Tuyệt sắc – Phần ba- Chương một

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương một: Trở về

.

“A, thật là mát quá đi.” Cao Tường ngồi trên ngựa, phía trước Lam Kiều, dang tay ra la lớn, “Ở ngoài sảng khoái quá đi mất, ở lâu trong tiểu quan quán, ngột ngạt cứ như người mấy năm không tắm.”

“Không ai so sánh ngốc nghếch như đệ cả.” Lâu Phương từ lưng ngựa bên đây thò tay sang định cốc đầu Cao Tường, Cao Tường đã giật cương ngựa, né được cú đánh của hắn.

Đây chính là nguyên nhân vì sao Cao Tường nhất quyết không chịu ngồi chung ngựa với Lâu Phương, Lam Kiều giờ thì đã hiểu. Vừa đi, Cao Tường vừa méc với cậu rằng, ở trên Tinh Vân Đảo, ai cũng yêu mếm cậu, chỉ có mỗi Phương ca là hay ăn hiếp cậu.

“Bởi vì nếu không có ai nghiêm khắc với đệ, đệ sẽ được nước làm loạn.” Lâu Phương liếc qua, nói.

“Đệ có làm loạn đâu à?” Cao Tường chu mỏ.

“Vậy chứ ai treo con chó của Thạch thúc vào mỏm đá ngoài bờ biển? Ai cắt đuôi con két Bạch bá bá nuôi? Ai lặt trụi lông đuôi con gà nhà Tần đại thẩm? Còn đút con ếch cho con vịt Lưu cô cô nuôi ăn, khiến nó nghẹt thở chết… Khắp Tinh Vân Đảo, ai mà không biết tam thiếu chủ quậy đến cỡ nào. Đó là chưa kể làm tiểu quan rồi, ta còn phải đi theo đuôi dọn hậu quả cho đệ.”

Lâu Phương liệt kê tội trạng của Cao Tường, Lam Kiều cười không khép miệng, Cao Tường thì xụ mặt xuống. Nghe xong câu cuối của Lâu Phương, Lam Kiều thắc mắc hỏi: “Lúc làm tiểu quan, Tường đệ còn quậy gì nữa?”

“Lương Kỳ chỉ mới chê tiểu kê kê của hắn nhỏ quá, hắn đã dùng sắc đẹp mê hoặc La Bình, nhờ La Bình lén cắt tiểu kê kê của Lương Kỳ. May nhờ Mạc thúc thúc biết báo ta hay, ta kịp ngăn lại, nếu không giờ này Lương Kỳ tuyệt tử tuyệt tôn rồi.”

Lam Kiều cười chảy cả nước mắt: “Tường đệ, đệ quậy quá rồi đó.”

“Hứ! Là do tên Lương Kỳ ấy đáng đời thôi. Năm đó đệ chỉ mười tuổi, tiểu kê kê nhỏ là phải rồi, dám chê, tội đáng chết, cắt tiểu kê kê là đã nhân nhượng lắm rồi đó.” Cao Tường nguýt mỏ lên, quyết kể rõ tội trạng Lương Kỳ cho Lam Kiều nghe.

Lâu Phương không kéo ngựa sát qua ngựa Lam Kiều, mà búng “tách”, một thứ gì đó bắn trúng đầu Cao Tường. Cao Tường méo mặt xoa đầu, quay sang nhìn Lâu Phương thù hận.

“Lúc đó cữu cữu mà không dọa nếu đệ còn quậy tiếp cữu cữu sẽ cho mười tên cùng lúc cường bạo đệ, thì không biết đệ đã gây ra bao nhiêu tai họa nữa rồi.” Lâu Phương nói.

Cao Tường “hừ hừ hừ” ba tiếng, ngoan ngoãn ngồi yên, không dám láo táo nữa.

Làng chài Văn Định.

“Giang đại ca, có người bên ngoài tìm Giang đại ca kìa.”

Giang Biền nghe tiếng gọi, dừng tay đan lưới, ngẩng đầu lên ngó ra ngoài cổng. Tiểu Văn, thiếu nữ xóm chài nước da bánh mặt, không e ấp yểu điệu như tiểu thư thị thành, đứng ngoài cổng vừa ngoắt tay với Giang Biền, vừa gọi ý ới vào trong.

Ai vậy kìa?

Giang Biền buông kim đan lưới, đứng dậy đi ra ngoài, nhìn ba người đứng ngoài cổng, hắn nhíu mắt quan sát một lúc, kêu lên thất thanh: “Lâu đại công tử, tam thiếu chủ, vào nhà, vào nhà ngồi đi.”

Tiểu Văn nghe cách xưng hô, thoáng kinh ngạc, chỉ chỉ ba người hỏi Giang Biền: “Ai vậy?”

Giang Biền nói: “Khách quý của phụ thân ta.”

Ra là vậy, Tiểu Văn nguýt mỏ, bỏ về nhà, không tìm hiểu thêm.

Ở làng chài này, ai cũng biết Giang Hải một năm có khách quý đôi lần, thuê hắn chèo thuyền ra biển, đi đến nơi nào đó, sau đó hắn quay về, trong túi lại có vài ba đỉnh bạc, mua bầu rượu ngon về nhắm với dăm ba con khô mực.

Không ai biết Giang Hải từ đâu mà tới, chỉ biết hắn rất rành nghề biển, ngoài biển có bãi đá ngầm ở nơi nào nơi nào, hắn đều rõ như lòng bàn tay mình. Hắn có một con thuyền lớn, thích một mình chèo ra biển đánh cá dăm ba ngày, sau đó quay về với cá đầy thuyền. Hắn bán hết thuyền cá, lại mua một bầu rượu ngon về nhắm với dăm ba con khô mực. Vì vậy người dân bến Văn Định này không gọi hắn là Giang Hải, mà gọi hắn là Giang Túy Quỷ.

Khi nhóm người Lâu Phương đến tìm Giang Túy Quỷ, hắn không có nhà, Giang Biền, con trai Giang Hải nói: “Sáng nay có hai đứa trẻ lén trộm thuyền chèo ra biển chơi, cho nên trưởng làng nhờ phụ thân và vài người hàng xóm ra biển bắt về giúp, có lẽ cũng sắp về tới rồi.”

“Nghe thật giống chuyện ‘ai đó’ từng làm.” Lâu Phương liếc mắt nhìn Cao Tường ngồi bên cạnh, Cao Tường ngẩng đầu ngó láo liên trên trần nhà, dường như đang kiếm con vật gì ở trên ấy.

Giang Biền nghe vậy bật cười: “Ta còn nhớ có lần đảo chủ phải huy động toàn bộ người trên đảo chèo ra bãi đá ngầm tìm thiếu gia.”

“Năm đó hắn chỉ mới bảy tuổi, hừ.” Lâu Phương nghiến răng.

Lúc đó hắn đang luyện võ cùng cữu cữu thì nghe người hầu chạy vào thông báo tam thiếu chủ một mình chèo thuyền ra bãi đá ngầm, khiến Hạ di sợ đến ngất xỉu.

“Xem ra lúc nhỏ Tường đệ khiến mọi người rất đau đầu.” Lam Kiều buồn cười nói.

“Đâu chỉ đau đầu, mọi người còn không ít lần đứng tim vì hắn.” Thấy Cao Tường vẫn ngó lơ lên trần nhà, hắn đưa tay nắm cổ, ấn đầu cậu xuống.

“Đau.” Cao Tường xoa cổ, “Cũng do mọi người canh chừng đệ kỹ quá, không cho đệ đi chơi mà.”

“Không canh chừng đệ mà được à? Đệ có nhớ đệ làm mẫu thân đệ ngất xỉu mấy lần rồi không?”

Thấy Lâu Phương tức giận, Cao Tường vội né vào ngực Lam Kiều trốn tránh, nhưng Lam Kiều đã nghiêm khắc nói: “Để mẫu thân ngất xỉu là đệ không ngoan.”

“Đệ biết lỗi rồi mà, cũng xin lỗi mẫu thân, từ đó hạn chế nghịch ngợm không phá làng phá xóm nữa.” Cao Tường phụng phịu nói.

“Chuyện cũng đã lâu rồi, Lâu đại công tử bớt giận, ta thấy hiện giờ tam thiếu chủ ngoan ngoãn lễ độ hơn xưa, được phu tử trong kinh thành dạy dỗ có khác.” Giang Biền cười nói, giải vây cho Cao Tường.

Người dân trên Tinh Vân Đảo thực ra chỉ biết tam thiếu chủ của họ được Lâu phó đảo chủ đưa vào đất liền để phu tử dạy dỗ cho bớt quậy phá, hoàn toàn không biết cậu bị đưa vào đất liền để làm tiểu quan.

“Trong nhà có khách à?” Một ông lão tuổi hơn sáu mươi người thấp bé cơ thể rắc chắn từ ngoài cổng đi vào, chính là Giang Hải. Nhìn ba vị khách lạ ngồi trong nhà, Giang Hải cười nói: “Lâu đại công tử, tam thiếu chủ, Lam công tử, tháng trước ta có nhận tin từ Lâu phó đảo chủ ba vị chuẩn bị về đảo, vốn đã chờ sẵn, không ngờ sáng nay lại có chút chuyện xảy ra, làm ba vị phải đợi lâu rồi.”

“Không sao. Ta nghe nói có hai đứa trẻ trộm thuyền chèo ra biển, không biết đã tìm được chưa?” Lâu Phương hỏi thăm.

“Cảm tạ Lâu đại công tử quan tâm, ta đã tìm được hai tên tiểu tử ấy rồi, giao cho phụ mẫu chúng đem về nhà dạy dỗ lại.” Giọng Giang Hải sang sảng, chất giọng của những người đi biển, “Xin hỏi Lâu đại công tử muốn ra biển bây giờ hay nghỉ ngơi một đêm, sáng mai sẽ đi?”

“Cũng đang thuận hướng gió, không biết Giang lão bá có cần nghỉ mệt không?” Lâu Phương lễ phép hỏi.

“Đừng lo, đối với ngư dân bọn ta, ra biển nghĩa là nghỉ ngơi rồi.” Giang Hải cười ồm ồm, quay sang nói với Giang Biền: “Con thả hải âu báo tin cho đảo chủ biết, ta đưa ba vị công tử ra bến thuyền.” Xong nói với ba người Lâu Phương: “Ba vị công tử, xin đi theo ta.”

Ba người đứng lên đi theo Giang Hải, Lam Kiều cảm thấy có chút nôn nao, đây là lần đầu tiên cậu lên thuyền ra biển. Vì ngựa không thể lên thuyền được, Giang Hải bảo Giang Biền dắt vào sân nhà, sau đó liên hệ người của Tinh Vân Đảo trên đất liền đến mang ngựa đi chăm sóc. Bến thuyền Văn Định cách nhà Giang Hải cũng không xa, đi bộ hai khắc là đến.

Thuyền của Giang Hải là loại thuyền buồm lớn nhưng một người cũng có thể điều khiển được, cặp hai bên hông là hai chiếc thuyền độc mộc dùng đi vào bãi đá ngầm, Lâu Phương thành thạo giúp Giang Hải chuyển đà căng buồm, chiếc thuyền rẽ sóng ra khơi.

Cao Tường đứng giữa thuyền cùng Lam Kiều, vung tay chỉ này chỉ nọ cho Lam Kiều, này là hải âu, này là sóng bạc đầu, kia là cá, kia nữa là sứa…

Lâu Phương lại cốc đầu Cao Tường: “Lo ba hoa không chịu nhìn kỹ, đó là xác cá chết, sứa đâu mà sứa.”

“Đau. Phương ca cốc hoài đệ ngu luôn thì làm sao?” Cao Tường ôm đầu la khóc.

“Đệ có thông minh à?” Lâu Phương đáp ngay.

“Hừ hừ hừ, chỉ giỏi ăn hiếp người ta. Kiều ca, đừng ở cùng Phương ca nữa, hung dữ lắm, hừ hừ hừ.” Cao Tường lại khóc tố với Lam Kiều.

Lam Kiều bật cười, xoa giúp chỗ đau cho Cao Tường. Lam Kiều có phần không hiểu, một cậu bé nhí nhố đáng yêu thế này, Lâu Lan vì sao lại đưa cậu ta đi làm tiểu quan? Cao đảo chủ chẳng lẽ không phản đối hay sao? Lâu Phương nói rằng chuyện này hắn không tiện nói, để lên đảo hỏi ý cữu cữu rồi sẽ nói cho Lam Kiều hay. Nghe vậy, Lam Kiều thôi không thắc mắc nữa. Cậu dù sao cũng chưa chính thức trở thành người nhà họ Lâu, có một số chuyện không nên biết ngay bây giờ thì hay hơn.

Suốt thời gian trên thuyền, Cao Tường bắn nhắn nhảy tưng tưng suốt không biết mệt, Lam Kiều hỏi thì Cao Tường nói bốn năm nay gần như phải ngồi một chỗ làm cậu tưởng mình như đã mọc rễ, cho nên bây giờ có cơ hội, phải hoạt động giãn gân cốt. Lâu Phương nghe vậy lại cốc đầu Cao Tường, hỏi mấy năm nay lại lười không chịu tập võ phải không? Cao Tường ôm đầu phụng phịu nói mình tập đầy đủ hết, không tin cứ hỏi lão Mạc, vì vậy Lâu Phương hằm hè một chút cũng tha cho cậu ta.

Sau mười ngày lênh đênh trên biển, thuyền cuối cùng cũng đến phía ngoài bãi đá ngầm. Giang Hải neo thuyền vào một hốc đá lớn bên ngoài chắn sóng, hạ hai con thuyền độc mộc xuống, chuyển một lượng thức ăn và nước uống vừa đủ xuống thuyền độc mộc, sau đó Giang Hải chèo một thuyền chở Cao Tường, Lâu Phương chèo một thuyền chở Lam Kiều, hai thuyền nối đuôi nhau vào bãi đá ngầm.

Lúc đầu Cao Tường chí chóe muốn chèo cho bằng được, nhưng sau khi bị Giang Hải dọa có thể đâm vào đá ngầm chết mất xác, cậu mới chịu ngồi yên. Đến trưa ngày hôm sau, Tinh Vân Đảo đã xuất hiện trước mặt.

Từ xa đã trông thấy có rất nhiều người đứng trên bến chờ đón bọn họ, Cao Tường nghe tiếng một phụ nữ loáng thoáng gọi mình: “Tường nhi!”. Cậu nhìn về phía bến, bóng của một phụ nữ mặc đồ lụa màu lam vượt lên trước mọi người, phất phất tay, ống tay áo bay dập dềnh trong gió biển như cánh bướm.

“Mẫu thân!”

Cao Tường hét lên, nhún người dùng khinh công lướt trên đầu ngọn sóng, phi về hướng bờ, nhào vào lòng người phụ nữ nọ, òa khóc. Người phụ nữ mắt lệ nhòa, ôm lấy cậu, luôn miệng gọi “Tường nhi! Tường nhi!”.

Người phụ nữ này chính là Hạ Uyển Nhi, kỹ nữ Lâu Lan vô tình gặp trên đường đến bến thuyền Văn Định, sau đó trở thành một trong năm thiếp của Cao Thanh Minh, sinh cho hắn một đứa con trai, chính là Cao Tường.

Thuyền Lâu Phương cũng cập bờ, Lâu Phương lên bờ, bắt đầu giới thiệu từng người với Lam Kiều: đảo chủ Cao Thanh Minh, đại thiếu chủ Cao Đạt, nhị thiếu chủ Cao Tuấn, và… Thiên Ngạo Lâu Lan.

Nghe danh đã lâu, lần đầu tiên Lam Kiều diện kiến người thật. Đó là một nam tử bề ngoài khoảng hơn hai mươi, cực kỳ mỹ lệ, cũng cực kỳ quyến rũ, có thể xứng với bốn chữ “thiên kiều bá mị”, chả trách nam tử giang hồ không khỏi xiêu lòng, cũng không dám làm mích lòng, bởi vì Thiên Ngạo Lâu Lan không chỉ cực đẹp, võ công lại cực giỏi, lại còn cực kỳ thông minh, và cá tính cũng cực kỳ kinh khủng. Làm mích lòng mỹ nhân, cũng chỉ có bốn chữ để diễn đạt: “Sống không bằng chết.”

Một phụ nữ dẫn theo một đứa trẻ lách ra khỏi hàng người ở cánh phía đông, chỉ tay về hướng Lâu Phương, cúi xuống nói nhỏ vào tai đứa trẻ. Đứa trẻ chỉ khoảng năm tuổi nhưng không biết sợ người lạ, nghiêm túc đi đến trước mặt Lâu Phương, vòng tay, cúi đầu: “Trương Phong mừng phụ thân trở về.”

Lâu Phương kinh ngạc, nhìn người phụ nữ lúc nãy kêu “Đại tẩu!”, người phụ nữ mỉm cười dịu dàng, gật đầu chào. Lam Kiều lúc này mới biết, người phụ nữ này chính là vợ của Cao Đạt, cũng là người giúp Lâu Phương nuôi Trương Phong.

Lâu Phương bước đến bồng Trương Phong bằng hai tay, giơ cao xoay một vòng trên không, cười ha hả nói: “Con ta đã lớn thế này rồi sao?”

Lam Kiều nhìn hắn, thấy mắt hắn ngân ngấn lệ.

Tối hôm đó, sau tiệc tẩy trần, Lâu Phương đưa Lam Kiều và Trương Phong về căn nhà của hắn nằm trên một triền dốc thoai thoải, giữa một khu vườn xanh um tốt tươi, mặt trước hướng về phía biển. Trăng lên, sóng biển vỗ dạt dào, khung cảnh rất hữu tình.

Người hầu cầm đèn soi đường dẫn bọn họ vào trong. Xuyên qua đại sảnh là một khoảng sân nhỏ, phòng chủ nhân bên trái sân, phòng thiếu chủ nhân bên phải sân, sau nữa là phòng bếp và phòng dành cho người hầu. Trương Phong được người hầu dẫn về phòng cậu, Lâu Phương đưa Lam Kiều vào phòng mình.

Nữ chủ nhân cũ đã quá cố, để chào đón Lam Kiều, nội thất trong phòng được thay đổi toàn bộ. Nước tắm đã có sẵn, Lâu Phương và Lam Kiều tắm rửa xong, lên giường nằm. Lúc này, Lâu Phương bắt đầu kể cho Lam Kiều nghe câu chuyện về Cao Tường.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: