Tuyệt sắc – Phần hai – Chương ba

.

.

Tuyệt sắc

Phần hai: Thiên Ngạo

Chương ba: Sáng tạo

.

Ba năm sau.

Tại một quán ăn trong thành Văn Hương, các nam tử tụm năm tụm ba bên bàn ăn vừa chè chén vừa bàn tán những chuyện xảy ra trong thành gần đây.

“Kỹ viện Xuân Yến vừa đổi chủ, nghe nói chủ nhân mới là một tiểu mỹ nhân chỉ mười lăm tuổi. Chẳng biết con cái nhà ai, còn nhỏ mà đã làm chủ một kỹ viện rồi.”

“Có lẽ con gái của một kỹ nữ quá thì nào đó chăng? Chứ con cái nhà phú hộ ai lại đi kinh doanh kỹ viện làm gì.”

“Nếu vậy kỹ thuật trên giường chắc cũng khá…”

“Nghe nói tiểu mỹ nhân này chỉ làm chủ không bán thân.”

“Không bán thân? Vậy thật khác với chủ nhân mới tiểu quan quán Dạ Oanh nằm đối diện.”

“Tiểu quan quán đó có gì hay?”

“Cũng mới vừa đổi chủ, chủ nhân mới là một thiếu niên cực kỳ xinh đẹp, cũng mười lăm tuổi. Mấy hôm trước Tống lão bảo công bố, ba ngày nữa, vị tiểu chủ nhân này sẽ bán đêm đầu tiên của mình.”

“Chỉ là một nhân yêu thôi mà, dù có cực kỳ xinh đẹp cũng làm sao bì được với sự ngọt ngào của kỹ nữ.”

“Vị huynh đài đây nói vậy là đã khinh thường thiếu niên này rồi. Trong lời công bố Tống lão bảo có nói rằng, thiếu niên này chẳng những giỏi cầm kỳ thi họa, còn giỏi cả võ công. Đêm đầu tiên sẽ có tiết mục luận võ, nếu không đánh thắng được thiếu niên, sẽ được thiếu niên chỉ bảo võ công cho.”

“Nực cười. Chẳng lẽ võ công ta không bằng một tiểu quan? Còn cần tiểu quan chỉ bảo?”

“Võ công huynh đài có thể hơn một tiểu quan, nhưng nếu nói về bàn luận võ công, thì đã từng có một tiểu quan thông tuệ.”

“Thiên tài võ học Lâu Lan?”

“Đúng vậy.” Người này gật đầu, xong lại thở dài, “Một thiên tài võ học, đáng tiếc chỉ vì phụ thân và nhị nương không ra gì, kết cuộc trở thành một tiểu quan.”

“Nghe nói tên đó mặc dù bị phế, Đan Điền từng vỡ nát, nhưng nội lực đã khôi phục lại?”

“Không sai.” Người này xác nhận, “Lúc đó ta có thử nội lực của hắn, quả thật rất dồi dào, không giống lúc mới vào Thanh Liễu, một tia nội lực cũng không có.”

“Có khi nào tiểu quan của Dạ Oanh chính là Lâu Lan không?”

“Độ tuổi không khớp.” Người này lắc đầu, “Tiểu quan của Dạ Oanh năm nay mười lăm tuổi, còn Lâu Lan, ba năm trước đã mười lăm tuổi rồi.”

“Tiểu quan này… tên là gì?”

“Nghe nói là Thiên Ngạo.”

“Tên thật kiêu ngạo.”

“…”

Một người mặc áo lam ngồi một mình ở bàn trong góc vừa ăn cơm vừa dóng tai nghe mọi người bàn tán, lát sau, tự nhủ thầm: “Dù sao cũng không gấp, xem mặt tiểu quan tên Thiên Ngạo này xong rồi hẳn đi.”

***

Ba ngày sau, kỹ viện Xuân Yến và tiểu quan quán Dạ Oanh nằm đối diện nhau khai trương lại cùng một lúc khiến mọi người không khỏi cảm thấy kỳ lạ, nhưng một bên kỹ viện, một bên tiểu quan quán, loại khác nhau, dẫn đến khách khác nhau, nên cũng không có cảnh chèo kéo giành khách.

Lúc này, tầng trên cùng của tiểu quan quán Dạ Oanh, chủ nhân của Xuân Yến đang mặc y phục cho chủ nhân Dạ Oanh. Đó là một chiếc áo đơn nối vạt, phần trên là vải gấm trắng, từ thắt lưng trở xuống là sa mỏng, có thể nhìn xuyên vào bên trong thấy một mảnh vải khố màu đỏ cực nhỏ đủ để che hạ bộ, buộc bằng ba sợi dây trái phải và phía sau, trông giống như loại khố nhỏ dành cho thiếu nữ đêm tân hôn.

Dưới làn sa mỏng, cặp mông tròn căng và đôi chân thon dài, Tiểu Phượng nhìn một hồi, chặt lưỡi: “Từ trên xuống dưới ca ca quả thật hoàn toàn không giống ca ca ba năm trước.”

“Thế à?” Lâu Lan cười hỏi.

“Xinh đẹp hơn, trẻ trung hơn và hấp dẫn hơn. Nhìn ca ca muội chỉ ao ước phải chi mình là nam nhân, dù loạn luân cũng muốn có được vài đêm ca ca nằm dưới thân của muội.” Hai tay Lâu Phương nghịch ngợm bóp mạnh vào mông Lâu Lan, “Nơi này, thật là quyến rũ chết người mà.”

Lâu Lan nghe vậy cười ngoặc ngoẽo.

Ba năm đã trôi qua, nhờ “Hấp Dương Tâm Pháp” và “Ngọc Lan Chỉ”, vẻ ngoài của Lâu Lan chẳng những trẻ hơn so với tuổi, làn da còn trắng mịn màng, xương cốt cũng nhỏ nhắn hơn, nếu nói trước kia cậu đã là một tiểu quan tuyệt mỹ, thì giờ đây lại càng thêm tuyệt mỹ. Cũng nhờ sắc đẹp tăng thêm mấy phần, nhìn cậu khó có ai nhận ra cậu chính là Lâu Lan khi xưa.

Lâu Phượng cảm thấy cô có thể nhìn Lâu Lan mãi không chán. Khi Lâu Phượng phát hiện Lâu Lan ngày càng đẹp hơn, cô cũng có nghĩ đến “Hấp Dương Tâm Pháp”, muốn Lâu Lan dạy cho mình, nhưng cậu từ chối. Trong mong muốn của cậu, cậu muốn Lâu Phượng là một cô gái bình thường, giữ gìn tiết trinh, đợi đến khi gặp người ưng ý sẽ gả cho người ta, về nhà chồng sinh con đẻ cái. Lâu Phượng nghe vậy cười nhạo, cô không thích cuộc sống tẻ nhạt như vậy, cô muốn trở thành một nữ sát thủ lợi hại như mẫu thân, nhưng nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của ca ca khi nhắc về mong ước không muốn cô trở thành sát thủ của mẫu thân, cô không dám tiếp tục cười nhạo nữa.

Lâu Phượng ôm Lâu Lan từ phía sau, dụi đầu vào lưng hắn nhỏ nhẹ nói: “Muội thật sự không muốn huynh trở lại làm tiểu quan.”

Lâu Lan tháo hai tay Lâu Phượng ra, xoay người lại ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng cô: “Muội cũng biết ta không thể không làm.”

Không thể không làm, điều này Lâu Phượng biết rõ. Đan Điền của Lâu Lan đã từng bể nát một lần, mặc dù dùng “Hấp Dương Tâm Pháp” chữa lành lại được, nhưng mỗi lần vận công, nội lực tổn hao hơn người khác rất nhiều. Muốn đeo đuổi loại võ học mới cho đến khi luyện thành, chỉ có thể tiếp tục làm tiểu quan hấp thu dương khí nam nhân.

Thiên Ngạo là tên hiện thời của Lâu Lan, cũng là tên của loại võ công mà cậu sáng tạo. Thiên Ngạo, kết hợp khí của trời và ngạo nghễ của người tạo thành một môn võ công lấy khí công làm chủ đạo, thông qua việc hấp thụ dương khí nam nhân giống như “Hấp Dương Tâm Pháp” bổ sung nội lực làm căn cơ tập luyện, sau đó ứng dụng lên kiếm pháp hoặc chỉ pháp hoặc một loại võ công đặc thù nào đó, tạo thành một môn võ công gây tổn thương nặng nhưng lại hạn chế tiêu hao nội lực tối đa. Và nhất là, môn võ công này cực kỳ phù hợp thể chất của Lâu Lan.

Một điều rất ít người biết, đó là thể chất Lâu Lan do lúc bé bị nhị nương hãm hại mấy lần nên hoàn toàn không thích hợp luyện Dương Linh Đao Pháp, luyện được đến tầng thứ bảy, cậu thực ra đã cố hết sức, nếu tiếp tục luyện tầng tám, dù có là thiên tài võ học, cậu cũng chưa chắc đã thành công.

Lâu Lan… thực ra là vì một người nên tập trung nghiên cứu và luyện Dương Linh Đao Pháp, nhưng sau đó nhiều chuyện xảy ra, võ công bị phế, người kia cũng dửng dưng, vì vậy cậu bắt đầu đi trên con đường của chính cậu.

Đã đến giờ, Lâu Lan xoa đầu Lâu Phượng, đẩy nhẹ cô ra, đi xuống lầu. Lâu Phượng thở dài, nhìn bóng lưng Lâu Lan, cảm thấy có chút không cam lòng.

“Ca ca đáng lẽ phải nhận được một cuộc sống tốt đẹp hơn, chứ không phải trở thành món đồ chơi cho thiên hạ như thế này.” Lâu Phượng nhủ thầm.

***

Đại sảnh Dạ Oanh sau khi đổi chủ đóng cửa sửa chữa một thời gian, khi khai trương lại đã hoàn toàn thay đổi. Những bàn rượu cao không còn, thay vào đó là những bàn rượu thấp theo dạng lưu thủy tịch xếp thành hình xoắn ốc lượn quanh một sân khấu tròn ở giữa, chính là nơi luận võ.

Từ sau rèm châu, một đội ngũ mười một tiểu quan tay bưng mân rượu, bắt đầu rót rượu cho từng người một theo đường xoắn ốc. Tiểu quan dẫn đầu cực kỳ xinh đẹp, không cần giới thiệu mọi người cũng đoán được, đây chính là Thiên Ngạo. Mọi người nhìn Thiên Ngạo tấm tắc, quả thật đúng là Thiên Ngạo.

Mười một người bưng mân rượu, nhưng chỉ có Lâu Lan cúi người rót rượu cho mọi người. Mỗi lần cậu cúi xuống, cặp mông tròn căng lại nhấp nhô dưới làn vải sa mỏng, dường như có thể trông thấy cả hang động bí ẩn của cậu, khiến không ít người cảm thấy thân dưới nhộn nhạo. Một nam tử bắt đầu đưa tay luồng từ dưới vạt áo lên vuốt ve mông trần của cậu, cậu đáp lại người nọ bằng nụ cười quyến rũ, khiến người nọ cảm thấy phân thân của mình muốn chui ra khỏi quần.

Có người dẫn đầu, những người còn lại cũng không khách sáo, vỗ mông, bóp phân thân, thậm chí vén vạt áo chui đầu vào giữa hai bắp đùi cậu liếm láp cũng đều có cả. Đến khi tiến gần sân khấu, bắp đùi Lâu Lan đã đỏ ửng rồi.

Lâu Lan bước lên sân khấu, vái chào xung quanh, sau đó mới nói: “Tại hạ tên Thiên Ngạo, mặc dù chỉ là một tiểu quan cỏn con, nhưng cũng biết sơ võ học, tài nghệ không cao, nhưng cũng muốn bàn luận cùng khách anh hùng. Chẳng hay các vị ở đây, có ai có nhã hứng bước lên so tài cùng tại hạ?”

Vừa dứt lời, một người cầm thanh kiếm nhảy lên: “Nghe nói võ công Thiên Ngạo công tử cao cường, nhưng ta cũng rất tự tin vào võ công của ta. Xin hỏi nếu ta thắng, có thể tại nơi này hoan ái cùng Thiên Ngạo?”

Nghe nam tử nói, mọi người cùng cười rộ lên, xen lẫn không ít tiếng chửi bới.

Đối với tiểu quan hay kỹ nữ, mặc dù làm nghề buôn tình bán ái, nhưng cũng không hoan ái trước mặt quan khách, bởi vì như vậy là nhục nhã. Nam tử nói lời này, cũng là có ý nhục nhã Lâu Lan, do cái tên và hành động lập võ đài ngay trong tiểu quan quán của cậu ít nhiều cũng sỉ nhục giới học võ.

Nhưng Lâu Lan nghe vậy cũng không mắt nhíu mày lệch, chỉ mỉm cười nhã nhặn trả lời: “Nếu thắng được ta, tùy người định đoạt.”

Trước ánh mắt mọi người, Lâu Lan rút từ trong thắt lưng ra một thanh liễu kiếm. Mọi người nhìn thấy, đều tròn mắt kinh ngạc.

Liễu Phượng Kiếm, mền mại như nhánh liễu, biếc xanh như lông đuôi chim phượng, là tuyệt phẩm của chú kiếm sư Phương Ngôn. Thanh kiếm này nghe nói đã thất lạc từ lâu, không ngờ giờ lại rơi vào tay một tiểu quan.

Đối với việc sở hữu thanh kiếm này, Lâu Lan cũng không phải tình cờ. Hoa Miên Miên vì muốn tìm võ công và vũ khí thích hợp cho Lâu Phượng đã giết không ít người, tước đoạt không ít võ công và vũ khí. Lâu Lan sau này cùng Lâu Phượng trở lại nơi ở của Hoa Miên Miên, là một căn nhà gỗ nhỏ ở Khuê Sơn, tìm cơ quan mở ra chui xuống tầng hầm, lấy lên không biết bao nhiêu vũ khí và võ học. Lâu Lan nghiền ngẫm suốt nửa năm, rốt cuộc kết luận Liễu Phượng Kiếm là thanh kiếm thích hợp với loại võ học cậu sáng tạo, quyết định giữ bên mình sử dụng.

Chưa đến mười chiêu, thanh kiếm trên tay nam tử rơi xuống. Lâu Lan nhìn nam tử nhặt kiếm, cười nói: “Chiêu thứ ba Hồng Sa của huynh chém quá rộng làm lộ sơ hở ở nách phải, người khác có thể nhân cơ hội đả thương huynh. Nếu chiêu này chém nửa đường, biến thành chiêu Nhạn Lạc chém ngược xuống hạ bộ, vừa che khuyết điểm của huynh, vừa tạo được liên chiêu tấn công.”

Nam tử nghe xong trố mắt sửng sốt, người ngồi bên dưới hai mặt nhìn nhau.

Nếu là người từng trải giang hồ, đọc chiêu kiếm biết lai lịch đối phương thì cũng không lạ. Nhưng thiếu niên này mới mười lăm tuổi, đánh chưa tới mười chiêu đã biết lai lịch đối phương, còn chỉ ra đúng khuyết điểm đối phương. Ngồi bên dưới có vài người cũng thuộc hàng cao thủ giang hồ, nhìn chiêu kiếm của nam tử, nghe Lâu Lan nói, cũng nhận ra cậu nói rất chính xác.

Nam tử đứng trên sân khấu nghe xong nửa tin nửa ngờ, cầm kiếm lên huơ kiếm làm theo lời Lâu Lan nói, chợt nhận ra đánh như thế này rất hiệu quả, kinh ngạc hỏi: “Ta có thể đánh lại một lần không?”

“Rất tiếc, phải đổi người khác rồi.” Lâu Lan mỉm cười nhã nhặn nói.

Nam tử luyến tiếc, nhảy xuống sân khấu.

Chỉ một người đầu tiên đã chứng tỏ tài nghệ của Lâu Lan, mọi người không ai dám khinh thường cậu nữa, lên sân khấu cẩn thận so tài. Rốt cuộc hai mươi người, chỉ có ba người thắng. Nhưng ba người này nể tài cậu, không muốn mượn chuyện hoan ái trước mặt muôn người nhục nhã cậu, cuối cùng đưa quyết định chọn người đêm đầu tiên cho Lâu Lan.

Người được chọn là một cao thủ gần ba mươi tuổi, vị cao thủ tứ tuần không được chọn, do dự một hồi, trước khi đi xuống sân khấu cũng hỏi: “Ta thực không hiểu, tài nghệ của ngươi cao siêu như vậy, sao lại đi làm tiểu quan?”

Câu hỏi này có lẽ cũng là thắc mắc của mọi người, mọi người nghe xong đều nhìn về phía Lâu Lan. Lâu Lan cười khổ, trả lời: “Ta sinh ra trong gia đình phú quý nhưng mệnh vận không tốt, lúc nhỏ thường bệnh tật, phụ mẫu sợ không sống lâu, mới tìm cao nhân đắc đạo hỏi. Cao nhân sau khi chỉ dạy võ công cho ta cường thân kiện thể, nói rằng: ta sinh nam thân nhưng dương khí không đủ, muốn sống lâu, phải hoan lạc với nam nhân để bồi bổ dương khí.”

Mọi người nghe xong, âm thầm thở dài, cảm thấy thật đáng tiếc.

Nam tử đầu tiên lên sân khấu thách đấu nghe vậy cũng nói: “Mỗi ngày ta sẽ đến đây ủng hộ dương khí cho tiểu đệ ngươi, giúp ngươi sống thọ, bù lại tiểu đệ ngươi cũng giúp ta bày trừ khuyết điểm, nâng cao võ công, đồng thời an ủi cả kê kê của ta, ta tính vậy có được không?”

Lâu Lan bật cười, không khách sáo, nói: “Chỉ e nhân huynh chưa thành cao thủ, đã bị ta hút cạn dương khí, tinh tẫn nhân vong.”

Mọi người nghe vậy cười ồ, nam tử gãi gãi đầu, cười xấu hổ.

Vị cao thủ tứ tuần có được đáp án cũng thỏa mãn, vỗ vỗ tay ngăn mọi người bàn tán thêm: “Một khắc đêm xuân giá ngàn vàng, mọi người nên dừng lại tại đây thôi. Đêm mai chúng ta lại tiếp tục.”

Vị cao thủ được chọn cũng không khách sáo, cảm tạ vị cao thủ tứ tuần, xong bước lên bồng Lâu Lan xuống đài, đi theo người hầu đến căn phòng đã chuẩn bị sẵn.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: