Tuyệt sắc – Phần ba- Chương ba

.

.

Tuyệt sắc

Phần ba: Cẩm Sắc

Chương ba: Bàn tán

.

Thành Văn Hương sau gần hai mươi năm yên ắng với chuyện mua phấn bán hương, rốt cục vào một ngày cũng trở nên nhộn nhịp. Trước cửa tiểu quan quán Dạ Oanh đặt một thông cáo to, không ít nam tử thích đến đây chơi bời xúm lại xem.

Trên thông cáo đề rõ: Sân khấu dùng để đấu võ của Dạ Oanh sau gần hai mươi năm vắng bóng, ba ngày nữa sẽ được mở lại. Người sẽ tranh tài cùng mọi người là một tiểu quan tên Cẩm Sắc, mười tuổi. Do độ tuổi có hạn, kiến thức cũng có hạn, nên sau trận đấu không thể giúp mọi người chỉ điểm võ học như Thiên Ngạo Lâu Lan trước kia, Mạc lão bảo cảm thấy rất tiếc. Còn lại, quy luật người ngủ cùng tiểu quan Cẩm Sắc sau khi đấu võ xong vẫn như cũ: đó là một trong những người chiến thắng Cẩm Sắc, được Cẩm Sắc chọn ra.

Thông cáo vừa đưa ra, cả thành Văn Hương sôi trào dữ dội. Trong trí nhớ những người có tuổi ở đây, Thiên Ngạo Lâu Lan, một tiểu quan toàn tài, mọi người không sao quên được, huống chi cái tên đó hiện giờ thỉnh thoảng lại xuất hiện dùng cách “hưởng thụ một đêm” phá hoại không ít danh dự cao thủ chính đạo, khiến mọi người nghiến răng trèo trẹo nhưng không làm gì được.

Tiểu quan tên Cẩm Sắc này, rốt cuộc có đáng sợ như cái tên ôn dịch Thiên Ngạo kia? Mọi người vô cùng thắc mắc.

Trong một quán rượu, một tiền bối võ lâm sau khi nghe bọn hậu bối bàn tán với tâm trạng vừa hứng khởi vừa bàng hoàng, vuốt râu cười nói: “Đừng lo, tên tiểu tử này dù lợi hại thế nào, ta cũng có thể cam đoan hắn không bằng Thiên Ngạo Lâu Lan.”

Mọi người nhìn lại, hóa ra là Vạn Thủ Triệu Đạt.

Vạn Thủ Triệu Đạt bây giờ đã hơn sáu mươi, vóc người phương phi, cơ thể rắn rỏi, không thua thanh niên, nhưng ông ta không còn chơi bời trác táng như hai mươi năm về trước. Sau khi trói chân Lâu Lan ba tháng, nghiệm ra rằng cứ chơi bời thế này sớm muộn gì cũng tinh tẫn nhân vong, Triệu Đạt không còn lui tới tiểu quan quán nữa. Nhưng mỗi lần đi ngang thành Văn Hương, đều ghé vào Dạ Oanh uống đôi chén rượu, kể cho hậu bối nghe Thiên Ngạo Lâu Lan xinh đẹp đến cỡ nào, thông minh tài giỏi đến cỡ nào, và dâm đãng đến cỡ nào, khiến bọn hậu bối không khỏi thèm rỏ dãi.

Lần này Triệu Đạt cũng chỉ là vô tình đi ngang qua đây, không ngờ nghe được tin tức thú vị, muốn ở lại xem trò vui.

“Triệu tiền bối, ngài nói vậy nghĩa là thế nào? Có thể giải thích cặn kẽ cho chúng vãn bối hiểu rõ.” Một hậu bối đứng lên rót rượu mời Triệu Đạt, thỉnh ý.

Triệu Đạt nhìn người này quan sát một hồi, cười nói: “Chẳng phải Lâu gia các ngươi hiểu rõ hơn ta sao?”

Mọi người nhìn lại, hóa ra là Lâu Minh Tú, năm nay mười chín tuổi, nghe nói vừa mới luyện xong Dương Linh Đao Pháp, có lẽ đến đây “phá xử”.

Mọi người cười ồ, Lâu Minh Tú cũng không ngại, mặt dày hỏi tiếp Triệu Đạt: “Vãn bối tuy thuộc Lâu gia, nhưng sinh sau đẻ muộn, có nhiều chuyện vẫn không rành rẽ, mong tiền bối chỉ giáo.”

Triệu Đạt nghe xong cũng không khách sáo, nói thẳng: “Ba mươi năm trước, Lâu Lan mười tuổi đã lập nên kỳ tích trong võ học giang hồ, chẳng những được cho phép vào ở trong Tàng Kinh Các ba tháng, còn tìm ra cách thức luyện Dương Linh Đao Pháp cho Lâu gia các ngươi. Đáng tiếc ba năm sau hắn bị người nhà họ Lâu các ngươi tống vào tiểu quan quán, khiến hắn tâm lý méo mó, trở thành tai họa toàn võ lâm sau này. Chuyện này họ Lâu các ngươi hiểu rõ hơn người ngoài bọn ta chứ?”

Lâu Minh Tú nghe vậy ngồi xuống gãi đầu xấu hổ. Chuyện Lâu Lan trở thành tai họa giang hồ sau này, không ít người chỉ trích lỗi là do Lâu gia, khiến Lâu Kinh chưa tới năm mươi ngày ngày nghe giang hồ chỉ trích, tức quá hộc máu mà chết. Lâu Lan và Lâu Phượng sau đó cũng đến để tang phụ thân, người nhà họ Lâu biết lỗi của mình, không nhiếc móc họ.

Triệu Đạt tiếp tục giải thích: “Lâu Lan đáng sợ, không phải ở võ công của hắn, hoặc ở chuyện trên giường, chỗ đáng sợ của hắn, là cái đầu của hắn. Mười tuổi, không một đứa trẻ nào có thể làm được như hắn, thậm chí ngay cả trên thông cáo của Dạ Oanh cũng đề rõ, Cẩm Sắc không thể chỉ điểm võ học như Lâu Lan. Như vậy, tiểu tử Cẩm Sắc này, về võ nghệ có thể tài giỏi hơn đồng lứa, nhưng tuyệt đối không thể kinh khủng như Lâu Lan khi xưa được.”

Mọi người nghe vậy thở phào. Nếu tiểu quan tên Cẩm Sắc này thông minh như Thiên Ngạo Lâu Lan, chẳng phải sẽ trở thành tai họa cho toàn thể võ lâm như cái tên kia kia kia hay sao?

“Có điều mọi người cũng không nên coi thường.” Triệu Đạt nhấp ngụm rượu, nói tiếp: “Dạ Oanh từ sau Lâu Lan vốn đã không còn là một tiểu quan quán bình thường, ngay cả cao thủ như Mạc Nhạc còn đồng ý ở lại làm lão bảo. Võ công tiểu quan trong Dạ Oanh và kỹ nữ trong Xuân Yến từ sau đời Lâu Lan – Lâu Phượng cũng không tệ, nhưng không ai lập sàn thách đấu như Lâu Lan. Hiện tại Cẩm Sắc chỉ mới mười tuổi, Mạc Nhạc đã tự tin lập sàn thách đấu cho hắn, cũng có nghĩa võ công hắn không phải hạng xoàng. Theo ta nghĩ…”

Triệu Đạt định rót rượu uống, dốc bầu mới phát hiện bầu rượu trên bàn ông ta đã hết, một hậu bối thấy vậy, vội vàng hai tay dâng bình rượu chưa uống cho Triệu Đạt, còn rót giúp Triệu Đạt.

Trước cử chỉ của tên hậu bối này, Triệu Đạt rất hài lòng, uống một hơi thấm giọng, nói tiếp: “Tên tiểu tử này mặc dù không thông minh tài giỏi như Lâu Lan, nhưng có thể chắc chắn một điều, Lâu Lan có quan hệ gì đó với hắn. Ít nhất, theo ta suy đoán, tên tiểu tử này có khả năng là người kế thừa Thiên Ngạo.”

Mọi người hít sâu một hơi. Thiên Ngạo, loại võ công hấp thụ dương khí nam nhân để luyện, mặc dù không làm chết người như một số tâm pháp “hấp dương” của các nữ tử tà giáo khác, nhưng chuyện mình có thể bị “hấp dương” để luyện công khiến các nam tử cảm thấy không được thoải mái cho lắm.

Triệu Đạt nhìn khuôn mặt e sợ của các hậu bối, cười khà khà nói: “Đây dù sao cũng chỉ mới là phỏng đoán của ta, chưa chắc đã đúng thật, nhưng nếu cứ e sợ, mất một đêm với tiểu quan Cẩm Sắc thì uổng phí đời người.”

Nghe thế, một tiền bối ngồi bàn bên kia cũng nói: “Đúng vậy, sẽ tiếc nuối như ta, chưa bao giờ được lên giường cùng Thiên Ngạo Lâu Lan.”

Triệu Đạt nhìn sang, nhận ra người nọ, cười nói: “Ta nhớ ngươi chưa bao giờ đánh thắng được hắn.”

Đó là người đầu tiên lên võ đài đánh với tiểu quan Thiên Ngạo, rốt cuộc cho đến khi Thiên Ngạo rời khỏi Dạ Oanh, cũng chưa một lần đánh thắng, bây giờ tuổi gần năm mươi, song chưa một lần được ngủ cùng Thiên Ngạo Lâu Lan, cứ luyến tiếc mãi.

Triệu Đạt nhìn quanh một vòng, thưởng thức vẻ mặt bọn hậu bối, sau đó mới nói: “Thực ra vẫn có cách để kiểm tra tên tiểu tử Cẩm Sắc này có tập Thiên Ngạo hay không.”

“Là cách gì? Xin tiền bối chỉ giáo.” Một hậu bối đứng lên cung kính hỏi, định rót thêm rượu cho Triệu Đạt, nhưng Triệu Đạt ra hiệu mình đã uống đủ, không muốn uống thêm.

“Trước khi bắt đầu hành lạc, khéo léo vận công thử nội lực, sau khi hành lạc xong thử lại lần nữa, nếu cảm thấy nội công hai lần có chênh lệch, dù là rất nhỏ, cũng đủ chứng tỏ tên tiểu tử đó có ‘hấp dương’.”

Triệu Đạt cười khà khà tự tin hãnh diện. Chuyện này ngoài ông ta ra chắc chắn rất ít người biết, bởi vì ông ta là một trong số ít người leo lên giường Lâu Lan lần hai trong thời gian Lâu Lan ở Dạ Oanh, cho nên mới có cơ hội kiểm tra. Sau đó đại sư Phương Không nói rằng cần người buộc chân Lâu Lan, Triệu Đạt dùng võ công trói Lâu Lan lại xích vào giường ba tháng, ngày ngày hành lạc, nhưng kiểm tra nội lực lại thấy không tăng lên sau khi hành lạc. Triệu Đạt thắc mắc, Lâu Lan giải thích rằng: sau khi luyện xong chín tầng Thiên Ngạo, không cần ‘hấp dương’ thêm, vì vậy hắn ngủ cùng mọi người đơn giản chỉ là hưởng thụ, nhưng nếu hắn muốn, có thể “hấp” Triệu Đạt cạn kiệt sinh lực.

Triệu Đạt nghe vậy mới biết ba tháng nay Lâu Lan thật ra có thể “hấp” chết ông ta bất cứ lúc nào, nhưng hắn lại không làm. Triệu Đạt lại hỏi lý do, Lâu Lan chỉ cười ha ha nói: muốn được tận hưởng lại cảm giác bị trói vào giường cưỡng ép hành lạc, từ lúc biết võ công hắn cao cường, không ai có can đảm làm chuyện này, khiến hắn không khỏi luyến tiếc. Triệu Đạt nghe xong, chỉ muốn hộc máu.

Triệu Đạt nhớ lại thoáng rùng mình. May là Lâu Lan sau thời gian làm tiểu quan tâm lý trở nên méo mó, nếu không chẳng biết ông ta đã mất mạng từ khi nào rồi. Kể từ đó, ông ta bị tâm lý chướng ngại, phân thân gần như không ngóc đầu lên được, khiến tiểu quan thỉnh thoảng nhìn ông ta với ánh mắt ý nhị. Triệu Đạt từ đó cũng hạn chế ra vào tiểu quan, nói với mọi người là do ông ta muốn cường thân kiện thể, không muốn tinh tẫn nhân vong chết sớm. Vì vậy ai cũng nể phục, không có ai cười nhạo.

Triệu Đạt uống hết rượu, hất mặt lên với bọn hậu bối, sau đó kiêu ngạo bỏ đi. Bọn hậu bối ở lại tiếp tục bàn bạc, cho rằng nên rỉ tai chuyện nội lực cho những ai muốn lên giường cùng Cẩm Sắc biết, nhờ vậy có thể kiểm tra được Cẩm Sắc có tập luyện Thiên Ngạo hay không.

Sau tấm bình phong ngăn thành một khu biệt lập của quán rượu, một đứa trẻ khoảng chừng mười tuổi ngồi cùng một thiếu niên khịt mũi nói: “Hừ, tưởng kiểm tra mà được à, may là nghĩa phụ đã tính toán sẵn từ trước.”

Thiếu niên cốc đầu đứa trẻ: “Quay về nghỉ ngơi tập trung tinh lực để ba ngày sau tiếp khách.”

Đứa trẻ ôm đầu kêu rên: “Người ta chơi chưa đủ mà.”

“Sau này trở thành cao thủ võ lâm muốn đi đâu chơi thì đi.” Thiếu niên nói.

“Phương ca thật độc ác, không biết yêu thương đệ đệ.” Đứa trẻ rên rỉ, “Đệ bẩm sinh đã là một tên yếu ớt có thể chết sớm bất kỳ lúc nào, Phương ca phải thương yêu đệ như mọi người chứ.”

Thiếu niên lạnh lùng nói: “Yêu thương đệ để đệ leo lên đầu ngồi như mọi người à.”

Đứa trẻ cứng họng, mặt xụ xuống.

Đứa trẻ và thiếu niên này chính là Cao Tường và Lâu Phương. Vốn một tháng trước bọn họ đã đến thành Văn Hương, nhưng Cao Tường nói rằng lần đầu tiên đặt chân vào Cửu Châu, cậu muốn đi chơi thoải mái trước khi ở rí trong Dạ Oanh làm tiểu quan. Ban đầu Lâu Phương không bằng lòng, Cao Tường trổ hết tài nghệ khóc lóc năn nỉ cho đến nằm lăn ra đất giẫy đành đạch. Mạc Nhạc thấy cậu còn trẻ con, khuyên Lâu Phương thôi thì để cậu đi chơi một tháng, dù sao đại sảnh của Dạ Oanh cũng phải đóng cửa sửa chữa. Lâu Phương cuối cùng đồng ý, nhưng bắt cậu phải đội mũ có vải buông xuống, không để ai thấy mặt. Cao Tường cũng biết mình không tiện lộ mặt trước thời gian Dạ Oanh mở lại sàn đấu, rốt cuộc cũng chấp nhận.

Lâu Phương dẫn Cao Tường đi xung quanh thành Văn Hương và các thành trấn lân cận chơi, gần ngày Dạ Oanh mở lại sàn đấu mới quay về. Cao Tường chỉ ước ao cho một mồi lửa đốt trụi Dạ Oanh, sau đó tiếp tục chơi bời chờ Dạ Oanh xây lại. Lâu Phương nghe cậu lẩm bẩm cảnh cáo: nếu cậu còn quậy nữa, hắn sẽ không cho cậu uống thuốc giải để cậu đau bụng không thể đi ngoài. Cao Tường nghe vậy mới chịu im lặng ngoan ngoãn.

Lâu Phương đứng dậy đội mũ trùm đầu và mặt mũi Cao Tường lại, dắt cậu ra khỏi quán rượu, đi về phía tiểu quan quán Dạ Oanh, vòng cửa sau đi vào trong.

Mạc Nhạc thấy hai người đã về, cười nói: “Mọi chuyện đã xong xuôi cả rồi, bây giờ đến lược ta chuẩn bị cho Cao công tử.”

Chuẩn bị cho Cao Tường, cũng chính là chuẩn bị cho tiểu quan lần đầu tiếp khách. Đối với người khác, Mạc Nhạc không cần kỹ lưỡng như vậy, nhưng do Cao Tường có thân phận đặc biệt, ông ta không khỏi chuẩn bị kỹ lưỡng gấp mười lần. Chẳng hạn tắm rửa sạch sẽ thơm tho suốt ba ngày trước khi tiếp khách, hoặc một số loại thuốc uống trước và sau khi hành lạc để giảm đau tối đa, hoặc là một số thuốc tăng thêm khoái cảm khi hành lạc, hoặc là thuốc giãn nỡ xương chậu, thậm chí cả hương gây ảo giác cho khách để khách không thể làm được lần hai trong đêm đầu tiên cho dù muốn.

Cao Tường mặc dù cũng có “Thần Lộ”, nhưng dù sao cậu cũng mới mười tuổi, xương chậu chưa phát triển, tiến vào sẽ đau đến không chịu đựng nổi, chính vì vậy cần phải chuẩn bị giúp hạn chế đau đớn cho cậu tối đa.

Ba ngày sau, tiểu quan Cẩm Sắc cuối cùng cũng chuẩn bị sẵn sàng cho lần đầu tiên, Lâu Phương ôm Cao Tường dặn dò một hồi, rốt cuộc cũng không nỡ buông tay ra để Cao Tường đi xuống lầu chuẩn bị tiếp khách.

Lâu Phương mặc dù rất nghiêm khắc với Cao Tường, nhưng ở chung Cao Tường từ lúc cậu bé sinh ra, hắn cũng xem cậu bé như đệ đệ ruột thịt. Lâu Phương từ trước đã mong ngóng muốn có một đệ hoặc một muội, nhưng ải Bắc lúc đó tình hình không ổn, phu thê Trương Bằng gần như ngày nào cũng xuất quân. Rốt cuộc sau khi đánh một trận lớn kềm chân gần như hoàn toàn Bắc Phiên, khiến Bắc Phiên suốt một thời gian dài không thể quấy nhiễu biên cương, phu thê hai người tưởng rằng đã có thời gian tìm một đệ muội cho Trương Bách, ai ngờ chiếu chỉ tới, cả hai đều rơi đầu, khiến Lâu Phương vĩnh viễn không có được đệ muội, từ đó xem Cao Tường như đệ ruột.

Cao Tường thấy hắn không buông tay ra, biết nỗi lòng hắn, kéo hắn xuống hôn lên hai má hắn, cười nói: “Phương ca đừng lo, đệ sẽ tiếp bước nghĩa phụ, trở thành tiểu quan dâm đãng đệ nhất giang hồ, Phương ca chờ xem.”

Lâu Phương nghe vậy gượng cười, buông Cao Tường ra, nhìn theo bóng cậu cho đến khi cậu mất hút dưới cầu thang.

Lâu Phương mở một trong hai cánh cửa phòng ở tầng trên cùng đi vào trong. Đây không phải là phòng Lâu Phương ở khi ở lại Dạ Oanh, căn phòng cậu nằm ở tầng dưới, là phòng hảo hạng cho khách quen. Căn phòng cậu bước vào bên trong trang trí hòa nhã, giống như khuê phòng của thiếu nữ chưa xuất giá.

Đó là phòng mẫu thân cậu ở khi xưa, cũng là căn phòng tân hôn của phụ mẫu. Sau khi Lâu Phượng qua đời, hai căn phòng này Lâu Lan chưa từng thay đổi. Hiện tại, Cao Tường ở phòng Lâu Lan, còn phòng Lâu Phượng vẫn để trống.

“Trương gia vẫn tiếp tục, không bị tuyệt hậu.” Lâu Phương nhìn kỷ vật phụ mẫu để lại nơi này lẩm bẩm.

Trên đài trang điểm, hai lọn tóc một thô cứng một mềm mại bện chặt vào nhau. Cậu lấy ra hai lọn tóc bện chặt khác từ trong ngực đặt lên bên cạnh. Đó là tóc của cậu và người vợ trẻ vừa mới qua đời.

Lâu Phương đứng lặng một hồi lâu, cuối cùng đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

Mạc Nhạc nhìn Lâu Phương đi ra, nói: “Ta vẫn muốn cảm ơn Trương tướng quân và Trương phu nhân, nhờ có hai người, gia tộc họ Mạc ta ở ải Bắc mới tồn tại được đến bây giờ.”

Lâu Phương khe khẽ lắc đầu: “Ta nghĩ bọn họ không cần Mạc tướng quân cảm ơn đâu, bọn họ cứu được dân chúng ải Bắc, khiến ải Bắc an ổn cho đến tận bây giờ, là đã mãn nguyện rồi.”

Mạc Nhạc, được biết đến như một cao thủ võ lâm, trên thực tế lại từng là tướng lĩnh dưới trướng Trương Bằng, cũng là người dò la tung tích Trương Bách khi cậu còn là nô lệ, gián tiếp hỗ trợ Lâu Lan xông vào trại nô lệ cứu ra Trương Bách. Do đó người biết Trương Bách còn sống, ngoại trừ Lâu Lan và Cao Thanh Minh, còn có Mạc Nhạc.

Sau đó, Mạc Nhạc nhìn tình hình triều đình, trở nên thối chí, xuất ngũ, từ đó phiêu bạc giang hồ, được biết với cái tên Lãnh Đao Mạc Nhạc, lạnh lùng giết chết tà giáo không tha. Mấy năm sau ông ta bị tà giáo vây công đả thương, được Lâu Lan cứu, mới đồng ý theo Lâu Lan về đây làm lão bảo.

“Nghe nói Ngụy phó tướng vẫn tìm cách khôi phục lại thanh danh cho dòng họ Trương.” Ngụy phó tướng là Ngụy Thanh Phong, phó tướng của Trương Bằng, sau khi Trương Bằng qua đời trở thành cấp trên của Mạc Nhạc một thời gian.

“Ta biết.” Lâu Phương trả lời nhẹ nhàng, nhưng chất giọng sau đó đã lạnh lùng: “Nhưng hoàng đế hiện tại thì…”

Hoàng đế hiện tại đã quá thối nát, ham mê tửu sắc, không còn màng chuyện triều chính.

“Ta nghĩ… sẽ thay đổi nhanh thôi.” Mạc Nhạc bỗng nhiên nhếch mép.

Lâu Phương lúc đó còn không hiểu cái nhếch mép của Mạc Nhạc, nhưng nửa năm sau, cậu đã hiểu.

Hoàng đế băng hà, thái tử lên ngôi.

Tuy rằng ngự y có nói hoàng đế băng hà không bình thường, nhưng không ai còn quan tâm đến chuyện đó nữa, bởi thái tử đã cho huyết tẩy cả triều đình. Triều đình sau đó, không còn giống triều đình trước đó nữa.

Trong sạch hơn, sáng ngời hơn, đó là kết luận của dân chúng. Vì vậy trước đó mặc dù còn có người thắc mắc cái chết bất thường của hoàng đế, nhưng sau đó chẳng còn một ai quan tâm. Dân chúng mà, chỉ cần sống an lành ổn định, người trên làm cái gì thì mặc kệ họ, chết cũng là bọn tham quan ô lại, cũng không phải bọn họ chết.

Ba năm sau, Ngụy Thanh Phong cùng đội quân của mình, chính thức đánh bại Bắc Phiên.

Đó là tình hình của gần bốn năm sau, lúc này, nên quay về tiểu quan quán với đêm đầu tiên ra mắt của tiểu quan Cẩm Sắc.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: