệ của đường ca, tệ lậu đến độ không biết phải chê thế nào nữa, cậu lần đầu tiếp khách cũng không tệ như hắn.

Lần đầu tiếp khách…

Lâu Lan nhớ lại ngày ấy, khi lão bảo Thanh Liễu hỏi cậu có thể tiếp khách được không? Cậu mỉm cười, gật đầu.

Khi đó, cậu ở trong tiểu quan quán Thanh Liễu đã hơn một tháng, nhờ lão bảo Thanh Liễu và một Phật Tử của đại sư Phương Không tận tâm chữa trị, Đan Điền mặc dù vẫn còn rạn nức nhưng cũng cứu được cậu một cái mạng. Cậu đã trở về từ Quỷ Môn Quan.

Phụ thân cậu quẳng cậu vào đấy, là do mất hết lý trí, muốn cậu cảm thấy nhục nhã trước khi chết, nhưng ông ấy không ngờ rằng cậu lại được hai người xa lạ, không thân không thích, cứu lại cái mạng.

Lão bảo Thanh Liễu nói, khi thấy phụ thân cậu cho người ném cậu vào đây, ông ta cũng rất sửng sốt, cho nên mới toàn tâm toàn ý cứu cậu, không muốn rước một cái vạ từ trên trời rớt xuống, vì ở thành Dương Tư, tiếng tăm cậu ai ai cũng biết, ai ai cũng phục. Nhưng sau khi thăm dò, biết được phụ thân cậu là thật muốn ném cậu cho tiểu quan quán, dọ ý đương gia cũng không phản ứng gì, ông ta hỏi cậu, dự định thế nào?

Cậu cười khổ trả lời, còn thế nào nữa, thì làm tiểu quan thôi.

Ông ta sửng sốt một chút, rồi gật đầu.

Lão bảo Thanh Liễu bắt đầu dạy cậu tiếp khách phải làm thế nào, quần áo cởi ra làm sao, khi hoan lạc làm thế nào để tránh đau đớn… Cậu nghe, học thuộc.

Cậu những tưởng mình có thể điềm tĩnh lên giường với khách, nhưng cậu đã lầm. Vẻ ngoài dù điềm tĩnh thế nào, vẫn không che giấu được trong lòng đang hoảng sợ. Cậu đã nghĩ… đối phương là Lâu Vĩnh Nhật.

Suy nghĩ này rất tệ hại, cậu cũng cho rằng như vậy, nhưng cậu không còn cách nào khác, cậu cần mạng sống, cậu cần võ công.

Thế rồi từng đêm từng đêm, hình bóng Lâu Vĩnh Nhật mờ dần, cậu có thể can đảm lên giường cùng khách, không chút e sợ.

Hắn là một kẻ vô tình, sẽ vĩnh viễn không bao giờ quan tâm đến cậu. Cậu dặn lòng như vậy.

Và cũng đúng thế thật, suốt hai năm cậu ở Thanh Liễu, hắn chưa từng đến tìm cậu.

Thời gian mới đó đã năm năm, năm năm cậu chưa một lần nhìn thấy hắn.

Nhưng tin tức về hắn cậu vẫn thường nghe khách giang hồ đồn đại, đồn rằng thiếu đương gia Lâu gia, vì luyện võ công, không dám gần nữ tử, đã trở thành bán hòa thượng. Cậu nghe vậy cười thầm, rồi lại âm thầm nhìn về phía ngăn tủ vẫn cất giấu bản chỉ dẫn luyện tầng chín tầng mười cậu viết cho hắn.

Bản chỉ dẫn này cậu đã hoàn thành một tháng sau khi bắt đầu tiếp khách, chỉ vì nhớ hắn. Cậu đã từng hy vọng hắn đến tìm cậu, cậu sẽ giao thứ này cho hắn, rồi sẽ cùng hắn rời khỏi nơi này.

Nhưng… hắn không bao giờ tới. Cậu nhận ra điều này, tự cười mình, cảm thấy mình quá ngây thơ. Tình yêu đối với hắn trong lòng cậu dần phai nhạt, cho đến lúc này, lên giường cùng hắn, cũng không phải vì yêu hắn, cậu thật ra chỉ là muốn “phá xử” cái tên bán hòa thượng này.

Một chút đùa vui, giữa cuộc đời chán ngán. Lâu Lan cho rằng như vậy.

Lần đầu tiên của cậu đã không trao được cho hắn, vậy lần đầu tiên của hắn, phải do cậu hủy hoại.

Nghĩ vậy cậu lại lật người hắn, giành lại thế chủ động. Cuối cùng cuộc ân ái của họ biến thành một trận chiến trên giường đúng nghĩa. Hết canh bốn, hai người mệt nhoài vì vần nhau hơn là sảng khoái, không đắp chăn, cứ thế ôm nhau mà ngủ.

Đến gần trưa, cơn đói cồn cào khiến cả hai bừng tỉnh. Nghe tiếng sôi bụng, cả hai nhìn nhau phì cười.

Biết cả hai đã dậy, Lâu Phượng đứng ngoài cửa nói vọng vào, gọi hai người ra ăn trưa.

Lâu Vĩnh Nhật trước khi ra khỏi phòng quần áo đã chỉnh chu, nhưng Lâu Lan chỉ nhìn hắn cười nhạt, sau đó chậm rì rì cầm lấy một chiếc áo đơn, khoác lên người, buột eo lại, cứ thế ra gặp muội muội.

Cái tên này… phóng đãng đến thế là cùng. Lâu Vĩnh Nhật nhếch mắt nhìn Lâu Lan, cậu trả lại hắn bằng ánh lườm bén ngót.

Bàn bên ngoài đã bày hai chén cơm một chén cháo, ba đôi đũa, và vài dĩa thức ăn, tất cả đều do một tay Lâu Phượng nấu.

“Không có cháo đậu đỏ à?” Lâu Lan đột nhiên hỏi.

“Cháo đậu đỏ?” Lâu Phượng ngơ ngác nhìn cậu.

“Quy tắc Lâu gia, con cháu sau khi phá xử, phải cho ăn cháo đậu đỏ.” Lâu Lan nói rất hùng hồn, đập đũa lên bàn như khiển trách Lâu Phượng.

Lâu Phượng hiểu ý, cười ngoặc nghẽo.

Lâu Vĩnh Nhật chồm người cú vào đầu Lâu Lan một phát thật mạnh: “Đó là nghi thức dành cho con gái và con dâu sau đêm động phòng, nam nhi phá xử không cần.”

“Thế à? Rời nhà lâu quá, không còn nhớ rõ nữa. Đói bụng rồi, ăn cơm thôi.”

Ba người vui vẻ ăn cơm, Lâu Vĩnh Nhật cảm thấy đây là bữa ăn ngon nhất mà hắn từng ăn, hắn nhìn Lâu Phượng không chớp mắt, cảm thấy nếu hiền thê tương lai cũng giỏi giang như cô thì tốt quá.

“Đừng có nghĩ đến chuyện xấu xa đó, đệ sẽ không gả Phượng muội cho đường ca đâu.” Lâu Lau bỗng dưng nói.

“Ta không có nghĩ tới chuyện đó.” Lâu Vĩnh Nhật vội nói.

Xem ra cái tên này rất cưng muội muội mình, muội phu tương lai chắc khổ không ít. Hắn nghĩ thầm trong bụng như vậy.

“Ánh mắt huynh đang nói.” Lâu Lan chỉa đũa về phía hắn.

“Ghen?”

“Không có.”

Cả hai nhìn nhau, rồi lại bật cười.

Xong bữa cơm, cũng đến lúc chia tay. Lâu Vĩnh Nhật đứng dậy, một mình bước xuống lầu, hắn không cần Lâu Lan tống biệt.

Bước ra khỏi tiểu quan quán Dạ Oanh, ánh nắng gay gắt ban trưa rọi xuống người hắn, xua đi chút lạnh lẽo đêm qua vươn lại trên người. Thật ra hắn cũng không cảm thấy lạnh lẽo lắm, cho dù không đắp chăn còn trần trụi ngủ vào đêm mùa xuân, bởi vì trong vòng tay hắn, có một người đang ngon giấc. Vẫn rất ngon giấc, như một đêm năm năm về trước.

Nghĩa cũ tình xưa, đến đây là dứt.

Lần sau gặp lại, xa lạ từ đây.

Lâu Vĩnh Nhật có chút tiếc nuối, nhưng cuối cùng cũng lắc đầu thật mạnh, giũ bỏ.

Quá khứ đã trở thành quá khứ, con đường trước mặt, chỉ một mình hắn có thể đi.

Vì vậy, hắn ngẩng cao đầu, bước về phía trước.

Một lúc sau ở tầng trên cùng của tiểu quan quán Dạ Oanh, Lâu Phượng nói với Lâu Lan: “Đường ca quên lấy ngựa rồi.”

Lâu Lan nghe vậy ngẩng ra, bật cười: “Thây kệ cái tên đường ca ngu ngốc ấy đi. Huynh ấy có tiền mà, mua con mới nhanh thôi.”

Lâu Phượng do dự một chút, lại hỏi: “Đường ca… huynh ấy có thể trở thành cao thủ đệ nhất võ lâm không?”

Lâu Lan nghe vậy, ngẫm một chút, trả lời: “Khả năng huynh ấy không được, cho dù có tập xong mười tầng Dương Linh Đao Pháp. Trở thành cao thủ đệ nhất võ lâm, đơn giản vậy sao?”

Lâu Phượng nghe thế sửng sốt một chút, rồi chợt hiểu.

Để trở thành cao thủ đệ nhất võ lâm, không phải chỉ đơn giản luyện thành một bộ võ công là được.

Lâu Lan đoán đúng. Lâu Vĩnh Nhật cho dù luyện thành Dương Linh Đao Pháp, hắn cũng chỉ trở thành người đầu tiên trong dòng họ luyện thành toàn bộ mười tầng Dương Linh Đao Pháp trong vòng hai trăm năm qua, trở thành cao thủ võ lâm.

Chỉ là trở thành cao thủ võ lâm, còn cái danh “cao thủ đệ nhất võ lâm”, hắn cho đến cuối đời vẫn không sao đoạt được.

Đến lúc cuối đời, con cháu thường nghe hắn lẩm bẩm rằng: “Có một người đã cố hết sức, giúp ta hoàn thành giấc mộng. Nhưng ta cố hết sức, vẫn không thể nào hoàn thành giấc mộng của chính bản thân mình.”

Cuối cùng, không cam tâm mà chết.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: