Tuyệt sắc – Phần ba- Chương hai

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương hai: Xuất sinh

.

Cao Thanh Minh không ngồi xuống ghế mà đi qua đi lại trước cửa phòng liên tục khiến Lâu Lan không khỏi bực bội, nói: “Con thứ năm rồi, đâu phải đứa đầu tiên, ngươi làm gì mà lo lắng quá thể thế?”

Cao Thanh Minh nghe vậy, ngồi xuống ghế, nhưng vẫn bồn chồn ngó về phía cánh cửa phòng liên hồi, giống như có thể nhìn xuyên qua cửa được vậy, “Ba canh giờ rồi… Ba canh giờ rồi đó…”

“Ngươi chẳng phải đã vào đất liền bắt cóc một bà mụ giỏi ra đây rồi còn gì? An tâm đi, Uyển Nhi sẽ mẹ tròn con vuông nhanh thôi.” Lâu Lan bắt chéo chân, ung dung nói.

“Nhưng cơ thể của Uyển Nhi… Ai~~~”

Cũng khó trách một đại nam nhân như Cao Thanh Minh lo đến ngồi không yên chỗ, bởi vì trong đó có rất nhiều nguyên do.

Gia tộc Cao Thanh Minh cũng là một trong những gia tộc nghe lệnh hoàng đế đi thuyền ra biển tìm Bồng Lai tiên đảo, rốt cục không tìm được Bồng Lai, mà tìm được cách đi vào trận địa đá ngầm của đảo Tinh Vân. Gia tộc Cao Thanh Minh quay về đất liền, định tấu lên hoàng đế, mới hay tin Bắc Phiên đánh xuống Cửu Châu, hoàng đế đã chết trong biển lửa. Gia tộc Cao Thanh Minh quyết định không về Cửu Châu nữa, dẫn thêm một số lượng lớn người chạy loạn, ra Tinh Vân Đảo lập nghiệp, kể từ đó thành đảo chủ, xem như vua một cõi. Song cũng kể từ đó, gia tộc Cao Thanh Minh chỉ có thể truyền được một đời, nếu có trên hai con, cũng chỉ duy nhất một con trai. Một đạo sĩ đi theo ra đảo nói rằng đó là vì gia tộc Cao Thanh Minh tự phong mình là đảo chủ mà không hỏi ý sơn thần thổ địa, bị sơn thần thổ địa nguyền rủa, phải qua rất nhiều đời cháu con mới cởi bỏ được.

Đến đời Cao Thanh Minh, có lẽ lời nguyền đã hết hiệu lực, hắn sinh được hai con trai hai con gái. Sau khi nạp Hạ Uyển Nhi làm thiếp, không ngờ Hạ Uyển Nhi lại có thể đậu thai. Nhưng bà mụ săn sóc cho Hạ Uyển Nhi lại nói rằng, do trước đây cô là kỹ nữ, từng bị bắt uống thuốc trục thai, đậu thai được đã là kỳ tích, nhưng cái thai này, sợ rằng không khỏe.

Cao Thanh Minh nghe vậy lo lắng, hai tháng sau bà mụ lại nói với hắn: xem tướng cái thai này, chắc là con trai. Cao Thanh Minh nghe vậy mừng vui khôn xiết, vội vã nghe lời bà mụ này vào đất liền tìm một bà mụ tiếng tăm để hỗ trợ đứa trẻ được sinh ra an toàn. Các chi nhánh của Tinh Vân Đảo nghe lệnh tích cực tìm tòi, cuối cùng tìm được một bà mụ cực kỳ mát tay.

Nhưng khi nghe nói phải ra đảo đỡ đẻ, bà mụ này quyết chí không đi, cho dù đã được hứa sẽ được đền đáp rất nhiều vàng bạc. Lý do: bà ta bị một chứng bệnh được gọi là “sợ thủy thần”, chỉ cần nhìn thấy một nơi có nước mênh mông như ao hồ là lập tức sợ hãi, do vậy mỗi lần đón bà mụ đi đỡ đẻ, mọi người đều phải bọc kính xe ngựa.

Hết cách, Cao Thanh Minh cho người nửa đêm bắt cóc, để lại một tờ giấy và túi vàng bạc thông báo người nhà, sau đó đưa bà mụ lên thuyền, bịt mắt bà ta lại cho đến khi vào bên trong đảo. Cao Thanh Minh cho xây một căn nhà giữa đảo, tại một nơi không thể thấy biển hay thậm chí ao hồ, để Hạ Uyển Nhi và bà mụ ở đấy chờ ngày sinh nở.

Cuối cùng cũng chờ được ngày này.

Nửa đêm hôm đó, có tiếng trẻ con khóc từ trong phòng vọng ra, Cao Thanh Minh rốt cuộc cũng cảm thấy yên bụng. Bà mụ bồng đứa trẻ ra phòng ngoài, lớn tiếng chúc mừng: “Chúc mừng đảo chủ, là một đứa con trai. Hạ phu nhân cũng đã an toàn, đang được thị nữ săn sóc hồi sức.”

Cao Thanh Minh đón lấy đứa trẻ từ tay bà mụ, vui mừng khôn xiết, nhưng Lâu Lan nhìn cơ thể đứa trẻ, lắng nghe hơi thở, nhịp tim đập, thoáng nhíu mày.

Đứa trẻ này sức khỏe hoàn toàn không ổn.

Đó là kết luận của mọi người sau khi tam thiếu gia xuất sinh được mười ngày. Mọi người bắt đầu dùng các loại dược liệu quý để cầm cự mạng sống cho tam thiếu gia, nhưng Lâu Lan bắt huyệt, lắc đầu, nói rằng dù có dùng thảo dược quý cách mấy, đứa trẻ này e rằng không sống được đến lúc nhược quan, chẳng những vậy, còn không thể khiến nữ nhân sinh con được.

Cao Thanh Minh nghe vậy vô cùng buồn rầu. Đối với hắn, con nào cũng là con, huống chi còn là con trai, mặc dù không thể duy trì nòi giống, nhưng hắn thực lòng mong con mình có thể sống đến lúc tuổi già.

Lâu Lan hiểu lòng Cao Thanh Minh, nói với Cao Thanh Minh, hắn có cách cứu. Cao Thanh Minh hỏi, Lâu Lan trả lời: Thiên Ngạo. Cao Thanh Minh đập bàn tức giận.

Ngoài Lâu Lan, Cao Thanh Minh là người thứ hai hiểu tương đối rõ về loại võ công có tên là Thiên Ngạo này. Lấy cơ sở gần giống như “Hấp Dương Tâm Pháp”, hấp thu dương khí nam nhân thông qua hoan lạc, cuối cùng luyện thành Thiên Ngạo. Lúc này Lâu Lan tuy không cần thiết phải hoan lạc cùng nam nhân nữa hấp thu dương khí nữa, nhưng nhìn hắn đi, hắn không thể bỏ được sở thích hoan lạc cùng nam nhân.

Cao Thanh Minh lại càng thêm buồn rầu, song nhìn đứa trẻ mới sinh suy yếu đến độ thỉnh thoảng không khóc nổi, chỉ có thể thở hổn hển, hắn rốt cuộc mềm lòng, đồng ý để Lâu Lan dùng Thiên Ngạo cứu đứa trẻ.

Lâu Lan căn cứ theo tâm pháp Thiên Ngạo, đưa khí vào người Cao Tường, bảo vệ mạch cho đứa bé, sau đó viết một phương thuốc, dặn dò nhũ mẫu mỗi ngày căn cứ theo phương thuốc này nấu sôi, chờ hơi nguội đổ vào vạc nhỏ, để lửa riu riu dưới vạc giữ thuốc nước ấm, sau đó đặt tam thiếu chủ vào, mỗi ngày ngâm một canh giờ. Làm vậy liên tục trong suốt ba năm, Cao Tường cuối cùng cũng lớn khỏe thành một đứa trẻ kháo khỉnh, trên người thoang thoảng hương dược thảo dễ chịu, khiến những người bồng bế cậu đều rất thích ngửi. Nhưng do lâu ngày ngâm mình trong nước thuốc, tóc của cậu bé không đen như người thường, mà có một màu vàng nhạt như màu hạt dẻ, khiến mọi người đều cảm thấy thú vị.

Lâu Lan bắt đầu dạy tầng thứ nhất Thiên Ngạo cho Cao Tường. Giai đoạn đầu hắn dùng khí công luyện từ Thiên Ngạo đưa vào mạch yểm hộ cho Cao Tường tập luyện. Cao Thanh Minh thấy vậy thắc mắc, hỏi: “Không thể yểm hộ thế này cho đến khi tập xong tầng thứ chín sao?”

Lâu Lan lắc đầu: “Không thể, chỉ có thể yểm hộ hết tầng hai là tối đa, bởi vì càng lên cao, yêu cầu tổn hao nội lực sẽ càng nhiều, phải hấp thu dương khí nam nhân hỗ trợ mới được. Giai đoạn đầu, xem như ta hấp thu dương khí nam nhân giúp nó, giai đoạn sau, nó chỉ có thể tự làm.”

Cao Thanh Minh lại hỏi: “Có thể dừng lại ở tầng thứ hai không luyện tiếp nữa được không?”

Lâu Lan lại lắc đầu: “Thiên Ngạo không giống các loại võ công khác, đã luyện là phải luyện đến cuối cùng, không thể dừng lại nửa chừng, bởi vì trong vòng bảy năm không lên được một tầng, ‘khí’ luyện được sẽ tan biến, công lao trước đó sẽ thành công cốc.”

Cao Thanh Minh tiếp tục hỏi: “Nếu vậy đến khi nào Tường nhi đi làm tiểu quan? Mười bảy tuổi?”

Lâu Lan biết hắn yêu con, không muốn con bị nhục nhã sớm bởi tay những tên dâm ô, nhưng đáng tiếc, thực tế không như người ta mong muốn: “Sức khỏe của Tường nhi không thể chờ đợi được đến lúc đó, vì vậy, phải luyện thành Thiên Ngạo trước nhược quan. Ta mất tám năm mới luyện thành, Tường nhi thiên phú không bằng ta, e rằng mất ít nhất mười năm, cho nên hắn mười tuổi là phải đưa hắn đi làm tiểu quan, nếu không sợ không kịp.”

“Còn cách nào khác nhanh hơn không?” Mười tuổi làm tiểu quan, Cao Thanh Minh cảm thấy thương con vô hạn.

“Trừ phi Tường nhi hút sạch công lực của một tên có võ công cao hơn ta gấp mười lần.” Lâu Lan thẳng thắng trả lời.

Võ công của Lâu Lan hiện tại cũng đứng hàng thứ mười hai trong giang hồ, trên hắn đa phần là cây đa cây đề trong giới chính đạo, hút sạch công lực của một trong những cây đa cây đề sẽ bị toàn bộ võ lâm chính phái đuổi giết. Còn tà giáo…

“Thôn Thiên Giáo chủ?” Cao Thanh Minh bật thốt ra khỏi miệng.

“Ngươi nghĩ ta với ngươi hợp sức lại đánh bại tên đó được không?” Lâu Lan trừng mắt nhìn Cao Thanh Minh khinh bỉ.

“Không dùng sức được thì dùng mưu.” Cao Thanh Minh đập nắm đấm vào tay phải nói.

“Dùng mưu cũng phải có thời cơ thích hợp mới dùng được.” Lâu Lan lại tạt cho Cao Thanh Minh gáo nước lạnh, “Vì vậy, trước mắt, để đảm bảo an toàn, chỉ còn cách cho Tường nhi đi làm tiểu quan lúc mười tuổi thôi. Đừng lo, trước lúc đó ta sẽ dạy dỗ Tường nhi chu đáo, để nó lên giường chỉ cần sảng khoái hưởng thụ là được.” Lâu Lan vỗ vai Cao Thanh Minh an ủi.

Được tiểu quan dâm đãng đệ nhất giang hồ trấn an, Cao Thanh Minh cảm thấy an lòng, nhưng cũng cảm thấy có gì đó sai sai.

Cao Tường năm tuổi, Lâu Lan bắt đầu dạy cho cậu các chiêu thức trên giường của một tiểu quan. Hạ Uyển Nhi thấy con mình mới năm tuổi đã phải học hỏi những chuyện này, đau lòng không thôi, nhưng vì có thể kéo dài tuổi thọ cho con, cô cũng chỉ có thể cắng răng chấp nhận. Bà mụ nói, do cô từng trục thai, đậu thai được xem như kỳ tích, mà sinh xong mẹ tròn con vuông lại càng thêm kỳ tích. Nói vậy cũng gián tiếp biểu đạt rằng, đời này cô chỉ có duy nhất một đứa con là Cao Tường. Hạ Uyển Nhi rất cưng Cao Tường, cưng đến độ ai cũng sợ cậu lớn lên sẽ hư.

Và Cao Tường do được phụ mẫu huynh tỉ cưng, rốt cuộc chạy đi phá làng phá xóm khắp cả đảo, ngày nào cũng có người đến gặp chủ đảo mắng vốn, Cao Thanh Minh xin lỗi dân đảo liên hồi, gọi Cao Tường ra mắng mỏ trước mặt vài câu. Nhưng do hắn mắng mỏ vài câu có lệ nên họ vẫn còn cảm thấy hậm hực, âm thầm trách đảo chủ cưng tam thiếu chủ quá đáng, Cao Thanh Minh nghe được cũng rất phiền lòng.

Sau đó Cao Tường đổ bệnh suốt ba tháng, cả đảo không ai quậy phá có vẻ vô cùng yên bình, nhưng người dân đảo cũng vì thế cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó. Họ bỗng nhớ tình trạng gà bay chó chạy khắp đảo do Cao Tường gây ra, hiểu ra thiếu là thiếu cái gì. Đa số mọi người không cam lòng, nhưng một số người cũng bắt đầu mon men tới gần Tinh Vân trang, nơi ở của đảo chủ, dò la bệnh tình tam thiếu chủ. Lúc đó họ mới vỡ lẽ, đảo chủ cưng tam thiếu chủ hơn đại thiếu chủ nhị thiếu chủ, cũng bởi do tam thiếu chủ có thể sẽ không sống quá nhược quan, Lâu phó đảo chủ hiện tại đang dùng đủ mọi cách kéo dài tuổi thọ cho tam thiếu chủ. Họ nghe vậy, quyết định sau này tam thiếu chủ lành bệnh, để mặc cậu quậy gì thì quậy, bất quá cậu cũng chỉ quậy mấy trò trẻ con, phiền phức chút nhưng cũng không tổn hại gì.

Kết quả Cao Tường quậy tưng khắp làng khắp xóm, Lâu Phương do từ nhỏ được phụ mẫu dạy dỗ nghiêm túc, thấy Cao Tường như vậy ngứa mắt, có điều ngoài cữu cữu không ai trị Cao Tường được, rốt cuộc hắn trở thành người thứ hai trị Cao Tường, cũng trở thành người thứ hai Cao Tường sợ sau Lâu Lan.

Nhưng quậy thì quậy, tài nghệ đàn cổ cầm của Cao Tường lại vô cùng tuyệt hảo.

Hạ Uyển Nhi trước kia làm kỹ nữ vốn là một tay đánh đàn cổ cầm được không ít tao nhân mặc khách mê, sau khi chuộc thân giải nghệ, cũng không nỡ rời xa cây cổ cầm quen thuộc của mình, đem theo lên Tinh Vân Đảo. Lúc có thai không thể đánh cổ cầm, Lâu Lan thỉnh thoảng nổi hứng lại đến đánh đàn cho cô nghe, có lẽ vì vậy Cao Tường đã thích cổ cầm từ khi còn ở trong bụng mẹ.

Cao Tường hai tuổi, mỗi lần nghe tiếng mẫu thân đàn dù quậy cách mấy cũng ngồi yên lắng nghe, không khóc không la, cứ ngồi yên như thế. Vì vậy Cao Tường ba tuổi, Hạ Uyển Nhi bắt đầu dạy con khảy vài nấc đơn giản, cậu bé cảm thấy thích thú, muốn khảy miết, nhưng mẫu thân không cho. Hạ Uyển Nhi cũng biết với tình trạng sức khỏe của Cao Tường, học cổ cầm rất có hại, nên chỉ cho cậu chơi với đàn một chút, đẩy cậu sang chỗ Lâu Lan học võ và học mấy thứ khác. Cho đến khi Cao Tường năm tuổi, Lâu Lan nói sức khỏe của cậu đã tương đối ổn định, có thể luyện cổ cầm, Hạ Uyển Nhi mới an tâm dạy con tập đàn, Lâu Lan thỉnh thoảng cũng sang chỉ bảo thêm.

Cao Tường tám tuổi, tài nghệ đánh đàn đã hơn hẳn Lâu Lan và Hạ Uyển Nhi, nhưng kỳ thi họa thư lại thảm không cách nào chịu nổi, khiến sư phụ kiêm nghĩa phụ của cậu là Lâu Lan không khỏi đau đầu.

Lâu Lan luôn nghĩ, mình một thời đệ nhất cầm kỳ thi họa thư ở hai tiểu quan quán là Thanh Liễu và Dạ Oanh, không ai không khen cho được, kể cả các tài tử kinh thành nghe tiếng cũng tìm tới, ấy vậy mà tên tiểu tử vừa là đồ đệ vừa là nghĩa tử của hắn, cờ thì thua te tua, thi phú thuộc câu nọ quên mất câu kia, họa pháp và thư pháp xấu đến độ không muốn nhìn. May là Lâu Phương ngoại trừ đánh đàn, còn lại rất giỏi, khiến hắn cảm thấy được an ủi phần nào.

Cuối cùng Cao Tường mười tuổi, vì cần có người ở lại Cửu Châu khống chế Cao Tường, Lâu Phương được cử đi. Lúc đó vợ Lâu Phương do sinh con khó qua đời chưa lâu, Trương Phong cũng chưa tới một tuổi, phụ thân như hắn đáng lẽ không thể rời khỏi. Nhưng nhũ mẫu và Cao đại tẩu nói hắn bồng con còn không xong, rớt lên rớt xuống có ngày đứa bé đập đầu chết tốt, truất quyền nuôi con của hắn, đẩy hắn đi bảo vệ Cao Tường. Lâu Phương không đành lòng, nhưng nói không lại hai người phụ nữ, kết quả cắn răng đi theo Cao Tường. Cũng chính vì vậy, hơn bốn năm hắn không quay về Tinh Vân Đảo, cũng hơn bốn năm không gặp mặt con trai.

Cao Tường trước khi theo Lâu Phương đến Cửu Châu, Lâu Lan dùng một loại thuốc nhuộm tóc cậu thành đen, hướng dẫn cậu dùng Ngọc Lan Chỉ át chế mùi dược thảo đặc trưng trên cơ thể cậu, đồng thời dạy một thủ thuật tạo ra ảo giác, khiến cao thủ khi kiểm tra công lực của cậu chỉ phát hiện công lực cậu tuy cao nhưng không cao một cách quá đáng như Lâu Lan lúc đó. Do Lâu Lan từng bộc lộ chuyện mình hấp thu dương khí nam nhân để tăng công lực, nên không thể để mọi người phát hiện Cao Tường cũng sử dụng cách này luyện Thiên Ngạo.

Về mặt võ công, Cao Tường luyện đến hai loại võ công, một là Âm Ba Công, một là Yến Vĩ Kiếm Pháp, nhưng dưới thân phận là tiểu quan, Lâu Lan chỉ cho phép cậu sử dụng Âm Ba Công đấu với người khác, còn Yến Vĩ Kiếm Pháp âm thầm tập luyện, không để người khác biết. Dặn dò xong, Lâu Lan dạy cho Cao Tường một chút thuật dịch dung đơn giản để trông cậu dường như mỹ miều hơn, rồi cho cậu theo Lâu Phương vào đất liền.

Để tránh Cao Tường vào đất liền quậy phá lung tung, mặc dù đã có Lâu Phương kèm cặp, nhưng Lâu Phương còn phải xử lý một số chuyện liên quan gia sản của Tinh Vân Đảo và Lâu Lan khắp Cửu Châu, không thể lúc nào cũng ở cạnh Cao Tường, Lâu Lan cho Cao Tường uống một loại thuốc khống chế, mỗi tháng phải uống một lần thuốc giải, nếu không bụng sẽ quặn thắt như muốn đi ngoài, thuốc giải sẽ do Mạc Nhạc Mạc lão bảo giữ.

Mạc Nhạc hiện tại tuy là lão bảo Dạ Oanh, trước đó cũng là cao thủ võ lâm, nhờ Lâu Lan cứu một mạng đồng ý ở lại Dạ Oanh làm lão bảo. Võ công Cao Tường cho dù giỏi, cũng không thể nào thắng Mạc Nhạc để cướp thuốc được, nên chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời Mạc Nhạc. Nhưng Mạc Nhạc sau khi biết Cao Tường là nghĩa tử của ân nhân, cũng chăm sóc rất chu đáo, không quá nghiêm khắc như đối với các tiểu quan khác.

Hai tháng sau khi rời khỏi Tinh Vân Đảo, Cao Tường chính thức trở thành tiểu quan.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: