Tuyệt sắc – Phần ba- Chương bốn

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương bốn: Tiểu quan

.

Khác với những thành trấn khác, thành Văn Hương ban ngày rất yên ắng, nhưng khi màng đêm buông, mới là nhịp sống chính thức của nơi này. Chính vì vậy nó còn có cái tên khác là “Bất Dạ Thành”.

Lúc này, phía trước tiểu quan quán Dạ Oanh người đông nghịch, chen kín cả con đường trước mặt, khiến ai muốn đi qua đều phải chọn cách đi vòng. Buổi chiều Dung ma ma của Xuân Yến cũng đã dự đoán trước tình hình, tuyên bố đêm nay không buôn bán, người hầu Xuân Yến đem hết ghế ra ngoài mời quan khách Dạ Oanh ngồi, đồng thời các cô nương Xuân Yến cũng rót trà rót rượu, mời điểm tâm, toàn bộ đều miễn phí.

Tình hình này khiến quan khách càng bu vào Dạ Oanh và Xuân Yến nườm nượp, khiến thanh lâu tiểu quán suốt cả con phố nghiến răng trèo trẹo.

Biết làm sao được, gần hai mươi năm sau, Dạ Oanh lại có một tiểu quan được đồn đại chỉ thua Thiên Ngạo Lâu Lan một xíu xuất hiện, khiến mọi người không khỏi tò mò, ngoại trừ võ lâm hào kiệt muốn lên sàn đấu thử tài tiểu quan, còn có thư sinh muốn biết tài nghệ của tiểu quan này có giỏi bằng Thiên Ngạo Lâu Lan hay không cũng lũ lượt kéo tới. Đến tối, khu vực xung quanh Dạ Oanh, Xuân Yến đã chật kín người, không chen chút vào nổi, thậm chí quan sở tại cũng phải cử bổ đầu đến giữ trật tự, lớn tiếng nghiêm cấm võ lâm đánh nhau.

Thế nhưng cũng tránh không khỏi một số trận chiến nho nhỏ xảy ra, Vương bổ đầu phải dùng nội lực hét lên: ai còn đánh nhau nữa, hắn sẽ nhốt vào lao ngục một tháng, không cho thưởng thức tài nghệ của tiểu quan Cẩm Sắc. Nhờ vậy tình hình mới tạm ổn định.

Đầu canh một, xung quanh Dạ Oanh bỗng rực rỡ ánh pháo hoa, đồng thời, tiếng cổ cầm trong trẻo cất lên. Lúc này, màn hai bên sân khấu trong đại sảnh Dạ Oanh từ từ được kéo lên, mọi người nhìn thấy người đàn cổ cầm là một hài tử chừng mười tuổi, ồ lên kinh ngạc. Tiếng bàn luận từ bên trong vọng ra, người bên ngoài mới biết rằng, người đàn, đúng là Cẩm Sắc.

Nghe vậy người bên ngoài nhìn nhau mắt tròn mắt dẹt.

Cao thủ võ lâm thì nói rằng, trong tiếng đàn ẩn chứa một nguồn nội lực ngang tầm cao thủ bậc trung, chính vì vậy mới có thể đưa tiếng đàn vang xa, người đứng cách Dạ Oanh hơn trăm bước chân vẫn có thể nghe rõ mồm mộp.

Tao nhân mặc khách thì nói rằng, tiếng đàn này, nếu đem so với tiếng đàn của Sương Sương cô nương, đệ nhất cầm sư kinh thành, thì lại càng tuyệt vời hơn nữa.

Mọi người ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, một đứa trẻ mười tuổi, không ngờ tài nghệ lại cao đến bậc này, chẳng lẽ đúng như lời đồn đại, Cẩm Sắc thật sự là đệ tử chân truyền của Thiên Ngạo Lâu Lan.

Tiếng đàn ba khúc cũng dừng, chợt có một âm ba đập vào tai mọi người, khiến những người không có võ công hoặc võ công thấp phải lập tức bịt lỗ tai lại. Người không có võ ngơ nhác nhìn nhau, người có võ lập tức hiểu ra ngay: khiêu chiến chính thức bắt đầu.

Một thanh niên nhanh nhẩu rút kiếm nhảy lên sâu khấu, ai ngờ chưa vung kiếm, đã vội vã bịt tai nhảy xuống, lấy tay ra mới phát hiện lỗ tai chảy máu. Các cao thủ có mặt trong đại sảnh lập tức nhận ra, đứa trẻ này sử dụng Âm Ba Công để đánh. Lúc nãy mọi người nghe tiếng đàn là đã âm thầm đoán được loại võ công đứa trẻ này sử dụng e rằng chính là Âm Ba Công, một loại võ công huyền bí trước đây Lục Chỉ Cầm Ma sử dụng, sau này vì hiếm người có sáu ngón tay, ngay cả hậu nhân Lục Chỉ Cầm Ma cũng hiếm, nên không thể phát huy loại võ công này đến độ ảo diệu tận cùng, vì vậy mà mai một.

Nhưng đứa trẻ này những cao thủ tinh mắt đều phát hiện, hai bàn tay mười ngón, không dư ngón nào, vậy mà lại có thể khống chế Âm Ba Công chỉ có tác dụng trong phạm vi sân khấu, đủ thấy khả năng khống chế Âm Ba cũng không thấp. Nhưng các cao thủ cũng nhanh chóng nhận ra rằng, đứa trẻ này chưa thể phát huy chỗ ảo diệu nhất của Âm Ba Công, đó là tấn công một người, người đứng sát bên cạnh không bị ảnh hưởng. Bọn họ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nếu phát huy được đến trình độ đó, thì đứa trẻ này e rằng cũng thuộc hàng quái vật như Thiên Ngạo Lâu Lan. Trình độ thấp hơn, xem như có thể tạm thời an tâm.

Sau người thứ nhất, mọi người bắt đầu âm thầm toan tính cách đối phó, vì Âm Ba Công muốn đối phá cũng không dễ. Nhưng người thứ hai chưa kịp nhảy lên, Cẩm Sắc đã đứng dậy tiến đến trước sân khấu lễ phép cúi chào mọi người, ngẩng lên nói: “Tiểu quan tên Cẩm Sắc, kính chào gia gia, bá bá, thúc thúc, ca ca, và chư vị nữ tử đang nấp xung quanh nghe lén.”

Mọi người cười ồ lên, cảm thấy đứa trẻ này cách ăn nói cũng thật đáng yêu, còn bề ngoài… quả thật chỉ muốn ôm vào lòng nựng nịu.

Cẩm Sắc lại cúi chào lần nữa, nói tiếp: “Vì là đêm đầu tiên, Mạc lão bảo muốn ta phải đàn ba khúc để mọi người thưởng thức tài nghệ. Nhưng đàn xong ba khúc thì… tay ta đau quá.”

Cẩm Sắc giơ hai bàn tay lên quơ quơ tỏ vẻ rất đau, khiến mọi người lại cười ồ lên, chợt nghe đứa trẻ nói tiếp: “Lúc trước dùng nội lực chỉ có thể đàn một khúc, đàn liên tục ba khúc tay quả thật rất đau.”

Mọi người lúc này mới chợt nhớ ra, Cẩm Sắc dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, dùng nội lực để đàn từ nãy đến giờ, ngoài đầu ngón tay, e rằng sức lực cũng sa sút mấy phần.

“Cho nên kế tiếp, ta chỉ có thể đấu được với chín người, vì vậy, gia gia bá bá thúc thúc ca ca nào không nể phục, có thể đánh nhau giành quyền lên sân khấu.” Cẩm Sắc nói xong, lại cúi đầu chào, rất lễ phép.

Một tiền bối đứng lên chắp tay chào xung quanh, nói: “Ta đến đây chỉ là tò mò xem tiểu tử này có tài năng bằng Thiên Ngạo Lâu Lan hay không, hoàn toàn không có ý muốn đánh nhau chiếm đêm đầu, vì vậy quyền đánh nhau cùng tiểu tử này để chiếm đêm đầu, ta nhường lại cho đám hậu bối.”

Đám hậu bối nghe xong nhau nhau cảm tạ, các tiền bối khác nghe vậy cũng không tiện giành giật với hậu bối, toàn bộ rút lui. Rốt cuộc đám hậu bối thở phào vì có cơ hội lên sân khấu so tài, kết quả…

Chín người thắng có ba, nếu tính luôn người trước đó, thì là mười người thắng có ba, trong đó cũng có một số thanh niên có chút tiếng tăm trên giang hồ. Tên tiểu tử này cho dù không là đại quái vật như Thiên Ngạo Lâu Lan, thì e cũng là tiểu quái vật rồi. Mọi người vuốt mồ hôi hột.

Cuối cùng ba người thắng cuộc bước lên sân khấu để Cẩm Sắc chọn, cậu không chọn ngay mà chạy vòng vòng xung quanh ba người một hồi, ngó lên ngó xuống một hơi, mới chỉ người bên trái, nói: “Ta chọn vị ca ca này, lý do điểu điểu của vị ca ca này nhỏ nhất, sẽ không làm ta đau.”

Mọi người nghe xong cười ngoặc nghẽo, còn vị ca ca được chọn…

Khóc không ra nước mắt.

Bị nói điểu điểu nhỏ nhất, ai mà vui cho được.

Nhưng mà… tiểu đệ đệ à, ba người đều mặc quần đáy thụng, bên trong quấn khố, ngươi làm sao có thể nhìn ra điểu điểu của ta nhỏ nhất?

“Làm sao ngươi nhìn ra được tên đó điểu điểu nhỏ nhất?” Một tiền bối lớn tiếng nói ra tiếng lòng của thanh niên được chọn.

“Vì mông hắn xẹp nhất.” Cẩm Sắc vô tư nói, mọi người thì cười lăn ra.

Vị ca ca được chọn, tiếp tục… xấu hổ, xấu hổ. Những thanh niên khác thầm tính toán trong bụng, ngày mai có nên dùng vải buộc mông lại cho xẹp bớt không?

Vị ca ca được chọn nghĩ thầm trong đầu, chốc lát nữa sẽ cho Cẩm Sắc biết tay, sẽ hành cậu tới sáng mới hả dạ.

Kết quả…

Mùi hương lan dìu dịu toát ra từ người Cẩm Sắc làm vị ca ca này cảm thấy lòng lâng lâng nhẹ bẫn, mọi oán thù tích tụ dường như bay biến đi đâu. Kế đó, vị ca ca này không biết tại sao mình lại đối xử với Cẩm Sắc rất nhẹ nhàng, tiền hí hay tấn công cũng đều rất nhẹ nhàng. Kế đó… dường như hắn đã ngủ.

Đến sáng, vị ca ca này thức giấc, phát hiện Cẩm Sắc không có bên cạnh, giường lạnh tanh, có nghĩa hắn đã ngủ một mình ở đây cả đêm, hắn không khỏi ảo não. Suy nghĩ một chút, nhớ lại… dường như mình chỉ làm duy nhất một lần, tiếp tục ảo não. Nhưng cảm giác lâng lâng đêm qua đúng là đời này hắn chưa bao giờ được thưởng thức, hắn cảm thấy an ủi, không ảo não nữa, tinh thần chỉnh chu sáng láng đi xuống lầu.

Vừa vén rèm đi vào đại sảnh, vị ca ca này chợt cảm thấy rợn tóc gáy vì hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía hắn, hắn nhìn qua nhìn lại, sao đông người quá vậy nè?

Buổi sáng ở Dạ Oanh và Xuân Yến từ lúc Lâu Lan và Lâu Phượng làm chủ đều có bữa sáng phục vụ khách ở lại qua đêm, nhưng thường khách làng chơi do sợ mang tiếng nên đa phần chỉ ở lại hoan lạc đến nữa đêm là ra về, vì vậy bữa sáng ở kỹ viện, tiểu quan quán thường không quá đông khách. Nhưng sáng nay, ở đại sảnh Dạ Oanh, khách đặc – biệt – đông!

Vị ca ca thật rất muốn bỏ chạy, nhưng thấy ánh mắt mọi người nhìn mình ngưỡng mộ lẫn căm ghét, căm ghét nhiều hơn ngưỡng mộ, rốt cuộc thu hết can đảm tìm một bàn trống ngồi xuống.

Phục vụ của Dạ Oanh nhanh nhẹn bưng bữa sáng đặt xuống trước mặt hắn, nhưng hắn chưa kịp ăn, đã có người xà vào bàn hỏi: “Nội công thế nào?”

Vị ca ca ngớ người, chợt nhớ mấy lời Vạn Thủ Triệu Đạt tiền bối nói trong quán rượu bốn bữa trước, sau đó mọi người truyền tai nhau, phải âm thầm thử nội lực của Cẩm Sắc trước và sau khi hành lạc, để xem Cẩm Sắc có phải được chân truyền Thiên Ngạo không?

Vị ca ca nhớ lại, trước đó tức quá nên quên, sau đó… người ta đi từ hồi nào hắn không biết. Nhưng hắn không thể nói sự thật mất mặt trước mặt bao người được, lại nghĩ thầm trong đầu, đêm qua ta đã thê thảm, thì các người cũng phải thê thảm.

Vì vậy, vị ca ca ưỡn ngực, ngạo nghễ nói: “Không có dao động, nội công trước và sau như nhau. Thêm nữa, trên người Cẩm Sắc cũng có mùi hoa lan như Thiên Ngạo Lâu Lan, ngoài ra còn có Thần Lộ, cho nên, đêm qua ta quả thật rất sảng khoái.”

Ánh mắt ngưỡng mộ và căm ghét tăng gấp đôi, ngoài ra, trong căm ghét có ngưỡng mộ trong ngưỡng mộ có căm ghét, hai thái cực trái ngược dao động không ngừng, khiến những người có mặt tại đó có cảm giác mình sắp tẩu hỏa nhập ma.

Nhưng thông tin được rút ra như sau: Cẩm Sắc không có luyện Thiên Ngạo, ngoài ra còn có mùi hoa lan và Thần Lộ như Lâu Lan, nghĩa là, hưởng thụ thoải mái không cần lo sợ bị “hấp dương”. Các nam tử âm thầm mừng trong bụng.

Mất lần đầu thì sao chứ? Người ta là tiểu quan, cũng không phải tiểu tức phụ mới cưới về, trinh tiết đâu quan trọng bằng sảng khoái. Vì vậy các nam tử âm thầm chờ đợi đêm nay, sau đó khắp thành Văn Hương vang lên tiếng oán thán: vì sao trời lâu tối?

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: