Song phi – Chương năm

.

.

Song phi

Chương năm

.

Hai năm sau.

Trần Sam bị giam trong ngục ba ngày rồi, người hạ lệnh giam cậu chính là tể tướng, lý do giam là vì tể tướng nhìn thấy cậu hôn Tô Dung.

Ba ngày trước, như thường lệ, Trần Sam lại đưa Tô Dung ra ngoài chơi, sau lại cả hai ra hậu viên miếu Võ Thánh và hôn nhau tại đó. Hai năm nay cả hai luôn lén lút như vậy, chỉ dám hôn chứ không dám làm gì sâu xa hơn. Mặc dù Tô Dung rất muốn Trần Sam tiến xa hơn, nhưng Trần Sam e ngại thân phận nam sủng của cả hai, nên vẫn không dám. Chỉ cần hôn Tô Dung, Trần Sam đã thấy mãn nguyện lắm rồi, còn nếu tiến xa hơn nữa, Trần Sam sợ sẽ bị tể tướng phát hiện.

Nhưng cuối cùng bọn họ vẫn bị tể tướng phát hiện. Trần Sam không biết hôm đó tể tướng cũng có mặt tại miếu Võ Thánh, khi cậu đang hôn đắm đuối Tô Dung, tể tướng đứng cách đó không xa và đã nhìn thấy tất cả.

May mắn lúc đó đi cùng tể tướng chỉ có hai hộ vệ là Hàn Quỳnh và Hoàng Sương, Hoàng Sương lại là cửu cửu của Tô Dung nên cũng không làm to chuyện. Tể tướng hạ lệnh Hàn Quỳnh bắt giam Trần Sam, còn Tô Dung thì giao cho Hoàng Sương tự xử lý.

Trần Sam không biết Hoàng Sương sẽ xử lý tiểu điệt mình thế nào? Tô Dung mặc dù là tiểu điệt yêu quý của Hoàng Sương, nhưng bản thân lại là nam sủng của tể tướng, hôn người khác lại bị tể tướng bắt gặp, dù là tiểu điệt của mình, Hoàng Sương cũng không thể dung tha được, nên chắc chắn sẽ xử lý Tô Dung. Nhưng xử lý thế nào? Trần Sam không cách nào biết được.

Trần Sam bị giam trong ngục ba ngày, cậu không thể hỏi thăm tin tức của Tô Dung từ bất cứ ai, chỉ có thể ngồi dựa tường nhà giam chờ đợi. Cơm nước đưa tới, cậu vẫn ăn vẫn uống. Cậu không phải tên ngốc, nếu vì lo lắng mà bỏ ăn, lỡ có chuyện gì xảy ra phải cần đến võ công và sức khỏe, thì làm sao ứng phó kịp thời? Lo lắng quá ăn không nỗi, Trần Sam cũng phải ráng ép mình ăn.

Ăn xong bữa cơm tối ngày thứ ba, cuối cùng tể tướng cũng cho người hầu đến tìm cậu. Người hầu không đưa cậu đi gặp tể tướng ngay, mà dẫn cậu đi tắm rửa trước, thay đồ của nam sủng, sau đó mới dẫn đến phòng ngủ của tể tướng.

Người hầu lui ra, đóng cửa phòng lại.

Trần Sam đi đến trước giường, rèm giường buông xuống, Trần Sam không thể nhìn thấy trên giường là ai, nhưng khí thế từ bên trong lan ra đến tận ngoài làm cho Trần Sam biết, người trên giường đúng là tể tướng. Trần Sam quỳ xuống.

“Tiểu nhân Trần Sam, ra mắt tể tướng.”

“Ngươi biết tội chưa?” Tiêu Thiên Giang lạnh lùng hỏi.

“Tiểu nhân biết tội.”

“Tội gì?”

“Thân là nam sủng của tể tướng, lại đi hôn nam sủng khác của tể tướng.”

“Chỉ hôn thôi à?” Tể tướng hỏi, tỏ vẻ không tin.

“Tiểu nhân chỉ hôn, không làm gì khác.” Trần Sam khẳng định chắc nịch, cậu không muốn ngập ngừng để tể tướng càng thêm nghi ngờ.

“Hừ!” Tể tướng im lặng một lúc lâu, mới hỏi: “Bây giờ ngươi muốn ta xử ngươi thế nào?”

Trần Sam đáp ngay: “Muốn chém muốn giết, xin tùy tể tướng định đoạt, chỉ xin tể tướng tha cho Tô Dung.”

“Hai người các ngươi có tội như nhau, tại sao ta phải tha cho tên tiểu tử đó?”

Chất giọng của tể tướng lúc này đã có mùi nguy hiểm, Trần Sam không khỏi cảm thấy có chút run rẩy, cậu hít vào một hơi cho bình tĩnh lại, mới nói: “Tô Dung không có lỗi, chính tiểu nhân đã cưỡng hôn Tô Dung, nên mọi tội lỗi, xin tể tướng để tiểu nhân gánh chịu.”

“Vậy ta xử ngươi tội chết…”

Không đợi tể tướng nói hết câu, Trần Sam đã nói ngay: “Cảm ơn tể tướng cho tiểu nhân được chết!” liền dập đầu, lạy ba lạy.

“Sam ca ca thật sự rất muốn chết đến thế à?”

Nghe giọng nói trong trẻo quen thuộc, Trần Sam vội vã ngẩng đầu.

Rèm giường đã được vén lên, Tô Dung thân thể lõa lộ, ngồi trong lòng ngực tể tướng, nhìn Trần Sam kinh ngạc, cười khúc khích.

“Tên tiểu tử này, lắng nghe từ nãy đến giờ, ngươi đã thỏa lòng thỏa dạ chưa?” Tiêu Thiên Giang nhìn Tô Dung, mắng yêu cậu.

“Hài lòng lắm rồi! Tể tướng lão gia, ngài đã nói là phải giữ lời nha.” Tô Dung ngưng cười, cố làm ra vẻ mặt nghiêm chỉnh, nói.

“Ta có nuốt lời ngươi bao giờ chưa?” Tiêu Thiên Giang cốc đầu Tô Dung, nhìn sang Trần Sam, nói: “Đứng dậy đi! Tới dây!”

Trần Sam vẫn còn ngơ ngác, không hiểu chuyện gì xảy ra, đi đến trước mặt tể tướng và Tô Dung. Tô Dung giơ hai tay trước mặt Trần Sam, ý bảo Trần Sam bồng cậu. Xong, Trần Sam nghe tể tướng nói: “Chuyện giữa ngươi và Dung nhi, ta đã biết từ lâu rồi, ta chỉ muốn xem xem các ngươi có thật tâm thật ý với nhau hay không thôi.”

Trần Sam lúc này mới hiểu ra, ôm chặt Tô Dung vào lòng, nói với tể tướng: “Xin ngài hãy giao Tô Dung cho ta, ta sẽ lo lắng cho đệ ấy an toàn, chu đáo.”

Ánh mắt Trần Sam rất tha thiết, nhưng Tiêu Thiên Giang đã lắc đầu: “Bây giờ vẫn chưa được.”

“Tể tướng!” Trần Sam kêu lên, định phản đối.

Nhưng tể tướng đã ra hiệu Trần Sam im lặng, nghe mình nói: “Ta cho ngươi thời hạn ba năm, vừa rèn luyện mình, vừa tìm một nơi mà ngươi và Tô Dung có thể yên ổn sống mà không bị mật thám triều đình quấy rầy, ngươi làm được không?”

Trần Sam không cần suy nghĩ, gật đầu ngay: “Xin tể tướng tin tưởng ta!” nhìn Tô Dung, Trần Sam hỏi: “Ba năm, đệ có chờ ta được không?”

Tô Dung cười, đáp: “Đệ chỉ sợ ca ca tìm được người mới, quên đệ thôi.”

“Ta sẽ không quên đệ, ba năm sau ta sẽ trở về đón đệ theo ta.” Trần Sam trả lời chắc nịch.

“Như vậy được rồi.” Tiêu Thiên Giang cắt ngang cả hai. Hắn ấn tay vào đầu giường, vách tường nơi đầu giường lập tức tách ra, để lộ một gian phòng nhỏ phía trong, có một chiếc giường nhỏ vừa đủ hai người nằm, đó chính là nơi trước kia hắn đã cùng Hàn Anh làm lễ phu thê. “Ta cho phép hai người các ngươi đến hết canh ba. Đầu canh tư, Trần Sam ngươi phải rời khỏi đây, lên đường ngay.”

“Tạ ơn tể tướng.” Trần Sam cúi mình tạ ơn, sau đó bồng Tô Dung đi vào căn phòng nhỏ.

Hai người vừa vào trong, Tiêu Thiên Giang cho cửa phòng khép lại.

Trần Sam nhẹ nhàng đặt Tô Dung xuống giường, cởi áo mình, leo lên giường, ôm lấy Tô Dung, vội vàng hôn khắp thân thể. Trần Sam không cách nào chờ đợi được nữa, cậu đã kềm nén mình rất lâu rồi. Hầu như đêm nào cậu cũng nhớ đến Tô Dung, tưởng tượng từng tư thế của Tô Dung rồi tự mình “an ủi”.

“Đau… ca ca làm đệ đau…” Bị Trần Sam cắn mạnh lên cổ, Tô Dung rên rỉ.

“Ta… ta xin lỗi…” Trần Sam lúng túng. Có lẽ do kềm chế quá lâu, tưởng tượng quá nhiều, nên khi thực sự xung trận, Trần Sam không biết mình phải làm như thế nào.

“Lần đầu của đệ, ca ca nhẹ tay một chút.” Tô Dung bẽn lẽn thỏ thẻ.

“Lần đầu?” Trần Sam cực kỳ kinh ngạc. Cậu nhớ ba năm nay, Tô Dung luôn phải hầu hạ tể tướng mà, mật độ hầu hạ còn nhiều hơn cả cậu.

“Ừ, lần đầu. Tể tướng nói nếu ca ca không tin, thì bảo ca ca đưa tay vào hậu đình là biết.” Tô Dung giận dỗi, quay sang hướng khác.

Trần Sam vội vã vỗ về: “Ta không phải không tin đệ, chỉ là ta không nghĩ, ba năm nay, tể tướng lại không hoan ái với đệ.”

“Hứ! Có hoan ái đâu? Toàn đệ phải dùng tay giúp tể tướng, sau đó dùng thứ tể tướng tiết ra bôi lên hậu đình mình.” Tô Dung tiếp tục giận dỗi, “Sam ca ca rõ ràng không tin đệ?”

“Không, ta tin, ta tin.”

Nghe Tô Dung nói, Trần Sam không khỏi mừng rỡ.

Vừa định chuẩn bị làm tiền hí, đã nghe Tô Dung nói: “Trước khi ca ca tới, tể tướng đã giúp đệ làm tiền hí xong rồi,” bám lấy cổ Trần Sam, “ca ca chỉ cần tiến công thôi là được, chúng ta không có nhiều thời gian.”

Trần Sam nghe vậy, vội vàng xách thương lên, xông trận ngay.

Đầu canh tư, có ba tiếng gõ nhẹ lên bức vách ngăn cách giữa căn phòng bí mật và phòng ngủ tể tướng. Hai khắc sau, bức tường tách ra, để lộ cánh cửa bí mật.

Trần Sam đã rời khỏi cơ thể Tô Dung, mặc chiếc áo của nam sủng vào, Tiêu Thiên Giang đưa cho Trần Sam một bộ y phục: “Thay đi, Hàn Quỳnh đã chuẩn bị xong hành lý và ngựa, đang ở cửa sau chờ ngươi. Tô Dung để lại đó ta lo.”

Trần Sam vội vã thay y phục, quay lại nhìn Tô Dung thắm thiết lần cuối, sau đó quay đầu, vội vã ra khỏi phòng.

Đợi cửa phòng khép lại, Tiêu Thiên Giang bước vào căn phòng bí mật, bồng Tô Dung lên, ra ngoài, đóng cửa căn phòng bí mật lại.

“Ai~~~ ta có một đứa con trai, tại sao lại có cảm giác vừa gả con gái thế này.” Tiêu Thiên Giang nói, làm bộ không quan tâm hai gò má Tô Dung đã đỏ lựng lên.

Tô Dung nắm lấy ngực áo Tiêu Thiên Giang, thì thầm nho nhỏ: “Phụ thân… cảm ơn phụ thân…”

Tiêu Thiên Giang đặt Tô Dung vào bồn nước ấm người hầu đã chuẩn bị sẵn, kế đó cũng bước vào bồn, vừa giúp Tô Dung tắm rửa, vừa cười nói: “Khóc cái gì? Con càng khóc, ta lại càng có cảm giác vừa gả con gái đi.”

Tô Dung đấm nhẹ vào ngực cha mình: “Phụ thân lại trêu con.”

Tiêu Thiên Giang nâng người Tô Dung lên, giúp cậu rửa sạch bên trong, nói: “Ta chỉ mong tên tiểu tử đó không phụ lòng trông đợi của ta, không phụ con.”

Tô Dung ôm cổ cha, rướn người cao lên, để Tiêu Thiên Giang giúp cậu rửa cho dễ, “Ca ca sẽ không phụ con đâu.” Cậu nói chắc nịch.

* * *

Ba năm sau, Trần Sam quay về như đã hẹn, đón Tô Dung đi. Tô Dung bịn rịn từ biệt cha mình, đi theo Trần Sam.

Nhìn bóng Tô Dung và Trần Sam khuất dần, Tiêu Thiên Giang nói với Hoàng Sương và Hàn Quỳnh: “Kế hoạch bắt đầu tiến hành.”

* * *

Nửa năm sau.

Trời còn chưa sáng, hoàng đế nhận được tin tể tướng đột ngột qua đời. Nguyên nhân chết: tinh tẫn nhân vong. Hoàng đế nửa tin nửa ngờ, cho mật thám điều tra kỹ lưỡng, thì quả đúng là như vậy. Vì sợ mất mặt triều đình, hoàng đế ra lệnh công bố: tể tướng vì nước quá độ, kiệt lực mà chết.

Thế nhưng tin tức tể tướng tinh tẫn nhân vong đã bị lén truyền ra ngoài ngay trưa hôm đó. Người thì nói phải tiết chế lại, nếu không sẽ chết như tể tướng; kẻ lại bảo phải như tể tướng mới là hưởng thụ, chết dưới gốc mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu!

Do dân chúng bàn tán quá nhiều, hoàng đế đành phải ra lệnh tiến hành tang lễ tể tướng nhanh chóng cho đỡ xấu mặt.

Ba ngày sau, linh cữu tể tướng được đưa đến nơi tể tướng đã chọn cho mình trước đó. Trước khi hạ táng, có một người nhìn quan tài, cười khẩy, sau đó bỏ đi.

Thuộc hạ của tể tướng, do đa phần là người tài đích thân tể tướng chọn lựa, nên được hoàng đế giữ lại trọng dụng. Hai hộ vệ thân tín của tể tướng là Hàn Quỳnh và Hoàng Sương, mượn cớ đã già, cáo lão về quê. Dạ Tử Phong do trước kia làm nam sủng, không tiện ở lại hưởng lộc triều đình, nên cảm tạ hậu ái của hoàng đế rồi rời đi, nghe nói sau đó đã cưới vợ sinh con.

Tể tướng phủ huy hoàng một thời, một tháng sau điêu tàn nhanh chóng.

* * *

Hai năm sau.

Trần Sam không hiểu tại sao Tô Dung lại nằng nặc đòi dẫn mình vào sâu trong dãy Ngân Thương.

Hơn năm năm về trước, Trần Sam nghe lời Tiêu Thiên Giang, chu du khắp Trung Nguyên tìm một nơi an ổn cho mình và Tô Dung trú thân, cuối cùng Trần Sam tìm được một thị trấn yên tĩnh trong dãy Ngân Thương làm nơi dừng chân của bọn họ. Trần Sam làm thợ săn, còn Tô Dung thuộc da thú bán cho dân thị trấn. Vốn bọn họ không cần làm việc cũng có thể sống dư dả, nhưng Tô Dung bảo nếu vậy cuộc sống sẽ rất đơn điệu, nên học nghề thuộc da, còn Trần Sam làm thợ săn.

Hôm qua đột nhiên có một đứa trẻ mang đến đưa cho Tô Dung một bức thư, sau khi xem xong, Tô Dung nói muốn đi một chuyến, vào sâu trong dãy Ngân Thương. Tô Dung đột nhiên lại rành rẽ đường núi một cách kỳ lạ, hướng dẫn Trần Sam đi theo ý mình. Đi từ sáng cho đến gần chập tối, ngay khi Trần Sam tưởng đã bị lạc, Tô Dung reo lên “đến rồi!”.

Trước mặt họ là một căn nhà nằm chênh vênh trên một cây cổ thụ, hay nói đúng hơn, đó là năm chòi canh nhỏ, nằm chéo nhau, gác mình trên những nhánh cây của cổ thụ, được cành lá cổ thụ che chắn, rất khó nhận ra. Nếu Tô Dung không nói, Trần Sam cũng không phát hiện được.

Trong khi Trần Sam còn đang ngỡ ngàng, Tô Dung đã nhảy xuống ngựa, chạy đến trước mặt một trong bốn người đang đứng chờ dưới gốc cây, ôm cổ người đó: “Phụ thân!”

Phụ thân?

Trần Sam nhìn kỹ, mới phát hiện người Tô Dung gọi “phụ thân”, lại chính là tể tướng Tiêu Thiên Giang.

Sau một hồi kinh ngạc, Trần Sam mới hiểu, hóa ra Tô Dung đúng là con ruột của tể tướng. Vậy mà sống với nhau suốt mấy năm, Tô Dung không chịu hé răng cho Trần Sam biết. Tối nay phải tính sổ, phải tính sổ!

Tô Dung không biết “phu quân” mình đang âm thầm tính toán trong đầu muốn tính sổ mình, chỉ lo vui mừng vì gặp lại phụ thân. Nhìn Dạ Tử Phong đứng sau lưng phụ thân, Tô Dung nghe răng cười, gọi “kế mẫu”.

Tiêu Thiên Giang cốc đầu con trai, dẫn con trai và “con rể” đi thăm “tổ uyên ương” của mình. Hắn đã chuẩn bị công cuộc đào thoát khỏi triều đình từ rất lâu, nhưng vì lo lắng cho con trai, hắn mới phải kéo dài thời gian thêm nữa. Bây giờ, con trai xem như đã “thành gia lập thất”, hắn cũng yên tâm.

Vừa xoa đầu con trai, vừa kể lại mọi chuyện cho “con rể” nghe, Trần Sam nhờ vậy mới hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện.

Trần Sam lại càng cảm phục người ngồi trước mặt mình, đổi lại nếu là mình, chưa chắc đã có thể chu toàn đến vậy. Nhìn Tô Dung, Trần Sam lại cảm tạ Tiêu Thiên Giang thêm lần nữa, cảm tạ Tiêu Thiên Giang đã sinh ra Tô Dung, cảm tạ Tiêu Thiên Giang đã bảo hộ Tô Dung, cảm tạ Tiêu Thiên Giang đã “gả” Tô Dung cho mình. Tiêu Thiên Giang bảo không cần cảm tạ, chỉ cần làm Tô Dung hạnh phúc là đủ rồi.

Trần Sam và Tô Dung ở lại ba ngày, mới chào từ biệt Tiêu Thiên Giang quay trở về thị trấn. Sau đó thỉnh thoảng Tiêu Thiên Giang xuống thị trấn thăm bọn họ, thỉnh thoảng bọn họ lại vào núi thăm Tiêu Thiên Giang.

Trong một lần vào núi cùng Tiêu Thiên Giang săn bắn, Trần Sam tranh thủ hỏi “nhạc phụ” vì sao ngày xưa lại “ăn thật” mình mà không “ăn giả” như Tô Dung?

“Nhạc phụ” đáp: “Ta thích nam nhân, ngươi cũng rất vừa ý ta, không ‘ăn’ thì uổng.”

Trần Sam: *hộc máu*

Kết thúc (ღ˘⌣˘ღ)

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: